[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 26: Thiên Kiếp Cảnh
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:14
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong miếu Quan Đế, vây quanh tiểu quỷ binh, sắc mặt nghiêm trọng.
Thập Diệp ném bùa Huyền Quang, chạm tới lửa đen thiêu rụi. Chuỗi "Túy" đầu hề hấn gì.
"Vô dụng thôi, bùa chú nhân gian trị nó ." Bạch Huyên .
"Dùng Thất Diệu Kiếm?"
"Uy lực quá lớn. 'Túy' và tiểu quỷ giờ cộng sinh, c.h.é.m 'Túy' là c.h.é.m luôn quỷ."
"......"
"Nan giải đây." Bạch Huyên vòng quanh: “Tên gì?"
Tiểu quỷ binh mếu máo: "Tướng quân, sắp c.h.ế.t ?"
"Đồ hèn! C.h.ế.t trăm năm còn sợ cái búa!" Hoàng tướng quân quát: “Bạch đại nhân, nó tên Từ Tiểu Sơn. Ngài hỏi gì?"
"Từ Tiểu Sơn, ngươi nhớ cảnh lúc c.h.ế.t ?"
Đám quỷ binh Bạch Huyên khó chịu.
"Nhớ... Địch tập kích, tướng quân phá vây. Loạn lạc đao kiếm... Có kẻ c.h.é.m từ lưng. Ngã xuống mới thấy mất chân. Rồi thấy lão Trương lòi ruột..." Từ Tiểu Sơn run rẩy, chuỗi "Túy" cũng rung theo: “ đó, mắt mờ dần c.h.ế.t..."
Chuỗi "Túy" rung lên bần bật, tụ định biến hình. Bạch Huyên chỉ tay trán Từ Tiểu Sơn, một luồng sáng chạy dọc lông mày , chuỗi "Túy" tách trở hình dạng kẹo hồ lô.
Bạch Huyên gật đầu: "Tâm trí còn tỉnh táo, 'Túy' hóa thành Yểm."
"Yểm là gì?"
"Oán tụ thành Túy, Túy tụ thành Yểm. Yểm sẽ nuốt chửng tâm trí con , yêu ma quỷ quái và thế họ.” Bạch Huyên trầm giọng: “Đáng sợ hơn lệ quỷ nhiều."
Đám quỷ binh hít hà. Hoàng tướng quân hỏi: "Có cách trị ?"
Bạch Huyên xuống "Túy": "Có, nhưng tìm nguyên nhân, thì nó mọc ngay."
Hoàng tướng quân cốc đầu Từ Tiểu Sơn: "Nghĩ xem mọc thứ ?"
"Ai ! Đang tuần núi tự nhiên nó mọc . Lão Trương bảo thì cũng chả ."
Lão Trương : " cùng Tiểu Sơn, thấy đầu nó mọc chuỗi khí đen như kẹo hồ lô, tưởng hoa mắt."
"Sư cũng cùng, về?" Lý Thu Đồng hỏi.
Lão Hoàng lắc đầu: "Chia , bọn núi Bắc, họ núi Nam nên thấy."
Lý Thu Đồng biến sắc, biến mất tăm.
Thập Diệp quan sát Từ Tiểu Sơn. Hắc khí lờ mờ như mực, bốc mùi tanh hôi ẩm ướt.
"Các ngươi qua chỗ nào nước ?" Thập Diệp hỏi.
Từ Tiểu Sơn lắc đầu.
Lão Hoàng: "Đi quanh núi thôi, nước."
Bạch Huyên: "Phát hiện gì ?"
Thập Diệp: "Ngươi ngửi thấy ?"
Bạch Huyên ngửi ngửi lắc đầu.
Thập Diệp lo lắng. Khứu giác Bạch Huyên thính hơn chó, mùi nồng thế thấy? Do kết giới ?
"Ta ngửi thấy mùi nước.” Thập Diệp : “Giống mùi cá c.h.ế.t thối."
Bạch Huyên dậy: "Đi, dẫn đường đến chỗ các ngươi qua."
Lần đường núi ban đêm cảm giác lạ.
Hoàng tướng quân và quỷ binh vây quanh Thập Diệp và Bạch Huyên, quỷ hỏa xanh biếc soi đường. Tứ Trà và Cỏ Tinh như bóng trắng lướt qua rừng cây đen kịt.
Đêm dày đặc, gió lúc lúc , ngoài tiếng áo cọ lá cỏ thì còn âm thanh nào khác. Không tiếng cú, tiếng côn trùng, như thể sinh vật biến mất.
Lạ hơn nữa là Bạch Huyên im lặng.
Từ lúc quen , trừ lúc ngủ, cái mồm bao giờ ngừng hoạt động. Hắn chê Thập Diệp như cái hũ nút nên bù. Dù Thập Diệp thấy phiền nhưng mãi cũng quen, giờ im bặt khiến Thập Diệp quen.
Sắc mặt Bạch Huyên khó coi, lúc xanh lúc trắng, mày nhíu chặt, mi rũ xuống che mắt. Màu mắt dường như nhạt .
"Bạch Huyên, ngươi..." Thập Diệp hỏi: “Không chứ?"
Bạch Huyên đang mải suy nghĩ nên thấy.
Thập Diệp phiền nữa, cảnh giác quan sát.
Đi gần nửa giờ, hàn khí núi càng nặng, ẩm thấm quần áo khiến bước chân nặng nề.
Bạch Huyên dừng . Hoàng tướng quân cũng dừng. Từ Tiểu Sơn chỉ cánh rừng đen phía : "Tướng quân, là chỗ ."
Hoàng tướng quân rút đao, quan sát: "Có biến, cẩn thận!"
Quỷ binh rút đao.
Bạch Huyên: "Các ngươi ở đây, xem."
Thập Diệp giữ vai : "Ta cùng."
Bạch Huyên nhíu mày gật đầu: "Được."
Hắn nắm cổ tay Thập Diệp. Qua lớp áo vẫn thấy tay lạnh ngắt, khiến Thập Diệp giật giữa khí nóng bức.
Thập Diệp giằng , Bạch Huyên lý do.
Hai sóng vai . Gió nổi lên. Thập Diệp ngửi thấy mùi thối giống Từ Tiểu Sơn nhưng nồng nặc hơn gấp bội, như hàng ngàn con cá tôm c.h.ế.t thối nhảy mặt.
Thập Diệp dùng bùa che mũi, định đưa cho Bạch Huyên nhưng từ chối.
Bạch Huyên xuống bẻ ngọn cỏ. Một luồng hắc khí bay lên từ ngọn cỏ, tụ thành giọt chất lỏng đen như ngọc trai, giống hệt thứ đầu Từ Tiểu Sơn.
Bạch Huyên nắm chặt giọt nước, ngón tay trắng bệch.
"Bạch Huyên!" Thập Diệp cầm cổ tay đang run rẩy. Bạch Huyên mở tay , giọt nước biến mất.
"Là dịch khí từ Hoàng Tuyền.” Bạch Huyên .
Thập Diệp: "Cái gì?"
"Nước Hoàng Tuyền, giấu oan hồn, dịch khí lưu, vạn cốt ám." Bạch Huyên trời: “Thiên kiếp sắp đến, ôn dịch hoành hành, nơi nhân thần đều bỏ."
Thập Diệp kinh hoàng.
"Kết giới ngươi thấy là Thiên Kiếp Cảnh, mục đích là nhốt dịch khí cho lan ngoài để đ.á.n.h cho chuẩn.” Bạch Huyên hít sâu: “Thứ hai là cô lập nơi với tam giới, gọi trời thấu gọi đất ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-26-thien-kiep-canh.html.]
Thập Diệp choáng váng, lắc đầu: "Tại ?!"
"Chỉ một khả năng: trấn An Bình kẻ chuyện nghịch thiên, x.úc p.hạ.m thiên đạo nên trời giáng kiếp nạn."
Thập Diệp phẫn nộ: "Vô lý! Một kẻ sai bắt cả trấn chịu tội?! Đây là thiên đạo của các ?!"
Bạch Huyên phắt Thập Diệp, mắt khẽ nheo.
Thập Diệp lỡ lời, hít sâu: "Xin , chuyện do ngươi quyết định."
Bạch Huyên mím môi, cúi xuống đất.
Tim Thập Diệp đập loạn: Kẻ nghịch thiên là ai? Làm gì mà chọc giận trời xanh?
"Hai vị phát hiện gì ?" Tứ Trà vọng tới.
"Không gì to tát, do gần cửa Hoàng Tuyền nên âm khí rò rỉ thôi.” Bạch Huyên đáp: “Chặn là ."
Bạch Huyên định giấu chuyện thiên kiếp? Hắn gì?
Thập Diệp chằm chằm Bạch Huyên.
"Ngươi hỏi thật? Sao trơ mắt dân chúng c.h.ế.t hết ?" Bạch Huyên , dậy vỗ tay: “Quên là Bạch Vô Thường ? C.h.ế.t càng nhiều lương càng cao."
Hắn như thế, bạch y sáng lóa trong đêm, nhưng Thập Diệp thấy sự cô độc khó tả.
Hắn đang giận.
Lửa giận trong lòng Thập Diệp dịu xuống.
Tên một đằng một nẻo. Hắn chắc chắn nghĩ .
"Ngươi cách cứu họ ?" Thập Diệp hỏi chắc nịch.
Nụ Bạch Huyên tắt ngấm, mắt lồi như sắp rớt: "Tại cứu?"
Thập Diệp: "Vì đây địa bàn của ngươi, c.h.ế.t nhiều cũng tính thành tích cho ngươi, chỉ giàu cho kẻ khác. Ngươi chịu để khác hưởng lợi thế ?"
Bạch Huyên chớp mắt, khóe miệng giật giật như , gãi cổ, tai đỏ lên, lí nhí: "Sao ngươi cách... Đây là thiên kiếp đấy..."
Thập Diệp cũng giật .
Hắn Bạch Huyên . Bạch Huyên .
Hắn tại , nhưng cứ thế mà ...
Rối rắm quá...
"Thiên kiếp giải .” Bạch Huyên kéo Thập Diệp thì thầm: “Thiên kiếp thường chia ba giai đoạn. Giai đoạn một là Thiên Kiếp Cảnh sinh dịch khí để cảnh cáo. Nếu kẻ nghịch thiên dừng tay thì kiếp nạn thể tan. Ta đoán đây mới là giai đoạn đầu. Chỉ cần tìm kẻ đó..." Bạch Huyên cứa tay qua cổ: “'Cạch' một cái là xong."
Bạch Huyên nhanh Thập Diệp cũng căng thẳng theo.
"Còn bao lâu?"
"Giai đoạn một ngắn nhất là nửa tháng. Trời đức hiếu sinh, cho thời gian hối cải..."
"Làm tìm kẻ đó?!"
"Không ."
"......"
"Trừng mắt gì! Ta sáu trăm năm mới gặp thiên kiếp đầu. Minh giới ghi chép ít. Không nhờ uyên bác thì chúng toi !"
Thập Diệp thở dài. Manh mối chỉ Thiên Kiếp Cảnh và dịch khí. Thiên Kiếp Cảnh bao trùm quá rộng. Dịch khí thì... chỉ ở khu vực ...
Thập Diệp: "Nguồn phát tán dịch khí thì ?"
Bạch Huyên: "Hả?"
"Càng gần kẻ nghịch thiên thì dịch khí càng nặng?"
Bạch Huyên vỡ lẽ: "Có lý! Ta nghĩ đến."
"......"
Thập Diệp quanh. Rừng sâu núi thẳm bóng , giống chỗ giấu . Chẳng lẽ là quỷ yêu?
"Hoàng tướng quân! Gần đây lạ quỷ, yêu nào bén mảng đến ?" Bạch Huyên hét lớn.
"Không !" Hoàng tướng quân đáp: “Cần giúp gì ?"
"Không cần, hai đủ ." Bạch Huyên thì thầm với Thập Diệp: “Có thể chỉ là dịch khí bên ngoài. Để đề phòng, phong tỏa chỗ , lây sang là phiền lắm. Ngươi giúp một tay."
Thập Diệp: "Ngươi bảo bùa chú phàm nhân vô dụng mà?"
Bạch Huyên lấy bùa tím : "Thiên Kiếp Cảnh cắt đứt liên hệ với Minh giới nên pháp lực giảm mạnh. Thử kết hợp pháp lực của với chú văn của ngươi xem."
Thập Diệp gật đầu, xòe tay .
Bạch Huyên: "Làm gì?"
"Cho pháp lực."
"Pháp lực thần tộc ngươi chạm ."
"......"
"Ngươi dấu, vẽ theo."
"......"
Thập Diệp cụp ngón cái đè ngón áp út và ngón út, duỗi thẳng ngón trỏ ngón giữa, vẽ Phong Ấn Chú hư . Da mặt Bạch Huyên giật giật: "Chú pháp nhân gian phức tạp thế á? Có cái nào đơn giản hơn ?"
Thập Diệp: "Ngươi học 'Phương Thuật Thức Ký' ?"
Bạch Huyên: "Là cái gì?"
"......"
Thập Diệp thở dài, bước lên nửa bước, vòng tay qua Bạch Huyên, tay cầm tay nâng lên, tay trái giữ vai .
Bạch Huyên liếc Thập Diệp, mắt trợn tròn.
Thập Diệp: "Nhìn gì, đằng ."
Yết hầu Bạch Huyên chuyển động, đầu , cổ cứng đờ.
Gió đêm thổi qua. Thập Diệp ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo Bạch Huyên, như sương đêm mùa đông.
Thập Diệp chợt nhận tư thế sai sai.
Hồi nhỏ sư phụ cầm tay dạy vẽ bùa thế . Vừa nghĩ nhiều, cứ thế áp dụng với Bạch Huyên. hai đàn ông trưởng thành thế trông cứ như... đang ôm Bạch Huyên từ phía .