[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 25: Túy
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:13
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những ngày ở trấn An Bình là thời gian nhàn nhã nhất đời Thập Diệp.
Ban ngày sang nhà Miêu Tam Nương thăm Tinh Nhi, tiện thể ăn chực. Huyết Chú hiệu quả thần kỳ, Tinh Nhi da đổi thịt từng ngày. Giờ chỉ Thập Diệp và Tứ Trà thấy bé , mà cả trấn đều công nhận. Người hiếu kỳ kéo đến xem đông nghịt. Bạch Huyên tranh thủ bày sạp cửa nhà Tam Nương, dùng Tinh Nhi biển quảng cáo sống, việc bán bùa của Thập Diệp phát đạt từng thấy.
Tiền gia hai gây sự thất bại thì im lặng tiếng. Tiền lão gia bước chân khỏi cửa. Tứ Trà và Cỏ Tinh thám thính về báo bệnh tình lão trở nặng, đạo sĩ Tố Thanh cũng chuồn mất tăm, Tiền phủ loạn cào cào.
Nghe tin, Miêu Tam Nương im lặng, còn Lưu Ngư Nương hả hê: "Đáng đời".
Tối đến họ cùng Tứ Trà về miếu Quan Đế ngủ, ăn đồ cúng, xem Hoàng tướng quân và Lý Thu Đồng cãi . Hai vị ba ngày trận nhỏ năm ngày trận lớn, nhưng chỉ võ mồm là chính chứ động thủ thật sự, chắc sợ lưỡng bại câu thương.
"Ở chung trăm năm, cãi cũng tình cảm .” Bạch Huyên phun vỏ hạt dưa: “Người gọi là yêu lắm c.ắ.n đau."
Tứ Trà: "Có câu đấy ? Sao bao giờ?"
Bạch Huyên: "Có chứ, là đại tài t.ử Quỷ Lại Bộ mà lỵ!"
Thập Diệp: "..."
Hoàng tướng quân bổ dưa hấu, ném mấy miếng. Cỏ Tinh nhảy lên đón, chia cho .
Bạch Huyên c.ắ.n miếng dưa, vẫy tay: "Cảm ơn nhé Hoàng tướng quân."
Hoàng tướng quân: "Bà nội ngươi! Trả đây!"
Lý Thu Đồng: "Phụng bồi đến cùng!"
Bánh trái bàn thờ bay vèo vèo như mưa hoa. Thập Diệp che tay áo chắn mặt.
Tứ Trà mặt dính đầy bánh: "Ban ngày qua Tiền gia thấy lóc ầm ĩ, chắc Tiền lão gia sắp ."
Bạch Huyên: "Ta tra sổ sinh t.ử , lão còn sống mấy năm nữa cơ, c.h.ế.t ngay ."
Cỏ Tinh: "Chi chi."
Thập Diệp: "Gì cơ?"
"Cỏ Tinh bảo Tinh Nhi mấy nay ngủ, cứ về hướng Tiền gia thẫn thờ.” Tứ Trà : “Chẳng lẽ bà đau lòng cho Tiền lão gia? Lão đối xử tệ thế mà bà vẫn thương xót ?"
"Một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa.” Lý Thu Đồng bay tới: “Miêu Tam Nương là nữ t.ử dám yêu dám hận, lấy Tiền Chung chắc cũng chút tình cảm."
"Xì, theo là bả vui quá ngủ thì .” Hoàng tướng quân c.h.é.m hụt Lý Thu Đồng, tay đoạt đao.
Bạch Huyên: "Có lý."
Thập Diệp: "..."
Không ngờ hai vị cũng nhiều chuyện gớm, nắm rõ ân oán nhà như lòng bàn tay. Nếu vướng phận chắc đến Tiền gia hóng hớt .
Hoàng tướng quân giành đao, dỗi phịch xuống: "Không đ.á.n.h nữa!"
Lý Thu Đồng: "Thua hả?"
"Lính tráng vắng hết, đ.á.n.h sướng, hôm khác tái chiến." Hoàng tướng quân xoa cổ.
Lý Thu Đồng nhướng mày, cũng xuống.
Thập Diệp và Bạch Huyên .
Thập Diệp: "Mấy nay quỷ binh đến miếu ít hẳn ."
Bạch Huyên: "Sư của Lý cũng vắng mặt?"
Tứ Trà: "Hay là cảm hóa nên hòa giải ?"
"Mơ !" Hoàng tướng quân cốc đầu Tứ Trà: “Ta phái chúng nó tuần núi ."
Tứ Trà: "Sao thế?"
"Có kẻ đang đào mộ bọn !" Hoàng tướng quân lườm Lý Thu Đồng.
"Không liên quan đến bọn nhé.” Lý Thu Đồng : “Sư cũng tuần. Ta cũng xem kẻ nào điên mà đào mộ các ngươi, sợ thối ."
Hoàng tướng quân hừ mũi, kéo cổ áo : "Lạ nhất là cái ."
Hắn là tướng quân đầu, đầu cổ lìa , nhưng giờ phần cổ và đầu nối liền bằng những thớ thịt đỏ hỏn như giun đất.
"Meo!" Tứ Trà sợ hãi chui tọt lòng Thập Diệp, xù lông.
Bạch Huyên biến sắc, kéo Hoàng tướng quân xem kỹ: "Sao thể?!"
"Chắc nhiều chuyện ác nên hóa lệ quỷ .” Lý Thu Đồng mỉa nhưng ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
"Lính của cũng thế. Tay lão Trương mọc xương, ruột Tiểu Vương dài , ngón chân Tiểu Từ mọc . Ta nặng nhất.” Hoàng tướng quân lắc cổ: “Sợ mấy hôm nữa đầu mọc như cũ mất."
"Thế chẳng chuyện ?" Tứ Trà lí nhí.
"Tốt cái khỉ mốc!" Bạch Huyên : “Họ là binh lính c.h.ế.t trận, lệ khí nặng nề, nhờ nghĩa trang trấn áp mới hóa lệ quỷ. Trăm năm nay hình dạng đổi chứng tỏ lệ khí tan. Giờ thịt thối mọc , chân tay liền sẹo nhanh thế , hoặc là do âm khí đậm đặc, hoặc là..."
Bạch Huyên Thập Diệp.
Thập Diệp triệu hồi Tụ Khuê Bàn và Thất Diệu Kiếm. Kiếm quang treo lơ lửng, bất động.
"Không Oán Tinh." Thập Diệp lắc đầu.
"Không Oán Tinh..." Bạch Huyên : “Thế gian gì còn oán khí nào nặng thế?"
"Ta là thần quản lý vùng mà cảm thấy gì .” Tứ Trà : “Ngài đừng dọa !"
"Hoàng là quỷ nên nhạy cảm với âm khí. Có lẽ do nơi gần Âm Sơn Mạch nên..."
Lý Thu Đồng dứt lời, Bạch Huyên rút lá bùa tím, quát lớn: "Thiên Lý Truyền Âm Chú - Khai!"
Bùa hóa thành pháo thăng thiên nổ bùm trời.
Mọi ngơ ngác pháo hoa tan biến. Bạch Huyên trời, mặt sầm .
"Sao thế?" Thập Diệp hỏi.
"Tứ Trà, liên lạc ngay với Thành Hoàng thuộc!" Bạch Huyên hét.
Mặt đáng sợ khiến Tứ Trà hoảng hốt nhảy lên tượng Quan Đế. Một lá bùa tím nhỏ bay , Tứ Trà ấn tay, bùa chui tượng chui ngay lập tức, kéo theo chuỗi dài ký tự là những lời cầu nguyện gửi .
"Sao... trả về hết thế ?!" Tứ Trà kêu meo meo ầm ĩ nhưng tượng phản ứng.
Thập Diệp Bạch Huyên.
Bạch Huyên: "Thiên Lý Truyền Âm Chú là để gọi cứu viện khẩn cấp, tốn năm mươi hộc đấy."
Thập Diệp: "Vào trọng tâm ."
"Bình thường mở chú là quỷ đến ngay, nhưng chờ mãi thấy Minh Giới phản hồi. Tứ Trà cũng mất liên lạc với Thành Hoàng thuộc..." Bạch Huyên cau mày, nhảy lên mái miếu, ném lá bùa thứ hai: "Thiên Nhãn Chú - Khai!"
Mắt đỏ lóe tinh quang. Bạch Huyên trời hồi lâu, tặc lưỡi ném lá bùa thứ ba: "Tam Trùng Thiên Nhãn Chú - Khai!"
"Có gì trời ?" Thập Diệp hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-25-tuy.html.]
Bạch Huyên dụi mắt: "Pháp lực giảm mạnh quá, rõ, hình như kết giới."
"Để thử."
"Tam Trùng Thiên Nhãn Chú là pháp thuật cao cấp, phàm chịu nổi ..."
Thập Diệp Bạch Huyên kiên định.
Bạch Huyên nghiến răng, vuốt chú quang qua mắt Thập Diệp: "Tam Trùng Thiên Nhãn Chú - Khai!"
Thập Diệp cảm thấy như d.a.o cứa mắt, đau thấu tim gan. Tầm mở rộng bao trùm cả thiên địa.
Bầu trời đêm đầy , ánh đèn trấn An Bình yên bình. Gió thổi rừng cây xào xạc, tạo tiếng vọng yếu ớt bầu trời.
Khoan , tiếng vọng?
Thập Diệp nheo mắt. Gió thổi qua tạo thành vệt sáng kỳ lạ trời, liên kết thành vòm cung khổng lồ kéo dài tận chân trời, như tấm lưới ánh sáng bao phủ cả vùng đất rộng lớn.
Cơn đau ập đến, dày co thắt. Tầm thu hẹp, gương mặt Bạch Huyên hiện mắt.
"Ngươi chứ?!" Bạch Huyên lo lắng.
"Là kết giới, lớn." Thập Diệp day trán, lấy giấy bút phác họa nhanh: “Ta từng thấy kết giới nào như thế, bao trùm cả trấn An Bình."
Bạch Huyên bản vẽ ngơ ngác: "Cái gì đây?"
"Ta rõ lắm..." Mắt Thập Diệp tối sầm, bám vai Bạch Huyên.
"Đừng dọa !" Bạch Huyên hét lên đầu Thập Diệp càng đau. Hắn thấy tay ướt đẫm mồ hôi. Đột nhiên Bạch Huyên cõng lên. Thập Diệp thấy vai Bạch Huyên đầy máu, giật .
Thập Diệp: "Sao ngươi... thương ..."
"Là m.á.u của ngươi!" Bạch Huyên nghiến răng. Mắt Thập Diệp hoa lên, thấy ở trong miếu Quan Đế. Ánh sáng xanh biếc bao phủ tầm mắt, lòng bàn tay ấm áp.
Là bùa chữa trị của Bạch Huyên. Thập Diệp thở phào, nhắm mắt tiếng Bạch Huyên lật sổ sinh t.ử xoèn xoẹt.
"Gặp quỷ ! Dương thọ thiếu bảy ngày tám canh giờ?!"
Xung quanh ồn ào.
Hoàng tướng quân: "Vẽ cái gì thế ?"
Lý Thu Đồng: "Kết giới? Ta sống năm trăm năm từng thấy."
Tứ Trà: "A a a, thế ba mươi năm trốn học lớp Yêu Tiên của Thành Hoàng thuộc."
Cỏ Tinh: "Chi chi!"
Bạch Huyên: "Trật tự!"
Sau đó im bặt. Đám Tứ Trà biến mất, chắc chạy ngoài nghiên cứu kết giới .
Chú lực chữa thương mát lạnh chảy khắp , xua tan cơn đau. Thập Diệp cử động ngón tay thì giữ .
"Đừng động, vết thương tay nứt ."
Cảm giác mát lạnh ở cổ tay là từ tay Bạch Huyên.
"Khai thật , vết thương tay ngươi là ? Sao lâu thế khỏi?"
Thập Diệp ngập ngừng: "Là Huyết Chú."
"Cái gì?"
"Bí pháp Thất Tinh Quán, duy trì chú lực liên tục, nhưng chút di chứng."
"Ngươi dùng gì?!"
"Giúp Tinh Nhi."
Bạch Huyên im bặt, chỉ tiếng thở hồng hộc như trâu điên.
Hồi lâu .
"Ngươi chú đang rút cạn linh lực của ngươi ?!"
"Hình như thế."
"......"
Thập Diệp tưởng tượng mặt Bạch Huyên đang giật giật, bỗng thấy buồn .
"Cười nữa khâu miệng ngươi !" Bạch Huyên gầm gừ.
Thập Diệp thức thời nhịn , : "Ngươi nhớ con ngựa gỗ của Tinh Nhi ?"
"Hả?"
"Cái cửa ."
"Có ?"
"Con ngựa bằng gỗ vụn chắp vá, mài bóng loáng, lưng cái đệm hoa."
"Này, ngươi sốt sảng nhảm ?" Tay Bạch Huyên lạnh ngắt đặt lên trán .
"Sau đó nó Tiền gia đập vỡ."
"Có nóng ..."
"Hôm thấy con ngựa mới ở nhà Tinh Nhi, do Miêu Tam Nương . Tinh Nhi cưỡi lên vui lắm."
Bạch Huyên bắt mạch cho Thập Diệp.
"Dù khổ cực thế nào họ vẫn sống vui vẻ.” Thập Diệp khẽ : “Thật ."
Chú chữa trị tan biến thành đốm sáng. Thập Diệp Bạch Huyên. Hắn vẫn nắm cổ tay Thập Diệp, mày nhíu , ánh mắt đỏ lấp lánh trầm xuống.
Thập Diệp vịn tay Bạch Huyên dậy, lặng lẽ .
Bạch Huyên mở mắt, hít mũi.
"Bạch Huyên thượng thần! Thập Diệp đạo trưởng!" Tứ Trà và Cỏ Tinh chạy : “Không ! Bên ngoài..."
Thập Diệp và Bạch Huyên vội chạy ngoài.
Rừng cây như biển đen dậy sóng. Một đội quỷ binh bay tới. Bọn họ vốn tàn phế giờ lành lặn như thường, giáp đen bóng loáng, va leng keng.
Họ vây quanh một tiểu quỷ binh chừng mười sáu mười bảy tuổi, chính là tên đưa đầu cho Hoàng tướng quân. Hắn vốn cụt chân giờ chạy như bay. Kỳ quái là hắc khí quấn quýt như tơ nhện, tụ đầu thành chuỗi viên tròn đen sì như kẹo hồ lô.
"Cái gì thế ?!" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên trợn mắt: "Chẳng lẽ là... Túy?!"
...