[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 62: Lá rụng về cội
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, Thập Diệp và Bạch Huyên cũng ăn chực bữa trò ở miếu Thổ Địa. Kế Ngỗi mang về đủ đặc sản Âm Sơn, thịt bò tươi Đổng thị trứ danh. Tài nướng thịt của Trù Thần khiến Thập Diệp nhớ mãi quên. Bạch Huyên định ăn chực thêm nhưng Kế Ngỗi cầm d.a.o đuổi cổ.
Quá trưa, nắng ấm, lá rụng xào xạc. Gió thu thổi, Thập Diệp ngửi thấy mùi t.ử khí . Ngũ giác suy giảm lâu ngày giờ mới ngửi thấy , thấy hoài niệm.
Tịnh nhãn rõ linh khí bảo hộ của Thổ Địa Công bao trùm thị trấn.
Hồi quang phản chiếu. Dương thọ sắp tận.
Bạch Huyên cãi ỏm tỏi với Cỏ Tinh và Dạ Du Thần. Người chê thú ăn lắm, thú chê nghèo kiết xác. Đánh loạn xạ.
Thập Diệp lặng lẽ , khóe miệng cong lên.
Người qua đường ngẩn ngơ nụ của đạo trưởng. Bạch Huyên đen mặt xông tới che chắn. Hai con thú nhe răng dọa nhưng vô ích.
Thập Diệp bật .
"Cười cái gì!" Bạch Huyên hừ mũi: “Cười nữa gọi yêu quái tới bây giờ!"
Hai con thú phụ họa.
Thập Diệp thu nụ , ánh mắt dịu dàng Bạch Huyên: "Được."
Bạch Huyên đỏ mặt, ho khan, nghiêm túc hỏi: "Thời gian còn nhiều, ngươi nữa ?"
Thập Diệp hiểu ý. Bạch Huyên sổ sinh tử, ngày giờ của .
Tâm nguyện ?
Xuống núi để ăn thịt, giờ ăn ngon , quá hời.
Muốn trừ ma vệ đạo, dọc đường cũng giúp khối , kết bạn với đủ loại thần thánh yêu ma, mất mặt sư môn.
Còn quen Bạch Huyên...
Cuộc đời ngắn ngủi cũng uổng phí.
Thập Diệp xa xăm. Núi non trùng điệp rực rỡ sắc thu gợi nhớ rừng cây ở Thất Tinh Quán núi Cửu Hư.
Lá rụng về cội.
"Bạch Huyên, ngươi cùng về Thất Tinh Quán ?"
Bạch Huyên rạng rỡ: "Cầu còn ."
Núi Cửu Hư ở Bất Chu Mạch, cách xa Côn Luân Mạch. Bạch Huyên trốn pháp lực, nhờ bùa Ngự Phong của Thập Diệp. Mất mấy ngày mới về đến chân núi.
Lúc Thập Diệp còn điều khiển bùa, tịnh nhãn thoái hóa như thường, ngửi thấy mùi Bạch Huyên nữa.
Giờ c.h.ế.t điểm, may mà vẫn kịp.
Bạch Huyên núi cao chọc trời toát mồ hôi: "Cao thế leo kiểu gì?"
"Trước giờ từng xuống núi.” Thập Diệp bước lên bậc thang rêu phong: “Đây là đầu leo lên. Nghe các sư kêu ca mãi, giờ mới trải nghiệm."
Cỏ Tinh và Dạ Du Thần hớn hở nhảy nhót.
Bạch Huyên bên cạnh: "Định bảo ngươi giới thiệu cảnh mà xem vô vọng ."
Thập Diệp liếc : "Ta chứ."
"Thật á?"
"Giữa núi Tịnh Tâm Đàm sâu trăm thước, trong vắt thấy đáy, tương truyền rồng và tiên khí, uống trường thọ. Xưa dân chúng lên xin nước."
"Oa, thế thì quỷ sai bọn thất nghiệp hết."
Thập Diệp : "Hy vọng cũng mà. Giờ ít đến . Nước đầm pha ngon lắm. Sau dịp... À quên, ngươi thích , đừng lãng phí nước thần."
"Keo kiệt."
"Quán quy Thất Tinh Quán: tiết kiệm là tu ."
"Cả quán các ngươi đều keo kiệt."
"Sư phụ cũng thế.” Thập Diệp : “Quán xây hai trăm năm, thế lực suy yếu, Tân Thất Tinh Quán cướp danh, dần lãng quên. Cả quán 13 tính cả . Đến đời chỉ còn sư phụ và quán chủ. Không hương hỏa, quán chủ cạo vàng mái điện bán lấy tiền nuôi bọn ."
Nhớ những ngày kham khổ, Thập Diệp thấy bồi hồi.
Bạch Huyên hỏi: "Tại hàng thật chịu thua hàng giả, co ro nơi thâm sơn cùng cốc ?"
Thập Diệp trầm ngâm trời: "Sư phụ bảo vạn sự tùy duyên, thuận theo tự nhiên. Giờ mới hiểu."
"Đạo thuật là đường tắt thông thiên với phàm: cầu tài, cầu danh, cầu trường sinh... Có đường tắt ai chịu đường khó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-62-la-rung-ve-coi.html.]
" Trần Diệu Tổ, Phương Tri Lâm, Tân Thất Tinh Quán xem, ai kết thúc ? Đường tắt đường sai, ai ?"
Bạch Huyên tròn mắt.
"Sư phụ bảo vận mệnh sắp hết, lẽ chỉ riêng Thất Tinh Quán. Ẩn tu là thuận thiên mệnh. Ta nhớ dân trấn An Bình, khi Tân Thất Tinh Quán sụp đổ họ như tái sinh. Có lẽ bỏ đường tắt tìm về chính đạo mới là ý trời."
Bạch Huyên khoác vai Thập Diệp : "Ta ý trời là gì, chỉ ngươi là chọn!"
Thập Diệp .
Bạch Huyên: "Kể về sư và sư phụ ngươi ."
"Ta thứ bảy. Đại sư 50 tuổi, điềm đạm nhưng quên. Nhị sư nhiều. Tam sư yêu hoa cỏ..."
Trong rừng núi, giọng Thập Diệp vang lên đều đều. Lần đầu tiên Bạch Huyên thấy nhiều thế, kể lể đủ chuyện trời biển về cái quán nhỏ. Bạch Huyên cảm giác như mới là kẻ ít .
Sổ sinh t.ử trong tay áo Bạch Huyên rung lên. Hắn cần xem cũng thuộc làu: Dương thọ còn đến 12 canh giờ. Đủ để về nhà chào và chọn chỗ chôn cất.
Họ thong thả qua rừng, qua đầm, qua trận đồ, đến cổng sơn môn.
Thập Diệp chỉnh trang y phục, vái lạy bước . Bạch Huyên quan sát, đúng là giống hệt bản ở Nguyên Thành, chỉ cũ kỹ hơn.
Và yên tĩnh hơn.
"Giờ đang học tối ở chính điện.” Thập Diệp nhỏ.
Bạch Huyên gật đầu. Hai con thú nhỏ chắc chạy chơi .
Thập Diệp định bước lên bậc thang chính điện thì cửa mở. Hai đạo sĩ trẻ chạy reo mừng: "Thất sư về !"
Thập Diệp giới thiệu: "Đây là Thập Nhị và Thập Tam."
Bạch Huyên tươi định chào hỏi thì hai bơ , lôi tuột Thập Diệp trong.
Bạch Huyên: "..."
Hắn kiểm tra xem mặc nhầm đồ tàng hình . Không nhầm. Hay là dằn mặt?
Bạch Huyên hối hận vì tay . Hắn nhe răng cầu tài, định dùng mặt dày qua cửa.
Trong điện, Thập Diệp vây quanh hỏi han. Hai lão đạo sĩ vuốt râu . Một thấp bé hiền lành áo vá là quán chủ Trạch Thiện. Người cao gầy sắc sảo giống Thập Diệp là sư phụ Trạch Thủy.
Bạch Huyên nháy mắt hiệu cho Thập Diệp giới thiệu. Thập Diệp gọi . Bạch Huyên luồn qua nách sư , chui ôm quyền: "Tại hạ Bạch Huyên, bái kiến..."
Trạch Thủy: "Thập Diệp trưởng thành hơn ."
Trạch Thiện: "Xuống núi tâm đắc gì ?"
Các sư nhao nhao hỏi chuyện quà cáp, ăn uống.
Chẳng ai để ý đến Bạch Huyên. Hắn như khí.
Nụ Thập Diệp tắt ngấm. Hắn Bạch Huyên: "Y phục ngươi..."
Bạch Huyên cứng ngắc: "Ta mặc đồ quỷ sai..."
Thập Diệp sang Trạch Thủy: "Sư phụ!"
Trạch Thủy: "Tốt lắm, xem thu hoạch khá lớn, vi sư mừng."
Tim Thập Diệp ngừng đập, chân khuỵu xuống. Bạch Huyên đỡ lấy lùi .
Chỗ Thập Diệp trống .
trong quán vẫn tiếp tục trò chuyện với "Thập Diệp" vô hình, y hệt cảnh ở Nguyên Thành!
Thập Diệp run rẩy, mắt đỏ ngầu.
"Mẹ kiếp! Ra đây ngay!" Bạch Huyên gầm lên: “Ta xé xác ngươi!"
[Kén chọn quá đấy. Ta cất công chuẩn quà mà còn chê.]
Một bóng hiện . Đạo bào Thất Tinh Quán, tóc búi quả dứa cài trâm Khô Mộc Phùng Xuân, mặt dán bùa giấy vẽ chu sa.
Hắn xuất hiện, trong quán cứng đờ, im bặt, sang vị trí thực sự của Thập Diệp. Trên mặt họ dần mọc giấy vàng, biến thành những lá bùa mặt vô hồn.
Thập Diệp hộc máu.
Sư phụ, sư bá, sư ... Tất cả đều là xác c.h.ế.t.
...