[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 65: Hoàn chính văn
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:54
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ta! Đường đường là Lưu Nhị Ngưu, lão quỷ Phong Đô 18 năm, một con quỷ mới nghề qua mặt!" Lưu Nhị Ngưu nửa úp mặt xuống bàn, nửa xổm trong góc mặt tường tự kỷ.
"Tỉnh , sở hữu hồ lô ngọc trong truyền thuyết đấy, chúng mới là thơm lây!" Lý Tú Lan phản bác.
Lưu Nhị Ngưu nghẹn họng, hậm hực thực đơn tường.
Đây là quán mì nổi tiếng nhất Phong Đô, đối diện Công Tào Ty và "Bảng công đức Thập Hoang Giả". Quán chỉ bán mì Dương Xuân nhưng hàng chục món ăn kèm, là chi nhánh của tiệm mì trứ danh Minh Giới.
"Ha ha ha, mặt Triệu Phổ sướng quá mất!" Tiểu Cẩm nhảy quán, phịch xuống ghế. Hắc Diệp theo , bình thản xuống, mắt mũi mũi tim.
"Triệu Phổ ?" Lưu Nhị Ngưu hỏi: “Chưa chữa khỏi ?"
Tiểu Cẩm: "Tiếc là tai họa sống lâu, nhờ Công Tào Úy mời quỷ y Đỗ Bính chữa khỏi . Giờ đang lăn lộn ăn vạ trong Công Tào Ty kìa."
Lý Tú Lan: "Nhặt cái mạng về là may , còn ấm ức gì nữa?"
"Vì tháng tổ đầu bảng, lương cao gấp 50 đội chứ ! Sảng khoái quá!" Tiểu Cẩm ôm quyền cảm tạ Hắc Diệp: “Nhờ tiểu Hắc Diệp cả đấy, giúp xả cục tức ."
Hắc Diệp khẽ gật đầu.
"Mì đến đây!" Chủ quán bưng bốn bát mì và đồ ăn kèm, đặt một nén hương xuống lui .
"Khụ, Hắc... Diệp, để thắp hương cho.” Lưu Nhị Ngưu bật lửa đầu ngón tay châm hương cắm bát mì của Hắc Diệp: “Bữa mời, cảm ơn ngươi cứu... khụ, cứu chúng ."
Hồn thể Phong Đô ăn đồ thật, chỉ hít hương thôi.
Hắc Diệp ngẩn , ngửi ngửi cau mày: "Ta ăn mì, ăn thịt. Ngưu tiểu , thịt ?"
Mặt Lưu Nhị Ngưu méo xệch, gọi thêm đĩa thịt thì thầm: "Đừng gọi là Ngưu tiểu nữa, mất mặt lắm."
Hắc Diệp hít mùi thịt thơm phức, gật đầu: "Được , Ngưu tiểu ."
"......"
Lưu Nhị Ngưu tức đến mức hồn bay bổng như bánh bao ngâm nước. Tiểu Cẩm và Lý Tú Lan nhịn .
"Giờ là đồng đội , giới thiệu nhé.” Lý Tú Lan : “Ta là Lý Tú Lan, tú nương, chồng ngược đãi c.h.ế.t, 38 năm."
Tiểu Cẩm: "Ta cha dượng tạt nước sôi c.h.ế.t năm 10 tuổi. Đừng hỏi bao nhiêu năm, mãi mãi là trẻ con! Cứ gọi Tiểu Cẩm."
Lưu Nhị Ngưu: "Ta xe ngựa cán c.h.ế.t, thâm niên thấp nhất. Gọi lão Lưu là , cấm gọi Ngưu tiểu !"
Ba con quỷ Hắc Diệp.
Hắc Diệp ngơ ngác.
Tiểu Cẩm giải thích: "Đây là thủ tục quen ở Phong Đô, giống nhân gian thôi. C.h.ế.t thì nguyên nhân c.h.ế.t cũng chẳng quan trọng, thì thôi."
Hắc Diệp lắc đầu: "Ta ."
"Hả?"
"Ta nhớ c.h.ế.t thế nào.” Hắc Diệp rũ mắt.
Tiểu Cẩm lắp bắp: "Vậy... phần hồn thiếu của ngươi là..."
"Ta mất chấp niệm.” Hắc Diệp nhỏ: “Nên Hồi Tố, thể nhập cảnh."
Ba con quỷ hít hà.
Hồn thể Phong Đô đều thiếu sót, nhưng thiếu "Hồn Tâm" như Hắc Diệp thì hiếm thấy vô cùng. Thường thì mất chấp niệm sẽ hồn phi phách tán hoặc hóa lệ quỷ. Muốn tu bổ "Hồn Tâm" cần công đức cực lớn.
"Mất chấp niệm mà vẫn dùng hồ lô ngọc.” Tiểu Cẩm thì thầm: “Khi sống ngươi là ai thế?"
"Quên . Chỉ nhớ tên chữ 'Diệp', lúc đăng ký chọn họ 'Hắc'."
Lý Tú Lan: "Sao chọn họ Hắc?"
Hắc Diệp nghĩ ngợi lắc đầu: "Cảm thấy nên là họ Hắc."
"Họ Hắc mà.” Lưu Nhị Ngưu : “Minh Giới hoàng tộc họ Bạch, Diêm La và quỷ sai cũng họ Bạch. Ngươi họ Hắc Bạch, giống Hắc Bạch Vô Thường , đen trắng . Dã tâm gớm nhỉ!"
"Bạch..." Mắt Hắc Diệp d.a.o động: “Bạch... gì cơ?"
"Ôi dào, bọn tên các vị .” Lưu Nhị Ngưu vuốt cằm: “Nghe vị quỷ sai họ Bạch là Thuần Mạch Quỷ Tộc tôn quý lắm. Hơn 80 năm mất Hắc Vô Thường của , điên cuồng tìm kiếm khắp Tam Giới. Quả là si tình."
"Si tình cái gì.” Lý Tú Lan lườm: “Người gọi là Thuần Mạch Quỷ Tộc!"
"Thì cũng gần thế."
Hắc Diệp nhíu mày lẩm bẩm: "Thuần... Mạch... Thuần Mạch..."
Tiểu Cẩm: "Hắc Diệp, ngươi thế?"
Hồn quang Hắc Diệp chập chờn đau đớn: "Ta... hình như... từng qua..."
"Này, chứ?" Lưu Nhị Ngưu đỡ : “Hay oán khí ám ? Đi tìm quỷ y xem ?"
"Rầm!" Cửa quán đá văng. Triệu Phổ cùng ba con quỷ khác hùng hổ xông .
Tiểu Cẩm đập bàn: "Triệu Phổ, gì?"
"Bắt tên tiểu t.ử thối !" Triệu Phổ lao tới nhưng nửa của Lưu Nhị Ngưu húc bay.
Hắc Diệp dậy, hồn quang định , bình thản : "Tiện tay cứu thôi, cần cảm tạ."
Tam quỷ: "..."
Đại ca , họ vẻ giống đến cảm ơn ?
"Cảm tạ cái búa!" Triệu Phổ mắng: “Ngươi cướp công của bọn , Công Tào Ty phân xử!"
Hắc Diệp giữa đại sảnh Công Tào Ty, ngơ ngác.
Rõ ràng cứu Triệu Phổ khỏi biến thành Yểm, giờ thành kẻ cướp công?
Lưu Nhị Ngưu: "Làm ơn mắc oán!"
Lý Tú Lan: "Qua cầu rút ván!"
Tiểu Cẩm: "Vô sỉ!"
Triệu Phổ đang thao thao bất tuyệt mặt Công Tào Tư Úy:
"Bẩm đại nhân, là xông mồi nhử hút oán khí, công lao lớn nhất thuộc về ."
Công Tào Tư Úy gật gù: "Nói ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-65-hoan-chinh-van.html.]
Triệu Phổ: "Hắc Diệp chỉ là kẻ qua đường vớ bẫm cướp công thôi!"
"Ừm."
"Tổ bao năm nay luôn đầu, giờ hãm hại oan uổng quá!"
Triệu Phổ quỳ xuống lóc t.h.ả.m thiết.
Hắc Diệp kinh ngạc: "Kiếp ngươi diễn viên ?"
Tam quỷ phì .
Lý Tú Lan: "Diễn sâu nhất Phong Đô đấy."
Tiểu Cẩm: "Cậy ông tổ to nên mới lộng hành thế."
Lưu Nhị Ngưu hét: "Các bắt nạt thật thà!"
"Láo xược!" Tư Úy quát: “Dám loạn công đường!"
Bốn lính gác lao đ.á.n.h Lưu Nhị Ngưu. Hắc Diệp lướt nhanh như gió, dùng hồ lô ngọc cốc đầu bốn tên lính khiến chúng lảo đảo lùi .
"Phản !" Tư Úy đập bàn: “Lên hết cho !"
"Đại nhân, hồ lô ngọc đấy.” Lão Lý nhắc.
"Kệ xác hồ lô gì, bắt lấy !"
Đám lính xông lên vây Hắc Diệp. Tam quỷ định giúp thì Lão Lý và quen cản .
Tiểu Cẩm: " rõ ràng là..."
Chưa dứt lời, bóng đen vụt lên. Hắc Diệp lướt qua đám lính, lao thẳng tới Triệu Phổ đang hóng hớt. Hắn tóm cổ Triệu Phổ nhấc bổng lên.
"Ngươi gì?!" Tư Úy sợ xanh mặt.
Hắc Diệp chằm chằm Triệu Phổ, siết chặt tay. Cổ Triệu Phổ teo , mắt lồi . Bất ngờ, Hắc Diệp nhét hồ lô miệng .
Mọi c.h.ế.t lặng.
Hồ lô Âm Dương bao giờ dùng để đối phó hồn thể, còn là hồ lô ngọc!
Lưu Nhị Ngưu há hốc mồm: "Gấu... gấu thật!"
"Vô pháp vô thiên!" Tư Úy vớ cây gậy định xông nhưng khựng .
Hắc Diệp buông Triệu Phổ , cầm hồ lô lùi . Từ miệng Triệu Phổ, một sợi oán khí kéo , giãy giụa kịch liệt. Triệu Phổ nôn thốc nôn tháo một khối oán khí đang thành hình.
Công Tào Ty loạn cào cào. Tư Úy chui xuống gầm bàn hét: "Mời Ngưu Đầu Mã Diện! Bảo vệ !"
Lính tráng bỏ chạy tán loạn.
Lão Lý kéo tam quỷ chạy nhưng họ giằng nấp cửa xem. Lão Lý đành xem cùng.
Hắc Diệp cầm hồ lô ngọc, hồn quang tỏa sáng rực rỡ xuyên thủng mái nhà, chấn động cả Đại Trận Phong Đô.
"Xoẹt!" Oán khí hút sạch hồ lô, còn một mống.
Hắc Diệp lắc hồ lô, với Tam Quỷ: "Xong ."
Lão Lý rớt cằm.
"Ngươi... ngươi là cái gì?!" Tư Úy gào lên từ gầm bàn.
"Trời ơi!" Một giọng to hơn vang lên. Một công t.ử áo xanh sững sờ bàn. Mặt mũi nhạt nhòa, chỉ vẻ kinh ngạc là rõ nét.
"Quỷ Y đại nhân!" Tư Úy bò ôm chân : “Hắn là Tà Túy thành tinh đại yêu gì đó! Phiền ngài mời phu nhân đến thu phục !"
Tiểu Cẩm nhận đây là Quỷ Y Đỗ Bính, chồng của Tướng quân Chung Tinh, em rể Quỷ Vương. Chống lưng của Tư Úy to quá!
Tiểu Cẩm kéo Hắc Diệp: "Chạy mau!"
Hắc Diệp: "Sao chạy?"
Tiểu Cẩm dậm chân: "Đại nhân vật dây !"
Tư Úy lấy tinh thần, đập bàn quát: "Quỷ Y ở đây, còn chịu trói!"
Đỗ Bính Tư Úy đầy thương hại.
Tư Úy tưởng Đỗ Bính ủng hộ , hô to: "Người , bắt lấy tên phản loạn ..."
[Hắn sống là của , c.h.ế.t là quỷ của ! Ai dám động ?!]
Thần quang tinh khiết như ánh trăng bao phủ Công Tào Ty. Đại trận Phong Đô sáng rực. Mọi chói mắt.
Bạch y nhân đạp gió đáp xuống, dung mạo tuấn tú, mắt đỏ như ngọc. Hắn nhưng mắt đẫm lệ máu.
Tư Úy kinh hãi quỳ sụp xuống: "Bái kiến Bạch Huyên đại nhân!"
Tất cả quỳ rạp. Những hồn thể yếu như Tiểu Cẩm áp chế bẹp dí.
Chỉ còn Đỗ Bính và Hắc Diệp vững.
Hồn quang Hắc Diệp run rẩy, tỏa sáng lấp lánh.
"Ta... lên trời xuống đất... tìm... tìm ngươi 86 năm... 9 tháng... 21 ngày... 6 canh giờ... Ngươi... chạy thế hả?!" Bạch Huyên nghẹn ngào, loạng choạng bước tới, lệ m.á.u tuôn rơi.
Hắc Diệp ngơ ngác, chậm rãi đưa tay hứng lấy giọt lệ máu. Nước mắt tụ thành viên bảo thạch thấm hồn thể . Hồn quang bùng nổ, ký ức ùa về như tranh vẽ...
Ở trấn Thanh Đài: "Mạng ngươi là của , ai cũng cướp."
Trong biển lửa: "Ta ngươi."
Trước trận chiến An Bình: "Đồng sinh cộng tử, cùng xuống Hoàng Tuyền."
Trong đêm Nguyên Thành: "Ngươi là kỳ tích của ."
Dưới chân núi Mộ Vân: "Nhất ngôn ký xuất..."
Hồn quang và thần quang quấn quýt, hòa quyện. Gương mặt lạnh lùng của Hắc Diệp nở nụ ôn nhu, lau lệ m.á.u cho Bạch Huyên.
"Tứ mã nan truy."
...