[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 27: Họa Bì Yêu
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:15
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật sự là lúng túng vô cùng.
Nếu bây giờ buông tay chẳng chứng tỏ lòng trong sáng ? nếu buông... Thập Diệp chút hoảng hốt.
Nực , hoảng hốt cái gì chứ?
Quán quy Thất Tinh Quán: Không việc trái lương tâm thì nửa đêm sợ quỷ gõ cửa.
Lòng ngay thẳng, chẳng gì sợ.
Thập Diệp tịnh tâm, cơ thể cứng ngắc, cố gắng dịch xa Bạch Huyên một chút, bình tĩnh : "Pháp lực."
Cổ tay Bạch Huyên run lên, lá bùa tím lơ lửng giữa trung, huỳnh quang chớp động. Ngón trỏ và ngón giữa của Thập Diệp và Bạch Huyên chạm , đầu ngón tay ngưng tụ ánh sáng, vẽ một chú văn mềm mại như nước chảy mây trôi, vèo một cái bay trong lá bùa. Trong thoáng chốc, hoa quang rực rỡ, một luồng ánh sáng đen nổi lên. Dịch khí và chú quang quấn quýt lấy ngưng tụ thành một cây nấm ánh sáng khổng lồ. Chú quang rải rác bay múa trung như dải lụa tím, phản chiếu lên trán Bạch Huyên trắng ngần.
Thập Diệp buông tay Bạch Huyên, lùi nửa bước. Lòng bàn tay vẫn còn vương lạnh từ cơ thể Bạch Huyên, chẳng hiểu khiến tay nóng rực.
Biểu cảm của Bạch Huyên cũng kỳ quái, đông ngó tây, tránh thẳng Thập Diệp, dường như đang cố tìm chuyện để .
"Chắc là phong ấn nhỉ?"
"Ừm."
"Hiệu quả cũng ."
"Ừm."
"Lại tìm chỗ khác ha?"
"Ừm."
"Vừa tay ngươi nóng, sốt ?"
"......"
Thập Diệp nhắm mắt, đầu bỏ .
Lần chỉ bỏng tay mà còn bỏng cả mặt.
Tứ Trà và Cỏ Tinh nhảy tới: "Sao , ?!"
"Tạm thời , chỉ là trong trấn e còn nhiều chỗ rò rỉ dịch khí khác, điều tra cho bằng ." Giọng Thập Diệp bình tĩnh nhưng tim đập loạn nhịp. May mà trời tối, ai thấy sắc mặt , nếu ... thật mất mặt.
"Tiểu Sơn!" Hoàng tướng quân đột nhiên hét lớn: “Thập Diệp đạo trưởng, Bạch Huyên đại nhân! Mau đây xem!"
Đám quỷ binh tản . Hoàng tướng quân xách Từ Tiểu Sơn chạy tới. Từ Tiểu Sơn mếu máo, lượng hồ lô đen đầu đang tăng nhanh, tách theo đường hắc tuyến.
"Có dịch khí đang đến gần! Cẩn thận!" Bạch Huyên hét lớn.
Mọi kinh hãi, lưng thành vòng tròn. Tứ Trà xổm đầu Bạch Huyên, đuôi xù lên.
Gió đêm rít gào, rừng cây đen kịt thấy điểm dừng. Một mùi hôi thối khó tả ập tới, lẫn trong đó là mùi thơm nồng nặc. Thơm và thối hòa quyện khiến chóng mặt.
Hoàng tướng quân căng , rút quỷ đao . Thân đao kêu ong ong, sượt qua cỏ tạo tiếng xào xạc.
Đột nhiên, một đôi chân giẫm lên cỏ. Giày trắng tất trắng, nhưng chỉ bằng mũi chân, gót chạm đất.
Ánh mắt Thập Diệp di chuyển lên , thấy một mặc trường sam trắng với khuôn mặt xinh .
Là Lý Thu Đồng, nhưng cũng Lý Thu Đồng... Trên đầu là khối đen to bằng cái chậu rửa mặt... là "Túy".
Mắt Lý Thu Đồng còn tròng trắng, đồng t.ử đen chiếm hết nhãn cầu, hắc quang cuộn trào bên trong như ngàn vạn con sâu đang lúc nhúc.
"Lý Thu Đồng sắp 'Yểm' hóa.” Bạch Huyên thì thầm: “Cẩn thận!"
Mọi kinh hãi, dám manh động.
"Làm bây giờ?" Thập Diệp hỏi.
"Lại dùng pháp lực của kết hợp Thanh Lọc Chú của ngươi."
Tình thế cấp bách, Thập Diệp cũng chẳng màng chuyện hổ, vòng Bạch Huyên cầm tay thi pháp. Một lá bùa Thanh Lọc to gấp năm bình thường bay về phía Lý Thu Đồng.
Hắc quang trong mắt Lý Thu Đồng khẽ động. Thân thể hóa thành khói bay lên, xoay một vòng biến mất. Tốc độ của vốn nhanh, giờ càng kinh . Vừa xoay bay, chỉ trong nháy mắt, Thanh Lọc Chú đ.á.n.h , bay vút xa như con diều đứt dây.
Thập Diệp siết c.h.ặ.t t.a.y Bạch Huyên: "Dùng niệm lực điều khiển bùa!"
Tay Bạch Huyên run run: "Cái bùa cũng bướng như tính ngươi , chả chịu lời !"
"Bình tĩnh, ngưng khí."
"Đang ngưng đây, khí dồn xuống đan điền sắp đ.á.n.h rắm đến nơi !"
Thanh Lọc Chú bay loạn xạ, như con ruồi mất đầu đuổi theo tàn ảnh của Lý Thu Đồng. Trên đầu Lý Thu Đồng vạch những vệt đen như mực vẽ lên bầu trời. Chốc lát , xung quanh ngập tràn dịch khí đen sì, như nam châm hút về phía đám quỷ binh. Quả cầu đầu Từ Tiểu Sơn mọc thêm hai cái, thét lên.
"Âm khí quỷ là món khoái khẩu của 'Túy'. Mọi tản , phân tán mục tiêu!" Bạch Huyên hét lớn. Đám quỷ binh ầm ầm tản , lặn xuống đất ẩn nấp.
Lý Thu Đồng khựng , lơ lửng giữa trung trong tích tắc.
Trong lúc cấp bách, Thập Diệp dường như thấy tiếng lòng của Bạch Huyên... "Chính là lúc !" Như tiếng gọi thôi thúc, một luồng linh quang từ gân mạch cánh tay truyền sang Bạch Huyên. Cổ tay Bạch Huyên run lên, ánh sáng Thanh Lọc Chú khổng lồ bao trùm lấy Lý Thu Đồng.
Lý Thu Đồng ngửa cổ kêu t.h.ả.m thiết. Khối Túy vuông vức vặn vẹo biến dạng trong ánh sáng, phát tiếng rít chói tai ghê rợn. Khói đen tuôn từ cơ thể, nuốt chửng cả Lý Thu Đồng và Thanh Lọc Chú biến mất.
Im lặng như tờ.
Lưng Thập Diệp ướt đẫm mồ hôi lạnh. Dùng pháp lực Bạch Huyên điều khiển bùa tốn sức hơn tưởng, nhất là luồng linh quang kỳ lạ như hút cạn tâm trí .
Bạch Huyên cũng chẳng khá hơn, thở hồng hộc như cái bễ rách.
Quỷ binh thò đầu lên khỏi mặt đất quan sát như nấm mọc mưa. Tứ Trà cây, bắt chước Cỏ Tinh dáng mai phục.
Gió nổi lên. Thập Diệp ngửi thấy mùi thơm lẫn mùi hôi thối... Ở bên !
Lý Thu Đồng đột ngột xuất hiện, mặt trắng bệch như giấy, mắt đen ngòm như cái hố, miệng há to như chậu m.á.u c.ắ.n phập xuống vai Thập Diệp. Thập Diệp tránh, vì nếu tránh, c.ắ.n sẽ là Bạch Huyên đang điều khiển bùa.
Hàm răng sắc nhọn cắm phập vai Thập Diệp. Lạ thấy đau, chỉ thấy tê dại, thậm chí dễ chịu, mi mắt nặng trĩu.
"Thập Diệp!" Tiếng gọi vang lên bên tai. Thập Diệp giật mở mắt, thấy Bạch Huyên đang bóp cổ Lý Thu Đồng ngay mặt. Túy và Thanh Lọc Chú giao tranh kịch liệt, ánh sáng và bóng tối quện thành những vòng đai siết chặt lấy cả ba , tạo thành cái kén nhộng kỳ quái khóa chặt họ bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-27-hoa-bi-yeu.html.]
Mồ hôi túa gáy Bạch Huyên, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, ngón tay bóp cổ Lý Thu Đồng kêu răng rắc. Thập Diệp thấy tiếng khò khè phát từ vai , là cơ thể Lý Thu Đồng đang rò rỉ dịch khí. Quỷ dị nhất là cảm nhận sự tồn tại của Lý Thu Đồng, như thể thực thể. Ngược , Bạch Huyên ép sát n.g.ự.c , xương bả vai tì xương ức đau điếng.
"Bạch Huyên.” Thập Diệp : “Ngươi gọi tên ."
"Nói thừa, gọi thì hồn ngươi Túy hút mất , công sức mấy tháng nay của đổ sông đổ bể."
Được lắm, lúc mà tên vẫn chỉ lo hồn phách của .
Thập Diệp bật .
"Giờ mà ngươi còn ?!" Bạch Huyên nghiến răng. Đột nhiên cánh tay gồng lên, giật phắt Lý Thu Đồng khỏi vai Thập Diệp ném mạnh . Lý Thu Đồng bay vèo , hóa chỉ là tấm da rỗng tuếch.
Thập Diệp thấy nhẹ bẫng, lực trói buộc biến mất, và Bạch Huyên tách . Tấm da Lý Thu Đồng rơi xuống đất, thất khiếu trào dịch khí đen sì, điên cuồng xoay tròn trong cái kén. Bạch Huyên rút lá bùa tím thứ hai, Thập Diệp: "Trong ngoài cùng đánh!"
Thập Diệp hiểu ý, cầm tay Bạch Huyên vẽ thêm một đạo Thanh Lọc Chú. Chú quang ép ngược , giao thoa với chú quang bên ngoài kén. Hắc khí kẹp giữa hai luồng ánh sáng nhạt dần tan biến. Ánh sáng bao quanh họ tạo thành vách ngăn mỏng manh. Thập Diệp và Bạch Huyên cùng đ.ấ.m vỡ nó. Ánh sáng vụn vỡ bay , lộ màn đêm đen kịt.
Chưa kịp rõ tình hình, một cục bông đẫm nước mắt lao lòng Thập Diệp, một con Cỏ Tinh nhảy lên trâm cài tóc kêu chi chi loạn xạ.
Bốn phía âm phong gào thét. Quỷ binh vung hắc đao điên cuồng tấn công đám thư sinh Túy ám. Dù thấy họ đ.á.n.h nhiều nhưng t.h.ả.m khốc hơn hẳn.
Đám thư sinh mất ý thức, đòn nương tay. Đám quỷ binh như mất hết sát khí, c.h.ử.i bới, chỉ im lặng phòng thủ, rõ ràng là đang nương tay.
"Bạch Huyên thượng thần, Thập Diệp đạo trưởng, đây?" Tứ Trà lóc.
"Bạch đại nhân, cứu Lý Thu Đồng ?" Hoàng tướng quân hét lớn. Thấy tấm da rỗng của Lý Thu Đồng đất, khựng , suýt một con Túy c.h.é.m bay đầu, may lão Trương đỡ kịp.
"Đại gia nó!" Hoàng tướng quân giận dữ đ.á.n.h bay đám Túy nhưng thấy hình hài các thư sinh nỡ xuống tay, mắt quỷ đỏ ngầu như sắp nhỏ máu.
"Không , cắt đứt nguồn dịch khí, nếu họ sẽ 'Yểm' hóa hết!" Bạch Huyên hét: “Tứ Trà, họ từ hướng nào tới?"
Tứ Trà: "Mọi hướng!"
"Lão Trương bảo lúc họ núi phía Nam!" Thập Diệp .
"Tứ Trà dẫn đường!" Bạch Huyên lệnh: “Hoàng tướng quân, cố cầm cự!"
Hoàng tướng quân: "Đùa ?!"
Tứ Trà lao như tia chớp trắng. Bạch Huyên và Thập Diệp đuổi theo. Mới chạy nửa dặm, Cỏ Tinh kêu toáng lên. Thập Diệp , hít hà kinh hãi. Tấm da Lý Thu Đồng đang đuổi theo họ, lấp lánh như đèn lồng da giữa đêm, dọa c.h.ế.t khiếp.
Tệ hơn là đám thư sinh Túy ám, mắt đen sì, cũng đuổi theo sát nút. Hoàng tướng quân dẫn đầu đám quỷ binh rượt theo , gào lên: "Bà nội nó, chạy ?!"
Thập Diệp: "!!!"
Quay đầu , Bạch Huyên chạy như ngựa hoang đứt cương, miệng la bai bải: "Sao đuổi theo bọn a..."
Một đoàn thần, , quỷ rồng rắn đuổi , quỷ mèo gào... Từ Tiểu Sơn , Tứ Trà hét... Bạch Huyên lúc đầu dẫn nhưng về đuối sức, Thập Diệp vượt mặt. nhanh, tấm da Lý Thu Đồng vượt qua , dẫn đầu đoàn đua.
Lúc Thập Diệp mới nhận tấm da Lý Thu Đồng đuổi theo mà là đang dẫn đường.
Núi Nam lạnh hơn, cây cối rậm rạp. Tấm da Lý Thu Đồng bay lượn rơi xuống gốc một cây hòe cổ thụ.
Cây hòe lạ, to năm ôm, vỏ trắng bệch như ngọc, lờ mờ tỏa bạch quang trong đêm. Tán cây che kín trời, gân lá rỉ chất lỏng đen trắng kỳ quái.
Cây tỏa mùi hương nồng nặc khiến Thập Diệp đau đầu, bịt mũi lùi .
"C.h.ế.t tiệt, ở đây cây Hoàng Tuyền?!" Bạch Huyên thở hồng hộc chạy tới, kinh hãi hét lên.
Thập Diệp: "Cây gì?"
"Trong các loài cây, hòe là loài âm nhất. Nếu mọc ở khe núi Âm Sơn Mạch, nước Hoàng Tuyền nuôi dưỡng sẽ biến thành cây Hoàng Tuyền, dễ sinh yêu mị... Trời ơi là trời!"
Bạch Huyên dứt lời, đám thư sinh ám cũng đuổi tới. Giống như Lý Thu Đồng, họ chỉ còn là những tấm da rỗng, đồng loạt rơi xuống quanh gốc cây. Túy đầu họ cộng hưởng với lá cây phát tiếng leng keng như ngàn vạn chiếc chuông gió, tấu lên khúc nhạc dài dằng dặc.
Hoàng tướng quân và quỷ binh sững sờ. Thân thể các thư sinh lắc lư theo điệu nhạc, y phục phiêu dật như mây khói. Túy đầu họ vươn cao, kéo theo vệt đen dài như tách khỏi cơ thể.
Quỷ dị hơn, rễ cây Hoàng Tuyền bốc lên hắc khí cuồn cuộn truyền đám Túy, khiến chúng phình to, chực chờ biến hình.
Thập Diệp chợt hiểu, cây Hoàng Tuyền chính là nguồn gốc dịch khí ở núi Nam.
[Còn chờ gì nữa, chính là lúc !]
Giọng vang lên bên tai khiến Thập Diệp giật . Rõ ràng là giọng Lý Thu Đồng. Lúc mới phát hiện quanh làn sương đen lơ lửng, kỹ mới thấy.
Bạch Huyên cũng thấy, thoáng kinh ngạc, Thập Diệp ném lá bùa tím .
Một lạ, hai quen, ba thành thạo. Lần Thập Diệp và Bạch Huyên phối hợp ăn ý vô cùng. Thanh Lọc Chú khổng lồ hóa thành lưỡi d.a.o c.h.é.m đứt liên kết giữa Túy và đám thư sinh. Túy giãy giụa tụ thành khối lớn Thanh Lọc Chú bao vây, tiêu diệt . Phong Ấn Chú theo sát, trải rộng gốc cây Hoàng Tuyền, phong tỏa bộ dịch khí.
Tiếng lá cây ngừng kêu. Các thư sinh thẳng gốc cây, hốc mắt đen ngòm. Gió thổi qua, thể họ mềm oặt đổ sụp xuống, giống hệt Lý Thu Đồng, chỉ còn những cái túi da.
"Bọn họ... thế?" Hoàng tướng quân hỏi.
"Họ c.h.ế.t hết ?" Từ Tiểu Sơn nức nở.
Không ai trả lời. Trong đêm tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió.
Thập Diệp chẳng thiết gì với Lý Thu Đồng, nhưng những tấm da , lòng trống rỗng khó tả.
Hoàng tướng quân cầm đao bước lên, đầu lảo đảo như sắp rơi. Không thấy rõ mặt nhưng bóng lưng toát lên vẻ bi thương.
"... Lý Thu Đồng, ngươi..." Hoàng tướng quân ngập ngừng: “Đám nho chua các ngươi yếu nhớt thế ? Mới tí Túy cỏn con hồn quy đại địa. Uổng công đ.á.n.h với các ngươi bấy lâu nay, mất mặt quá!"
Từ Tiểu Sơn nấc, quỷ binh cúi đầu, Tứ Trà ôm Cỏ Tinh hu hu.
Đột nhiên, tiếng khẽ vang lên trung.
"Hoàng , ngươi coi thường khác quá đấy."
Dưới gốc cây, những tấm da bay vụt lên. Từng bóng đen mờ ảo từ bốn phương tám hướng bay tới chui những tấm da. Tay chân, mặt mũi họ dần đầy đặn trở .
Tấm da Lý Thu Đồng biến thành hình giữa trung, tà áo tung bay, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Hố đen trong mắt dần hiện con ngươi đen trắng rõ ràng, khóe môi nhếch lên nụ .
Hoàng tướng quân kinh hãi ôm đầu lùi : "Ngươi... ngươi... sống ?!"
"Ta ?" Lý Thu Đồng : “Tuyệt chiêu của Họa Bì Yêu chúng chính là vứt da giữ mạng đấy."
...