[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 18: Thuốc thần kỳ chữa bệnh lở loét
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:06
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thật sự thế ?" Bạch Huyên hỏi.
"." Thập Diệp đáp.
"Ta đường đường là Bạch Vô Thường đại nhân, thế mất mặt quá!"
"Ngươi ."
"Mất thể diện!"
"Thể diện và cái bụng no, chọn cái nào?"
"Ta là quỷ sai, cần ăn cơm."
"Ta thấy ngươi ăn chẳng ít chút nào."
Thập Diệp nhét cây sào tre tay Bạch Huyên, lôi trong tay nải rách lá cờ vải ném lên mặt : "Hoặc là ngươi nôn chỗ lương khô ăn vụng hôm qua , hoặc là ngoan ngoãn việc."
"Ý ngươi là mấy cái bánh sắp thiu hả?" Bạch Huyên cằn nhằn: “Ta sợ ngươi ăn đau bụng nên mới hy sinh thử độc đấy chứ..."
Thập Diệp ném tiếp con Cỏ Tinh mặt : "Làm việc!"
Cỏ Tinh ném như bao cát nên dỗi, nhảy lên đầu Bạch Huyên quậy tưng bừng, vụn cỏ rơi lả tả khiến đầu trông như đội cái mũ xanh lốm đốm.
Bạch Huyên túm lấy Cỏ Tinh, phủi đầu, lẩm bẩm c.h.ử.i thầm nhưng cuối cùng cũng chịu việc. Lá cờ buộc lên sào tre dựng bên đường, gió thổi tung bay hàng chữ to tướng: "Xem bói đoán quẻ, bùa chú trị bệnh, linh lấy tiền".
Bạch Huyên giấu nửa mặt lá cờ, hổ dám ai.
Thập Diệp vén vạt áo bàn gỗ, bày biện tiền xu, mai rùa, giấy bùa, chu sa ngay ngắn, chỉnh trang y phục chờ khách.
Rời trấn Lăng Thủy hơn nửa tháng, đây là thị trấn đầu tiên họ ghé qua, tên là An Bình, ở Tùy Sơn, dân cư thưa thớt nhưng chợ búa khá sầm uất.
Họ ngay khu chợ lớn nhất trấn. Bên trái là sạp thịt của Trương đại ca, bên là hàng cá của Lưu Ngư Nương. Lưu Ngư Nương ngoài ba mươi, tính tình xởi lởi, thấy hai liền hớn hở cho mượn bàn ghế.
Với Thập Diệp, bày sạp bói toán bán bùa là nghề tay trái quen thuộc. Ban đầu cũng ngại, nhưng đói hoa mắt thì sĩ diện gì cũng vứt hết.
Qua khảo sát thị trường, Thập Diệp nhận thấy nghề bói toán truyền thống mấy ăn khách vì quá nhiều kẻ lừa đảo mất uy tín. Ngược , bán bùa chú vẻ khả quan hơn vì cần chút kỹ thuật thực sự, dễ truyền miệng.
Thế nên tập trung mảng bùa chú, sắm giấy bút mới, dùng chu sa thượng hạng mang từ quán để đảm bảo chất lượng.
Quả nhiên chẳng bao lâu khách.
Đó là một cô nương trẻ đội mũ sa che kín mặt, xách giỏ mua thịt hàng bên cạnh. Cô nương vẻ quen Trương đại ca, mua trò chuyện, thi thoảng liếc sang sạp của Thập Diệp.
Thập Diệp thẳng lưng, khẽ gật đầu chào.
Cô nương cúi đầu e thẹn. Bạch Huyên phía hắng giọng ầm ĩ.
Thập Diệp vội. Kinh nghiệm cho thấy khách mua bùa thường do dự lúc đầu vì bán tín bán nghi. Lúc càng bình tĩnh để tạo lòng tin, nhiệt tình quá họ tưởng lừa đảo.
Thế nên im, cô nương nữa.
Hắn , cô nương mới bạo dạn hơn chút, lén vén màn che ngắm . Mua thịt xong, cô hai bước dừng , tần ngần một lúc mới , kéo thấp mũ sa xuống đối diện Thập Diệp.
"Chào... chào đạo trưởng." Giọng cô nương nhỏ nhẹ như bánh đường trắng.
"Bần đạo lễ." Thập Diệp chào .
Cô nương vò vạt áo, mãi gì.
Bạch Huyên: "Hừm, khụ khụ!"
Thập Diệp lờ , kiên nhẫn chờ. Nửa tuần , cô nương mới lí nhí: "Bùa của ngài chữa bệnh thật ?"
Thập Diệp: "."
"Không linh lấy tiền thật ạ?"
"Ừm."
"Bệnh gì cũng chữa ạ?"
"Còn tùy bệnh tình.” Thập Diệp : “Nếu bệnh thập t.ử nhất sinh thì bần đạo khuyên nên tìm đại phu gấp."
"Dạ ... chỉ là bệnh vặt thôi..." Giọng cô nương bé tí, cúi gằm mặt, rụt rè vén mũ sa để lộ nửa khuôn mặt: “Ngài xem mặt thế chữa ?"
Mặt cô nương tròn trịa nhưng da đỏ ửng, chi chít mụn nhọt đỏ lòm như bọ cánh cứng bám đầy má, mũi và cằm.
Cô nương ngại ngùng, chỉ cho xem thoáng qua vội buông mũ sa xuống.
"Ta khám nhiều nơi , họ bảo là ghẻ lở, khó chữa lắm..."
"Chữa ." Thập Diệp khẳng định.
Cô nương ngẩng phắt lên: "Thật ạ?!"
"Chờ chút." Thập Diệp trải giấy vàng lên bàn. Giấy cắt đúng kích thước chuẩn của Thất Tinh Quán. Bút chấm đẫm chu sa pha sương sớm. Hắn múa bút như rồng bay phượng múa, miệng lẩm nhẩm chú ngữ: "Mặt trời mọc phương Đông, xanh biếc trắng trong, tiên đồng ngọc nữ, trừ bệnh lở loét, một mụn đau đớn, hai mụn mủ máu, ba mụn nhọt, nhanh chóng tiêu tan, đừng đợi đến sáng, nhanh chóng rời , đợi đến sáng, khẩn cấp lệnh."
Dứt lời, bút dừng, bùa xong.
Nét chữ chu sa đỏ thắm, ánh mặt trời thoáng gợn lên sắc trắng biến mất.
"Đây là Tiêu Sang Chú (chú trị mụn nhọt), dán lên trán ba khắc sẽ khỏi." Thập Diệp đưa bùa cho cô nương.
Cô nương ngẩn ngơ nhận lấy: "Bao nhiêu tiền ạ?"
Thập Diệp: "Khỏi bệnh hãy trả tiền, tùy tâm."
Cô nương bán tín bán nghi rời . Lưu Ngư Nương bên cạnh cũng tin.
"Tiểu đạo trưởng, cái mặt Nhị Nha lâu , đại phu trong trấn đều bó tay hoặc kê đơn đắt cắt cổ. Nhà nghèo chữa nên lỡ dở tình duyên thành gái ế . Ngươi mà chữa thì đúng là công đức vô lượng."
"Nghe như bệnh nan y nhỉ, ngươi chữa thật ?" Bạch Huyên thì thầm.
Thập Diệp: "Được."
Bạch Huyên: "Đừng lừa ít học nhé."
"Cô nương vì mặt mụn mà lo âu, u uất tích tụ sinh oán khí, oán khí bám da thịt hấp thụ trọc khí khiến bệnh tình trầm trọng thêm, t.h.u.ố.c thường chữa . Bùa của kết hợp Thanh Tâm Chú và Tịnh Hóa Chú, an thần trừ oán khí, trị tận gốc nên sẽ khỏi ngay."
"Hay lắm, chuyên nghiệp!" Lưu Ngư Nương trầm trồ.
Trương đại ca cũng xán chỉ cái mụn ở cằm: "Đạo trưởng vẽ cho cái bùa chữa mụn ?"
Thập Diệp thèm ngước mắt: "Chịu khó rửa mặt là ."
Lưu Ngư Nương phá lên.
Bạch Huyên lầm bầm: "Nói như hát, ai c.h.é.m gió thật."
Thập Diệp liếc nâng chén nhấp một ngụm. Chén sứt mẻ của Lưu Ngư Nương tay trông cũng thanh tao thoát tục. Ngón tay thon dài nâng chén , phong thái ung dung tự tại... Bạch Huyên tay : Cùng là mười ngón tay chữ như gà bới thế nhỉ.
Bạch Huyên quan sát Thập Diệp, Thập Diệp cũng để ý Bạch Huyên. Càng ở chung lâu, Thập Diệp càng thấy tên khó hiểu. Suốt ngày than nghèo nhưng chẳng chịu kiếm tiền, chỉ chực chờ lĩnh lương. Cái lưỡi pháp khí hỏng vẫn sửa .
Hắn để ý chuyện ăn mặc. Quần áo lẽ bằng chất liệu đặc biệt hoặc pháp lực nên lúc nào cũng trắng tinh như mới. Vì thế ngứa mắt với bộ đạo bào cũ rích của Thập Diệp.
Bộ đồ tặng, Thập Diệp đụng đến vì ngại nhận đồ của nam nhân. Thế là Bạch Huyên dỗi mấy ngày nay. Cách dỗi cũng ấu trĩ: lén ăn hết lương khô của Thập Diệp hoặc im lặng trừng mắt ai oán.
Như bây giờ chẳng hạn.
Bạch Huyên trừng mắt tay Thập Diệp như c.ắ.n một cái. Thập Diệp lẳng lặng giấu tay tay áo.
Bạch Huyên cuối cùng cũng chịu thôi, hắng giọng.
"Cô trả tiền ?"
"Có."
"Nhỡ bùng thì ?"
"Không ."
"Phải đợi bao lâu?"
"Nhanh thì một tuần , chậm thì một nén nhang."
"Ta tin, cá cược ?"
"Quán quy Thất Tinh Quán: cấm cờ bạc."
"......"
Bạch Huyên chán nản, , mượn ghế cạnh bàn định nghịch bùa chú thì Thập Diệp đét tay. Hắn đành bắt con Cỏ Tinh đặt lên bàn, xoa bụng nó g.i.ế.c thời gian. Cỏ Tinh bẹp da hưởng thụ, bụng kêu ùng ục.
Bạch Huyên , huých vai Thập Diệp rủ rê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-18-thuoc-than-ky-chua-benh-lo-loet.html.]
Thập Diệp liếc: Nhạt nhẽo.
Bạch Huyên cầm tay Thập Diệp dí bụng Cỏ Tinh.
Tay Bạch Huyên lạnh, bụng Cỏ Tinh ấm. Hai luồng nhiệt độ đối lập chạm tay khiến Thập Diệp giật rụt .
Bạch Huyên: "Phụt."
Thập Diệp: "Cười cái gì?"
Bạch Huyên chỉ lên bàn. Con Cỏ Tinh tự lật như cái bánh rán, lông lá rung rinh mời gọi.
Thập Diệp: "..."
Trên ngón tay vẫn còn vương ấm của Cỏ Tinh và cái lạnh của Bạch Huyên, cảm giác lẫn lộn thôi thúc từ từ vươn tay ...
"Đạo trưởng! Đạo trưởng!" Lưu Ngư Nương hét lớn: “Nhìn kìa!"
Thập Diệp rụt phắt tay về. Đầu chợ xuất hiện đám đông ồn ào hai ba chục , dẫn đầu là cô nương đội mũ sa ban nãy, khí thế hùng hổ lao tới.
"Thôi xong, bùa chú của ngươi gây họa !" Bạch Huyên nhảy dựng lên, Cỏ Tinh sợ hãi co rúm : “Thu dọn đồ đạc chạy mau!"
Chưa kịp chạy thì đám đông vây kín sạp bói toán.
"Là hả?" Một ông lão chỉ Thập Diệp.
"Chính là ngài !" Cô nương gật đầu.
"Này , các gì?" Bạch Huyên dang tay che chắn cho Thập Diệp như gà bảo vệ con. Cỏ Tinh đầu Thập Diệp xù lông rít lên.
"Ngươi là vẽ bùa cho Nhị Nha nhà ?" Ông lão hỏi.
Thập Diệp dậy quan sát. Đám đông đa phần là già, kẻ đau lưng, đau chân, sắc mặt vàng vọt, nồng mùi thuốc, ánh mắt chằm chằm.
Thập Diệp: "Cô nương khỏi ?"
Bạch Huyên: "Hả?"
Cỏ Tinh: "Chít?"
Cô nương bỏ mũ sa xuống. Gương mặt đầy mụn nhọt lúc nãy giờ trắng mịn như ngọc, lấp lánh nắng.
Bạch Huyên hít sâu. Cỏ Tinh ngã lăn xuống đất. Lưu Ngư Nương và Trương đại ca há hốc mồm.
"Đa tạ đạo trưởng, ân đức tựa phụ mẫu tái sinh!" Cô nương rưng rưng nước mắt cúi lạy. Thập Diệp vội đỡ dậy.
Thập Diệp: "Không cần đa lễ."
" đúng, bỏ qua lễ tiết ." Bạch Huyên múa tay: “Đưa tiền là !"
"À quên mất." Cô nương vội móc túi, đếm năm đồng tiền lớn: “Gửi đạo trưởng ạ."
Bạch Huyên: "... Mặt ngươi giá năm đồng thôi á?"
Cô nương đỏ mặt. Cha cô vội : "Nhà nghèo, đây là tiền nó dành dụm mãi mới . Biết là ít nên chúng dẫn thêm mối ăn cho đạo trưởng đây!"
Đám đông nhao nhao:
" cũng mụn!"
"Chân thối rữa mấy tháng !"
"Đạo trưởng, đau lưng mười năm !"
"Chân gãy tháng !"
"Đêm nào cũng ho!"
"Lưng ngứa điên lên !"
Thập Diệp xuống: "Xếp hàng."
Mọi tranh xếp hàng. Có hỏi: "Bao nhiêu tiền một lá bùa?"
Thập Diệp: "Tùy tâm."
Bạch Huyên cuống lên: "Đừng, nhỡ họ trả ba bốn đồng thì lỗ vốn tiền giấy mực !"
Thập Diệp: "Công đạo ở lòng ."
Bạch Huyên suýt thổ huyết. Định khuyên can thì Thập Diệp bắt đầu . Bệnh nhân đầu tiên là ông lão đau lưng nửa năm chống gậy. Dán bùa xong, ông phăm phăm, khép miệng. Nếu tận mắt thấy, Bạch Huyên còn tưởng Thập Diệp thuê đóng giả.
Dân chúng chấn động. Chấn động hơn là ông lão chỉ trả mười đồng.
Chưa đầy nửa giờ, tin đồn về vị thần y đạo trưởng lan khắp trấn An Bình. Dòng xếp hàng rồng rắn.
Lưu Ngư Nương và Trương đại ca bỏ cả việc buôn bán giúp giữ trật tự. Bạch Huyên vứt hết sĩ diện, kê thêm cái bàn thu tiền. Bận rộn từ trưa đến tối mịt, tính cũng kiếm vài lạng bạc.
Bạch Huyên sướng rơn, đếm đếm mấy đồng tiền lẻ.
"Làm ăn đấy! Lãi ít nhưng bán nhiều." Hắn chia sáu mươi đồng cho hai hàng xóm bụng: “Đa tạ hai vị giúp đỡ."
Hai cảm ơn rối rít.
"Hai vị tối nay ngủ ? Nhà neo , nếu chê thì qua tá túc.” Trương đại ca mời.
"Được đấy, Thập Hoa thấy ?"
Thập Diệp đáp, chăm chú sổ sách, cau mày.
Bạch Huyên ngó : "Sao thế?"
"Kỳ lạ.” Thập Diệp chỉ một dòng: “Hôm nay vẽ 146 lá bùa thì 86 lá trị bệnh ngoài da."
Bạch Huyên kỹ, đúng thật. 24 lá trị ghẻ lở, còn là mưng mủ, chảy nước, ngứa ngáy...
"Lợi hại!" Bạch Huyên vỗ tay: “Hay ngươi lấy đạo hiệu là 'Khắc Ghẻ Ban Linh Tử' ?"
Thập Diệp lườm .
"Nói mới để ý, mấy năm nay bệnh da liễu trong trấn nhiều hẳn.” Lưu Ngư Nương : “Có chữa khỏi, . Còn ..." Bà hạ giọng: “Đạo trưởng, bảo ghẻ lở là do chuyện thất đức, thật ?"
"Trong trấn lở loét ác tính?" Thập Diệp hỏi.
Lưu Ngư Nương và Trương đại ca ngập ngừng.
"Kể chơi , đang rảnh mà." Bạch Huyên rót mời.
Uống chén nhạt, hai mới mở lời.
"Trấn An Bình hộ giàu nhất là Tiền gia, kinh doanh lâu đời. Năm năm , Tiền lão gia mắc bệnh lạ, đầu lở loét, chân chảy mủ." Lưu Ngư Nương chỉ căn nhà bề thế cuối phố.
Trương đại ca thở dài: "Nhiều tiền cũng chẳng để gì. Từ khi mắc bệnh, lão hôi thối nồng nặc, dám khỏi cửa, tiền cũng chẳng tiêu ."
Bạch Huyên: "Không chữa ?"
"Chữa mãi khỏi, càng chữa càng nặng."
Thập Diệp: "Hôm nay thấy ai họ Tiền đến khám."
Trương đại ca: "Hừ, tiền thế, biểu ca quan to ở kinh thành, đời nào thèm ngó ngàng đến đạo sĩ vô danh..."
Bạch Huyên: "Khụ!"
"À , đạo trưởng pháp thuật cao cường, khác bọn lang băm ."
" đúng.” Lưu Ngư Nương vội đỡ lời: “Ý là mấy tên đạo sĩ giả danh lừa đảo , thất đức lắm."
Bạch Huyên: "Bọn họ gì?"
Lưu Ngư Nương bức xúc: "Bọn họ bảo Tiền lão gia bệnh là do đứa con thứ."
"Con thứ?"
"Tiền lão gia cô vợ lẽ là Tam Di Thái, vốn là con nhà nông bán nha nạp . Cô sinh đứa con trai đầu lòng cho Tiền gia. Thế mà bọn đạo sĩ bảo đứa bé là tai tinh hại cha. Tiền lão gia tin thật, đuổi hai con khỏi nhà. Mẹ góa con côi sống thế nào!"
Thập Diệp cau mày: "Thế mà lão cũng tin?"
Lưu Ngư Nương tặc lưỡi: "Kể đứa bé cũng lạ, nó câm..."
"Người câm thiếu gì, gì lạ?" Bạch Huyên .
"Vấn đề là nó chỉ câm mà còn..." Trương đại ca gãi đầu: “Đặc biệt xí."
...