[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 41: Quy Nguyên Chú

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:29
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thập Diệp bồ đoàn, Tứ Trà mà buồn .

Dân chúng trấn An Bình lập tượng thần cho Tứ Trà đặt trong miếu Quan Đế. Tượng tạc một con mèo trắng oai vệ như loài báo, ngay ngắn chân Quan Đế, dáng vẻ thanh tao, mắt trái xanh biếc, mắt vàng kim. Nghe đồn trong đại chiến đêm đó, Tứ Trà hiện nguyên hình , dũng mãnh diệt trừ hàng vạn ác quỷ, một trận thành danh, một trận phong thần.

Thập Diệp lời đồn bao nhiêu phần sự thật. Dân chúng đồn đại thần thánh lắm, nhưng rõ đêm đó chật vật thế nào, và công lao chủ yếu thuộc về Bạch Huyên.

Tứ Trà vòng quanh tượng thần của , ngắm nghía xuýt xoa, thỉnh thoảng còn bắt chước tư thế của tượng, vẻ mặt đắc ý vô cùng. Chỉ điều, con mèo sữa lông xù cạnh bức tượng thần uy vũ trông thật buồn .

Bạch Huyên c.ắ.n hạt dưa, tặc lưỡi: "Nhóc mèo con mà đồn thành Thần thú, đúng là tam thất bản."

Thập Diệp: "..."

Bạch Huyên: "Sao, sai ?"

Cũng sai, nhưng cũng chẳng đúng . Tóm là...

Thập Diệp: "."

Bạch Huyên tít mắt, lộ hai lúm đồng tiền, vẻ mặt còn đắc ý hơn cả Tứ Trà.

"Chi chi chi..."

"Chu chu chu..."

Cỏ Tinh và Dạ Du Thần nhảy nhót miếu, leo lên bàn thờ chạy quanh Tứ Trà. Mắt Tứ Trà sáng rực: "Bạch Huyên đại nhân, Thập Diệp đạo trưởng, hội đèn lồng sắp bắt đầu !"

Dứt lời, một bóng trắng, một bóng đen, một bóng xanh lao vút khỏi cổng miếu, hướng về phía ánh đèn rực rỡ chân núi. Rùa ba đầu lạch bạch lăn theo .

"Đi nào, góp vui thôi." Bạch Huyên phủi tay dậy.

Thập Diệp gật đầu.

Khác với đám Tứ Trà vội vàng, Thập Diệp và Bạch Huyên thong thả bộ xuống núi.

Đường rừng quanh co, bóng đêm dày đặc. Ánh trăng xuyên qua kẽ lá tạo nên những vệt sáng lốm đốm. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng ánh đom đóm lập lòe. Gió đêm mát rượi phả mặt.

Hôm nay Bạch Huyên lạ lắm, im lặng bất thường. Từ lúc khỏi miếu Quan Đế chẳng câu nào, bạch y như tuyết chìm trong bóng tối trầm mặc. Một con đom đóm bay lượn trán , ánh sáng chập chờn càng tôn lên vẻ lạnh lùng khuôn mặt.

Hắn , Thập Diệp cũng im lặng.

Thập Diệp vốn ít , cảm thấy cứ sóng vai bên thế cũng .

Có trăng, gió, cây cỏ, và bên cạnh...

"Haizz..." Bạch Huyên khẽ thở dài.

Thập Diệp vẫn điềm nhiên bước .

"Haizzz..." Tiếng thở dài to hơn.

Thập Diệp vẫn .

"Này!" Bạch Huyên túm vai Thập Diệp.

Thập Diệp dừng , sang .

Mặt Bạch Huyên nghiêm trọng: "Ta tâm sự!"

Thập Diệp: "Thấy ."

"Sao ngươi hỏi han ?!"

"Tâm sự thì giữ trong lòng chứ."

"......"

Khóe mắt Bạch Huyên giật giật.

Thập Diệp nhịn khẽ.

Bạch Huyên trừng mắt một lúc ủ rũ cúi đầu tiếp.

Thập Diệp yên, nhẹ giọng : "Nói , ngươi giấu chuyện gì?"

Bạch Huyên cứng , Thập Diệp với vẻ hoảng hốt.

"Ngươi... ngươi ?"

Tinh Nhi lén cho Dạ Du Thần mang đến ba cuộn trục. Bạch Huyên chỉ cho xem hai cuộn, giấu cuộn màu bạc.

Thập Diệp đoán cuộn trục Bạch Huyên lén đốt lúc hôn mê chính là cuộn đó.

Hắn nội dung là gì, nhưng màu sắc cũng đoán quan trọng hoặc là mệnh lệnh nghiêm khắc. Dù , nếu Bạch Huyên , sẽ hỏi.

Bạch Huyên tuy nhiều và đôi lúc thiếu nghiêm túc, nhưng Thập Diệp tin luôn chừng mực trong những việc quan trọng.

Thập Diệp tin .

nếu Bạch Huyên , sẵn lòng lắng .

Tên giấu chuyện gì chứ?

Dưới ánh mắt sắc bén của Thập Diệp, Bạch Huyên gãi đầu, sờ mũi, ấp úng mãi thôi.

Thập Diệp kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng, Bạch Huyên hít sâu một : "Nhân lúc Bách Quỷ Dạ Hành, kẻ phát động chính biến cướp ngôi Diêm La, khiến Thập Điện đại loạn, Địa Binh Bộ tổn thất nặng nề, ốc còn mang nổi ốc nên mới để họa lan đến nhân giới... xin !"

Thập Diệp sững sờ. Mãi lúc mới tiêu hóa thông tin , kinh hãi thốt lên: "Cái gì?!"

Cuộn trục bạc thông báo Minh Giới chính biến?!

Bạch Huyên thở dài, quan sát biểu cảm của Thập Diệp: "Nên Minh Giới thấy c.h.ế.t cứu ... Ngươi đừng thất vọng về Minh Giới nhé..."

Đây là trọng điểm ?! Lúc còn quan tâm chuyện đó?!

Thập Diệp day trán, lấy bình tĩnh: "Hiện tại Minh Giới thế nào ?"

"Chính biến thất bại, phản quân tiêu diệt.” Bạch Huyên : “Tân Diêm La đăng cơ."

Nói chuyện nghiêm trọng thế mà giọng điệu nhẹ tênh ?!

Thập Diệp cố nén kích động: "Thất bại đổi Diêm Vương?"

"Diêm Vương cũ già yếu, dọa một trận nên thoái vị luôn. Tân Diêm La lên ngôi.” Mắt Bạch Huyên sáng lên: “Mọi chuyện êm xuôi !"

Hắn nhe răng, nụ rạng rỡ như trút gánh nặng.

Thập Diệp vẫn thấy gì đó sai sai, hỏi tiếp: "Vậy thứ ngươi đốt là..."

"Tối nay trấn An Bình hội đèn lồng.” Bạch Huyên khoác vai Thập Diệp: “Không nhanh chân là hết đồ ăn ngon đấy."

Dứt lời, kéo Thập Diệp bay lên trung. Gió rít bên tai, ánh đèn lướt qua mặt rực rỡ như tranh vẽ.

Trấn An Bình chăng đèn kết hoa sáng rực như ban ngày. Đèn lồng đủ màu sắc giăng khắp phố phường, tiếng chuông gió leng keng vui tai.

Lần đầu tiên thấy cảnh tượng , Thập Diệp ngẩn ngơ.

Miêu Tam Nương bế Tinh Nhi xổm quầy hàng rong. Tinh Nhi cầm đèn lồng kẹo đường, đám Tứ Trà thèm thuồng theo. Ông chủ quán , cắm kẹo đường lên đầu Cỏ Tinh và Dạ Du Thần, nhét một cây miệng Tứ Trà. Ba đứa hớn hở chạy , Tinh Nhi khanh khách đuổi theo. Tam Nương lắc đầu theo .

Lưu Ngư Nương ngắm nghía trang sức. Trương đại ca ngượng ngùng chọn cây trâm bạc dúi tay bà. Cả hai đỏ mặt.

Đám Họa Bì Yêu mở quầy mỹ phẩm hoành tráng, bày la liệt chai lọ đủ màu. Các cô nương vây kín mít. Lý Thu Đồng và các sư nhiệt tình tư vấn, thỉnh thoảng đám đông ồ lên thích thú.

Kỳ diệu nhất là Hoàng tướng quân và đám quỷ binh cũng mặt. Thân thể họ lành lặn, tỏa ánh sáng trong suốt, vui vẻ dạo phố. Người dân xuyên qua họ mà , họ cũng chẳng bận tâm, cứ đùa ngắm cảnh.

Cảnh tượng như mơ.

Thập Diệp nhớ lời Đào Cảnh: [Thật cứ như nơi đây, để ngắm vạn trượng hồng trần náo nhiệt thêm chút nữa...]

Lúc đó hiểu, giờ thì bắt đầu hiểu .

"Bánh bao thịt kìa!" Bạch Huyên kéo Thập Diệp chạy .

Vạt áo trắng của Bạch Huyên bay trong gió, sáng lòa ánh đèn. Thập Diệp đến ngẩn ngơ, vô thức chạy theo.

Những gương mặt tươi lướt qua, vẫy tay chào họ:

"Thập Diệp đạo trưởng, chơi vui vẻ nhé!"

"Đạo trưởng, bên đồ ngon lắm!"

"Bạch công t.ử cẩn thận kẻo ngã!"

"Ha ha, đạo trưởng đói bụng ."

Thập Diệp cúi đầu, mỉm .

Xung quanh vang lên tiếng hít hà kinh ngạc. Bạch Huyên , thấy nụ của Thập Diệp cũng theo.

Giữa phố xá đông đúc, Thập Diệp dừng . Trước mặt , ánh đèn rực rỡ, Bạch Huyên đang với , đôi mắt đỏ long lanh như ngọc.

Một cảm giác lạ kỳ len lỏi trong tim, ấm áp và rạo rực, lan tỏa khắp ... Đột nhiên, đầu vang lên tiếng "bộp" nhẹ.

Bạch Huyên mở to mắt chỉ lên đầu Thập Diệp: "Trâm của ngươi..."

Thập Diệp sờ lên đầu, lấy cây trâm gỗ xuống. Cành cây khô khốc giờ nảy mầm non xanh mướt và nở một bông hoa nhỏ.

Thập Diệp ngẩn .

Chẳng lẽ đây là... cây khô... gặp mùa xuân... (Khô Mộc Phùng Xuân)?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-41-quy-nguyen-chu.html.]

"Hoa đào nở ?" Một giọng trầm thấp vang lên.

Thập Diệp giật . Bạch Huyên nhảy dựng lên: "Oa!"

Chung Quỳ khoác áo choàng đen đó từ bao giờ, ánh mắt thâm sâu Thập Diệp.

"Lão Chung, đừng thoắt ẩn thoắt hiện thế chứ, dọa c.h.ế.t !" Bạch Huyên vuốt ngực.

Chung Quỳ sang Bạch Huyên: "Gan to thật, dám dùng Tam Muội Tâm Hỏa đốt Diêm La Lệnh, kháng chỉ..."

"Lão Chung!" Bạch Huyên bịt miệng Chung Quỳ: “Suỵt suỵt suỵt..."

Chung Quỳ hai hừ một tiếng.

Bạch Huyên buông tay, thở dài: "Tân Diêm Vương phái ngươi đến tính sổ ?"

Chung Quỳ: "Ngươi xem?"

Bạch Huyên sờ mũi lảng tránh.

Thập Diệp mà hoang mang, linh cảm chẳng lành.

Thứ Bạch Huyên đốt là... Diêm La Lệnh?

Nghe tên thấy .

"Kết thúc thế , cả nhà cùng vui.” Bạch Huyên : “Ta vẫn Bạch Vô Thường, tuy nghèo tí nhưng tự do."

Chung Quỳ quanh: "Vì đám nhân tộc , đáng ?"

Bạch Huyên vỗ ngực: "Ngươi thấy lúc đ.á.n.h với ác quỷ oai phong thế nào !"

Chung Quỳ thèm để ý, sang Thập Diệp: "Hay là vì ngươi?"

Thập Diệp: "... Ý gì?"

Bạch Huyên đỏ mặt chối bay chối biến: "Không ! Đừng bậy!"

Chung Quỳ nhướng mày.

"!!!" Dạ Du Thần lao tới húc Chung Quỳ, dụi dụi nũng. Rùa Tam Đồ cũng lăn đến cọ chân . Tứ Trà và Cỏ Tinh rụt rè nấp một bên.

Chung Quỳ gật đầu chào Tứ Trà nó cảm động suýt .

"Sớm muộn gì ngươi cũng về giải quyết hậu quả thôi.” Chung Quỳ với Bạch Huyên búng tay: “Tam Trùng Kết Giới Chú... Khai!"

Kết giới dựng lên, thời gian ngưng đọng. Mọi bất động.

Hoàng tướng quân và đám quỷ binh xuyên qua đám đông đến mặt Chung Quỳ quỳ xuống. Lý Thu Đồng và Họa Bì Yêu từ xa.

"Hoàng tướng quân, các ngươi..." Tứ Trà nghẹn ngào.

"Ta là Chung Quỳ thuộc Quỷ Binh Bộ Minh Giới, nay triệu tập Hoàng Cùng và 120 quỷ tiên gia nhập Địa Binh Bộ, các ngươi nguyện ý ?"

Quỷ binh mừng rỡ.

"Có đ.á.n.h ?" Hoàng tướng quân hỏi.

Chung Quỳ gật đầu: "Có."

"Có đao mới ?"

"Có."

"Có giáp mới ?"

"Có."

"Chúng nguyện ý!" Đám quỷ binh đồng thanh hô to.

Chung Quỳ mỉm . Nụ hiếm hoi đến mê hồn.

Hoàng tướng quân dậy vẫy tay chào Lý Thu Đồng: "Lý Thu Đồng, bọn ông lính đây, khỏi các ngươi lải nhải nữa!"

Lý Thu Đồng bước lên, ôm quyền thi lễ: "Lần từ biệt ngày nào gặp , chư vị bảo trọng."

"Bảo trọng!" Đám Họa Bì Yêu cúi .

Hoàng tướng quân lớn, dẫn đầu quỷ binh đáp lễ. Tiếng giáp va chạm vang rền.

"Bảo trọng!"

Chung Quỳ triệu hồi cổng chào Minh Giới, biển hiệu đề "Đường đến Địa Binh Bộ". Đám quỷ binh hát vang hành khúc bước bóng tối. Chung Quỳ thu đám rùa túi vải. Dạ Du Thần định chui theo nhưng xách .

"Ngươi ở nhân gian theo Bạch Huyên."

"Chu chu chu..."

"Lệnh của Diêm Vương."

"Chu..." Dạ Du Thần ỉu xìu.

"Hắc hắc, theo ăn sung mặc sướng.” Bạch Huyên tóm lấy nó nhưng c.ắ.n cho một cái đau điếng.

Chung Quỳ lắc đầu bước cổng, với Thập Diệp: "Đạo trưởng thấy Bạch Huyên thế nào?"

Thập Diệp đáp ngay tắp lự: "Lắm mồm, ồn ào."

Chung Quỳ bật , nụ đầy vẻ hiền từ: "Tiểu t.ử khéo chọn thật..."

Nói một câu đầy ẩn ý biến mất. Tứ Trà nhảy lên vai Bạch Huyên, đang bất động: "Thượng thần, chuẩn xong !"

Bạch Huyên gật đầu, phóng lá bùa tím: "Quy Nguyên Chú - Khai!"

Bùa hóa thành bụi xanh biếc rơi xuống . Ánh mắt họ thoáng mờ . Kết giới vỡ vụn. Thời gian trôi tiếp. Hội đèn lồng vẫn náo nhiệt, nhưng ai nhận quầy hàng của Họa Bì Yêu biến mất, và họ quên một điều gì đó...

"Quy Nguyên Chú xóa ký ức.” Bạch Huyên giải thích miếu Quan Đế: “Để duy trì cân bằng, nhân tộc quên thần tộc, chỉ giữ tín ngưỡng mơ hồ."

Thập Diệp Tứ Trà đang quét dọn, im lặng.

Nắng sớm chiếu rọi. Cỏ Tinh và Dạ Du Thần ủ rũ vai hai .

"Tứ Trà.” Bạch Huyên vẫy tay: “Bọn đây."

Tứ Trà dừng tay, đuôi cụp xuống dựng lên, đầu : "Mọi mạnh giỏi."

cứng cỏi nhưng mắt nó ngấn lệ.

Thập Diệp tưởng Bạch Huyên sẽ an ủi, nhưng chỉ xa xăm:

"Thần bảo hộ luôn cô độc, ngươi ?"

Mắt Tứ Trà sáng lên, ngẩng cao đầu: "Thượng thần yên tâm, là thần tộc trưởng thành , nhất định bảo vệ dân chúng!"

Bạch Huyên rạng rỡ: "Ai bắt nạt cứ bảo , gọi hồn cho."

"Vâng!"

Xuống núi, Dạ Du Thần và Cỏ Tinh chui tay áo Thập Diệp tu tu. Thập Diệp đau đầu. Bạch Huyên nhăn nhó như đau răng.

Tiếng bước chân chạy tới. Tinh Nhi xách giỏ trúc chạy lên núi, thấy hai thì dừng , chìa tay về phía Thập Diệp.

Trong tay bé là viên sỏi trong suốt lấp lánh ánh nước.

Thập Diệp viên sỏi, cảm giác quen thuộc mà xa lạ ùa về. Hắn chắc chắn từng thấy nó nhưng nhớ ở .

"A ô a ô!" Tinh Nhi kiên quyết đưa tay .

"Tặng ?"

Tinh Nhi gật đầu mạnh.

Viên sỏi trượt tay Thập Diệp, hóa thành tia sáng thấm da thịt, sưởi ấm trái tim .

Tinh Nhi tươi, vẫy tay chạy biến lên núi.

Cỏ Tinh thò đầu kêu "chi" một tiếng.

"Trong giỏ hình như là cá chiên Tứ Trà thích nhất..." Thập Diệp dở câu thì sực nhớ , sang Bạch Huyên.

Bạch Huyên gãi mũi: "Thực Quy Nguyên Chú ít tác dụng với công đức cao."

Thập Diệp: "..."

Tên !

"Ta tạo bất ngờ cho Tứ Trà mà.” Bạch Huyên khoác vai Thập Diệp: “Giờ đây?"

Thập Diệp cảm ứng Tụ Khuê Bàn. Không phản ứng. Thất Diệu Kiếm ý suy yếu quá nhiều, thể chỉ đường.

trận chiến vô ích.

Thập Diệp lấy tấm lệnh bài vàng nhặt từ xác tên đạo sĩ giả mạo.

Dưới nắng, lệnh bài sáng lóa, dòng chữ khắc rõ ràng:

[Thất Tinh Quán, t.ử đời thứ 48, Tố Thanh]

...

 

Loading...