[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 28: Rùa Tam Đồ
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:16
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đêm tối, cây Hoàng Tuyền tỏa ánh sáng bạc u ám như ngọn đèn bao giờ tắt, chiếu rọi cả vùng đất rộng lớn.
"Không ngờ địa bàn của thứ thế !" Tứ Trà và Cỏ Tinh gốc cây ngắm tán cây khổng lồ, ánh sáng bạc phủ lên lông chúng lấp lánh.
Thập Diệp hứng lấy chút ngân quang. Ánh sáng tụ trong lòng bàn tay thành giọt lỏng như thủy ngân, khẽ nảy lên theo nhịp tim .
Cơ thể cộng hưởng với cây Hoàng Tuyền, chứng tỏ cái c.h.ế.t đang đến gần hơn ?
Hoàng tướng quân, Lý Thu Đồng và Bạch Huyên chụm gốc cây, chăm chú xuống đất. Quỷ binh và thư sinh chui xuống đất tìm kiếm thứ gì đó.
"Cái cây là lý do các ngươi tranh giành địa bàn với bọn ?" Hoàng tướng quân hỏi.
"Trong Cửu Châu Thất Mạch hiếm nơi nào mọc cây Hoàng Tuyền lớn thế .” Lý Thu Đồng đáp: “Nó hấp thụ dịch khí Hoàng Tuyền và linh khí nhật nguyệt, là nơi tu luyện nhất cho Họa Bì Yêu."
Họa Bì Yêu, Thập Diệp từng trong sách cổ. Truyền thuyết kể rằng gốc cổ thụ thường chôn xác cầm thú. Xương cốt mục nát, chỉ còn lớp da hấp thụ linh khí hóa thành yêu, gọi là Họa Bì, thể biến hóa vạn trạng, nhân gian mà phát hiện.
Nghe bản thể Họa Bì Yêu là da, nhưng chuyện vứt da giữ mạng bao giờ.
Bạch Huyên cũng thắc mắc: "Da các ngươi vứt là vứt ?"
"Da còn ba tầng, da Họa Bì Yêu thì đếm xuể." Lý Thu Đồng quanh gốc cây: “Tấm da vứt chỉ là lớp ngoài cùng, dùng để dụ địch giữ mạng thôi."
Thập Diệp hiểu , nguyên lý giống thằn lằn đứt đuôi.
Bạch Huyên thở dài: "Nghe da Họa Bì Yêu dán lên hồn thể thể thanh lọc, là bảo vật vô giá ở chợ đen Minh Giới. Tưởng vớ bở nhặt đống da, ai dè dã tràng xe cát."
Lý Thu Đồng liếc Bạch Huyên: "Lột da giúp khác thanh lọc hồn thể? Tam giới gì con Họa Bì Yêu nào ngu thế?"
Bạch Huyên nhún vai.
Lý Thu Đồng xuống hét vọng xuống đất: "Sư , tìm thấy ?"
"Vẫn ở , sâu lắm sư ơi."
"Bảo đám quỷ binh giúp một tay ."
"Hét cái gì, đang tìm đây!"
"Lý Thu Đồng, ngươi bắt em tìm cái gì thế?" Hoàng tướng quân hỏi.
"Thứ đào mộ các ngươi hình như giấu gốc cây ."
Dưới lòng đất ầm ầm rung chuyển, đất đùn lên từng đống như hàng trăm con giun khổng lồ đang hoạt động.
Thập Diệp mỏi chân, xoa xoa vai. Chỗ Túy c.ắ.n ngứa. Hắn tưởng sẽ để sẹo nhưng sờ thấy áo còn nguyên vẹn. Có lẽ thanh lọc nên vết thương biến mất.
Bạch Huyên phủi áo tới chỗ Thập Diệp: "Nhân lúc ít , ngươi cởi áo ."
Thập Diệp: "Cái... gì?"
"Dịch Túy thành hình nhưng thể để lâu, ngấm là hết cứu." Bạch Huyên đưa tay định cởi áo Thập Diệp thì gạt phắt .
"Không , lát nữa tự dùng bùa chữa!"
"Đều là nam nhân, cởi áo ?"
"Không ."
Thập Diệp tuy sách thánh hiền nhưng thoại bản dân gian ít. Nam nam thụ thụ bất , nơi hoang dã gió máy thế mà lột đồ thì chẳng ho gì.
Bạch Huyên chịu , xắn tay áo lao . Thập Diệp trổ hết tài nghệ né tránh, hai rượt đuổi ba mươi hiệp. Cuối cùng Thập Diệp thoát .
Bạch Huyên mồ hôi nhễ nhại, mặt phồng lên như cá nóc vì tức.
"Tứ Trà! Cỏ Tinh! Giúp một tay!"
Nhóc mèo lao như tia chớp, dính chặt mặt Thập Diệp suýt ngạt thở. Thập Diệp luống cuống gỡ Tứ Trà thì Cỏ Tinh húc trán choáng váng. Hắn hất Cỏ Tinh thì ai đó đè nghiến xuống đất: “xoẹt" một tiếng x.é to.ạc áo lưng.
Thập Diệp cứng đờ, hồn xiêu phách lạc.
Lưng lạnh toát, xúc giác dồn cả về đó. Hắn cảm nhận luồng khí nóng chạy dọc sống lưng, ánh mắt Bạch Huyên quét qua da gà nổi lên. Ngón tay lạnh như ngọc chạm vai truyền đến cảm giác tê dại quỷ dị thấu xương, chạy dọc sống lưng xuống tận đan điền. Thập Diệp căng cứng , bấu chặt rễ cây đất.
Tứ Trà và Cỏ Tinh nhảy tới xem, đồng thanh hít hà.
Tứ Trà: "Cái ... là cái gì?"
Cỏ Tinh: "Chi!"
"Hình như lưng cái cây màu đen."
"Chi chi!"
"Dịch khí xâm nhập gân mạch, may sâu lắm. Hơi đau đấy, đừng động đậy!" Bạch Huyên xong lấy một vật đỏ hỏn. Là mảnh lưỡi vỡ của , giờ sắc như dao.
"Ngươi định gì?!" Thập Diệp hét lên.
"Cắt thịt, xả khí, chữa thương."
"Dừng..."
Chưa kịp dứt lời, Bạch Huyên tay.
Thập Diệp nhắm nghiền mắt, cảm giác như thanh băng sắc lẹm cứa da thịt, đau đớn lẫn tê dại lan tỏa khắp , khó chịu vô cùng. Hắn nghiến răng ngăn tiếng kêu, sợ mở miệng sẽ c.h.ử.i Bạch Huyên té tát, nhất là khi nghĩ đến dùng cái "thứ " cắt .
Bạch Huyên thao tác chậm, chỉ rạch chỗ c.ắ.n mà con vuốt dọc xương bả vai xuống tận đốt sống cuối.
Thập Diệp nắm chặt cổ tay Bạch Huyên.
Bạch Huyên: "Đau lắm ?"
Thập Diệp nghiến răng: "Nhanh lên!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-28-rua-tam-do.html.]
Bạch Huyên dừng , ném mảnh lưỡi , áp hai tay lên lưng Thập Diệp, lầm bầm gì đó. Mắt Thập Diệp tối sầm, tai ù , chỉ thấy lòng bàn tay Bạch Huyên nóng dần lên. Từ vai qua xương bả vai, dọc sống lưng, ấn mạnh thắt lưng vuốt xuống và rút mạnh . Cảm giác tê dại biến mất, cơn đau phóng đại gấp bội lan .
Đau quá! cũng thoải mái hơn nhiều, đầu óc tỉnh táo .
Bạch Huyên lấy bùa cầm m.á.u trong túi Thập Diệp vỗ vỗ lên lưng , xoay nhảy dựng lên, tay cầm một chùm dịch khí đen sì hình cây non.
"Đây là đường của dịch khí trong gân mạch ngươi.” Bạch Huyên : “Lần đầu lột dịch khí từ sống mà hảo thế , đúng là thiên tài Minh Giới!"
Thập Diệp nén đau dậy: "Trước ngươi lột từ ai?"
"Oán quỷ rơi xuống Hoàng Tuyền chứ ai. Năm nào chả vài đứa, việc khó nhằn mà thù lao bèo bọt..." Bạch Huyên : “Chậm chút nữa là nó mọc rễ trong ngươi, lúc đó thì hết t.h.u.ố.c chữa."
Tuy ơn Bạch Huyên cứu mạng nhưng Thập Diệp thốt nên lời. Hắn chỉ còn mảnh áo ngực, lưng trần lạnh run.
Bạch Huyên tít mắt, lôi trong túi vải bộ đạo bào đen sì: "Nào nào, mặc thử xem một trăm hộc pháp lực của tiêu đáng ."
Bộ đạo bào đen tuyền, kiểu dáng bình thường nhưng chất liệu kỳ lạ, lấp lánh ánh bạc như trăng giao hòa trong đêm.
Thập Diệp: "..."
Hắn hiểu , Bạch Huyên cố tình xé áo .
Thập Diệp nhắm mắt, nghiến răng: "Mang đây."
Lời dứt, đạo bào tự bay lên khoác , in. Gió thổi tà áo bay bay, tinh quang lưu chuyển mắt.
"Đẹp!" Bạch Huyên giơ ngón cái.
Tứ Trà: "Đẹp, meo."
Cỏ Tinh: "Chi chi!"
Thập Diệp: "..."
"Tìm thấy !" Từ Tiểu Sơn trồi lên từ gốc cây Hoàng Tuyền, tay cầm cái đĩa tròn. Các thư sinh và quỷ binh lượt chui lên, ai cũng ôm một cái đĩa, tổng cộng bốn năm mươi cái.
"Dưới đầy thứ lăn lộn trong đất, còn mùi thối bốc từ mộ quỷ binh, chắc là thủ phạm đào mộ đấy." Một thư sinh đặt cái đĩa xuống.
Cái đĩa to bằng bát canh, màu ngọc trắng, hình bầu dục, phẳng tròn gồ ghề vân vện, viền quanh là lớp lông tơ xanh mướt, trông như đồ thủ công mỹ nghệ.
"Là rùa Tam Đồ ở Hoàng Tuyền." Bạch Huyên .
Thập Diệp: "Đây là con rùa á?"
Bạch Huyên vỗ ba cái đĩa. Phía thò ba cái đầu rùa trắng, sáu chân, một đuôi trắng. là rùa ba đầu.
"Rùa Tam Đồ sống ở Hoàng Tuyền, ăn oán thảo đáy sông, lười chảy thây, cả trăm năm chẳng thèm nhúc nhích." Bạch Huyên lật qua lật con rùa, mặt nghiêm trọng.
"Chẳng lẽ theo dịch khí Hoàng Tuyền trôi dạt đến đây?" Thập Diệp đoán.
Bạch Huyên im lặng.
"Hoàng , đây là thủ phạm đào mộ các ngươi nhé, đừng đổ oan ." Lý Thu Đồng .
Hoàng tướng quân gõ mạnh mai rùa. Ba cái đầu rùa vươn dài nhe răng đớp suýt trúng tay .
" là rùa Minh Giới, khoái mùi thối của các ngươi." Lý Thu Đồng lớn.
"Nói láo, nó thích mùi chua của nho sinh các ngươi nên mới ở gốc cây Hoàng Tuyền."
"Ở gốc cây vì thoải mái, mộ tìm thức ăn!"
Hoàng tướng quân và Lý Thu Đồng cãi nhưng động thủ, chắc mệt quá .
Thập Diệp thở dài Bạch Huyên.
Bạch Vô Thường đại nhân gốc cây Hoàng Tuyền, nhíu mày bầu trời đêm mênh mông.
Vẻ mặt còn nặng nề hơn lúc đoán thiên kiếp.
Về đến miếu Quan Đế thì trời hửng sáng. Đám quỷ binh thể gặp ánh mặt trời mệt rã rời nên vội vàng chui xuống đất nghỉ ngơi.
Với những mặt đất, rắc rối mới chỉ bắt đầu.
"Ta nghi ngờ chỉ núi, trong trấn cũng chỗ rò rỉ dịch khí." Bạch Huyên chỉ bản đồ trấn An Bình do Tứ Trà vẽ: “Việc cấp bách là tìm tất cả các điểm rò rỉ."
Bản đồ vẽ chi tiết. Trấn An Bình trong thung lũng, bao quanh bởi núi đồi. Miếu Quan Đế ở núi Hồng Phong cao nhất phía Bắc. Rừng bao quanh trấn hình vuông, nhà cửa trong trấn xếp hình tròn.
Bạch Huyên: "Ban ngày dương khí thịnh dễ phong ấn dịch khí hơn. Để đến tối dịch khí sẽ lan rộng."
"Trấn nhỏ, tìm từng chỗ mất mấy ngày.” Lý Thu Đồng : “Dịch khí thành Túy thì vô hình vô ảnh, tìm kiểu gì?"
"Dịch bệnh mùi cá tôm thối.” Thập Diệp : “ dịch khí..."
"Không màu mùi, nhưng thứ ngửi ." Bạch Huyên Tứ Trà.
Tứ Trà và Cỏ Tinh đang chơi lăn rùa vui vẻ. Nghe Bạch Huyên , Tứ Trà trượt chân ngã uỵch.
"Ta là mèo, chó!" Tứ Trà hét lên.
"Ta mũi ngươi điếc." Bạch Huyên ném Tứ Trà sang bên, nhặt con rùa lên: “Rùa Tam Đồ nhạy cảm với dịch khí Hoàng Tuyền nhất. Đi theo chúng là tìm dịch khí."
"Ý ngài là..." Lý Thu Đồng giật giật da mặt.
Bạch Huyên tươi rói, đặt rùa xuống đất gõ gõ. Rùa vươn đầu, chân cắm xuống đất lảo đảo dậy.
"Trời gió mát, chúng dắt rùa dạo phố nào."
...