[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 42: Oa Oa Câu (Hố Sâu)
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:30
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời thu quang đãng, mây trắng lững lờ trôi cánh đồng xanh và những ngọn núi trùng điệp.
Nắng chiều ấm áp khiến buồn ngủ.
Thập Diệp nhấp ngụm .
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần ngủ say sưa bàn như hai cái bánh. Bạch Huyên tay cầm đũa, tay chống đầu gật gà gật gù ngã ngửa . Thập Diệp kịp thời đỡ lấy cổ . Bạch Huyên hé mắt ngáp dài: "Mì xong ?"
"Sắp xong !" Chủ quán mì nhào bột giục tiểu nhị, mồ hôi nhễ nhại.
Tiểu nhị nhét củi lò, mặt tái mét Thập Diệp, run cầm cập.
Thập Diệp: "Không vội."
Lời dứt, chủ quán cũng run theo.
Thập Diệp: "..."
Chắc tại , mà tại bộ đạo bào .
Đi về phía Bắc 20 dặm là Nguyên Thành, địa bàn của Tân Thất Tinh Quán. Tố Thanh, bùa mặt , Oán Tinh, Trảm Yêu Đao... manh mối đều dẫn về đó.
Càng đến gần Nguyên Thành, Thập Diệp càng cảm nhận rõ thế lực của Tân Thất Tinh Quán. Ban đầu dân chúng chỉ tránh xa, thì hành lễ cung kính, đến mức đạo bào của thể dọa trẻ con nín . Giờ thì quán mì khách chạy hết, chỉ còn mấy quan sai ngủ gục trong góc.
Thập Diệp định nhưng chủ quán nài nỉ ở , sợ thì ông mất.
Hơn nữa Bạch Huyên cũng mệt .
Thập Diệp Bạch Huyên ngủ gục bàn, dáng ngủ y hệt hai con thú nhỏ . Hắn dán bùa Phong Chú lên ống đũa tạo gió mát cho cả ba.
Thập Diệp Bạch Huyên ngủ thêm chút. Dọc đường thấy tinh thần Bạch Huyên . Thần tộc lẽ cần ăn ngủ, nhưng Bạch Huyên ăn nhiều ngủ kỹ hơn . Thập Diệp nghi Bạch Huyên thương khỏi, nhưng thấy Dạ Du Thần ăn một bữa 50 lá bùa thì chắc lắm.
Có lẽ vấn đề ở chính .
Thập Diệp uống nhưng thấy vị. Vị giác, khứu giác, khẩu vị đều giảm sút. Hắn ngủ ngày càng ít. Ngũ giác đang dần thoái hóa.
Người sắp c.h.ế.t ngũ giác sẽ tiêu tan.
Lòng Thập Diệp chua xót. Con đường phía mênh mông, là điểm dừng.
Thời gian còn nhiều, liệu kịp thành di nguyện của Đào Cảnh ?
"Đạo... đạo gia, mì xong ạ." Chủ quán bưng hai bát mì đặt lên bàn lùi cung kính.
Thập Diệp gọi mì chay nhưng bát mì đầy ắp, trứng ốp la, hành hoa thơm phức, nước dùng đậm mùi gà.
Thập Diệp: "Chủ quán, nước dùng ..."
"Đạo gia tha mạng!" Chủ quán và tiểu nhị quỳ sụp xuống dập đầu.
Thập Diệp dậy.
"Quán nhỏ gì ngon, xin đạo gia đừng giận! Mai ngài đến sẽ chuẩn ngân lượng hiếu kính!"
Thập Diệp vội đỡ họ dậy: "Các hiểu lầm , bần đạo ..."
Chưa chạm , họ kêu la t.h.ả.m thiết: "Tha mạng!"
"Ồ, đạo gia nhà nào mà oai thế?" Quan sai trong góc dậy vươn vai, chân gác lên ghế. Hắn chừng 30 tuổi, mặt đen, lông mày rậm nối liền thành chữ "Nhất". Hắn quan sát Thập Diệp tặc lưỡi: "Hóa là đạo gia Thất Tinh Quán, thất kính."
Thập Diệp: "..."
Hắn đúng là t.ử Thất Tinh Quán, nhưng cái "Thất Tinh Quán" . Khó giải thích quá.
"Phụt, bình thường cãi thì giỏi, gặp ngoài hiền khô thế?" Bạch Huyên mở mắt, chống cằm trêu.
Thập Diệp cau mày: "Im ."
Bạch Huyên lớn. Cỏ Tinh và Dạ Du Thần tỉnh dậy nhảy nhót quanh Thập Diệp.
Nụ của Bạch Huyên thiện. Nắng chiếu lên mặt rạng rỡ, mắt ầng ậng nước, lúm đồng tiền duyên dáng.
Chủ quán, tiểu nhị và quan sai đều ngẩn .
Thập Diệp thấy khó chịu, hắng giọng một cái.
Quan sai rót . Tiểu nhị kéo áo chủ quán thì thầm: "Một đen một trắng, một lạnh một , đạo trưởng và công tử... ông chủ, họ là cặp đôi bắt yêu trừ ma trong truyền thuyết ở trấn An Bình..."
Chủ quán: "Hắc Bạch Song Sát?"
"Phụt!" Quan sai phun nước như vòi rồng.
Tay Bạch Huyên run lên suýt ngã: "Song Sát cái gì, bọn là Hắc Bạch Vô..."
Thập Diệp: "Khụ."
Bạch Huyên: "... Hắc Bạch Song Hùng..."
Quan sai sặc nước ho sù sụ.
" đúng, Hắc Bạch Song Hùng Vô Thường gì cũng .” Chủ quán , thở phào.
"Dân ở đây sợ đạo sĩ lắm ?" Bạch Huyên hỏi: “Vì Thất Tinh Quán ?"
"Không , đạo gia Thất Tinh Quán cao sang, pháp thuật cao cường, trừ ma diệt quỷ giúp dân, chúng ơn lắm.” Chủ quán lau mồ hôi.
Bạch Huyên: "Gần đây ma ?"
"Không , đạo trưởng trấn giữ thì ma quỷ nào dám lộng hành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-42-oa-oa-cau-ho-sau.html.]
Bạch Huyên: "Thế là yêu quái."
"Yêu... yêu quái cũng ..." Chủ quán lắp bắp. Tiểu nhị giật áo ông .
"Ta gần Nguyên Thành yêu quái lộng hành, gà bay ch.ó sủa.” Quan sai sán cùng bàn: “Nghe đồn Thất Tinh Quán phái mấy tốp t.ử đều một trở ."
Chủ quán mặt cắt còn giọt máu, lắc đầu lia lịa: "Không , bao giờ."
vẻ mặt tố cáo tất cả.
Bạch Huyên : "Cũng , Thất Tinh Quán danh tiếng lẫy lừng, để lộ chuyện trị tiểu yêu thì mất mặt lắm."
"Mất mặt là chuyện nhỏ, mất hương hỏa mới là chuyện lớn.” Quan sai vuốt lông mày.
Thập Diệp quan sai. Giọng điệu tên giống Bạch Huyên đến lạ.
"Không tiểu yêu , là một đống xà yêu!" Tiểu nhị buột miệng. Chủ quán vội bịt miệng .
"Sao ngươi là xà yêu?" Thập Diệp hỏi.
Tiểu nhị ú ớ, chủ quán cầu cứu. Chủ quán đành buông tay, quanh thì thầm: "Hôm nữ hiệp đến trừ yêu thế."
"Nữ hiệp!" Quan sai phấn chấn: “Bao nhiêu tuổi? Đẹp ? Dùng kiếm đao?"
"Đẹp như tiên nữ, còn khen dễ thương.” Tiểu nhị đỏ mặt, mắt sáng rực, rõ là trúng tiếng sét ái tình: “Tỷ bảo một ngày là xong, mà hai ngày thấy về..."
Mắt tiểu nhị ảm đạm xuống.
Quan sai đập bàn dậy, thắt lưng quần: "Được! Để xem con yêu quái đó thế nào."
Hắn lao như cơn gió, lộn : "Quên hỏi, yêu quái ở ?"
"Đi 5 dặm đến ngã ba rẽ núi, qua sông là đến khe núi.” Chủ quán nuốt nước bọt: “Dân trong vùng gọi là... Oa Oa Câu."
"Rồi, Oa Oa Câu!" Quan sai biến mất như cơn gió.
Bạch Huyên: "Đi ?"
Thập Diệp Tụ Khuê Bàn. Kiếm quang vẫn rung rung chỉ hướng.
Hắn nên Tân Thất Tinh Quán, thời gian còn nhiều.
...
"Quán quy Thất Tinh Quán: gặp yêu tà diệt, để dân chúng gặp nguy.” Thập Diệp : “Hơn nữa cái tên địa danh ..."
Cỏ Tinh: "Chi."
Dạ Du Thần: "Chu."
Bạch Huyên : "Biết đồ ngon."
Đến Oa Oa Câu trời chạng vạng. Trăng lên giữa hai ngọn núi, bầu trời xanh thẫm yên bình.
Dòng suối trong vắt chảy róc rách, sỏi đá đáy lấp lánh như ngọc ánh trăng.
Cỏ mọc dày như tấm t.h.ả.m êm ái.
Cỏ Tinh thích thú lăn lộn, kêu "chi chi" vui vẻ. Dạ Du Thần nhảy nhót theo , tò mò nghịch đá suối.
Thập Diệp phóng bùa Tinh Lọc dò đường. Ánh sáng bạc lướt cỏ, sương đêm lấp lánh như sa.
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần tựa lắc lư, miệng ngân nga như hát.
"Không ngờ chúng nó thích chỗ thế.” Bạch Huyên : “Xem giống yêu khí."
là giống. Bùa Tinh Lọc bay gặp trở ngại gì. Họ sâu trong núi, hòa màn đêm.
"Này, chậm thôi, đừng chạy lung tung như Thập Hoa!" Bạch Huyên đuổi theo, vạt áo trắng nổi bật giữa biển cỏ.
Tim Thập Diệp thót , nắm chặt cổ tay Bạch Huyên.
"Chỗ vấn đề!"
Bạch Huyên : "Hả?"
"Cỏ Tinh thuộc Mộc, Dạ Du Thần thuộc Thổ, nơi nhiều nước thuộc Thủy. Thủy sinh Mộc nên Cỏ Tinh thích là đúng, nhưng Thổ khắc Thủy, Dạ Du Thần lý nào thích như Cỏ Tinh ."
Bạch Huyên chớp mắt ngây ngô: "Thế ngươi thuộc hành gì?"
Thập Diệp: "Gì cơ?"
"Ta hỏi ngũ hành của ngươi thuộc gì?" Bạch Huyên nắm ngược cổ tay Thập Diệp, bước tới một bước.
Khoảng cách chỉ còn một tấc. Chóp mũi chạm . Hơi thở Bạch Huyên lạnh lẽo hòa với thở nóng hổi của Thập Diệp. Mắt đỏ của Bạch Huyên long lanh như phủ nước, mi rung rung.
Hầu kết Thập Diệp chuyển động, miệng khô khốc.
Hắn nhớ cảm giác tê dại khi Bạch Huyên trừ oán khí cho , cảm giác lan tỏa khắp khiến khó kiềm chế.
Không, đúng!
Thập Diệp c.ắ.n mạnh đầu lưỡi. Vị tanh và đau tỉnh táo , lùi . Bạch Huyên siết chặt tay, kéo giật trở .
"Thập Diệp, cây trâm Khô Mộc Phùng Xuân của ngươi 'xuân ý'?" Bạch Huyên ngẩng cổ trắng ngần, nhếch môi , phả thở cổ Thập Diệp, nhẹ nhàng l.i.ế.m một cái: “Ngươi cũng hiểu..."
Thập Diệp trợn tròn mắt... Ngón tay lạnh lẽo của Bạch Huyên luồn cổ áo .
...