[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 29: Tiền Trạch

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:17
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm chợ đông đúc náo nhiệt. Người xe tấp nập, tiếng gà ch.ó ầm ĩ.

Thập Diệp chậm, trông nhàn nhã nhất nhưng lòng như lửa đốt.

Tuy Bạch Huyên bảo giai đoạn đầu thiên kiếp kéo dài cả tháng, nhưng với cái tính hời hợt của , Thập Diệp sợ nhớ nhầm thì hậu quả khôn lường.

Phải tìm kẻ nghịch thiên.

Phải phong ấn dịch khí.

Phải giải Thiên Kiếp Cảnh.

Việc nào cũng gấp, mà manh mối duy nhất là...

Thập Diệp cúi con rùa ba đầu chân. Nó vươn cổ, nhích nửa bước, dừng nghỉ, nhích tiếp nửa bước.

Thập Diệp thở dài.

Không các nhóm khác thế nào.

Họ chia trấn tám khu vực, mỗi phụ trách một khu. Bạch Huyên bảo nếu gì bất ngờ thì sáu canh giờ là xong.

Thập Diệp tưởng "bất ngờ" là Túy dịch khí, hóa là tốc độ của con rùa . Rùa Tam Đồ sống ở Hoàng Tuyền, lười biếng bẩm sinh, chậm hơn rùa thường gấp ba .

Kiểu đến tối chắc khỏi chợ.

"Ơ kìa Thập Diệp đạo trưởng! Ăn sáng ?" Trương đại ca hàng thịt chào.

Thập Diệp: "Rồi."

"Sáng sớm ngài ..." Trương đại ca bước chân rùa bò của : “Tản bộ ?"

Thập Diệp: "Ừm."

Người phàm thấy rùa, chỉ thấy Thập Diệp ngắm nghía như rảnh rỗi lắm.

"Đạo trưởng chào buổi sáng!" Cô nương hàng bên vẫy tay.

Thập Diệp quen quen, nhớ là Nhị Nha mặt mụn hôm nọ, giờ da trắng trẻo nên nhận .

"Nhị Nha cô nương, khỏe ?"

"Hôm qua cằm mọc mấy cái mụn, gối đầu lên bùa của ngài ngủ một giấc là hết ngay.” Nhị Nha : “Đạo trưởng, thực ngài dạo mà đang bảo vệ họ đúng ?"

Cô chỉ về phía .

Thập Diệp thấy Miêu Tam Nương bế Tinh Nhi chợ mua rau, Lưu Ngư Nương xách giỏ cùng.

"Ngài yên tâm, bệnh Tinh Nhi khỏi , Lưu Ngư Nương và trông chừng, đứa nào dám bắt nạt băm nhân bánh bao.” Trương đại ca giơ ngón cái: “Ngài đúng là thần y, Hoa Đà cũng gọi bằng cụ."

"Quá khen." Thập Diệp Tinh Nhi.

Tinh Nhi bám chặt , ánh mắt tò mò sợ sệt, hễ qua là rúc cổ trốn.

Bà chủ hàng rau tặng rau cho Tam Nương, còn đưa cho Tinh Nhi bông hoa cải. Tinh Nhi rụt rè nhận lấy, mân mê . Yêu khí tan hết lộ khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Mọi xung quanh đều lén mỉm thiện ý.

Nắng sớm ấm áp như bánh bao nóng hổi.

Bỗng một đám mặc đồ tang xông chợ. Kẻ cầm đầu quỳ sụp xuống mặt Miêu Tam Nương, lóc:

"Tam phu nhân, lão gia... !"

Là quản gia nhà họ Tiền.

Xung quanh xôn xao. Miêu Tam Nương ôm chặt con, lạnh lùng: "C.h.ế.t ? Bao giờ?"

"Đêm qua. Trước khi mất lão gia hối hận lắm, cứ nhắc tên phu nhân và thiếu gia mãi, c.h.ế.t nhắm mắt... Tam phu nhân, đưa thiếu gia về gặp mặt lão gia cuối ."

"Không.” Miêu Tam Nương : “Sống gặp, c.h.ế.t chúng cũng phiền, kẻo ông tức quá bật nắp quan tài."

Quản gia nghẹn họng, mặt xanh mét.

Miêu Tam Nương lưng bỏ .

"Chặn !" Quản gia hét. Đám gia đinh vây quanh hai con.

Miêu Tam Nương dừng , mắt tóe lửa: "Muốn bà đ.á.n.h nữa hả?!"

Gia đinh lùi .

Thập Diệp nhặt con rùa lên, lách đến bên Miêu Tam Nương chắn mặt. Tinh Nhi reo lên, Lưu Ngư Nương đỏ mặt tía tai vì giận.

Quản gia: "Đạo trưởng, chuyện cũ bỏ qua. Giờ lão gia mất, họ là vợ con về chịu tang, yêu cầu quá đáng chứ?"

Thập Diệp: "Không quá đáng."

"Đừng láo!" Trương đại ca cầm d.a.o phay xông tới: “Hồi đuổi con , Tiền gia tuyên bố cắt đứt quan hệ, sống c.h.ế.t liên quan, cả chợ chứng đúng ?!"

"! Hôm đó tuyết rơi đầy trời, rét căm căm!"

"Chăn cũng cho!"

"Đứa bé đầy một tuổi!"

"Không hàng xóm giúp thì c.h.ế.t cả nút !"

"Giờ còn mặt mũi bắt về chịu tang ? Phải nhổ mặt!"

Mọi nhao nhao c.h.ử.i bới. Quản gia và gia đinh cúi gằm mặt hổ.

Thập Diệp: "Họ thật ?"

Quản gia: "Lâu quá... nhớ..."

"Vô liêm sỉ!"

"Vậy cần nữa.” Thập Diệp : “Về nhà ."

Miêu Tam Nương gật đầu.

"Văn tự bán của bà còn ở Tiền gia!" Quản gia hét lên: “Có tờ giấy đó, bà sống là Tiền gia, c.h.ế.t là ma Tiền gia!"

Miêu Tam Nương biến sắc. Dân chúng hít hà.

Thập Diệp phắt , mắt lạnh lùng, đạo bào đen gió mà bay phần phật, lấp lánh như trời.

Quản gia run rẩy áp lực vô hình: "Tam... Tam phu nhân, lão gia trăn trối, chỉ cần bà và Tinh Nhi về thắp ba nén hương cho ngài nhắm mắt, văn tự bán sẽ trả ngay, còn cho thêm ruộng đất cửa hiệu để sinh sống."

Dân chúng xôn xao. Miêu Tam Nương ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-29-tien-trach.html.]

Thập Diệp quan sát Tiền gia. Gia đinh sợ sệt lùi . Quản gia cố tỏ hung hăng nhưng chân run lẩy bẩy.

Họ cố chấp thế , chẳng lẽ là di nguyện thật?

E đơn giản thế.

Tiền gia năm bảy lượt đòi bắt con Tinh Nhi về, để hại mạng. Nếu coi là nghiệt chủng g.i.ế.c quách mà cứ đưa về nhà?

Tiền gia bí mật gì thể ?

Chẳng lẽ!

"Thôi , một chuyến.” Miêu Tam Nương thở dài: “Dù cũng là cha Tinh Nhi."

Quản gia mừng rỡ: "Mời Tam phu nhân!"

"Khoan .” Thập Diệp : “Ta cùng."

"Không tiện lắm ? Ngươi là gì của bà cùng? Chẳng lẽ là tình nhân..."

"Bốp!" Đầu quản gia lệch sang bên, ngã lăn , ôm mắt gào thét. Gia đinh đỡ dậy thấy mắt sưng vù: "Ai đ.á.n.h ?!"

Thập Diệp thấy rõ ràng Cỏ Tinh ném đá giấu tay.

"Ngươi gì? Ta già rõ.” Bạch Huyên đủng đỉnh tới, vai trái vắt Tứ Trà, vai Cỏ Tinh chễm chệ, tay nâng rùa Tam Đồ. Bạch y sáng lóa trong nắng sớm.

Hắn cạnh Thập Diệp, hai màu đen trắng tương phản rực rỡ, dung mạo xuất chúng hút hồn .

Quản gia câm nín. Tên áo trắng tủm tỉm nhưng xem còn khó xơi hơn tên áo đen mặt lạnh. Không hiểu trong đầu hiện lên bốn chữ: Hắc Bạch Vô Thường.

Thập Diệp: "Phát hiện gì ?"

Bạch Huyên: "Đừng nữa, ba con rùa của ngủ gật giữa đường."

"......"

"Tình hình ?"

"Ta thấy Tiền gia vấn đề."

"Ồ, đang buồn ngủ gặp chiếu manh, xem thử?"

"Tiền gia thế lực lớn, sợ họ hại con Tinh Nhi."

"Yên tâm, ở đây đông lắm."

Bạch Huyên rạng rỡ lớn: "Đã là tâm nguyện c.h.ế.t thì bà con chòm xóm chúng cũng nên cùng nương t.ử Miêu gia một chuyến cho đạo."

Lập tức hưởng ứng.

" đúng, tình nghĩa xóm giềng mà, cũng ."

"Nghĩa t.ử là nghĩa tận, chúng cùng Tam Nương."

"Đi!"

Những hưởng ứng là năm sáu dân thường trông bình thường, chỉ điều nồng nặc mùi thơm, tay cầm rùa tàng hình. Là Lý Thu Đồng và đám Họa Bì Yêu cải trang.

Mặt quản gia giật giật nhưng dám ho he. Bạch Huyên và đám Họa Bì Yêu vây quanh con Tam Nương về phía Tiền trạch. Lưu Ngư Nương và Trương đại ca định theo nhưng Thập Diệp cản .

"Chư vị chờ ở đây là ."

"Đạo trưởng, thêm thêm sức."

"Bọn họ đông lắm."

"Lũ mặt dày đó ai sẽ gì!"

Thập Diệp họ. Những dân bình thường nhưng tấm lòng lương thiện phi thường.

Hắn mỉm : "Yên tâm."

Nụ tỏa nắng của đạo trưởng áo đen khiến ngẩn ngơ. Khi tỉnh thì biến mất.

Tiền gia đại tang, phủ đầy màu trắng đen. nhà giàu bất nhân, cái c.h.ế.t kỳ quái nên vắng phúng viếng, cửa nhà lạnh lẽo thê lương.

Nhóm của Bạch Huyên là những đến sớm nhất.

Thập Diệp quan sát Tiền trạch. Nhà xây tọa Bắc hướng Nam, tường cao vườn sâu, thấy cảnh. Thất Diệu Kiếm, Tụ Khuê Bàn và rùa Tam Đồ đều phản ứng. Nơi vẻ bình thường.

Thập Diệp cảm thấy hài hòa, giống như bánh bao thơm ngon nhân ruồi c.h.ế.t.

"Tứ Trà, Cỏ Tinh.” Thập Diệp đưa xấp bùa Minh Chân: “Dán bùa tám phương sáu vị trong nhà."

Tứ Trà: "Tám phương sáu vị là cái gì?"

Cỏ Tinh huých Tứ Trà hiệu theo. Tứ Trà kêu một tiếng, đám rùa lăn xuống đất lạch bạch chạy theo, tốc độ nhanh gấp ba bình thường.

Bạch Huyên dở dở : "Tứ Trà còn tài thuần hóa rùa cơ đấy."

Lý Thu Đồng: "Chắc tình cảm lăn lộn ."

Thập Diệp: "..."

Quản gia gào to báo tin. Miêu Tam Nương "xì" một tiếng.

Vào linh đường, tiếng than vang trời. Hai bà vợ Tiền lão gia thấy Tam Nương liền lóc kể lể tình chị em nghĩa vợ chồng. Đại phu nhân định ôm Tinh Nhi Lý Thu Đồng chặn .

Năm Họa Bì Yêu vây kín con Tam Nương lên dâng hương, Tiền gia chen đành bên đáp lễ.

Tam Nương dâng hương nhưng quỳ lạy. Nhị phu nhân gào đòi c.h.ế.t theo chồng, Đại phu nhân ngất xỉu linh đường loạn cào cào.

Quản gia lo trấn an các bà chủ với Tam Nương: "Tam phu nhân chờ chút, văn tự bán Đại phu nhân giữ, đợi bà tỉnh sẽ đưa."

Tam Nương lạnh lùng . Đám Họa Bì Yêu chỉ trỏ xem kịch vui vẻ.

Thập Diệp và Bạch Huyên lẻn đến bên quan tài.

Tiền Nhân đó, mặc thọ y gấm vóc, gối đầu lụa, mặt phủ khăn lụa phẳng lì.

Bạch Huyên: "Dương thọ Tiền Nhân còn sáu tháng ba ngày nữa."

Thập Diệp: "Nghi giả c.h.ế.t?"

Bạch Huyên nhướng mày, giở khăn lụa .

...

 

Loading...