[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 31: Bệnh lở loét tái phát

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:19
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thập Diệp bên vệ đường, dán vội hai lá bùa cầm m.á.u lên vết nứt trong lòng bàn tay, nắm c.h.ặ.t t.a.y giấu cổ áo. Hắn để Bạch Huyên thấy, kẻo tên lải nhải cả buổi.

Lý Thu Đồng và Tứ Trà mang theo rùa Tam Đồ tiếp tục tìm kiếm. Lần dùng tuyệt chiêu lăn mai rùa của Tứ Trà nên tốc độ nhanh hơn hẳn. Thập Diệp vốn định đưa con Tinh Nhi về nhà nhưng Lưu Ngư Nương và Trương đại ca đợi sẵn ở cửa Tiền gia đón họ. Thấy suy yếu quá, Bạch Huyên ép nghỉ tại chỗ.

Thập Diệp tựa bóng râm, nhớ vẻ mặt căng thẳng của Bạch Huyên, thấy buồn . Làm như là tờ giấy, gió thổi cái bay bằng. nụ kịp nở tắt ngấm.

Nếu nhầm, Bạch Huyên là "Thiên Kiếp Lôi". Chỉ tên thôi Thập Diệp cũng đoán là cái gì.

Tại ?

Tại chỉ khởi động một Thành Hư Trận nho nhỏ mà triệu hồi Thiên Kiếp Lôi?

Tại vết thương Huyết Chú tay nứt ?

Lần vết thương nứt là lúc Thiên Kiếp Cảnh xuất hiện...

Đầu Thập Diệp ong lên. Chẳng lẽ kẻ "nghịch thiên" thực chính là ?!

Hành động nghịch thiên chính là việc thi triển Huyết Chú?!

Chẳng lẽ đây là "trời phạt" ?!

Đột nhiên, một bàn tay lành lạnh đặt lên trán Thập Diệp.

Thập Diệp giật , phản xạ tung chưởng nhưng đó bắt cổ tay, nắm lấy mạch môn.

"Mạch tượng của ngươi loạn.” Bạch Huyên xuống bên cạnh, cau mày: “Sao đổ mồ hôi nhiều thế?"

Thập Diệp sững sờ, lúc mới phát hiện lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh. Rõ ràng đang giữa mùa hè mà rét run.

Bạch Huyên rút nút gỗ ống trúc, đưa cho Thập Diệp: "Sáng nay ngươi ăn ít quá, mệt mỏi quá độ nên say nắng đấy. Uống chút gì ."

Ống trúc xanh biếc chứa dòng nước mát lạnh, uống ngọt lịm tim phổi. Là nước mía.

"Đỡ hơn ?" Bạch Huyên hỏi.

Thập Diệp nhắm mắt, uống thêm ngụm nữa. Vị ngọt lan tỏa từ cổ họng xuống ngực, nhưng dư vị đắng ngắt.

Càng ngọt càng đắng.

"Bạch Huyên, nếu bây giờ ngươi câu hồn thì tăng bao nhiêu bổng lộc?" Thập Diệp hỏi.

Bạch Huyên ngớ , một lúc mới xòe tay tính: "Mười lăm, hai mươi ba, ba mươi sáu... sáu sáu đại thuận ( việc suôn sẻ)..."

Da mặt Thập Diệp giật giật. Tên tính thật !

Bạch Huyên tính toán một hồi lắc đầu quầy quậy: "Lỗ c.h.ế.t lỗ c.h.ế.t! Ngươi mà sống hết thọ mạng thì ít nhất cũng hai ngàn hộc pháp lực."

Thập Diệp: "..."

"Thế nên giờ ngươi c.h.ế.t , thì lỗ to!" Bạch Huyên , lộ hai lúm đồng tiền sâu hoắm: “Yên tâm, chút chú lực cỏn con từ Huyết Chú của ngươi thiên đạo thèm để mắt . Không ngươi."

Mắt Thập Diệp mở to, hốc mắt cay cay.

Bạch Huyên nghĩ gì?

Minh giới pháp chú tâm ?

"Chắc do cái gì đó trong pháp trận kích thích Thiên Kiếp Cảnh.” Bạch Huyên vuốt cằm: “Ví dụ như ngươi vẽ sai, hoặc vẽ quá nên Thiên Kiếp Cảnh ngứa mắt?"

Thập Diệp: "..."

Hắn đ.á.n.h giá quá cao Bạch Huyên . Tên rõ ràng là bậy bạ ch.ó ngáp ruồi thôi.

"Ta thể vẽ sai trận pháp." Thập Diệp dậy. Uống hết ống nước mía, thấy đỡ hơn nhiều, chân tay lực, đầu óc cũng tỉnh táo: “Thiên Kiếp Cảnh là pháp trận, Thành Hư Trận cũng là pháp trận. Hai trận pháp vì lý do gì đó mà cộng hưởng với ."

Bạch Huyên: "Cái gì?"

"Trận pháp cộng hưởng ắt nguyên nhân. Tìm nguyên nhân sẽ tìm manh mối kẻ nghịch thiên."

"Tốt!" Bạch Huyên nhảy dựng lên: “Tìm ở ?"

"Đêm nay cần dùng Tam Trùng Thiên Nhãn Chú quan sát Thiên Kiếp Cảnh nữa."

Bạch Huyên cuống lên: "Không !"

"Bạch Huyên!"

"Không ! Chắc chắn còn manh mối khác!" Bạch Huyên ngoắt : “Cứ tìm dịch khí , cách đáng tin hơn."

Thập Diệp thở dài. Còn lâu trời mới tối, lát nữa tìm cách thuyết phục .

Trước khi , Tiền trạch.

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, tòa trạch viện đồ sộ đổ bóng râm khổng lồ xuống mặt đất.

Việc tìm kiếm dịch khí vẫn thuận lợi. Dù rùa Tam Đồ nhanh hơn nhưng lẽ do ban ngày dương khí thịnh nên quá nửa thị trấn vẫn phát hiện gì.

Mọi chán nản, mệt đói nên tìm quán nghỉ chân.

Tứ Trà và Cỏ Tinh sấp mai rùa Tam Đồ phơi lông. Đám rùa rụt đầu mai ngủ im lìm.

Thập Diệp uống suy nghĩ nguyên nhân cộng hưởng trận pháp. Đột nhiên Bạch Huyên chọc một cái.

Thập Diệp ngẩng lên khó hiểu.

Bạch Huyên hất cằm về phía bên trái.

Thập Diệp sang , suýt phun ngụm ngoài.

Một đám Họa Bì Yêu trong góc râm, bày la liệt chai lọ đủ màu sắc bàn. Mỗi tên một tay cầm gương, một tay cầm cọ tỉ mỉ tô vẽ lên mặt.

"Họa bì trắng trợn thế á?" Thập Diệp liếc Bạch Huyên: “Được đấy?"

Bạch Huyên che miệng: "Bọn họ bảo trời nóng quá lớp trang điểm trôi, dặm kẻo lộ."

Người qua đường chỉ trỏ. Lý Thu Đồng mắng: "Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy đàn ông trang điểm bao giờ ?"

hét lên: "Chưa thấy thật!"

Lý Thu Đồng: "Ghen tị ? Lại đây trang điểm cho!"

"Thôi khỏi."

Mọi ồ nhưng bỏ mà tụ xem tò mò. Mấy phụ nữ thấy thế liền sán hỏi han.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-31-benh-lo-loet-tai-phat.html.]

"Công t.ử ơi, lông mày cũng vẽ ? Đẹp quá, dùng bút gì thế?"

"Màu phấn lạ nhỉ."

"Công t.ử xem giúp tàn nhang mặt che ?"

Lý Thu Đồng nhiệt tình hướng dẫn. Phải Họa Bì Yêu là bậc thầy trang điểm tam giới. Nếu họ nhận thứ hai thì ai dám nhận thứ nhất. Chỉ lộ chút ngón nghề khiến lác mắt. Quán đông nghịt vây xem.

Thập Diệp sốt ruột đưa Tứ Trà và rùa tuần tra tiếp thì Lý Thu Đồng gọi giật : "Thập Diệp đạo trưởng, Bạch Huyên đại nhân, đây xem cái !"

Người phụ nữ mặt Lý Thu Đồng chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc sạch sẽ, đội khăn hoa, vẻ mặt căng thẳng. Ở thái dương bà một nốt ban đỏ đen lồi lên, ẩn trong tóc, kỹ khó thấy.

Bạch Huyên hít hà: "Đây chẳng vết ban đỏ mặt Nhị Nha ?"

Thập Diệp cau mày. Rất giống nhưng cũng giống hẳn. Màu sắc tương tự nhưng vị trí và hình dạng đều.

"Trên thái dương mấy phụ nữ khác cũng nốt ban thế , giống tự nhiên mọc .” Lý Thu Đồng giọng nghiêm trọng: “Ta hỏi , đều mới mọc hai ngày nay."

"Mặt thế?" Người phụ nữ lo lắng hỏi.

"Mụn nhọt thôi, . Vị Thập Diệp đạo trưởng là khắc tinh của mụn nhọt, đảm bảo bùa đến bệnh trừ." Bạch Huyên trấn an.

Người phụ nữ bật .

Thập Diệp hòa bùa Tiêu Sang nước để Lý Thu Đồng bôi lên nốt ban. Chẳng bao lâu vết ban mờ trông thấy. Dân chúng xôn xao.

Thập Diệp: "Nhà các vị còn ai mọc nốt ban thế ?"

"Ngài mới để ý, chồng cũng , nhưng ổng bảo đàn ông con trai mụn nhọt tí nhằm nhò gì nên kệ."

" để ý."

"Bà Vương hàng xóm hình như cũng mọc hai nốt."

Thập Diệp: "Nhà các vị ở ?"

" ở phố Bạch Hương."

" ở hẻm Cao Mộc."

" ở phố Liên Đài."

Thập Diệp nhớ bản đồ. Những nơi đều ở phía Nam trấn An Bình, khá gần .

Thập Diệp: "Đưa xem."

Mọi tới phía Nam trấn. Nơi đông dân cư nhất, đường xá chằng chịt dễ lạc. Bạch Huyên bảo Tứ Trà dẫn rùa quan sát xung quanh. Thập Diệp từng nhà kiểm tra. Ngoài việc phát hiện hầu như nhà nào cũng mọc ban đỏ thì thấy gì đặc biệt.

Thập Diệp cảm thấy sự việc đơn giản như .

"Ngươi nghĩ ban đỏ liên quan đến dịch khí?" Bạch Huyên hỏi.

"Sáng nay gặp Nhị Nha, cô bảo hôm qua ban đỏ tái phát, dùng bùa Tiêu Sang mới hết.” Thập Diệp : “Lúc đó để ý, giờ nghĩ thấy lạ. Bùa Tiêu Sang của bao giờ để bệnh tái phát."

Bạch Huyên: "Ý ngươi là thứ gì đó khiến bệnh tái phát?"

"Ngươi nhớ , lúc bày sạp, dân trong trấn bệnh ngoài da nhiều nhất."

"Trùng hợp chăng?"

"Không trùng hợp."

Bạch Huyên gãi đầu: "Chẳng lẽ do dịch khí? thời gian khớp. Dịch khí mới xuất hiện hôm qua, còn dân chúng bệnh lâu ."

Thập Diệp im lặng.

là thời gian khớp, nhưng cảm giác bỏ sót manh mối gì đó.

"Không !" Tứ Trà phi tới hét lớn: “Rùa ba đầu phát điên , nhảy xuống giếng tự sát hết cả lũ!"

Bạch Huyên và Thập Diệp kinh hãi chạy theo Tứ Trà đến ngõ Bạch Hương. Đầu ngõ cái giếng bát giác. Lý Thu Đồng và đám Họa Bì Yêu đang rạp xuống đất đè chặt những con rùa đang giãy giụa điên cuồng. Một con thoát lao tòm xuống giếng. Nước b.ắ.n tung tóe.

Thập Diệp và Bạch Huyên xuống giếng, cạn lời.

Mấy con rùa ba đầu đang bơi lội tung tăng nước vẻ thoải mái. Cỏ Tinh mai rùa kêu chi chi như đang ca hát yêu đời.

"Đại gia nó, bọn chúng cũng tìm chỗ mát hưởng thụ cơ đấy." Bạch Huyên .

"Chẳng ngươi bảo rùa Tam Đồ chỉ thích ở Hoàng Tuyền ?" Thập Diệp hỏi.

"......"

"Mang thùng nước đây!" Bạch Huyên hét.

Đám Họa Bì Yêu thả thùng xuống múc nước lên. Bạch Huyên vục tay múc nước ngửi, c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp, giờ mũi điếc ."

Thập Diệp thả lá bùa Tinh Lọc xuống mặt nước. Lá bùa chìm, chữ đen dần bốc cháy thành tro bụi.

"Không chắc là dịch khí nhưng trong nước thứ gì đó âm tà.” Thập Diệp .

"Chắc chắn , đám rùa kìa. Ngoài dịch khí còn cái gì chúng nó sướng thế ?" Lý Thu Đồng .

Tứ Trà sấp bên giếng gọi vọng xuống: "A Thảo, bảo bọn rùa lên hết đây."

Cỏ Tinh: "Chi chi!"

Tứ Trà: "Cái gì?! Cái gì?!"

Mọi : "Cái gì?"

Tứ Trà hét lớn: "A Thảo bảo nước còn thứ gì đó lạ lắm."

Mọi kinh hãi. Bạch Huyên thả thùng nước xuống: "Cỏ Tinh, giúp vớt lên."

Thùng rơi tõm xuống nước. Mọi nín thở. Dây thừng chùng xuống đáy đột nhiên rung bần bật.

Bạch Huyên: "Kéo!"

Mọi hợp sức kéo. Thùng nước nặng như chứa đá tảng. Kéo lên đến nơi, Cỏ Tinh nhảy nhót miệng thùng, c.ắ.n tay áo Bạch Huyên lôi trong.

Bạch Huyên xắn tay áo thò thùng, sắc mặt biến đổi. Hắn từ từ rút tay , cầm theo một vật.

Đen sì, ướt sũng, to bằng nắm tay. Là Dạ Du Thần.

...

 

Loading...