[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 36: Sức mạnh tín ngưỡng

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thập Diệp ngửi thấy mùi giấy cháy. Mở mắt thấy chậu than hồng rực, đang đốt giấy.

Có vẻ c.h.ế.t và đang đốt vàng mã.

Thập Diệp nhắm mắt .

Không tiền xuống Minh Giới tiêu , nếu thừa thì cho Bạch Huyên vay ít.

Bạch Huyên...

Khoan , đốt giấy hình như là Bạch Huyên!

Thập Diệp mở bừng mắt. Chưa kịp hiểu gì thì một cục cỏ xanh lao tới kêu chi chi.

"Tỉnh ! Đạo trưởng tỉnh !" Tiếng Tứ Trà vang lên. Bạch Huyên xuất hiện ngay mặt, mồm miệng tía lia:

"Cuối cùng cũng tỉnh! Ngươi thích dọa quá đấy, bảo ngủ là ngủ luôn! Ta tra sổ sinh t.ử thấy hết mới yên tâm, thì tưởng ngươi trốn theo tên Vô Thường nào . Bọn Tứ Trà cứ hỏi mãi phiền c.h.ế.t . Này, đói ? Khát ? Muốn ăn gì? Hay vệ sinh ?"

Thập Diệp ôm trán: "... Ngươi..."

"Ta khỏe re , nhảy nhót tưng bừng, ăn ngủ , thần quang hồi phục bảy tám phần, mỗi tội hết tiền... Ấy , ngươi gì, để đỡ..."

Thập Diệp nắm cổ tay dậy: "Ồn quá."

Bạch Huyên im bặt. Tứ Trà và Cỏ Tinh khúc khích.

Thập Diệp quanh. Hắn vẫn ở linh đường Tiền trạch, bên cạnh là quan tài Tiền Nhân vẫn dán bùa Trấn Thi.

Hóa ngủ cạnh xác c.h.ế.t mấy canh giờ.

Thấy sắc mặt , Bạch Huyên giải thích: "Sợ lão biến thành cương thi nên để cạnh ngươi cho an ."

"Trận Phù Hộ ?"

"Rất vi diệu."

"Vi diệu?"

Dưới trời quang, Thất Diệu Kiếm tỏa hào quang đỏ, trắng, lam rực rỡ. Trận mạch trắng sáng như nước, 49 vỏ trận như cột trụ chống đỡ trận pháp.

Qua trận mạch, thấy mặt trời ngả về Tây, trời sẩm tối. Dưới ánh hoàng hôn, sương mù đen đang cuộn trào.

Thập Diệp hiểu chữ "vi diệu".

Trận mạch phía Đông yếu hơn phía Tây rõ rệt. Phía Tây tiếp cận ánh mặt trời nên định hơn.

Bạch Huyên: "Lúc giữa trưa trận định nhất. Càng về chiều càng yếu ."

Thập Diệp gật đầu: "Oán Tinh thuộc âm, nghịch chuyển thuộc tính nên duy trì lâu. Khi âm dương đảo chiều, trận sẽ mất hiệu lực."

Hắn trầm giọng: "Chỉ trụ đến giờ Tý thôi."

Bạch Huyên vuốt cằm: "Quả nhiên như đoán."

Thập Diệp chằm chằm.

Bạch Huyên ho khan: "Về vụ Bách Quỷ Dạ Hành, thực ... ừm, một hai câu hết, ngươi tự xem ."

Hắn rút hai cuộn trục nhỏ tí xíu từ tay áo .

"Đây là bọn vớt từ giếng lên đấy, của Dạ Du Thần đại nhân!" Tứ Trà khoe.

Cỏ Tinh: "Chi!"

Thập Diệp ngạc nhiên. Bạch Huyên mở cuộn trục , dùng thần quang điểm . Chữ bay lên trung hóa thành dòng chữ vàng lớn.

[Lệnh truy nã cấp 1 Minh Giới: Hàng vạn lệ quỷ vượt ngục, phá kết giới Hoàng Tuyền gây họa nhân gian. Diêm La Điện lệnh cho bộ binh bộ, quỷ bộ, quỷ sát bộ hủy phép, lực truy bắt. Khẩn cấp! Mệnh lệnh đặc biệt: Quỷ Lại bộ*********]

Đoạn chập chờn tắt ngấm.

Thập Diệp kinh hãi: "Cái gì?!"

Bạch Huyên mở cuộn trục vàng.

[Lệnh khẩn cấp từ Thành Hoàng thuộc: Lệ quỷ tụ tập thành Bách Quỷ Dạ Hành tấn công các Thành Hoàng thuộc Âm Sơn Mạch. Các thuộc thất thủ, chỉ còn trấn An Bình tạm yên. Nguy cấp! Cầu viện Thiên Binh, Địa Binh! Khẩn cấp!]

Thập Diệp câm nín.

"Thiên Kiếp Cảnh suýt g.i.ế.c nhưng cũng cứu .” Bạch Huyên tặc lưỡi: “Thời dã mệnh dã vận dã!"

Thập Diệp: "Bạch Huyên!"

"Sao thế?"

"Lúc mà ngươi còn..." Thập Diệp tức lồi mắt: “Ngươi còn mau..."

"Ta dùng hết pháp lực cầu cứu nhưng ai hồi âm. Giờ hỏi vay tiền ai cũng tránh như tránh tà.” Bạch Huyên nhún vai: “Không ngờ Bạch Huyên cũng ngày hắt hủi thế ."

Giọng tự giễu nhưng Thập Diệp thấy gì đó .

Bạch Huyên mồm mép tép nhảy, trái ngược , nhưng Thập Diệp cảm giác giống : giấu kín tâm sự trong lòng.

Như bây giờ.

Mày nhíu, mắt thoáng hiện sắc đỏ dù đang ban ngày. Nghĩ thì do Thiên Kiếp Cảnh tan nên sức mạnh hồi phục, nghĩ thì... uẩn khúc.

Chẳng lẽ trấn An Bình Tam Giới bỏ rơi? Thậm chí cả Bạch Huyên cũng bỏ rơi?

Thập Diệp hỏi nhưng sẽ .

Hắn đổi câu hỏi: "Nếu chỉ dựa chúng , cửa thắng Bách Quỷ Dạ Hành ?"

Bạch Huyên ngẩn , Thập Diệp , lộ hai lúm đồng tiền: "Quả hổ là xí phần..."

Thập Diệp nheo mắt.

"Khụ, hổ là Thập Hoa đạo trưởng, ý tưởng lớn gặp ."

Thập Diệp bước ngoài: "Kế hoạch là gì?"

Bạch Huyên nhảy cẫng lên: "Ra xem khắc ."

Trấn An Bình náo nhiệt. Nhà nhà mở cửa, dân mang bánh trái tặng . Tứ Trà và Cỏ Tinh dẫn đám trẻ hát đồng d.a.o chế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-36-suc-manh-tin-nguong.html.]

"Tiểu quỷ tiểu quỷ sợ, đệm da (chi chi chi), đại quỷ đại quỷ sợ, nạng gỗ (chi chi chi)."

Lý Thu Đồng và Họa Bì Yêu chia nhóm hướng dẫn dân chúng vũ khí giấy: đao thương, gậy gộc, cờ chiến...

Cuối đường bày hàng chậu sứ đen ghi tên Hoàng Nghèo, Từ Tiểu Sơn... Là tên đám quỷ binh!

Vũ khí là chuẩn cho họ!

Thập Diệp nhớ trận vũ khí của họ hỏng hết.

Bạch Huyên : "Bách Quỷ Dạ Hành là cái thá gì. Chúng quỷ, yêu, quỷ sai, bán thần, đạo sĩ, đủ cả. Sợ gì! Xử !"

Thập Diệp tròn mắt.

Tinh Nhi chạy tới ôm chân , đưa cái giỏ nhỏ đậy khăn.

Thập Diệp: "Gì đây?"

Bạch Huyên mở khăn. Dạ Du Thần đang ngủ say, thở phập phồng. Bên cạnh là cái rương nhỏ ướt sũng.

Thập Diệp đặt bùa bên cạnh nhưng nó phản ứng, khác hẳn lúc .

"Sau khi tỉnh một thì nó ngủ li bì.” Bạch Huyên vuốt ve Dạ Du Thần. Lông đen của nó tỏa sáng, kéo thành những sợi tơ ánh sáng nối với đỉnh đầu trong trấn: già trẻ gái trai, kể cả Tinh Nhi. Những đốm sáng to nhỏ bay lượn như mơ.

"Đó là gì?" Thập Diệp hỏi.

Mắt Bạch Huyên dịu dàng: "Sức mạnh tín ngưỡng của nhân tộc."

"... Tín ngưỡng?"

"Tín ngưỡng của con là nguồn sức mạnh lớn nhất của thần tộc." Bạch Huyên lấy miếng ngọc bội trắng bóng tỏa ngân quang: “Bạn tặng, chứa chút sức mạnh tín ngưỡng. Ta dùng thử xem cứu Tiểu Du Du ."

Thập Diệp im lặng. Thông tin vượt quá hiểu của . Bạch Huyên tin tưởng đến mức bí mật ...

Lòng Thập Diệp nóng ran. Hắn hít sâu kìm nén cảm xúc: "Sao ngươi dùng?"

Bạch Huyên thở dài: "Đồ chơi thôi, dùng một , pháp lực ít, chắc chỉ cứu con mèo ."

Thần khí thế mà gọi là đồ chơi?

Thập Diệp tò mò về " bạn" của Bạch Huyên.

"Bao giờ nó tỉnh?"

"Đợi mọc lông ."

Nếu Dạ Du Thần tỉnh sẽ thêm thông tin và cách liên lạc Minh Giới.

Hoàng hôn buông xuống. Trận Phù Hộ nhuốm màu hồng phấn, hòa với Oán Tinh trông càng quỷ dị.

Lòng Thập Diệp chùng xuống.

Bạch Huyên huých vai , chỉ sang bên đường.

Ông chủ hàng bánh bao chạy tới đưa lồng bánh nóng hổi: "Bánh bao thịt ngài đặt đây."

Thập Diệp sực nhớ .

"Đa tạ.” Hắn móc tiền: “Bao nhiêu ạ?"

Ông lão dúi bánh tay Bạch Huyên chạy biến: "Không lấy tiền ..."

Thập Diệp: "..."

Bạch Huyên c.ắ.n ngập răng: "Thơm quá!"

Thập Diệp ăn ngon lành, cũng cầm một cái c.ắ.n thử.

Da mỏng thịt mềm, thơm phức.

Thập Diệp . Thịt ngon thật.

Trời tối nhanh.

Thập Diệp mái nhà, lồng bánh bao trống rỗng đùi. Hắn ăn hai cái, Bạch Huyên xơi tám cái. Bữa cơm cuối cùng ở nhân gian mà cũng chẳng no.

Gió đêm mát lạnh gợi nhớ bầu trời đêm ở Thất Tinh Quán. Tinh Đồ Trận rực rỡ hơn trời.

Hồi nhỏ ngắm cùng sư phụ. Hắn từng hỏi ánh sáng Tinh Đồ Trận che lấp mặt trăng.

Sư phụ xoa đầu : "Vì sư phụ thích mặt trăng nên che."

Tiểu Thập Diệp: "Là ạ?"

Sư phụ : "Một ngày nào đó con sẽ tìm thứ mà vạn vật thế gian thể che lấp ánh hào quang. Đó chính là mặt trăng của riêng con."

Thập Diệp lắc đầu . Sư phụ nghiêm túc thế mà cũng lừa trẻ con.

Trận pháp sánh với nhật nguyệt?

Cũng như Trận Phù Hộ thể chống đỡ âm khí đến giờ Tý.

Thất Diệu Kiếm đang chuyển màu, sắp mất kiểm soát Oán Tinh. Trận mạch run rẩy, vỏ trận chập chờn.

Tiếng quỷ gào thét văng vẳng bên ngoài. Trận vỡ là trấn An Bình san phẳng.

Thập Diệp ngửi thấy mùi t.ử khí . Hắn sắp c.h.ế.t, nhưng lòng bình thản lạ lùng. Hắn còn lên kế hoạch cho ngày c.h.ế.t: bắt Bạch Huyên dẫn chơi Dĩnh Đô, ngắm hoa Bỉ Ngạn, đòi nợ bữa cơm, lên Vọng Hương Đài sư phụ sư ...

Đột nhiên, phía Đông trận pháp sáng lên một luồng bạch quang.

Thập Diệp dậy. Mặt trăng?

Không thể nào, mây đen che kín trời .

Ánh sáng ngày càng gần, bay thẳng về phía . Thập Diệp mở to mắt. Không mặt trăng, là Bạch Huyên.

Bạch Huyên tỏa thần quang ôn nhu, như tranh vẽ, đáp xuống mặt Thập Diệp. Mồ hôi thái dương lấp lánh chảy xuống.

Trong đầu Thập Diệp vang lên lời sư phụ.

[Một ngày nào đó con sẽ tìm thứ mà vạn vật thế gian thể che lấp ánh hào quang. Đó chính là mặt trăng của riêng con.]

...

 

Loading...