[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 63: Bạch Huyên, ta phải thất hứa rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ký ức ùa về. Sư phụ bậc thềm tiễn , mắt ngấn lệ. Đó là đầu tiên Thập Diệp thấy sư phụ .

"Thập Diệp!" Bạch Huyên kéo , chắn mặt.

Thập Diệp ôm ngực, ngũ giác biến mất, tứ chi cứng đờ. Hắn trơ mắt Bạch Huyên giao chiến với những yêu nhất của ... Họ dùng bộ pháp, kiếm pháp, bùa chú quen thuộc nhất của Thất Tinh Quán...

Thập Diệp hộc máu, lảo đảo sắp ngã.

"Cố lên Thập Diệp!" Bạch Huyên hét: “Dạ Du Thần ?!"

"Tìm hai đứa ?" Tên mặt giấy xòe tay. Cỏ Tinh và Dạ Du Thần im bất động, lông xù lên.

"Ngươi..." Bạch Huyên lao tới tấn công.

Tên mặt giấy khẩy, vẽ bùa bát quái đ.á.n.h bay Bạch Huyên. Thập Diệp lao đỡ lấy . Cả hai văng xa, đập lư hương.

Bạch Huyên ngất xỉu, n.g.ự.c tỏa oán khí đen ngòm tụ đầu thành quả cầu.

"Tiểu Vô Thường mất pháp lực mà cũng dám hỗn láo.” Tên mặt giấy phủi bụi áo.

Thập Diệp cố xua oán khí nhưng vô ích. Hắn vạch áo Bạch Huyên , thấy trận bát quái đen sì cắm sâu da thịt. Là Phong Lưu Trận thu nhỏ!

Thập Diệp dùng Huyết Chú phá trận nhưng vô hiệu. Trình độ của kẻ quá cao.

"Ngươi là sáng lập Phong Lưu Trận, Tuyền Dương Chân Nhân?!"

"Ồ? Đồ t.ử đồ tôn gọi thế ? Khó thật."

Đồ t.ử đồ tôn?

Thập Diệp xâu chuỗi việc: Phong Lưu Trận, thuật cương thi, rối , am hiểu Thất Tinh Quán, phá kết giới Trảm Yêu Đao, tạo Oán Tinh, Cửu Thiên Bát Phong Bộ, trâm Khô Mộc Phùng Xuân... Chỉ một !

"Ngươi là... Tổ sư khai sơn Trạch Thần?!"

Tên mặt giấy to, gỡ mặt nạ lộ gương mặt trẻ trung, hiền lành, giống hệt chân dung tổ sư.

"Trạch Thủy khiếu nhưng mắt thật.” Trạch Thần : “Ngươi là t.ử duy nhất ưng ý trong ba trăm năm qua, cũng là duy nhất thấu Phong Lưu Trận. May mắn đấy."

Đầu Thập Diệp ong ong, thất khiếu chảy máu.

"Tại ?!"

"Vì đành lòng..." Trạch Thần xa xăm: “Đạo thuật từng hưng thịnh nhưng ngày càng lụi tàn. Ta ngộ là do Thần tộc, Yêu tộc chiếm hết linh khí, chỉ chừa oán khí cho nhân tộc."

Thập Diệp: "Cái... gì?!"

"Thần tộc cao, Yêu tộc ở giữa, Nhân tộc đáy như súc vật. Chỉ đạo thuật mới xoay chuyển càn khôn, nhưng Thần tộc cắt đứt đường sống của chúng . Ngươi thấy đúng ?"

Hắn đang cái quái gì ? Thập Diệp phản bác nhưng nên lời.

"Ta chỉ là phàm, lực bất tòng tâm. Lang thang trăm năm gặp Trảm Yêu Đao. Đào Cảnh tuy điên khùng nhưng là thiên tài. Hắn tạo Trảm Yêu Đao thể ngưng tụ oán khí thành Oán Tinh thế linh khí. Nếu đủ Oán Tinh, đạo thuật sẽ cứu."

Thập Diệp hộc máu, gằn từng chữ: "Cứu... ông nội ngươi!"

", sớm nhận Oán Tinh lệ khí quá nặng, dễ hủy hoại lòng . Nên nghĩ cách thanh lọc nó. Ngươi thông minh chắc đoán chứ?"

"Dùng hồn thể công đức cao thanh lọc, hủy diệt hồn phách khác! Ngươi khác gì yêu tà?!"

"Khác chứ!" Trạch Thần sầm mặt: “Ta vì tương lai đạo thuật, vì đại nghĩa của nhân tộc!"

"Khụ khụ, đại nghĩa ch.ó má!" Bạch Huyên hộc m.á.u tỉnh .

"Bạch Huyên!"

Bạch Huyên nắm tay Thập Diệp: "Đừng bậy. Hắn lừa ngươi giao Tịnh Thạch Oán Tinh trong phách đấy."

Trạch Thần: "Thập Diệp, là tổ sư, lừa ngươi? Có sức mạnh Tịnh Thạch, nhân tộc sẽ vượt qua Thần tộc, chủ tam giới. Đó mới là cứu giúp chúng sinh."

"Thập Diệp, nhớ trấn An Bình ? Nhớ sức mạnh tín ngưỡng ?" Mắt Bạch Huyên chập chờn, đầu nứt toác dấu hiệu Yểm hóa: “Thần tộc bao giờ bỏ rơi nhân tộc. Nhân tộc là lý do tồn tại của Thần tộc!"

Trạch Thần: "Thần tộc bao giờ thật với ngươi."

Thập Diệp Bạch Huyên, im lặng.

Bạch Huyên hoảng hốt: "Ngươi định gì?!"

Thập Diệp đặt Bạch Huyên xuống, dậy về phía Trạch Thần.

Bạch Huyên: "Thập Diệp!! Đừng... khụ khụ!"

Thập Diệp thẳng Trạch Thần: "Ngươi biến họ thành cương thi, tin ?"

Trạch Thần : "Đồ t.ử đồ tôn cả, nỡ. Đùa thôi."

Hắn phất tay, mặt giấy vỡ vụn. Mọi ngã xuống, hô hấp đều đều như ngủ say.

"Hài tử, đưa tay , để triệu hồi Tịnh Thạch.” Trạch Thần dụ dỗ: “Có nó Thất Tinh Quán sẽ cường thịnh, còn thể kéo dài dương thọ cho ngươi."

Thập Diệp xòe tay .

Bất ngờ, Trạch Thần trở mặt, đ.â.m d.a.o tim Thập Diệp.

Máu b.ắ.n tung tóe.

Thập Diệp mở to mắt ngã xuống. Cận kề cái c.h.ế.t, Tịnh Nhãn hồi phục. Hắn thấy hồn quang thoát , thấy Bạch Huyên lao tới, cơ thể sắp nổ tung, khối đen đầu đè xuống.

"Ha ha ha, ngươi cũng thành thật như Trạch Thủy. Tịnh Thạch trong phách, lấy chỉ cách..."

[Là g.i.ế.c .] Thập Diệp bình thản nghĩ.

"Cái gì?!" Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Trạch Thần vang lên. Thập Diệp mỉm . Hồn quang rực rỡ của bao trùm lấy Trạch Thần.

Hắn đ.á.n.h cược tất cả, dùng hồn quang của thanh lọc pháp trận Bạch Huyên. Bạch Huyên và Dạ Du Thần hồi phục sẽ xử lý Trạch Thần.

Thập Diệp quan sát hồn thể . Ngón tay viền vàng cam bao lấy ánh sáng lưu chuyển. Mọi thứ bình thường trừ lỗ hổng to bằng nắm tay ngực.

Tim móc mất, hồn thể cũng mất theo?

Thế là hồn thể trọn vẹn ? Có ảnh hưởng thành tích của Bạch Huyên ? Có trừ lương ?

Không ! Bạch Huyên chờ mãi mới , thể giao hàng .

Thập Diệp sờ ngực, tìm kiếm phần hồn mất. Đột nhiên n.g.ự.c rung lên, một sợi dây ánh sáng kéo dài bóng tối.

Thập Diệp theo ánh sáng tới.

[Tại ở đây?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-63-bach-huyen-ta-phai-that-hua-roi.html.]

[Tại ?]

[Tại ?! Tại Tịnh Thạch theo ?!]

Cuối sợi dây là một quầng sáng ấm áp.

Thập Diệp dừng , n.g.ự.c đau nhói.

Dưới ánh sáng là hơn chục hồn thể trong suốt... Sư phụ, Quán chủ, sư ...

Trạch Thần lừa . Họ c.h.ế.t cả .

Thập Diệp bước tới thi lễ: "Sư phụ, sư bá, các sư , Thập Diệp đến muộn."

Mọi .

Trạch Thủy: "Quả nhiên con đến ."

Trạch Thiện: "Không muộn, khéo."

Các sư ríu rít chào đón.

Thập Diệp lên cao. Ba viên Tịnh Thạch Oán Tinh tỏa sáng.

"Sao ba viên? Con nhớ chỉ hai."

"Viên trái của Đỗ Bính, viên của Tinh Nhi.” Trạch Thủy giải thích: “Viên giữa to nhất là do hồn lực của con thanh lọc."

Thảo nào n.g.ự.c thủng lỗ.

Bao quanh Tịnh Thạch là hắc khí nôn nóng lẫn hồn quang ảm đạm, chứa một thứ sền sệt cố chạm Tịnh Thạch nhưng đẩy .

"Cái gì thế ạ?"

Trạch Thiện: "Tâm ma của Trạch Thần."

Thập Diệp kinh hãi: "Vậy Trạch Thần hiện tại..."

"Sư tôn thật hồn phi phách tán lâu . Đó là tâm ma hóa . Sư tôn cũng Tịnh Nhãn, sắp thành tiên thì thấy thiên cơ..."

"Thiên cơ gì ạ?"

"Ngàn năm đạo thuật diệt vong."

Thập Diệp im lặng.

"Tâm ma sinh bỏ trốn. Sư tôn đoán nó sẽ gây họa nên dùng hết hồn lực chế tạo hai pháp khí để diệt nó." Trạch Thủy Thập Diệp: “Thất Tinh Quán là một Thứ Nguyên Cảnh, hồn thể t.ử là chìa khóa khởi động. Tâm ma sinh ở đây sẽ về. Khi nó quán g.i.ế.c chúng , Thứ Nguyên Cảnh khởi động nhốt nó ép hiện nguyên hình. Lúc đó mới dùng Thất Diệu Kiếm g.i.ế.c nó."

Thập Diệp lạnh .

" Thất Diệu Kiếm ..."

Trạch Thiện chỉ trán Thập Diệp. Kiếm quang Thất Diệu bay từ tay ông.

Thập Diệp ngỡ ngàng hiểu .

"Chỉ khi hồn kiếm hợp nhất mới luyện thành Trảm Tâm Ma Thất Diệu Kiếm.” Trạch Thiện rung động: “Thập Diệp, con trách giấu con ?"

Thập Diệp nhẹ nhõm: "Con cứ tưởng hỏng kiếm sẽ Quán chủ bắt đền."

Mọi ồ.

"Thất sư thật thà quá! Sư phụ đồng ý thì sư thúc cho mang kiếm !"

"Sư phụ keo kiệt thế mà!"

"May thật thà mới luyện kiếm!"

"Ai keo kiệt?!" Trạch Thiện gầm lên.

Mọi vang.

"Sắp c.h.ế.t thật sư phụ! Bị keo kiệt cả đời, cho chúng con sướng miệng một !"

Trạch Thiện thổi râu

Trạch Thủy lắc đầu , Thập Diệp.

Thập Diệp nắm chặt kiếm: "Sư phụ, con đây!"

Không gian tĩnh lặng.

Trạch Thiện ngập ngừng. Trạch Thủy thẳng: "Khi c.h.é.m Tâm Ma, hồn lực của con sẽ cạn kiệt, hồn thể con sẽ..."

"Đồ nhi hiểu."

"Đi ."

Hai hồn thể già . Thập Diệp nhảy vùng ánh sáng Tịnh Thạch. Tâm ma tức giận lao theo. Thập Diệp đ.â.m kiếm tim Tâm Ma.

Vạn oan hồn gào thét c.ắ.n xé hồn thể Thập Diệp. Đau đớn như ngàn vạn nhát dao.

Hồn quang Thập Diệp chấn động nhưng tay kiếm vẫn vững vàng. Tịnh Thạch tỏa sáng hồn thể trong suốt.

Tâm ma phản kháng dữ dội, hút cạn hồn lực Thập Diệp. Thất Diệu Kiếm mờ . Một đủ sức!

"Đồ ngốc, một đủ."

Tiếng Trạch Thủy vang lên. Thập Diệp thấy thi lễ với hóa thành hồn quang lao Thất Diệu Kiếm.

Hồn Quang Hiến Tế!

Kiếm sáng rực trở , xuyên thủng Tâm Ma.

Tâm Ma và Thất Diệu Kiếm cùng tan biến. Thập Diệp cũng sắp tan biến.

Hắn lơ lửng như tờ giấy. Thứ Nguyên Cảnh vỡ vụn. Ánh sáng ban mai hiện .

Hồn quang tàn dư của Thập Diệp bay theo gió, mang theo chấp niệm cuối cùng.

Một lời hứa... Nhất định đổi...

Bạch Huyên... Ta sợ là... thất hứa ...

...

 

Loading...