[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 43: Tựa xà phi xa
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:31
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Diệp quá quen với nhiệt độ cơ thể Bạch Huyên, mát lạnh như ngọc.
bàn tay lạnh lẽo một cách bất thường, trơn trượt trượt dọc xương quai xanh xuống .
Bạch Huyên trong lòng vẻ mặt mơ màng, cơ thể mềm mại dán chặt , da thịt ửng hồng. Hắn lẩm bẩm: "Thập Diệp... Thập Diệp..."
Giọng triền miên gợi tình khiến mê , nhưng ánh mắt Thập Diệp càng lúc càng lạnh. Trừ lúc sinh tử, Bạch Huyên hiếm khi gọi tên , càng bao giờ dùng giọng điệu lẳng lơ . Tệ hơn là, cảm thấy cơ thể một lực vô hình trói buộc.
Thập Diệp nheo mắt, để mặc ngón tay Bạch Huyên trượt xuống, tay lặng lẽ kết ấn kẹp một lá bùa.
Tay Bạch Huyên sờ đến n.g.ự.c , vuốt ve trêu chọc.
Khóe môi Thập Diệp giật giật: "Bạch... Huyên..."
Hắn vẫn !
Chỉ là giọng khàn . Bạch Huyên gối đầu lên vai , rên rỉ khiêu khích nhắm mắt .
Chính là lúc !
"Mặt trời mọc phương Đông, viêm hỏa đốt trời, cấp tốc như luật lệnh!" Lửa bùng lên từ tay Thập Diệp, lan , thiêu đốt tất cả.
"Bạch Huyên" hét t.h.ả.m thiết, hóa thành khói trắng. "Ầm" một tiếng, vô con rắn nhỏ màu đỏ từ trong lửa nhảy chạy tán loạn. Chính chúng trói buộc Thập Diệp.
Thập Diệp lấy tự do, triệu hồi Thất Diệu Kiếm đ.â.m mạnh n.g.ự.c . "Phập", dịch xanh phun . Một con rắn đỏ to đ.â.m thủng bảy tấc rơi xuống đất.
Thập Diệp vững, thở dốc, dán bùa giải độc và cầm m.á.u lên ngực, quanh.
Sơn cốc yên tĩnh đáng sợ, chỉ tiếng suối chảy. Cỏ lay động dù gió, thấp thoáng bóng rắn đỏ.
Đây là ổ rắn chứ Oa Oa Câu nỗi gì.
Không thấy Bạch Huyên, Cỏ Tinh và Dạ Du Thần cả.
Quả nhiên Bạch Huyên là ảo giác.
Hắn rơi ảo cảnh từ lúc nào? Bạch Huyên biến mất từ bao giờ?
Thập Diệp nhớ nổi.
Biển cỏ rung chuyển, tiếng rít vang lên. Thập Diệp tung bùa hộ thể và vòng lửa bảo vệ. Rắn đỏ chạy loạn xạ, mùi m.á.u tanh bốc lên.
Thập Diệp xem xác con rắn. Vảy đỏ, bụng đốm đen trắng, đầu vuông, đuôi nhỏ như sợi chỉ.
Là Nhiêm Trùng!
Sách cổ Thất Tinh Quán chép: [Nơi vạn rắn quần tụ giao phối xác c.h.ế.t, trăm trứng sinh một trứng lạ nở Nhiêm Trùng. Thân đỏ bụng đốm, giống rắn mà rắn, thích nước sợ lửa, tính dâm d.ụ.c vô cùng...]
Thập Diệp toát mồ hôi lạnh, tim đập như trống bỏi.
Hắn định lực cao thế mà còn suýt dính bẫy, nếu Bạch Huyên Nhiêm Trùng quấn lấy... Chỉ nghĩ đến cảnh Bạch Huyên cũng ... Không, đừng hoảng! Bạch Huyên là thần tộc, thần quang hộ thể... chắc ... Mới lạ !
Thập Diệp thể bình tĩnh nổi, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Hắn dán bùa Ngự Phong bay lên trời, mặt xanh mét.
Bạch Huyên, ngươi liệu hồn mà giữ , thì cho ngươi tay!
Thập Diệp bay thấp quan sát. Sương trắng cỏ tụ chảy về phía Đông. Đó là do vô Nhiêm Trùng di chuyển tạo thành. Đi theo chúng sẽ tìm .
Thập Diệp bay theo, giữ cách an .
Oa Oa Câu rộng hơn tưởng. Bay một lúc lâu, mắt hiện một hồ nước lớn.
Hồ nước xanh như ngọc phản chiếu ánh trăng đỏ quạch. Lại gần mới thấy trăng đỏ, mà là đáy hồ đỏ rực vì hàng vạn con Nhiêm Trùng đang quấn lấy , nhớp nháp dịch nhầy.
Thập Diệp tìm kiếm xung quanh. Cỏ cao ngang , sương đọng lấp lánh hoa mắt.
Đột nhiên, mùi hương lạ bay tới: trong trẻo, ngọt ngào như nước đường. Thập Diệp giật ném Hỏa Chú. Ánh lửa soi rõ một khuôn mặt.
Da trắng như ngọc, mày thanh mắt sáng. Là Bạch Huyên.
Thập Diệp im. Bạch Huyên cũng im, thần quang nhàn nhạt bao phủ.
Thập Diệp đây là thật giả. Nghĩ đến ảo giác , càng cảnh giác, lén kẹp bùa trong tay. Bỗng mắt Bạch Huyên lóe đỏ, đầu ngón tay hiện tinh quang. Thập Diệp lập tức phóng bùa.
"Hỏa Chú... Khai!"
"Liệt Hỏa đốt trời, cấp bách như luật lệnh!"
Hai tiếng hét cùng vang lên. Hai luồng lửa va chạm nổ tung.
Trong khoảnh khắc, cả hai đều nhận . Hai bóng đen trắng lao qua lửa nắm lấy tay .
"Bạch Huyên ngươi chứ?!"
"Thập Hoa ngươi ăn sạch sành sanh đấy chứ?"
Im lặng bao trùm.
Thập Diệp: "... Cái... gì...?"
Bạch Huyên trợn mắt Thập Diệp từ đầu đến chân, như lột trần kiểm tra. Thập Diệp bối rối ngăn . Lúc mới thấy sắc mặt Bạch Huyên xanh xao, đuôi mắt ửng đỏ quyến rũ lạ thường. Đặc biệt là mùi hương ... mùi thơm ngọt ngào tỏa từ da thịt hòa quyện với khí chất lạnh lùng khiến tim Thập Diệp rung động.
Thấy bùa n.g.ự.c Thập Diệp, mặt Bạch Huyên sầm , mắt đỏ rực như tóe lửa.
Thập Diệp chột , đảo mắt: "Không , c.ắ.n một miếng nhỏ thôi..."
Khoan, chột ?
Thập Diệp định hỏi thì Bạch Huyên một hành động khiến c.h.ế.t .
Bạch Huyên vạch cổ áo , áp mặt n.g.ự.c ngửi.
Thập Diệp rõ đây là Bạch Huyên thật nhưng cứng đờ, còn hơn lúc Nhiêm Trùng quấn.
Hơi thở thơm ngọt của Bạch Huyên như sợi tơ len lỏi tim , trói chặt thần hồn . Tim Thập Diệp đập như vỡ lồng ngực, to đến mức sợ Bạch Huyên thấy. Tai Bạch Huyên đỏ lên.
"Ngươi..." Bạch Huyên sờ mũi, má đỏ bừng: “Có ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-43-tua-xa-phi-xa.html.]
Nguy to !
Thập Diệp nắm chặt tay, dồn hết sức bình sinh đè nén cảm xúc, lạnh lùng : "Không ."
"Giỏi!" Bạch Huyên giơ ngón cái: “ là t.ử Thất Tinh Quán, trúng độc Nhiêm Trùng mà vẫn tỉnh bơ, bái phục!"
Trúng độc?!
Thập Diệp ngớ . Là do vết c.ắ.n ?
Tim bình . Hóa thất thố là do trúng độc.
"Chú chữa trị... Khai!" Bạch Huyên áp ngón tay tỏa lục quang lên n.g.ự.c Thập Diệp.
Tim Thập Diệp nhảy dựng lên, nín thở.
"Yên tâm, độc tiểu yêu chữa nhanh thôi.” Bạch Huyên vỗ vai .
Phải ?
Vết thương khép nhưng cảm giác tê dại khó chịu theo phép chữa trị ngấm sâu m.á.u tủy...
Trâm Khô Mộc Phùng Xuân đầu nở thêm một đóa hoa hồng phấn.
[Tại trâm Khô Mộc Phùng Xuân xuân ý?]
Câu hỏi của "Bạch Huyên" trong ảo cảnh vang lên. Thập Diệp chợt hiểu đó là tiếng lòng của chính .
Hắn đáp án từ lâu nhưng dám thừa nhận.
Chút độc cỏn con thất thố đến ?
Thứ duy nhất khiến đại loạn chỉ ...
"Ngươi đường đường là đạo sĩ mà dễ dãi thế, để Nhiêm Trùng hại c.h.ế.t thì còn mặt mũi nào quỷ nữa?"
Thập Diệp Bạch Huyên lải nhải, sự phiền loạn dần chuyển thành ấm áp ngập tràn con tim.
Độc Nhiêm Trùng giải, nhưng trúng loại độc nặng hơn, ngấm hồn phách, vô phương cứu chữa.
Độc tên là Bạch Huyên.
"Đi đêm lắm ngày gặp ma, ngươi sơ suất quá nên mới..." Bạch Huyên liếc Thập Diệp: “Ngươi... ngươi cái gì?"
Thập Diệp sờ khóe miệng. Hắn . Hắn tắt nụ , thẳng Bạch Huyên: "Ta ảo cảnh, thấy ngươi."
Mặt Bạch Huyên đỏ bừng như sắp nổ tung: "Cái gì... ảo cảnh gì... ngươi thấy ... ..." Hắn nuốt nước bọt: “Ngươi thấy gì?"
Thập Diệp chớp mắt: "Ngươi thấy gì trong ảo cảnh?"
"Ta á?!" Bạch Huyên nhảy dựng lên: “Ta là quỷ sai đại nhân, ảo cảnh ấu trĩ đó lừa ! Ta... phá cảnh đến cứu ngươi ngay!"
Thập Diệp : "Ồ."
Bạch Huyên định gì đó thôi, che mặt thì thầm: "Chuyện hai trúng độc đừng kể ai nhé, mất mặt lắm..."
"Được."
Hai tìm kiếm Cỏ Tinh và Dạ Du Thần quanh hồ nhưng thấy. Biển cỏ quá lớn.
"Chẳng lẽ bọn nó cũng trúng độc?" Thập Diệp lo lắng.
Bạch Huyên ôm trán: "Hai đứa nó giới tính, gì nhu cầu đó mà trúng độc?"
Thập Diệp: "..."
Nghe vô lý nhưng thuyết phục.
Bạch Huyên tìm mãi thấy, mất kiên nhẫn định phóng hỏa đốt trụi cả vùng.
Thập Diệp ngăn , chỉ về hướng Đông Bắc: "Nghe ."
Hồ nước tĩnh lặng như tờ, một tiếng động.
tiếng rên rỉ cực nhỏ vọng .
Là tiếng .
Hai , cùng nghĩ đến tên quan sai bắt yêu.
Họ bay tới góc Đông Bắc. Cỏ ở đó mọc dày đặc, cuộn thành cái tổ lớn như mụn mủ mặt đất.
Tiếng rên phát từ đó.
Thập Diệp phóng Hỏa Chú nhưng cháy cỏ ẩm ướt. Những giọt sương rơi xuống hóa là trứng Nhiêm Trùng.
Bụi cỏ nhúc nhích, phát tiếng thở dốc khiến đỏ mặt.
Hai hổ. Người bên trong chắc cũng trúng độc. Không bao nhiêu rắn trong đó nên dám gần.
Thập Diệp phóng tiếp ba đạo Hỏa Chú vẫn vô dụng.
"Để !" Bạch Huyên vẽ bùa, chỉ tay: "Lôi Chú - Khai!"
Sét đ.á.n.h xuống, bụi cỏ nổ tung, mùi tanh bốc lên nồng nặc.
Hai lùi bịt mũi.
Khói tan, lộ hình hài bên trong.
Là một ... , thể gọi là nữa.
Nó thẳng, đỏ lòm, da chỉ còn thịt, gân mạch lộ rõ, hốc mắt mũi miệng đen ngòm. Trên là bộ đồ xanh lam rách nát, cổ tay áo và cổ áo thêu hoa sen bằng chỉ vàng.
Là đạo bào của Thất Tinh Quán.