[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 55: Ngày trở về, ta sẽ nói cho ngươi đáp án
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:44
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Rắc rắc!" Kết giới chân nứt toác.
Bạch Huyên xé nát kết giới trèo , vững kéo Thập Diệp lưng, nhe răng hét mặt Bạch Trạc: "Không bắt nạt Thập Hoa nhà !"
Bạch Trạc nháy mắt tinh quái: "Không , những gì cần và nên đều hết ."
Bạch Huyên căng thẳng.
"Tranh thủ thời gian .” Bạch Huyên chỉ lá bùa đầu hiện chữ [Thời gian nhập cảnh: 16 lậu ( 4 tiếng)]: “Mấy lão già sắp đến ."
Bạch Trạc bay . Bạch Huyên vẫn cứng đờ, lưng về phía Thập Diệp.
Thập Diệp thở dài, vòng mặt .
Bạch Huyên cúi gằm mặt, chân như bôi mỡ chuồn lẹ.
"Ngươi ?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên chôn chân tại chỗ, hồi lâu mới gật đầu, cổ rụt như rùa.
Thập Diệp nheo mắt, xuống mái nhà: "Ngồi ."
Bạch Huyên rón rén cạnh, tay đặt ngay ngắn lên đầu gối như trẻ con phạt.
Thập Diệp: "Sao với ?"
Bạch Huyên: "Nói... cái gì?"
"Ngươi vốn kế thừa ngôi vị Diêm La, từ bỏ?"
Dù nãy cứng với Bạch Trạc, nhưng trong lòng Thập Diệp vẫn hoang mang. Hắn sợ Bạch Huyên thực sự vì mà bỏ lỡ vị trí tôn quý nhất Minh Giới.
Nghĩ thấy buồn . Hắn là cái thá gì mà đòi so với ngôi vị Diêm La.
"Vì ngươi."
Câu trả lời của Bạch Huyên như sét đ.á.n.h ngang tai, ba hồn bảy phách của Thập Diệp bay tán loạn.
Bạch Huyên dường như cũng nhận lỡ lời, mím môi vẻ tủi : "Lúc chỉ ở bên ngươi."
Thập Diệp kinh ngạc Bạch Huyên. Không cần dùng chiêu gọi hồn mà vẫn kéo hồn vía về.
"Ngươi... đang gì ?"
Yết hầu Bạch Huyên chuyển động, nhẹ nhàng nắm cổ tay Thập Diệp nhưng vẫn dám . Mắt đỏ long lanh.
"Ta sinh là thuần mạch Quỷ Tộc, ai cũng bảo sẽ Diêm La. rõ thế nào. Ngoài cái mác thuần chủng thì văn dốt võ dát, giao Diêm La cho thì Tam Giới loạn mất."
Hơi lạnh từ tay Bạch Huyên truyền sang xoa dịu trái tim đang đập loạn của Thập Diệp.
Lời y hệt những gì Thập Diệp với Bạch Trạc.
"Quỷ tộc khác xa lánh . Ta sống hơn một trăm năm chỉ Bạch Trạc rảnh rỗi mới tiếp chuyện. Thuần mạch Quỷ Tộc sống dai lắm, trải qua cuộc đời dài lê thê thế nào nên mới quậy phá khắp nơi.” Bạch Huyên hít mũi: “Sau đó hỏi một thần tộc."
Thập Diệp: "Ai?"
Bạch Huyên ngước mắt lên, ánh xa xăm: "Hắn là thuần mạch thần tộc duy nhất của Tam Giới, sự tồn tại nhất nhưng cũng cô độc nhất thiên địa."
Tim Thập Diệp nhói lên. Không vì vẻ mặt sùng bái của Bạch Huyên vì khí tức "cô độc" tỏa từ .
Khí tức Thập Diệp quá quen thuộc. Trước khi gặp Bạch Huyên, cũng thế.
"Vị thần đó bảo sống hơn bảy vạn năm vô tri vô giác cho đến khi gặp hai . Một là sinh tử, một là..." Bạch Huyên Thập Diệp, mắt gợn sóng: “Một thiếu nữ nhân tộc siêu lười biếng."
Thập Diệp: "..."
Tính từ quái quỷ gì thế?
Thấy mặt Thập Diệp ngệt , Bạch Huyên bật : "Lúc đó cũng biểu cảm y hệt ngươi. Hắn bảo cuộc gặp gỡ giữa với nhiều loại: bèo nước gặp , duyên phận, thâm thù đại hận, và... kỳ tích thiên đạo ban cho."
"Hắn bảo... thiếu nữ nhân tộc là kỳ tích của ."
Ngón tay Bạch Huyên vuốt ve lòng bàn tay Thập Diệp, run run. Mắt phản chiếu gương mặt Thập Diệp: "Ta chỉ tìm kỳ tích của và ở bên đó mãi mãi. So với điều đó, đừng Diêm La, Ngọc Đế cũng chẳng ham."
Tim Thập Diệp ngừng đập.
"Thập Diệp, tìm thấy ngươi .” Bạch Huyên rạng rỡ: “Ta thật may mắn."
Tim Thập Diệp đập , dồn dập, mạnh mẽ như phá lồng ngực. Đầu óc nổ tung như thiên lôi độ kiếp.
Bạch Trạc đúng, tên thực sự vì mà...
Thập Diệp nóng ran cả .
"Khụ, nhiều thế , ý ngươi thế nào?" Bạch Huyên hỏi dè dặt.
Gió đêm mát rượi, trăng sáng như ngọc. Mồ hôi lấm tấm thái dương Bạch Huyên.
Thập Diệp trời. Qua giờ Tý, hôm nay là rằm tháng Tám, ngày lành... ánh trăng nhất trong tay .
Nghĩ thế, Thập Diệp vận khí trấn tĩnh, may mà ánh trăng che bớt khuôn mặt đỏ bừng: "Lần về Minh Giới, bao giờ ngươi ?"
Bạch Huyên: "... Hả?"
"Ngày ngươi về, sẽ cho ngươi đáp án."
Mặt Bạch Huyên bừng sáng: "Ba tháng... , hai tháng... , một tháng rưỡi... , nhiều nhất là một tháng! Một tháng nhân gian thôi, chắc chắn sẽ về!"
Thập Diệp gật đầu: "Được."
Bạch Huyên sướng rơn, vật mái nhà ngâm nga hát, chả dáng vẻ gì.
Thập Diệp: "May ngươi Diêm La, thì thành hôn quân vô độ."
", cùng lắm là quân vương mê vì sắc . Hắc hắc, thế thì ngươi là hồng nhan họa thủy hại nước hại dân nha!" Bạch Huyên bật dậy: “Quên mất, giờ ngươi Oán Tinh, đúng là... hồng nhan họa Tam Giới!"
Thập Diệp tát một cái đau điếng.
Bạch Huyên: "Áu..."
Nghe đồn đêm đó, tiếng hú của quỷ sai nào đó khiến sói núi Thái Sơn cũng hổ thẹn.
Tia nắng đầu tiên xuất hiện, Thập Diệp rời Nguyên Thành.
Dân chúng trong thành hò reo ăn mừng. Họ đồn Thất Tinh Quán điều ác trời phạt, thần tiên hạ phàm trừ yêu. Có thấy thần kim giáp, thấy Hắc Bạch Vô Thường dẫn hồn yêu đạo ...
Thậm chí đồn Hắc Bạch Vô Thường trai khác hẳn truyền thuyết...
Tiếc là họ tịnh nhãn để thấy cảnh tượng hùng tráng Thập Điện Quỷ Vương đón Diêm La trở về, thì thêu dệt thành vở kịch dài tập .
Lúc , mây xám che trăng, tiếng reo mừng vang lên:
"Bạch Huyên điện hạ!"
"Ngài cùng Diêm La điện hạ, quá!"
"Bọn lo lắm, mau về thôi!"
"Lão thần nhớ ngài quá!"
Cổng vàng Minh Giới hiện biến mất trong chớp mắt.
Thập Diệp tiễn, chỉ từ xa. Vì Bạch Huyên bảo sợ Thập Diệp quyến luyến lóc hổ. Đáp là cú đ.ấ.m khách khí của Thập Diệp.
khoảnh khắc cổng vàng biến mất, Thập Diệp nhận tên Bạch Huyên nhảm đáng tin.
Hốc mắt cay cay trong một thoáng... chỉ một thoáng thôi.
Khi lên đường, Thập Diệp là đạo trưởng mặt lạnh điềm tĩnh.
"Chi!" "Chu!" Hai con thú nhỏ đậu hai đầu trâm gỗ, ngơ ngác .
Thập Diệp dừng bước, lòng m.ô.n.g lung.
Oán Tinh tan, mặt giấy hủy, di nguyện Đào Cảnh thành. Giờ ?
"Bạch Huyên, ngươi ..." Thập Diệp hỏi nửa chừng mới sực nhớ Bạch Huyên . Hắn khổ. Biết rõ thế mà vẫn ảo giác ở bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-55-ngay-tro-ve-ta-se-noi-cho-nguoi-dap-an.html.]
Mặt trời lên hẳn, sương mù bao phủ núi xa. Đàn chim trắng bay qua.
Thập Diệp thở dài: "Các ngươi ?"
Lần hỏi Cỏ Tinh và Dạ Du Thần.
Hai đứa chơi bập bênh cây trâm, nó chỉ về phía Nam. Dãy núi xa xăm như vị thần đang ngủ say.
Bạch Huyên từng bảo hướng đó là Côn Luân Mạch.
Thập Diệp nhớ đến vị "Thuần mạch Thần tộc" mà Bạch Huyên sùng bái, bỗng gặp vị thần đó.
Lại lên đường một , Thập Diệp quen, cứ ảo giác.
Đường núi lầy lội, bên tai văng vẳng tiếng cằn nhằn:
[Đường khó thế, đạo bào kìa, tốn bao tiền mới mua đấy, đừng bẩn!]
Thập Diệp dán bùa Ngự Phong, bay cách mặt đất ba tấc để giữ áo sạch.
Đi ba canh giờ nghỉ, tiếng oán trách:
[Cứu mạng, mệt quá, quỷ treo cổ cũng thở chứ, nghỉ tí !]
Thập Diệp dừng , lên cây nghỉ. Vừa thò tay túi nải, ảo giác hiện về:
[Đừng gặm bánh ngô nữa, lát trấn mời ăn thịt giò.]
Thập Diệp rụt tay .
Lúc nào cũng như hát mà bao giờ mời bữa nào. Bữa thịt duy nhất ở An Bình trấn là do chủ quán tặng.
Thực ăn cũng thế, Thập Diệp còn thấy đói khát, chỉ ngủ ngày càng nhiều. Hắn sợ ngủ một giấc luôn... Bạch Huyên chắc tức điên lên mất.
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần nhảy lên vai cọ má .
Thập Diệp giật sờ mặt. Hắn .
Dọc đường nhiều hơn cả đời cộng , là trong vô thức.
Chắc lắm nên hai con thú lo lắng.
"Không .” Thập Diệp nhẹ giọng: “Tìm vui trong khổ thôi mà."
Hai con thú nghiêng đầu khó hiểu.
Thập Diệp xa xăm. Bảy ngày bảy đêm đường núi, cuối cùng cũng thấy đích đến. Dưới chân núi mây mù bao phủ lờ mờ một thị trấn nhỏ.
Trấn Thanh Long. Trái ngược cái tên uy vũ, nơi đây khí hậu ẩm ướt, chim én hót, sông nước hữu tình như Giang Nam.
Hắn qua những con ngõ sạch sẽ, khu chợ ồn ào, dòng tươi . Sương mù đọng tóc và áo tỏa hương thơm mát lạnh. Lần đầu tiên nửa tháng ngửi thấy mùi, bằng mũi mà bằng cảm giác da thịt truyền não.
Lỗ chân lông giãn hút nước trong lành. Cỏ Tinh và Dạ Du Thần bẹp vai hưởng thụ.
Nơi quá dễ chịu, linh khí sạch sẽ hội tụ nhưng ôn hòa như nước.
Thập Diệp thư thái dạo. Bỗng dừng một cửa tiệm.
[Vân Thường Các]
Là tiệm may, nhưng quen.
Tiểu nhị đon đả, các cô gái chọn đồ, chưởng quầy hiền lành.
Trong thoáng chốc, Thập Diệp như thấy nữ t.ử váy hoa bóng cây với nam t.ử áo trắng vẻ mặt oán hận.
[Tên Ngũ Đạo keo kiệt trừ lương ...]
[Bao giờ mới đủ tiền đầu lưỡi đây?]
[Hay lên Thiên Đình học may vá tự cho xong, bao nhiêu bấy nhiêu.]
"Chi!" Tiếng Cỏ Tinh kéo Thập Diệp về thực tại. Trước mắt chỉ là con phố bình thường. Trên đầu Cỏ Tinh chiếc lá Bạch Quả vàng rực to bằng bàn tay.
Mới giữa thu lá vàng thế ?
"Cái gì đây?" Thập Diệp định lấy thì hai con thú giữ , rúc đầu lá hưởng thụ.
Thập Diệp: "..."
Chắc là lá linh mộc.
Trời tối, Thập Diệp tìm khách trạm Vân Khách Lai. Chủ quán hiếu khách cho ở phòng củi miễn phí, còn mời ăn cơm tối. Thập Diệp đành nhận lời.
Phòng bếp rộng lớn, lửa đỏ rực, tấp nập.
"Lão Trương, món ngon đãi đạo trưởng nhé!" Chủ quán dặn chạy .
Giờ cơm bận rộn, đầu bếp Trương ừ hữ cho qua chuyện.
Thập Diệp vội. Cỏ Tinh và Dạ Du Thần đội lá Bạch Quả tham quan khắp bếp, cuối cùng dừng thèm thuồng bàn thờ Táo Quân.
"Đừng quậy.” Thập Diệp vội can.
Đột nhiên đầu bếp Trương hét lên: "Ai trộm canh của ?!"
Hắn cầm cái hũ đen, nước canh vơi một nửa.
Cả phòng im phăng phắc. Tiểu nhị chạy gọi chủ quán.
Chủ quán hớt hải chạy về: "Lại chuyện gì nữa?"
"Có trộm!" Đầu bếp Trương đập hũ xuống bàn: “Tháng mất thịt kho, giăm bông, dưa muối, cá muối, nay mất canh! Giỏi thật!" Hắn c.h.é.m d.a.o phập xuống thớt: “Là kẻ nào?!"
Chủ quán toát mồ hôi: "Điều tra mãi , ông nhớ nhầm?"
Mọi nhao nhao kêu oan.
"Chắc ma .” Chủ quán Thập Diệp đầy ẩn ý.
Thập Diệp: "..."
Bữa cơm miễn phí quả nhiên dễ ăn.
Chủ quán sán : "Đạo trưởng cao tay ấn, xem giúp xem gì sạch sẽ ?"
Thập Diệp thở dài gật đầu.
Ngũ giác thoái hóa nhưng nhờ linh khí ở đây nên tịnh nhãn vẫn dùng . Hắn quan sát và thấy điểm bất thường.
Một sợi tơ trắng sền sệt lờ mờ nối đầu , kể cả đầu bếp Trương.
Cái gì thế ?
Thập Diệp đốt bùa Hiển Hình nhưng sợi tơ biến mất.
Thập Diệp: "..."
Quê độ.
Mặt chủ quán sầm .
"Được , chơi trò quỷ thần chứ gì!" Đầu bếp Trương thắp hương khấn Táo Quân: "Táo Vương lão gia hiển linh bắt trộm giúp con! Ai dám thề Táo Quân là trộm!"
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần nhảy lên bàn thờ hò reo cổ vũ như thần thú giữ cửa.
Thập Diệp nháy mắt bảo chúng xuống nhưng bơ .
"Con thề !" Đầu bếp Trương khấn vái.
Bức tranh Táo Quân đang hiền hậu bỗng tắt nụ , phát giọng khó chịu:
[Trông nhà tìm Môn Thần, tìm gì?]
...