[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 44: Lôi Công bộ
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:32
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Diệp hoảng hốt định lao tới nhưng Bạch Huyên cản .
"Hết cứu .” Bạch Huyên phóng Hỏa Chú đó. Trong ánh lửa chập chờn, cái xác há miệng phát tiếng thở dốc nghẹt thở. Những khối thịt đỏ lòm ngọ nguậy chui khỏi quần áo, để trơ bộ xương trắng hếu trong bộ đạo bào rách nát.
Đó thịt mà là ấu trùng Nhiêm Trùng. Chúng hút cạn máu, ăn sạch thịt, lấy xương tổ.
Thập Diệp rùng . Nếu tỉnh kịp thời khỏi ảo cảnh, liệu chịu chung phận?
Kinh khủng hơn là quanh ít nhất vài chục đống cỏ như thế. Chẳng lẽ tất cả đều là...
"Chắc là đạo sĩ Thất Tinh Quán phái đến.” Bạch Huyên cau mày quanh: “Đoán xem tên quan sai ở đây ?"
Thập Diệp im lặng. Hắn dám nghĩ tới.
Bạch Huyên nghiến răng, ném bảy lá bùa tím: "Thiên Lôi Chú - Khai!"
Mây đen tụ , sấm sét bạc xé rách bầu trời nhưng mãi đ.á.n.h xuống. Bạch Huyên c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp", ném thêm ba lá bùa nữa: "Lại tăng giá ? Thiên Lôi Chú... Khai!"
Bất ngờ, một tia sét hình lưỡi búa khổng lồ giáng thẳng xuống, đ.á.n.h tan đám mây Bạch Huyên gọi. Mười lá bùa tím tan thành mây khói.
Bạch Huyên: "..."
Thập Diệp: "..."
"Bà nội nó, là kẻ nào?!" Bạch Huyên gầm lên. Giây , ba tia sét liên tiếp đ.á.n.h xuống: hai tia đám cỏ, một tia nhắm thẳng họ.
Thập Diệp kinh hãi ôm eo Bạch Huyên, dùng Cửu Thiên Bát Phong Bộ lướt trong tích tắc. Sét đ.á.n.h thủng biển cỏ, lan nối liền với hai tia . Lửa bùng lên, khói đen cuồn cuộn, mùi tanh nồng nặc. Nhiêm Trùng gào thét trong lửa hóa tro. Xác đạo sĩ cháy rụi, tro đen bay lả tả như quạ địa ngục.
Trong biển lửa, một bóng từ từ dậy, sấm sét và lửa bao quanh nổi bật hình vạm vỡ.
Thập Diệp và Bạch Huyên trố mắt đó giơ tay hét lớn: "Đến đây!"
"Bùm bùm!" Ngân quang xé gió lao tới đầu Thập Diệp.
"Đại gia ngươi!" Bạch Huyên kéo Thập Diệp , phóng bùa tím: "Giới Chú cao cấp - Khai!"
Bùa hóa thành quả cầu trong suốt chặn ngân quang. Mặt cầu lõm sâu bật ngược trở . Ngân quang văng xa, cắm phập xuống đất.
Hào quang tan , lộ chiếc rìu bạc chạm khắc hoa văn vàng tinh xảo.
"Bà nội ngươi! Ngươi là đứa nào bên Lôi Công Bộ? Đã qua sát hạch mà bổ sét lệch thế hả? Ta kiện lên Lại Bộ Thiên Đình bây giờ!" Bạch Huyên c.h.ử.i ổng.
Bóng khúm núm: "Xin xin , mới thăng cấp trung thần, quen tay." Hắn bước khỏi khói lửa, mặt đen sì, lông mày rậm nối liền thành chữ "Nhất".
Chính là tên quan sai.
Quan phục cháy sạch, trần như nhộng, hai tay che n.g.ự.c tạo thành cái rãnh sâu hoắm, may mà cái quần còn một nửa che chỗ hiểm.
"Thiên Đình Lôi Công Bộ Lôi Đoan bái kiến Bạch Huyên thượng thần.” Hắn ngượng, răng trắng lóa mặt đen thui. Hắn rút chiếc búa lôi cất : “Thượng thần còn bộ đồ nào , cho mượn tạm?"
Bạch Huyên khẩy: "Vốn , nhưng sét của ngươi đ.á.n.h bay năm mươi hộc pháp lực của , hết!"
Lôi Đoan mặt càng đen hơn, : "Bộ dạng gặp nữ hiệp , mất mặt quá."
"Có nữ hiệp thật ?" Bạch Huyên bực bội: “Hay ngươi Nhiêm Trùng c.ắ.n nên ảo giác?"
"Không ! Ta là Lôi Thần khắc tinh yêu tà, trúng độc ?!" Lôi Đoan đỏ mặt: “Ta theo lời nhắn của nữ hiệp tìm đến đây thật mà..."
Thập Diệp lẳng lặng nhặt con ấu trùng Nhiêm Trùng cháy đen tóc xuống.
Bạch Huyên: "Ồ?"
Lôi Đoan che mặt: "Thượng thần đừng ngoài, còn mặt mũi nào ở Lôi Công Bộ nữa."
Bạch Huyên: "Năm mươi hộc pháp lực..."
Lôi Đoan: "Cả vốn lẫn lãi, tháng trả đủ."
Bạch Huyên gật đầu hài lòng: "Nói về lời nhắn nữ hiệp xem nào."
Lôi Đoan sờ , hổ nhận trụi thùi lụi, gãi đầu: "Là một lá bùa bạc, chú văn đen, hiểu lắm nhưng nó chỉ đường. Lúc đến trời còn sáng, gì lạ. Tối đến Nhiêm Trùng chui lên, ... khụ..."
Đoạn chắc ai cũng đoán . Không quần áo cháy tự cởi nữa.
"Sau đó tiếng sấm đ.á.n.h thức, vội gọi Thiên Lôi tự cứu. Đa tạ thượng thần cứu mạng." Lôi Đoan ôm quyền.
Bạch Huyên xong mặt méo xệch, mắt lồi : "Nói xem, lá bùa trông thế nào?"
"Bạc, , chú văn đen.” Lôi Đoan mô tả: “Dài một thước, rộng hơn tấc."
Thập Diệp từng thấy bùa vàng nhân gian, bùa tím thần tộc, bùa vàng Thiên Đình, nhưng thấy bùa bạc bao giờ.
"Chẳng lẽ Thất Tinh Quán chế bùa mới?" Thập Diệp đoán.
Lôi Đoan: "Nữ hiệp là đạo cô ?"
Đột nhiên Bạch Huyên túm vai Thập Diệp, run lẩy bẩy: "Lá bùa chỉ hướng nào cuối cùng?"
Mặt Bạch Huyên trắng bệch, mắt giật liên hồi. Thập Diệp nghi tên bệnh thần kinh thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-44-loi-cong-bo.html.]
Lôi Đoan sợ hãi chỉ xuống hồ.
Thiên Lôi kinh động, mặt hồ dậy sóng. Hàng ngàn vạn con Nhiêm Trùng quấn lấy đỏ lòm ánh trăng.
Bạch Huyên hít hà, hai tay chấn động. Trăm lá bùa tím bay lấp lánh như chim sẻ. Đây là bộ gia sản tháng của .
Thập Diệp: "Bạch Huyên?"
Lôi Đoan: "Thượng thần?"
"Còn ngẩn đó! Cứu !" Bạch Huyên xoay tay.
Bùa tím hóa thành ngàn chiếc kèn vàng. Hắn định dùng Tứ Phương Sở Ca Chú!
"Bạch Huyên!" Thập Diệp giữ tay : “Nếu nữ hiệp ở trong hồ, dùng chú chẳng là..."
"Không dùng c.h.ế.t nhanh hơn!" Bạch Huyên hét với Lôi Đoan: “Lần bổ cho chuẩn !"
Lôi Đoan: "Có ?"
Bạch Huyên: "Muốn sống thì !"
"Vâng?"
"Tứ Phương Sở Ca Chú... Khai!"
Tiếng kèn rít lên như lốc xoáy khuấy đảo đáy hồ, sóng dậy ngập trời. Cột nước cao chục trượng phun lên mang theo vô Nhiêm Trùng đỏ lòm.
Bạch Huyên: "Lôi Đoan!"
Lôi Đoan nghiến răng ném búa lôi lên trời. Sấm sét kinh thiên động địa giáng xuống cột nước. Thập Diệp vội tung bùa hộ thể che chắn cho cả hai vì Bạch Huyên cạn pháp lực.
Bạch Huyên chằm chằm hồ nước, gân xanh nổi đầy trán, tay siết c.h.ặ.t t.a.y Thập Diệp ướt đẫm mồ hôi.
Sấm sét nướng chín hồ nước. Nhiêm Trùng thành than. Búa lôi cắm phập xuống đất.
Lôi Đoan bệt xuống đất kêu than, mặt mày cũng xanh xao như Bạch Huyên vì cạn kiệt.
Hồ nước cạn khô trơ đáy đen sì, xác Nhiêm Trùng chất đống hôi thối nồng nặc. Lôi Đoan nôn ọe.
Thập Diệp bịt mũi nôn khan. Bạch Huyên lao xuống hồ bất chấp hôi thối, dáo dác tìm kiếm.
"Thập Hoa, dùng tịnh nhãn tìm giúp !"
"Tìm cái gì?"
"Nữ hiệp!"
"......"
Lôi Đoan: "Thượng thần cứu kiểu gì thế? Vừa Tứ Phương Sở Ca Thiên Lôi, thần tiên cũng thành tro bụi ."
Bạch Huyên bủn rủn quỳ xuống, vò đầu bứt tai: "Xong đời ! Ta xong đời !"
Thập Diệp: "Bạch Huyên?"
"Thập Diệp!" Bạch Huyên nắm tay , mắt sáng quắc: “Chúng bỏ trốn !"
Thập Diệp: "!!!"
Lôi Đoan: "Khụ khụ khụ?!"
"Ý là chạy trốn giữ mạng !" Bạch Huyên kéo Thập Diệp chạy, quên cả ngự gió.
Thập Diệp: "Khoan ."
[Ha~]
Tiếng khẽ như tơ vang lên trung nhưng trói chặt Bạch Huyên tại chỗ.
Lôi Đoan hít sâu một .
Thập Diệp . Từ đáy hồ, một bong bóng kết giới trong suốt từ từ bay lên, gạt bỏ xác Nhiêm Trùng. Ánh trăng chiếu vách kết giới tỏa sáng bảy màu tuyệt .
Trong kết giới, một nữ nhân tóc bạc xõa tung, mặc đồ đen mềm mại, vai trái đeo giáp bạc, da trắng như tinh quang, thần thái kiêu sa khiến vạn vật cúi đầu.
Lôi Đoan rớt cằm.
Thập Diệp kinh hãi nhận cô nương nét giống Bạch Huyên.
Bạch Huyên cứng đờ , còn khó coi hơn .
"Bạch Huyên, lâu gặp, nhớ ?" Nữ t.ử khẽ.
Bạch Huyên quỳ sụp xuống: "Quỷ Lại Bộ Quân Thiên Trận Giác Túc Khu Bạch Huyên tham kiến Diêm La Điện Hạ!"
...