[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ vì diện tích phòng thí nghiệm quá lớn, thực tập sinh thì việc lặt vặt nhiều hơn việc chính, nên tránh khỏi tới lui. Dù kỳ thực tập mùa xuân chỉ kéo dài một tuần, cũng đủ khiến Lý Thiện Tình mệt nhoài.
Cậu về đến nhà mỗi ngày là ngủ liền, đừng ba , ngay cả Mary cũng bắt đầu ý kiến, lo lắng xen lẫn bất mãn hỏi : "Thiện Tình, hè em thật sự định thực tập lâu như ?"
Nói thật thì bây giờ Lý Thiện Tình cũng chắc chắn cho lắm. Vì nhận thực tập sinh chỉ tiếp xúc với khu vực ít rủi ro trong phòng thí nghiệm, khối lượng công việc lớn, khiến công sức bỏ và thu hoạch tương xứng, sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.
Thế nhưng thích khí trong phòng thí nghiệm, nên mới hiếm khi thấy do dự.
Tối hôm đó, khi Trang Tự bất ngờ lấy bản báo cáo khám sức khỏe của Lý Thiện Tình, thì còn cập nhật gì thêm. Suốt tuần nay hai cũng ít chuyện.
Lần vì trả lời tin nhắn, ngược , hiểu còn phản hồi nhanh hơn , mà là do , thường thì vài câu là ôm điện thoại ngủ gục, ngủ dậy thì chẳng điện thoại ở nữa chứ gì đến chuyện trò tiếp.
Vả , cứ hỏi mãi "Bộ phận điều hành lâm sàng phản hồi ?", đến trụ sở Tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên chiêm ngưỡng, xem nguyên mẫu thiết kiểm soát phát tán chậm do Tiến sĩ Trang chế tạo. Anh chắc dẫn , nên câu trả lời lúc nào cũng là " thời gian", " tiện", mấy lời từ chối cụt lủn, khiến khung trò chuyện cứ thế dậm chân tại chỗ.
Cuối cùng cũng đến sáng ngày cuối cùng của kỳ thực tập, nhận cuộc gọi từ : "Chiều nay sẽ đến phòng thí nghiệm."
"Anh đến thăm ? Tốt với quá ." Lý Thiện Tình đang gõ bàn phím, một đoạn chương trình mô phỏng tốc độ phản ứng giúp một nhân viên nghiên cứu, cố tình đùa giỡn với : "Vừa để dành một bộ dữ liệu cho , giúp phân tích nhé."
"Kiểm tra định kỳ." thèm tiếp chiêu, lạnh lùng cảnh báo: "Lúc đó gặp thì cố đừng gần bắt chuyện."
"Hả?" Ngón tay Lý Thiện Tình khựng , suy nghĩ đoạn mã, lơ đãng trả lời: "Được , ."
Cậu cảm thấy nhận thức của về EQ của vẻ khác xa thực tế. Cậu nào ngốc, cũng đang đóng phim truyền hình kiểu Mary thích xem, tự dưng chạy tới bắt chuyện với ?
Đầu dây bên im lặng vài giây, Lý Thiện Tình thêm lời cảnh cáo xã giao nào nữa, bèn hiểu chuyện : "Thế chiều gặp, đại boss." Rồi cúp máy.
Chiều hôm đó, Lý Thiện Tình và mấy thực tập sinh khác tụ họp trong phòng họp nhỏ trống trơn, báo cáo thực tập. Đột nhiên tiếng động ngoài tấm kính, ngẩng đầu lên thì thấy quản lý phòng thí nghiệm đang ngang qua với cùng hai đàn ông khác.
Anh như cảm nhận ánh của , đầu liếc qua. Lý Thiện Tình sợ quá nhạy cảm hiểu lầm là cố ý khiêu khích, bèn cúi đầu xuống. Dù gì thì bây giờ cũng đang nắm quyền sinh sát với thiết kiểm soát phát tán chậm, nhất vẫn nên tránh gây chuyện.
Viết xong báo cáo cũng còn việc gì nữa, Lý Thiện Tình điện thoại, thấy gửi tin nhắn: "Cậu tan ca lúc mấy giờ?"
Lý Thiện Tình khó hiểu, trả lời: "Chắc năm giờ. Sao ?"
"Kiểm tra chắc cũng xong lúc năm giờ, tối nay nếu rảnh, thể đưa đến trụ sở Tập đoàn xem nguyên mẫu xem."
Lý Thiện Tình thật ngờ nhớ yêu cầu từng buột miệng . Thật chơi với buổi tối khá phiền, vì gần bốn giờ , tài xế chắc cũng sắp đến đón, Mary thì đang nấu cơm cho .
Nếu với đến Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, ít nhất gọi ba cuộc điện thoại, khả năng nhịn đói, chắc chắn sẽ lo mấy món dễ gây dị ứng của .
sức hút của nguyên mẫu thiết kiểm soát phát tán chậm với thực sự lớn, nghĩ lâu, trả lời: "Được ạ, cảm ơn đại boss." bắt đầu gọi điện sắp xếp.
Mary về ăn tối thì lo lắng, hỏi bữa tối tính . Lý Thiện Tình bèn dối một cách t.ử tế: "Anh bảo sẽ cho chuẩn cơm cho em, danh sách dị ứng của em ." Mary mới yên tâm.
Đến giờ tan ca, bốn cùng ngoài, ba định tàu điện, nên chia tay ở cổng chính.
Lý Thiện Tình theo chỉ dẫn của , đến bãi đậu xe tầng hai trong khuôn viên, chậm rãi bước thang máy. Cậu tìm quanh một hồi vẫn thấy chiếc xe trắng mà , bối rối, định gọi cho .
Cúi đầu màn hình điện thoại, bỗng một chiếc xe từ tầng rẽ xuống, tăng tốc mới thấy , lập tức đạp phanh và bóp còi một tiếng. Lý Thiện Tình hoảng hồn lùi một bước, lúc đó mới phát hiện phía xe bật đèn nháy, hóa xe của đậu ngay phía .
"Lý Thiện Tình." xuống xe, giọng cực kỳ khó chịu, sải bước tới.
Anh mặc bộ vest đen, Lý Thiện Tình ít thấy, gầy cao, trông quá trẻ, giống như một lính mới mới trường. Ngay cả một thiếu niên mười bảy tuổi như cũng cảm thấy với dáng vẻ trưởng thành thế , chắc khó mà khiến khác tâm phục khẩu phục.
May mà gương mặt điển trai, tính cách điềm tĩnh, ăn rõ ràng, lên giọng, mất kiểm soát, mới khiến tạm thời quên tuổi thật của .
khi đối mặt với Lý Thiện Tình thì khác, luôn hung dữ, lúc nào cũng nghĩ về . Như bây giờ, giọng vẫn tệ: "Cậu thường giữa đường chơi điện thoại như ?"
Anh còn đưa tay kéo gần xe, mở cửa cho , tuy lực kéo mạnh, nhưng trông cứ như bắt cóc.
Lý Thiện Tình ghế, đợi cũng xe mới giải thích: " thấy nên định gọi cho ."
Nói xong, thấy tủi : " biển xe của , mà ngoài đợi ? Hại suýt xe đụng c.h.ế.t."
"...Gọi điện thì sát lề? bảo với cấp là việc." liếc một cái, giọng dịu hơn đôi chút, tiếp: "Ngoài đó xe qua nhiều, ngoài tiện."
"Biết , tổng tài, siêu ." cũng vui, xong thì im luôn.
Anh nữa, khởi động xe, rời khỏi khu nghiên cứu.
Cậu chán quá liếc quanh, ánh mắt rơi mu bàn tay của đang đặt vô lăng, do quá gầy mà các khớp xương nổi rõ, trông như đang siết chặt.
Da của cũng trắng, tuy trắng bằng , nhưng là lớn lên trong điều kiện , vì càng giống trưởng thành.
Không hiểu , cảm thấy chỗ kéo thấy ngứa ngứa, đưa tay xoa nhẹ. Vài giây , chợt hỏi: "Đau lắm ?"
Cậu mất một lúc mới hiểu hỏi gì.
Thật thì đau, vì kéo nhẹ, với ngưỡng đau cực thấp như cũng chẳng cảm giác gì. lập tức : " ! Đau c.h.ế.t! định bẻ gãy tay ?" vì thì mới là lý.
Anh im lặng.
Một lát , khẽ: " tưởng là kéo nhẹ." Lại : "Lần sẽ ngoài đợi ." chắc đó là giới hạn của lời xin mà thể với .
May mà tính tình rộng lượng, bèn đồng ý: "Vậy mới đúng."
Khu nghiên cứu ở vùng ngoại ô gần bến cảng, còn tòa nhà tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên ở trung tâm thành phố, cách khá xa. Lại đúng giờ cao điểm buổi tối, xe cộ đông đúc nên cứ chạy một đoạn dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-10.html.]
Cậu mệt rã rời, ngủ gần như suốt chặng đường, còn mơ thấy đang bơi, bơi đến mức kiệt sức, mãi mới đ.á.n.h thức. Mở mắt thì xe bãi đậu tầng hầm. Anh thẳng, nghiêng mặt , gọi tên khẽ khàng, vẻ lo đau nên dám chạm , chắc gọi lâu , nét mặt cũng bất lực.
Cậu đầu tiên thấy lộ biểu cảm như thế, phản ứng đầu tiên là tự thưởng cho năm mươi điểm, mới ngáp một cái, hỏi: "Tới hả?"
Xuống xe, bước chầm chậm theo , hỏi: "Cậu đói ? Nếu đói thì đến nhà ăn ."
"Chắc nhà ăn công ty món gì ăn ."
Anh bước khựng , đầu một cái.
Tòa nhà mới xây vài năm, nên bãi đậu xe tầng hầm sạch sẽ, sáng sủa. Thỉnh thoảng xe rời , chạy ngang qua họ. Hai sắp bước đến cửa kính dẫn khu thang máy.
Sau , nhiều năm trôi qua, vẫn thường nhớ đến ánh mắt của lúc , bởi đó là ánh mắt thuần khiết nhất trần thế, vẩn đục chút nào, ngay cả thiết tinh vi nhất cũng thể lọc thứ gì giống . Dù chẳng hiểu nổi ý nghĩa của ánh mắt đó, vẫn một nữa như thế. dù ép buộc , trêu chọc , lời ngon ngọt cay nghiệt, cũng thể khiến lặp ánh mắt một nào nữa.
khi đó, chỉ hỏi: "Anh gì?"
" đưa danh sách dị ứng của cho đầu bếp nhà ăn ." : "họ thể nấu vài món mà ăn ."
Cậu lo họ rửa sạch nồi, vẫn dị ứng như nên từ chối khéo: "Thôi, đói. Mary nấu cho , về nhà ăn." bèn dẫn lên lầu.
Họ thang máy riêng dành cho lãnh đạo. Thấy quẹt thẻ, trêu: " là tổng giám đốc mà!"
thang máy mùi nước hoa nồng, xong thì hắt xì hai cái, lắc đầu, cố định đầu óc đang cuồng.
Anh hỏi: "Mùi nồng quá ?"
Cậu "ừ" một tiếng, lấy khẩu trang mới trong túi đeo, đó tiến gần hơn một chút. Mỗi đến môi trường mới, cảm thấy thiếu an , bám lấy quen thì mới yên tâm .
Anh tránh, nên thản nhiên nắm lấy tay .
"Anh mệt lắm ?" rút tay về, chỉ cúi xuống .
"Ừ." tới đây, tiện thể hỏi luôn: "Trang Tự, vẫn quyết xem hè nên thực tập , tuần thấy mệt quá."
Anh gì. Anh lắc tay một cái, mới trả lời, giọng phần lạnh nhạt: "Cậu tự quyết định."
Phòng trưng bày nguyên mẫu ở tầng ba mươi, diện tích rộng, dùng để tiếp khách tham quan. Các loại linh kiện và phương pháp cấy ghép đều bảng giới thiệu chi tiết, một linh kiện tinh vi còn cả kính lúp đặt bên để tiện quan sát.
Cậu vòng quanh xem lâu, xem trầm trồ. Anh theo suốt, thỉnh thoảng giải thích, trông giống như một thợ lành nghề.
Đi tới khu trưng bày công nghệ cấy ghép mới nhất, Trang Tự đột nhiên mở miệng: "Giáo sư cố vấn thiết kế phần sắp tới sẽ về giảng dạy tại Đại học Tân Cảng."
"Hả?" hiểu là ý gì, ngẩng đầu .
" từng ông giảng năm ngoái, chiều sâu." Trang Tự : "Sau nếu hứng thú, thể chọn học lớp của ông ."
Cậu sững , thì hiểu, nhưng nên trả lời thế nào, cảm giác gai gai lưng. Cậu thể nào học ở Tân Cảng . Đã thế càng thấy bực vì lúc ăn linh tinh, cũng khó hiểu vì nhớ rõ từng câu bâng quơ như thế.
"Thật ." theo thói quen chọn cách đ.á.n.h trống lảng, chuyển đề tài: "Văn phòng của ở thế? thể tới chơi ?"
Trang Tự dẫn lên văn phòng tầng . Khác với tưởng tượng, phòng tổng giám đốc hề rộng lớn như mơ, chỉ một bộ sofa tiếp khách, một bàn việc lớn và hai giá sách, kệ là đủ loại sách, giống thư phòng ở nhà , chỉ khác là ngoài cửa sổ nơi đây là cảnh đêm rực rỡ nhất của thành phố.
đảo mắt quanh, lên cơn ghi điểm, kiềm chế bèn tới, phịch xuống chiếc ghế lớn, ngẩng đầu đang gần đó với vẻ bất lực, đắc ý chỉ đạo: "Tiểu Trang, in tài liệu giúp nào."
Anh hỏi: "Tài liệu nào?"
"Cái cũng hỏi , thư ký kiểu gì thế?" hăng say, chỉ trỏ loạn xạ: "Mai cho nghỉ việc luôn!"
Anh chọc bật , tới, kéo , chỉ hỏi: "Diễn đủ ?"
mặc kệ , tự ngó nghiêng xem ảnh gia đình đặt bàn việc, hai tấm chụp của , cùng với ảnh nghiệp tiểu học và trung học của . Trong ảnh tiểu học là bộ đồng phục màu xanh, lên trung học là vest, cao gầy, nét mặt lãnh đạm như nhân vật vẽ .
"Trang Tự, từ nhỏ trai như ?" cảm khái: "Anh từng yêu ai ? Có ai theo đuổi ?"
Anh đưa tay úp hai tấm ảnh xuống, cho xem nữa: "Xem xong , đưa về."
"Keo kiệt thật." ngẩng đầu : "Sao , văn phòng giờ giới nghiêm ? Hay là ảnh của một cái là trả tiền?"
"Cậu còn về ăn cơm ? Đã tám giờ ." vẻ thật sự bất đắc dĩ, cầm mấy tấm ảnh lên, đặt mặt .
thấy nếu cứ chọc nữa, chắc chắn sẽ nổi giận thật, đành điều dậy, giả vờ thỏa hiệp: "Được , đuổi về ."
Trên đường đưa về nhà, chúng trò chuyện. kể về chương trình ban sáng, vốn định khoe tài, ai ngờ đột nhiên : "Nếu học thêm ngành Khoa học Máy tính thì chịu áp lực học cao."
Cậu thấy vòm cổng khu nhà ở phía , hàng rào bụi cây gần đó còn treo mấy dây đèn nhỏ màu trắng và đỏ, là đồ trang trí Tết tháo xuống.
Cậu hiếm khi cứng họng, mấy giây mới lấp liếm: "Vậy thì thôi." mặt sang , xem thử lừa . Anh vẫn thẳng phía , : "Chỉ cần học những môn thích là ."
Cậu nhức cả đầu, cố lảng sang chuyện khác: "Biết cấy thiết giải phóng chậm xong, khoẻ mạnh hẳn, học thêm vài môn cũng . Anh giúp , ?"
Dĩ nhiên những lời kiểu đó chẳng khiến hứa hẹn gì cả. Khi xe tới cổng khu nhà, xuống xe, chào tạm biệt. Không hiểu , lúc rẽ lối dẫn về nhà, thấy xe của vẫn còn đỗ nguyên ở đó, rời .
Cậu cũng chẳng nghĩ nhiều, về nhà mè nheo với Mary là ăn no, nhờ cô nấu cho một bát mì trắng. Ăn xong, tắm ngủ.
Cậu chọn cách bỏ qua chuyện tưởng sẽ học ở Tân Cảng, nghĩ đến lúc thì tính. Dù cũng quá để tâm nhỉ? lớn hơn ba tuổi, chẳng lẽ sống vì bản ? Huống hồ, vốn là kiểu sống tới tới đó, quyết định đều xoay quanh bản , nghĩ cho tiên cũng là chuyện hết sức bình thường.
Dù gì cũng thích khí hậu ở Tân Cảng, trừ phi nơi biến thành một nơi khác, nếu thì chẳng đời nào ở .