[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 21: Xấu thì chữa thế nào?
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:09
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện gì xảy ?" Bạch Huyên hỏi.
"Đạo trưởng!" Miêu Tam Nương lo lắng.
Thập Diệp cau mày, cũng hiểu lắm. Luồng yêu khí chỉ xuất hiện trong tích tắc biến mất... , biến mất, mà là bám bên ngoài cơ thể Tinh Nhi. Thập Diệp lấy thêm một lá bùa Thanh Minh, đặt cách trán Tinh Nhi sáu tấc. Yêu khí xuất hiện, nhưng mặt bùa vẫn còn vương chút ánh sáng sót . Thập Diệp cầm lên xem kỹ. Ánh sáng lạ, mang cảm giác mềm mại, còn lẫn vài sợi tơ.
Rất giống với loại ánh sáng gặp khi lạc núi.
Bạch Huyên nhíu mày: "Cảm giác ... hình như là thần quang? Không đúng, độ sáng thuần khiết, trong thần quang lẫn yêu khí? Chẳng lẽ đời quái t.h.a.i bán thần bán yêu... Á?!"
Thập Diệp và Bạch Huyên , đồng loạt sang Tứ Trà.
Tứ Trà trừng đôi mắt lưu ly, khẽ nghiêng đầu: "Meo?"
"Nhóc mèo, quan hệ giữa ngươi và Tinh Nhi ?" Bạch Huyên hỏi.
Tứ Trà: "Ta và Tinh Nhi là bạn ."
"Ngươi phóng chút thần quang đây cho xem."
Tứ Trà giật , mặt mèo nhăn nhó: "Bây giờ á? Ở đây á? Không tiện lắm ..."
"Nói nhảm gì thế, nhanh lên!"
Tứ Trà vòng quanh tại chỗ, Bạch Huyên, Thập Diệp, thở dài thườn thượt, lăn lông lốc đến chân Thập Diệp, chổng bốn vó lên trời, phơi cái bụng trắng hếu .
Thập Diệp giật suýt nhảy dựng lên.
Bạch Huyên: "Ngươi gì đấy?! Định ăn vạ ?!"
Tứ Trà chắp hai chân ngực: "Bẩm thượng thần, tiểu tiên tu luyện tới nơi tới chốn, tạm thời thể tự phát thần quang..."
Bạch Huyên phụt , như điên dại. Cỏ Tinh ngã lăn đất. Hai kẻ bò lăn bò toài.
Tứ Trà dùng hai chân che mặt, nhưng thể vẫn dính chặt chân Thập Diệp.
"Bạch Huyên!" Thập Diệp gằn giọng: “Nó gì?!"
"Ha ha ha ha ha, ngươi giúp ha ha ha ha..."
"Giúp... cái gì?"
"Giúp xoa bụng ha ha ha..."
"......"
Nếu Thập Diệp tu dưỡng , thật sự tìm cái giẻ nhét mồm tên Bạch Huyên đang điên cuồng .
Cái quái gì thế !
"Ha ha ha ha ha ha ha, khụ khụ, là bán thần thể, thần quang chỉ tỏa khi cơ thể thoải mái nhất, cho nên mượn ngoại lực ha ha ha... , để nốt ..."
Thập Diệp giờ mới hiểu. Hắn cúi đầu con mèo sữa đất, chút khó xử.
Tuy chỉ là tiện tay giúp đỡ, nhưng... tại cứ là ?
"Để thượng thần giúp thì càng mất mặt..." Tứ Trà như thấu tiếng lòng Thập Diệp, lí nhí : “Tinh Nhi ngủ , Tinh Nhi với nam nữ thụ thụ bất ..."
Thập Diệp: "..."
Hóa đây là con mèo đực.
Thập Diệp xổm xuống, do dự mãi mới vươn tay . Cái bụng nhỏ mềm mại phập phồng theo nhịp thở của Tứ Trà, xúc cảm thật tuyệt vời. Thập Diệp xoa hai cái, kìm xoa thêm hai cái nữa. Trong họng Tứ Trà phát tiếng rừ rừ, bộ lông trắng tỏa ánh sáng êm dịu, lờ mờ lẫn những sợi tơ khí tức, y hệt luồng sáng bám Tinh Nhi.
Bạch Huyên rốt cuộc cũng ngừng , xổm cạnh con mèo, quan sát một lúc : "Nhóc mèo, lúc thằng bé mới sinh , ngươi thi triển thần quang che chở lên nó đúng ?"
Tứ Trà nhảy dựng lên: "Sao ngài ?!"
Bạch Huyên: "Phá án xong . Bệnh ' xí' của Tinh Nhi chính là do thần quang của tên nhóc ."
Thập Diệp: "?"
"Nói bậy! Phàm nhân thần quang che chở ắt trường mệnh trăm tuổi, gia trạch hưng vượng, thiên tư long phượng, mà ?!" Tứ Trà gào lên.
"Nếu là thần quang của thần tộc chính quy thì đúng là thế, nhưng..." Bạch Huyên : “Ngươi chỉ là nhân viên thời vụ, thần quang thuần khiết, còn lẫn yêu khí. Quanh năm bám Tinh Nhi, tự nhiên sẽ biến dạng ngoại hình của nó."
Tứ Trà cứng đờ.
Bạch Huyên xoa đầu Tứ Trà: "Thu hồi thần quang che chở ."
Mắt Tứ Trà ngấn nước: "Không thu , đây là thần lệnh của Thành Hoàng thuộc. Tinh Nhi là hồn thể công đức cao hiếm thấy, trong mắt yêu vật là miếng mồi ngon. Nếu thần quang che chở, nó sống nổi đến lúc trưởng thành ."
"...... Có thể báo cáo lên xin phái thần tộc chính quy xuống ?"
"Thành Hoàng thuộc đang thiếu nhân lực trầm trọng, nơi hẻo lánh, phái đến là may lắm ."
Bạch Huyên ôm trán.
Tứ Trà vòng quanh hai vòng, mắt sáng lên: "Cơ mà họp, Thành Hoàng thuộc bảo năm mươi năm nay chức thần quân , sắp chuyển biên chế chính thức . Lúc đó thần quang của sẽ hết yêu khí ?"
Bạch Huyên: "Về lý thuyết thì đúng, nhưng... còn bao lâu nữa?"
Tứ Trà ưỡn ngực: "Thành Hoàng gia bảo nhanh thôi! Lâu thì tám mươi năm, nhanh thì tầm năm mươi năm."
"......"
Thập Diệp chợt thấy so với Minh giới thì Thành Hoàng thuộc còn thiếu tin cậy hơn nhiều.
"...... Có muộn quá ?" Tứ Trà hỏi.
Bạch Huyên dở dở : "Ngươi nghĩ ?"
Tứ Trà mím môi, rưng rưng Miêu Tam Nương. Miêu Tam Nương nhẹ nhàng: "Xấu quan trọng, Tinh Nhi bình an là nhất . Tiểu Bạch đừng buồn, của ngươi. Ngươi ở bên cạnh Tinh Nhi thế là lắm ."
Tứ Trà kêu "meo" một tiếng nhảy lòng Miêu Tam Nương nũng.
Miêu Tam Nương bật , vuốt ve lưng Tứ Trà, Tinh Nhi khẽ thở dài.
Tuy miệng để tâm, nhưng lòng vẫn mong con như những đứa trẻ bình thường. Thập Diệp suy nghĩ một chút, dậy tới bên giường, lướt tay quanh Tinh Nhi. Yêu khí yếu ớt trong thần quang của Tứ Trà như làn khói mỏng manh, lờ đờ phiêu đãng, quá bám chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-21-xau-thi-chua-the-nao.html.]
"Vẫn còn cứu vãn ." Thập Diệp : “Nếu dung mạo Tinh Nhi biến đổi do yêu khí lẫn trong thần quang, chỉ cần dùng bùa chú thanh lọc yêu khí là ."
Bạch Huyên: "Được đấy?"
"Có thể thử một .” Thập Diệp : “Chỉ là thần quang bám Tinh Nhi nhiều năm, bóc tách thanh lọc e tốn kha khá thời gian."
Miêu Tam Nương mừng rỡ: "Đạo trưởng, nếu ngài chữa khỏi cho Tinh Nhi, kiếp Tam Nương nguyện trâu ngựa báo đáp ngài!" Nói xong định quỳ xuống nhưng Bạch Huyên và Thập Diệp cùng đỡ dậy.
Thập Diệp: "Không cần đa lễ, chuyện nhỏ thôi."
"Kiếp trâu ngựa tính , giờ chuyện mắt . Nhà ngươi còn gì ăn ? Vị nhà ..." Bạch Huyên liếc Thập Diệp, lộ hai lúm đồng tiền: “Sắp c.h.ế.t đói ."
Miêu Tam Nương nín : "Có ! Có khoai lang mới dỡ, để nướng."
Ăn xong khoai lang nướng thì đến giờ Hợi. Thập Diệp, Bạch Huyên tạm biệt Miêu Tam Nương, cùng Tứ Trà lên miếu Quan Đế nghỉ chân. Có Tứ Trà dẫn đường, lạc nữa.
Miếu Quan Đế tuy ở ngoại thành nhưng hương khói khá vượng, đồ cúng tươi mới, quét dọn sạch sẽ. Tượng gỗ Quan Đế nhuốm màu thời gian, lên nước bóng loáng, một tay cầm đao, một tay vuốt râu uy vũ. Phải công nhận lúc Tứ Trà biến hình Quan Đế bắt cái thần thái .
Bạch Huyên khách sáo nhón hai quả bàn thờ, ném cho Thập Diệp một quả, gặm một quả.
Thập Diệp ăn khoai lang nướng, giờ chẳng còn bụng nào ăn nữa. Bận rộn cả ngày mệt rã rời, mắt díp . Cỏ Tinh đầu hưng phấn nhảy nhót liên hồi. Bạch Huyên gặm quả dạo xung quanh như lãnh đạo thị sát. Tứ Trà vốn là loài mèo ăn đêm, càng khuya càng tỉnh, mắt sáng quắc nhảy lên tượng Quan Đế dùng đuôi quét bụi. Cỏ Tinh thấy thế cũng phấn khích nhảy lên lăn lộn vai tượng, chơi đùa với Tứ Trà vui vẻ.
Thập Diệp tìm cái bồ đoàn dựa tường xuống, lấy giấy vàng , dùng ngón tay bút phác họa chú văn, chỉnh sửa thứ tự vài loại bùa ưng ý. Thần quang và yêu khí bám chặt lấy Tinh Nhi, thanh lọc dễ, dùng bùa thường e mất vài năm...
Thời gian...
Thập Diệp cầm lá bùa, lưng dựa tường, khẽ nhắm mắt.
Đêm hè oi bức, một ngọn gió, cổ áo đẫm mồ hôi dính dáp khó chịu. Mấy ngày nữa trời nóng hơn, Thập Diệp càng khó ngủ. Sư phụ bảo mạng Hỏa, mùa hè sẽ khó ở. Nhớ hồi nhỏ, cứ đến mùa sư phụ đặt chậu nước suối ngâm lá bạc hà bên giường, cả phòng mát lạnh...
Trong cơn mơ màng, Thập Diệp dường như ngửi thấy mùi hương . Hơi nước mát lạnh lẫn mùi cỏ thơm thoang thoảng, như đang ở giữa rừng già suối chảy qua, bên bờ kết hoa băng trong suốt.
Khoan .
Thập Diệp mở bừng mắt, thấy Bạch Huyên cạnh từ bao giờ, vai kề vai. Cỏ Tinh sấp vai Bạch Huyên, lá cỏ rung rinh.
Đó là mùi họ.
Thập Diệp huých vai Bạch Huyên.
"Tỉnh nhanh thế?" Bạch Huyên hỏi.
Thập Diệp: "Tránh xa ."
Bạch Huyên lì: "Không ngủ thì dậy xem náo nhiệt ."
Thập Diệp trời gần canh ba, gì náo nhiệt mà xem?
Bạch Huyên hiệu im lặng, chỉ về phía tượng Quan Đế.
Tứ Trà ngay ngắn giữa hương án, đuôi vòng chân, hướng cửa lớn, mắt trừng to như chuông đồng, trông cũng dáng uy nghiêm.
Gió thổi lá cây xào xạc. Hơi nóng và mùi hương trầm ùa miếu, lượn lờ kết thành từng chuỗi chữ.
[Quan Đế gia hiển linh, phù hộ con lấy vợ đảm.]
[Quan Đế gia phù hộ con phát tài.]
[Phù hộ con lấy chồng .]
[Cho con xin đứa con trai.]
[Phù hộ gia đình bình an.]
[Cầu cho con sớm khỏi bệnh.]
[Phù hộ con quan to.]
Hàng trăm lời cầu nguyện chi chít khắp miếu. Có chữ trong suốt, chữ đục ngầu, chữ đen sì, chữ hiện lên tan biến.
Thập Diệp: "Đây là...?"
"Là nguyện vọng của dân chúng cầu xin Quan Đế gia." Bạch Huyên chống cằm: “Đến Quan Đế gia mà cầu tự? Có việc của lão . Lại còn cầu quan tước, cầu vợ con? Phúc Lộc Thọ với Nguyệt Lão thấy chắc tức xì khói."
Thập Diệp: "Chắc họ thấy ở đây linh thiêng nên cầu đại."
"Thôi . Chưa đến việc các ban ngành thiên đình phân công rõ ràng, mấy lời cầu nguyện chắc đến Thành Hoàng Phủ ." Bạch Huyên chỉ trỏ: “Mấy chữ định là tâm thành, mấy chữ xám xịt là cầu công đức đủ..."
Tứ Trà dựng đuôi lên, bắt đầu sàng lọc như Bạch Huyên . Chữ nào mờ nhạt, chập chờn đều loại bỏ. Cuối cùng chỉ chọn vài lời cầu nguyện sáng rõ, dùng đuôi cuốn lấy đưa trong tượng.
Bạch Huyên: "Đây là vòng sơ loại. Lời cầu nguyện sẽ chuyển đến Thành Hoàng thuộc lọc vòng hai, chuyển tiếp lên các ban ngành thiên đình lọc vòng ba. Qua cả ba vòng mới chấp thuận."
Thập Diệp ngạc nhiên: "Phức tạp ?"
"Đương nhiên. Người thường cầu nguyện thấu tới trời xanh khó lắm, qua ba ải sáu bến là bình thường. Theo , vì tốn công cầu thần bái phật, chi bằng tự lực cánh sinh." Bạch Huyên nhún vai: “Trừ khi là hồn thể giá trị công đức cao thì xác suất thành công mới cao hơn chút."
Thập Diệp đến "giá trị công đức", tò mò hỏi: "Giá trị công đức tính thế nào?"
Bạch Huyên nghệt mặt, bấm đốt tay tính toán hồi lâu: "Ách... Thuật toán phức tạp lắm..."
Thập Diệp: "... Ngươi tính chứ gì?"
"Khụ, tóm cứ nhớ câu : Việc thiện nhỏ chớ bỏ qua, việc ác nhỏ chớ bừa."
Trong lúc chuyện, Tứ Trà xử lý xong đống lời cầu nguyện, thở phào nhẹ nhõm, l.i.ế.m chân rửa mặt.
"Đây là náo nhiệt ngươi ?" Thập Diệp hỏi.
"Mới là màn dạo đầu thôi." Bạch Huyên lôi gói hạt dưa trong tay áo ( là đồ cúng): “Nửa đêm về sáng mới đến đoạn gay cấn."
Tứ Trà rửa mặt chải chuốt xong xuôi, dậy ưỡn ngực, đuôi dựng , mắt sáng quắc như sắp lâm trận.
Gió bên ngoài miếu rít gào. Bóng cây khổng lồ in mặt đất lắc lư. Bóng đen phát tiếng sột soạt như côn trùng bò. Một bóng trồi lên từ lòng đất, lộ bàn tay to bè, móng tay đen sì ngắn ngủn, gân guốc nổi đầy mu bàn tay, da thịt lở loét lộ cả thịt thối đen. Bàn tay chống đất kéo lên một mặc giáp đen, đeo đao đen cùn rỉ sét dính đầy thịt vụn đen sì.
Bộ giáp kêu răng rắc khi thẳng dậy. Khi thoát khỏi bóng tối, Thập Diệp mới rõ: "Người" đầu.
...