[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 40: Tứ Trà Thần Quân

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tinh Nhi!" Tứ Trà hét lên, lao về phía Miêu Tam Nương. Bùa mặt mặt nàng hiện rõ nét vẽ chu sa, tròng mắt đảo một cái trừng trừng Tứ Trà.

Đầu Tứ Trà "ong" lên, một lực lượng vô hình khống chế cơ thể nó khiến nó cứng đờ, ngã vật đất như búp bê rách. Cỏ Tinh bên cạnh cũng đông cứng như con nhím.

Dân chúng hoảng sợ dạt .

Bùa mặt của Miêu Tam Nương sang Tinh Nhi trong lòng, con ngươi đỏ lòm đảo lia lịa.

Tinh Nhi sợ c.h.ế.t khiếp, trân trối , giơ tay định chạm .

Bùa mặt phát tiếng ầm ầm. Miêu Tam Nương giơ tay, móng vuốt sắc nhọn chộp thẳng tim Tinh Nhi.

"Tinh Nhi!"

"Tam Nương!"

Lưu Ngư Nương và Trương đại ca lao tới nhưng kịp. Móng tay Miêu Tam Nương cắm da thịt con trai.

"Thập Diệp" ngoài kết giới khoái trá.

Bất ngờ, từ Tinh Nhi tỏa ánh sáng chói lòa - thần quang hộ thể của Tứ Trà! Miêu Tam Nương rú lên t.h.ả.m thiết, ném Tinh Nhi xa. Lưu Ngư Nương vội đỡ lấy bé lăn sang một bên.

Trương đại ca và xông khống chế Miêu Tam Nương. Tinh Nhi giãy giụa trong tay Lưu Ngư Nương, đòi .

"Dừng... tay..." Tứ Trà gượng dậy, tứ chi run rẩy. Trong cơ thể nó đang diễn cuộc chiến giữa thần lực yếu ớt và một thế lực tà ác đen tối nuốt chửng tâm trí nó.

Không ! Nó là thần bảo hộ nơi , ai phép hại dân của nó!

Tứ Trà dựng đuôi, trừng mắt Thập Diệp giả, lông trắng tỏa sáng.

"Ta là thần đại diện thứ 38 của Âm Sơn Mạch, Phượng Hoàng Phủ... Thành Hoàng thuộc... Tứ Trà Thần Quân... Ngươi còn... mau chịu trói... Khụ!" Tứ Trà hộc máu, n.g.ự.c đỏ lòm, lưng hiện năm lỗ thủng bốc khói đen.

"Mèo con!"

"Miêu Miêu!"

Dân chúng định chạy nhưng Tứ Trà quát: "Đừng tới đây!"

Thần quang phản phệ. Vết thương của Tinh Nhi chuyển sang nó.

Tốt lắm, nghĩa là Tinh Nhi .

Tứ Trà nghiến răng, m.á.u rỉ qua kẽ răng, nhưng đầu vẫn ngẩng cao kiêu hãnh.

Lông tơ dính thần quang rụng xuống bay lên trời, dán vách kết giới như lớp chăn nhung, khiến kết giới tỏa sáng lấp lánh như nước.

Miêu Tam Nương giãy giụa kịch liệt dần bất động. Dân chúng ngẩn ngơ cảnh tượng kỳ diệu.

Thập Diệp giả kiêng dè lùi hai bước.

"Một bán thần mà đến mức , đáng nể đấy.” Hắn , mặt mày càng lúc càng cứng đờ: “Để thưởng cho ngươi, tha cho đám , nhưng..."

Hắn đưa tay tai, giật mạnh một cái. "Xoẹt" tiếng da mặt xé rách vang lên.

"Á á á á..."

Dân chúng la hét kinh hoàng. Tứ Trà hộc máu.

Khuôn mặt Thập Diệp m.á.u thịt be bét, quỷ dị. Hắn nâng tấm da mặt đẫm m.á.u lên, nó hóa thành lá bùa mặt biến mất. Thân xác Thập Diệp giả đổ sụp xuống thành vũng máu.

Tiếng hét thê lương vang lên. Miêu Tam Nương thoát khỏi trói buộc, lao về phía Lưu Ngư Nương và Tinh Nhi như tên bắn.

Dân chúng xông cản nhưng hất văng dễ dàng như đồ chơi. Miêu Tam Nương giờ đây mạnh như yêu quái. Trương đại ca gãy chân, Nhị Nha vỡ đầu... Lưu Ngư Nương ôm Tinh Nhi chạy trốn nhưng đuổi kịp trong nháy mắt. Bà nhắm mắt ôm chặt đứa bé chịu trận.

Bất ngờ, Tinh Nhi vùng khỏi tay bà, tỏa bạch quang lao lòng .

Mọi nín thở.

Miêu Tam Nương cứng đờ, mười ngón tay như d.a.o găm chạm lưng con trai. Hắc khí từ móng tay ăn mòn thần quang bé, nhưng tất cả đòn phản phệ đều dội lên Tứ Trà.

Máu miệng Tứ Trà chuyển sang màu đen, ý thức mơ hồ, thần quang tan rã. Mí mắt nó sụp xuống.

Kết giới rên rỉ, đỉnh nứt hình khuôn mặt khổng lồ loang lổ y hệt bùa mặt của Miêu Tam Nương. Đồng t.ử đỏ đảo liên hồi, phát tiếng răng rắc như lệnh.

Tay Miêu Tam Nương run bần bật, gân cổ nổi lên như đang đấu tranh dữ dội. Tay nàng từ từ rời khỏi lưng con, dùng sức đến mức tiếng xương gãy.

Cánh mũi bùa mặt phập phồng, phát giọng yếu ớt của Miêu Tam Nương: "Tinh... Nhi... Không... sợ... Có... Mẹ... đây..."

Tinh Nhi đầm đìa, vòng tay ôm cổ , dụi mặt cổ nũng nịu: "A ô a ô..."

Khuôn mặt khổng lồ đỉnh đầu nổi giận, mắt đảo điên cuồng. Đồng t.ử đỏ bùa mặt Miêu Tam Nương cuồng. Tay nàng nhẹ nhàng vòng qua Tinh Nhi, vỗ về như ru con ngủ.

Khuôn mặt khổng lồ há miệng toác hoác phun hắc khí. Một luồng lục quang lao lên đập mắt trái nó rơi bịch xuống đất, co thành cục cỏ nhỏ.

Miêu Tam Nương ngã xuống. Mắt trái bùa mặt nứt , lộ ánh mắt hiền từ của nàng.

"A ô a ô!" Tinh Nhi x.é to.ạc bùa mặt, thấy khuôn mặt đẫm lệ của . Hai con ôm .

Khuôn mặt khổng lồ vỡ vụn, từng mảng rơi xuống bám kết giới bốc cháy thành vệt đen hôi thối khiến nôn ọe.

Đột nhiên kết giới rung nhẹ, tỏa bạch quang ôn nhu.

Một con mèo trắng to như con báo, lông mượt như ánh trăng, mắt hai màu xanh vàng tuyệt , khoan t.h.a.i bước qua đám đông, khuôn mặt khổng lồ. Nó uốn nhảy lên, lao thẳng cái miệng đen ngòm .

Trời đất rung chuyển. Khuôn mặt khổng lồ và kết giới cùng vỡ tan thành bụi lấp lánh.

Mặt trời ló dạng. Ánh ban mai rực rỡ chiếu rọi dãy núi Phượng Hoàng và trấn An Bình.

Tia nắng đầu tiên rơi tay Thập Diệp cũng là lúc con ác quỷ cuối cùng hóa tro.

Thập Diệp bủn rủn chân tay, phịch xuống đất, chỉnh y phục.

Quán quy Thất Tinh Quán: Đi quy củ.

Bạch Vô Thường nào đó thì mặc kệ, ngửa tênh hênh rên hừ hừ. Dạ Du Thần bẹp bụng lẩm bẩm oán trách.

Hoàng tướng quân và quỷ binh dìu chui xuống đất, cắm lá cờ đen chiến thắng. Đám Họa Bì Yêu thì tranh thủ dặm phấn son.

Thập Diệp năm tầng kết giới tan biến trong nắng sớm. Gió mang mùi m.á.u tanh nhưng , mặt trời lên sẽ xua tan tất cả.

"Ta thắng .” Bạch Huyên : “Ta g.i.ế.c ba ngàn con quỷ!"

Thập Diệp: "Ta hủy Oán Tinh."

"Thất Diệu Kiếm là tìm cho ngươi!"

"Ta hủy Oán Tinh."

"Đòn kết liễu Hắc Sơn Lão Yêu là của !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-40-tu-tra-than-quan.html.]

"Ta hủy Oán Tinh."

Bạch Huyên nhỏm dậy trừng mắt: "Ta tốn... nhiều pháp lực, đủ mua cả phố ở Minh Giới đấy..."

"Ừ, ngươi thắng."

Bạch Huyên nghẹn họng, nín thinh.

Thập Diệp nín .

Bạch Huyên đỏ mặt xuống: "Đừng vội mừng, còn khối việc: chữa cho Dạ Du Thần, báo cáo Minh Giới, giúp dân xây nhà..."

Đột nhiên đất rung chuyển. Thập Diệp bật dậy.

"Sao thế?!" Bạch Huyên cũng nhảy dựng lên.

"Kết giới ở miếu Quan Đế vỡ ."

Bạch Huyên thở phào: "Sáng , vỡ thì vỡ thôi."

Thập Diệp lắc đầu. Cảm giác đúng. Kết giới vỡ do ánh nắng mà là do... thứ gì đó...

"Ta xem." Thập Diệp bước , chân nam đá chân chiêu suýt ngã. Bạch Huyên đỡ .

Bạch Huyên cũng lảo đảo nhưng giọng vẫn tưng tửng: "Cả đêm thấy mèo con và Cỏ Tinh, nhớ phết."

Hai dìu , gọi đám Họa Bì Yêu, chậm rãi về phía núi Hồng Phong.

Nắng sớm chói chang. Phía đám tới, bóng đổ dài nặng nề.

Thập Diệp và Bạch Huyên dừng . Là dân trấn An Bình, nào cũng thương, quấn băng đỏ, dìu trong im lặng. Biểu cảm họ chìm trong bóng tối, rõ.

Dự cảm chẳng lành dâng lên. Thập Diệp bước tới: "Chuyện gì ?"

Không ai trả lời. Mọi dạt nhường đường.

Tinh Nhi ôm một cục bông trắng giữa đám đông. Miêu Tam Nương mắt đỏ hoe đỡ vai con. Cỏ Tinh đầu Tinh Nhi, lông xám xịt, hói một mảng lớn.

Tinh Nhi ngước đôi mắt ngấn lệ Thập Diệp, vươn tay , miệng mếu máo "A ô".

Thập Diệp thứ Tinh Nhi đang ôm. Là Tứ Trà. Chú mèo nhỏ cuộn tròn, mắt nhắm nghiền, đầu gối lên đuôi ngủ say. lông n.g.ự.c nó đẫm m.á.u đen, lồng n.g.ự.c còn phập phồng.

ngừng thở.

Cỏ Tinh kêu "chi..." một tiếng dài thê lương. Dân chúng òa .

"Miêu Miêu vì cứu chúng ... vì bảo vệ kết giới..."

"Nó còn nhỏ thế, dũng cảm thế, ..."

" còn ổ mới cho nó..."

"Miêu Miêu c.h.ế.t ... huhu... cho nó ăn cá nữa..."

"Miêu Miêu..."

Thập Diệp sững sờ. Hắn run run vuốt ve lưng Tứ Trà. Vẫn mềm mại như thế. Tứ Trà thích vuốt ve nhất, mỗi như thế lông nó sẽ tỏa sáng.

Hắn vuốt mãi, vuốt mãi, nhưng Tứ Trà vẫn nhắm nghiền mắt, mũi hồng hào, miệng vẫn ngọt ngào.

Tay Thập Diệp run lên. Thân thể Tứ Trà lạnh ngắt, cứng đờ.

Bạch Huyên nắm tay Thập Diệp. Thập Diệp , thấy mắt Bạch Huyên đen thẫm, đỏ hoe.

Thập Diệp mấp máy môi hỏi: Hồn của Tứ Trà ?

Bạch Huyên lắc đầu.

Ý gì?! Tại lắc đầu?!

Ngươi là Vô Thường mà? Sao gọi hồn nó?!

Thập Diệp siết c.h.ặ.t t.a.y Bạch Huyên nhưng kéo xuống.

Bạch Huyên đặt Tứ Trà xuống đất, quỳ một chân, vuốt ve tai nó, thì thầm: "Âm Sơn Mạch Phượng Hoàng Phủ Thành Hoàng thuộc Quan Đế Thần Quân phân tọa thứ 38 Tứ Trà Thần Quân, ngươi bảo vệ dân chúng, ngươi , hổ danh thần tộc."

Tinh Nhi òa nức nở, nhào lòng .

Cỏ Tinh và Dạ Du Thần lăn đến mặt Tứ Trà, cúi hành lễ.

Thập Diệp nhắm mắt, quỳ xuống. Họa Bì Yêu và dân chúng cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng vang trời.

"Tứ Trà Thần Quân thanh thản!"

"Tứ Trà Thần Quân ô ô ô..."

"Miêu Miêu..."

"Miêu Miêu cái gì, là Tứ Trà Thần Quân!"

Trong tiếng , đỉnh đầu mỗi dân tỏa những đốm sáng vàng trong suốt, tụ thành dải sáng lượn vòng nhập thể Tứ Trà.

Bạch Huyên áp tay tỏa thần quang lên đầu Tứ Trà.

Tiếng chuông từ trời vọng xuống, từng hồi chấn động tâm can.

Mây tan, trời xanh ngắt. Những dòng chữ vàng rực rỡ hiện .

[Âm Sơn Mạch Phượng Hoàng Phủ Thành Hoàng thuộc Quan Đế Thần Quân thứ 38 Thần Quân tạm thời Tứ Trà, che chở dân chúng, xả vì nghĩa, công đức viên mãn, đặc sắc phong Thần, đất phong trấn An Bình Phượng Hoàng Phủ Âm Sơn Mạch. Mong vì dân phục vụ, phụ thần cách.]

Chữ vàng hóa thành kim quang nhập Tứ Trà.

Tứ Trà bay lên trung, lông tỏa thần quang thuần khiết, m.á.u bẩn tan biến. Nó vươn vai, đuôi dựng , tai rung rung, mở đôi mắt hai màu: một xanh như biển, một vàng như hổ phách.

Bạch Huyên dang tay đón, giọng trìu mến như cha đón con: "Tứ Trà, đây."

Tứ Trà rưng rưng nước mắt, nhảy vút qua bầu trời, lao lòng Tinh Nhi.

"Meo meo meo, Tinh Nhi, thành thần ! Ta là thần thật ! Ha ha ha ha!"

"A ô a ô!" Tinh Nhi ôm Tứ Trà xoay vòng, .

Miêu Tam Nương nước mắt. Lưu Ngư Nương và Trương đại ca ôm chầm lấy vội buông ngượng ngùng. Dân chúng reo hò. Họa Bì Yêu bay lượn rải hoa mưa.

Giữa khí vui mừng, chỉ Bạch Huyên chơ vơ, tay vẫn giơ cao trong tư thế đón hụt, cứng đờ như tượng đá.

Thập Diệp phì .

 

Loading...