[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 61: Hứa rồi, sẽ không nuốt lời
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:50
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiêm Trùng điên cuồng, cơ thể sắp cháy thành tro bỗng vọt lên cửa hang. Thập Diệp định ngăn cản nhưng ngón tay tuân lệnh. Chú quang tan tác như đom đóm tàn. Thập Diệp mềm nhũn ngã lòng Bạch Huyên.
"Thập Diệp!" Bạch Huyên hoảng hốt: “Người ngươi nóng quá!"
Nóng cái con khỉ! Buông !
Thập Diệp gào thét trong lòng, nhưng miệng chỉ phát tiếng rên rỉ yếu ớt như mời gọi.
Mắt thấy Mãng Xà sắp thoát, Thập Diệp nóng lòng như lửa đốt. Hắn nắm chặt cổ tay Bạch Huyên, ấm từ tay khiến rùng .
Bạch Huyên biến sắc: "Ngươi trúng yêu độc Nhiêm Trùng?!"
Đuổi theo Nhiêm Trùng!
Thập Diệp hét thầm. cơ thể phản chủ, cứ dán chặt Bạch Huyên như nam châm hút sắt.
"Ta hiểu , giải độc ngay!" Bạch Huyên bế thốc Thập Diệp lên, tỏa thần quang bao bọc lao theo ánh sáng cửa hang.
Nhiêm Trùng hí hửng tưởng thoát, bỗng thấy gió thốc lưng. Quay thấy Bạch Vô Thường sát khí đằng đằng lao tới, nó tuyệt vọng nhắm mắt chờ c.h.ế.t. Ai dè Bạch Vô Thường đạp lên nó bay qua cái vèo, chẳng thèm liếc mắt.
Mãng Xà: "..."
Thoát c.h.ế.t nhưng thấy nhục thế nhỉ?
Thập Diệp thấy Bạch Huyên bỏ qua Nhiêm Trùng, tức đến nổ phổi. Máu trong sôi sục như dung nham.
"Đi..." Thập Diệp siết c.h.ặ.t t.a.y Bạch Huyên, khó nhọc .
Đi g.i.ế.c Nhiêm Trùng!
"Ta , chỗ nào yên tĩnh!" Bạch Huyên tự biên tự diễn, cúi xuống Thập Diệp. Chẳng thấy gì mà tai đỏ lựng, thần quang càng dày đặc, bay càng nhanh.
Bạch Huyên bế Thập Diệp vọt khỏi hang sâu, bay lên trời cao. Dưới chân là núi Mộ Vân sừng sững. Hồ Vân Sầu cạn khô, lộ cửa hang lớn. Hóa hồ nước chỉ là ảo cảnh.
Đầu Nhiêm Trùng thò khỏi hang thì tiếng quát: "Dung Đao giáng thế!"
Kế Ngỗi mặc áo đỏ, cầm đao lửa c.h.é.m xuống. Ngọn lửa như mơ thiêu rụi Nhiêm Trùng thành tro bụi.
"Lão Kế, Lão Mộc, nhờ cả các ngươi!" Bạch Huyên hét vọng lao xuống rừng cây rậm rạp chân núi.
Thập Diệp thoáng thấy Dung Mộc mây vẫy tay gì đó nhưng gió cuốn bay mất.
Bạch Huyên bế rừng cây. Bóng tối bao phủ. Mùi cỏ, hương hoa, sương đêm xộc mũi Thập Diệp, thở suối băng của Bạch Huyên bao bọc. Ngũ giác của Thập Diệp nhạy cảm gấp bội do trúng độc, cảm nhận rõ từng ngọn cỏ, giọt sương lưng khi đặt xuống đất.
"Nhiêm Trùng c.ắ.n chỗ nào?" Bạch Huyên hỏi gấp.
Thập Diệp liếc cổ tay. Bạch Huyên vạch tay áo lên, thấy dấu răng sưng vù như cái bánh bao. Đồng t.ử co rút.
"Chú chữa trị chắc giải độc, chịu khó chút.” Bạch Huyên thì thầm.
Thập Diệp nhắm mắt: Nhanh lên, nhiều quá!
"Chú Chữa Trị... Khai!" Bùa tỏa hương bao lấy cổ tay Thập Diệp. Cảm giác mát lạnh thấm vết thương, dịu cơn sôi sục trong máu. Thập Diệp thở phào mở mắt, nhưng cảnh tượng mắt khiến c.h.ế.t lặng.
Mặt Bạch Huyên sát sàn sạt, đang ngửi cái gì.
Gần quá. Thấy rõ cả lông tơ, hàng mi rung rung, mồ hôi trán chảy xuống chóp mũi rơi mặt Thập Diệp.
Chú chữa trị tay nổ tung thành tinh quang, soi rõ vẻ quyến rũ của Bạch Huyên. Ngọn lửa trong Thập Diệp bùng lên dữ dội hơn. Đầu óc nổ "bùm" một cái, lý trí đứt phựt. Hắn xoay đè Bạch Huyên xuống.
Bạch Huyên kêu đau, mắt ngấn lệ: "Ngươi gì... Ngươi... gì?!"
Màn đêm bao trùm Thập Diệp. Khuôn mặt lạnh lùng biểu cảm nhưng hốc mắt đỏ ngầu như lửa đốt. Tóc xõa tung, trâm Khô Mộc Phùng Xuân rơi xuống nở hoa đào thơm nức. Áo cưới rách bươm, cổ áo đạo bào toang hoác lộ cần cổ và xương quai xanh quyến rũ.
Bạch Huyên nuốt nước miếng, ánh mắt dán chặt đó.
Ước gì nhiều hơn chút...
Cổ áo trượt xuống thêm chút nữa. Mồ hôi đọng ở hõm xương quai xanh trông ngon mắt lạ lùng.
Bạch Huyên l.i.ế.m môi khô khốc.
Giây , trời đất tối sầm. Hô hấp cướp . Một sự xâm nhập dịu dàng mà quyết liệt như bão tố quét qua khoang miệng . Bạch Huyên chống cự yếu ớt đầu hàng, cuốn theo cơn bão điên cuồng.
Ngũ giác Thập Diệp dồn cả đầu lưỡi. Dư độc khiến xúc chạm trở nên nhạy cảm đến run rẩy. Lý trí can ngăn nhưng cơ thể . Cơn đau âm ỉ len lỏi tim, khắc hồn phách. Oán Tinh trong phách rung lên như đang giao kèo với quỷ dữ.
Muốn , thật sự ...
Chưa đủ! Vẫn đủ! Muốn nhiều hơn nữa!
Thập Diệp giữ chặt cổ tay Bạch Huyên, tay trượt xuống... Ngón tay run rẩy dừng cách thắt lưng Bạch Huyên nửa tấc. Hắn bấu chặt cỏ, nghiền nát chúng, móng tay cắm lòng bàn tay bật máu. Hắn vùng dậy, dùng chút lý trí cuối cùng gọi bùa chú.
Bạch Huyên thở dốc, phổi và tim đau nhói, m.á.u nóng dồn xuống , lâng lâng. Hồi lâu mới tỉnh táo .
Thập Diệp thiền cách đó ba thước, bao quanh bởi Tinh Lọc Chú vàng rực. Mắt nhắm, mày nhíu, mồ hôi đầm đìa, tay run bần bật, trông như Liễu Hạ Huệ hóa thạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-61-hua-roi-se-khong-nuot-loi.html.]
Bạch Huyên l.i.ế.m môi, gọi khẽ: "Này." Giọng khàn đặc.
Bùa chú quanh Thập Diệp rung bần bật. Hắn nghiến răng: "Câm miệng! Đừng lên tiếng!"
Bạch Huyên: "..."
Giọng điệu như thể chịu thiệt thòi lắm ? Rõ ràng mới là ... Khụ, cưỡng hôn...
Bạch Huyên sờ môi, luyến tiếc. Ánh mắt dán cổ áo Thập Diệp chỉnh tề. Tiếc hùi hụi cảnh xuân . Giá mà...
Bạch Huyên trợn mắt vạt áo đạo bào Thập Diệp tự động bung .
Thập Diệp mở bừng mắt, túm chặt đai lưng: "Bạch Huyên!"
"Ta chỉ nghĩ thôi! Chỉ nghĩ thôi mà!" Bạch Huyên ôm đầu kêu oan.
Thập Diệp trừng mắt. Hồi lâu , lửa giận dập tắt d.ụ.c vọng. Tinh Lọc Chú tan biến. Độc Nhiêm Trùng hết, nhưng cảm giác tê dại khó cắm rễ ở đó, càng khó chịu hơn.
Tên nhóc còn cợt, sờ môi . Thập Diệp nghiến răng kèn kẹt.
Bạch Huyên sán mặt :
"Vậy, đây là câu trả lời của ngươi?"
Thập Diệp: "Cái gì?"
"Ngươi !" Bạch Huyên cao giọng: “Ngày trở về sẽ cho đáp án!"
Thập Diệp hổ độn thổ.
"Ta... Do độc Nhiêm Trùng..."
Bạch Huyên nhướng mày: "Thế ?"
Thập Diệp cứng họng.
Độc Nhiêm Trùng ảo cảnh cũng mất kiểm soát đến thế. Chỉ ...
Bạch Huyên chồm tới, yết hầu chuyển động, vẻ mặt căng thẳng.
Thập Diệp nhắm mắt. Đáp án từ lâu, chỉ là ngại . chuyện hôm nay thế thì... Mặc kệ!
"Được, đồng ý... Quãng đời còn ... Sau khi c.h.ế.t hồn quy..." Thập Diệp nắm chặt tay, gằn từng chữ: “Thập Diệp nguyện cùng Bạch Huyên đồng cam cộng khổ, đồng sinh cộng tử."
Nói xong mặt nóng ran như lửa đốt. Chờ mãi thấy Bạch Huyên đáp . Mở mắt thấy đang ngẩn tò te.
Thập Diệp càng ngượng: "Nghe thấy ?"
Bạch Huyên giật , vỗ tai, lắc đầu, chồm tới ôm chặt Thập Diệp đ.ấ.m thùm thụp lưng, lớn.
Hơi ấm của Bạch Huyên bao trùm khiến Thập Diệp căng thẳng dần thả lỏng. Hắn mỉm , định vòng tay ôm thì Bạch Huyên buông , giơ nắm đấm:
"Nhất ngôn ký xuất!"
Thập Diệp phì . Sợ nuốt lời ? Hắn chạm nắm đ.ấ.m tay Bạch Huyên: "Tứ mã nan truy."
Bạch Huyên rạng rỡ, nắm cổ tay Thập Diệp chu môi: "Đóng dấu cái nữa!"
Thập Diệp kinh hãi định đ.ấ.m cho một cái thì hai bóng đen lao tới đập mặt Bạch Huyên. Mặt bẹp dúm.
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần.
"Hai đứa ăn lắm quá, mang về nhanh !" Kế Ngỗi cưỡi mây bay tới, xách theo đống thực phẩm như chợ về. Dung Mộc thò đầu : "Hai vị... chứ?"
Thập Diệp vội dậy thi lễ: "Đa tạ hai vị thượng thần cứu giúp."
Bạch Huyên gỡ hai con thú , vẫy tay: "Lão Kế, Lão Mộc, cho nhờ đoạn, tiện thể cho ăn bữa cơm, tiện thể..."
Kế Ngỗi: "Nợ tháng 50 hộc tính ?"
Bạch Huyên: "..."
Thập Diệp: "Hôm nay phát lương mà?"
Bạch Huyên lảng tránh: "Ta lừa mấy lão già chạy trốn nên cắt lương ..."
Kế Ngỗi mây bay thẳng: "Cáo từ!"
Bạch Huyên: "Đừng mà! Tình nghĩa !"
Thập Diệp phất tay áo bỏ : "Bần đạo xem xét mối quan hệ ."
"Đừng! Lương đưa ngươi quản hết! Chờ với aaaaa..."
...