[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bãi đậu xe ngoài trời của bệnh viện, còn mấy chiếc xe. Trang Tự trong bóng tối một lúc. Thật bắt buộc phòng VIP2, nhưng bệnh nhân thì nên ở một .

Những lời bướng bỉnh của Lý Thiện Tình, dáng vẻ mong manh và cô đơn khiến Trang Tự cảm thấy nên là nhường bước . Có lẽ, sự đồng hành bền bỉ thể âm thầm biểu đạt ý nghĩa của sự nhượng bộ . Hơn nữa, nhớ đến gương mặt cau khi Lý Thiện Tình khỏe mạnh, Trang Tự cũng đành lòng bỏ một mà về nhà.

Chỉ là cuối cùng nhận tin nhắn chúc ngủ ngon như khi của Lý Thiện Tình, đoán rằng chắc ngủ , Trang Tự cũng tìm lý do nào chính đáng để về phòng bệnh, bèn rời khỏi bệnh viện Dịch , lúc là một giờ rưỡi sáng.

Vài năm , khi lâm bệnh, cũng thường bệnh viện giờ , vốn quen thuộc với khung cảnh . hiểu đêm nay, thứ dường như nhuốm thêm một tầng ý nghĩa khác một đoạn đường đêm vốn bình lặng, mang theo một điềm chẳng lành, như thể vội vã ngụ ý cho một cuộc từ biệt.

Sáng hôm , lịch trình của Trang Tự vẫn dày đặc như thường lệ. Sau khi xử lý xong công việc, tranh thủ giờ cơm trưa ghé đến bệnh viện, y tá ở quầy tiếp tân khu bệnh nhân với rằng Lý Thiện Tình trường học, khi tan học mới trở truyền dịch.

Cả một ngày dài thấy bóng dáng Lý Thiện Tình khiến Trang Tự chút quen, đến chiều tối, hủy một buổi tiệc, trở bệnh viện Dịch .

Cửa phòng bệnh VIP2 khép hờ, Trang Tự lịch sự gõ nhẹ bước , ngờ thấy luật sư Chu đang bên giường, còn Lý Thiện Tình đang ngủ.

Cô mặc đồ công sở, trông phần mệt mỏi vì vội vã, chắc mới công tác về, đến thẳng bệnh viện, chân giường còn để một chiếc vali da.

Hình như chứng mề đay của Lý Thiện Tình đỡ hơn, thoạt qua, những vết loang lổ n.g.ự.c còn rõ ràng như đêm qua. Cậu ngủ say, mái tóc mềm mại rũ xuống trán, nếu vì lồng n.g.ự.c còn đang đều đặn phập phồng, thì thật chẳng khác nào một con búp bê xinh .

Luật sư Chu cũng bất ngờ khi thấy , nhưng lập tức dậy, theo phản xạ đưa tay hiệu "suỵt", chỉ về phía cửa phòng bệnh.

Hai lên tiếng, một một ngoài. Ra đến hành lang, luật sư Chu mới hỏi: "Trang Tự, đến bệnh viện việc gì ?"

"Cháu đến thăm Lý Thiện Tình." Trang Tự trả lời.

Cô ngẩn một chút, : "Hai quen từ khi nào ? Cô bao giờ nó nhắc đến."

Cô dẫn Trang Tự đến khu vườn nhỏ, nơi mà từng tình cờ gặp Lý Thiện Tình.

Xét việc điện thoại của Trang Tự mà Lý Thiện Tình lấy vốn chẳng chính đáng cho lắm, dựa phép tắc và tình bạn, vẫn lựa lời mà giấu nhẹm phần lý do quen thật sự, chỉ rằng đến thực tập ở phòng thí nghiệm y học nano.

"Thì ." Luật sư Chu xuống ghế dài, gật đầu: "Nó hỏi về chuyện cấy ghép thiết giải phóng chậm đúng ?"

Trang Tự phủ nhận. Cô bèn : "Nó mê cái thiết của nhà các lâu , cô từng kể với . Trước đó nó còn định đăng ký l..m t.ì.n.h nguyện viên cấy ghép, chúng ai cũng thấy nó còn nhỏ, sức khỏe yếu, cả nhà ai ủng hộ, mà nó giận dỗi đến cả nửa tiếng. Không ngờ cuối cùng vẫn tự mò đến quen với . Nó phiền gì chứ?"

"Không ."

hỏi: "Làm bệnh ?"

Trang Tự thật: "Đêm qua với cháu."

"Vậy quan hệ của hai cũng khá nhỉ." Luật sư Chu mỉm : "Thiện Tình nhà cô mạnh mẽ, bao giờ mấy chuyện bệnh tật cho bạn bè kỹ như . Nó mấy chuyện bệnh thì sẽ biến thành chuyện mà kể cho khác , thì mới thấy nó mạnh mẽ, sẽ coi nó là bệnh nhân."

Lần đầu tiên, hai chuyện với tư cách là luật sư và khách hàng. Trang Tự nhanh chóng nhận , khi mang phận , trạng thái của luật sư Chu khác biệt với khi việc, đầy yêu thương và bản năng bảo vệ con.

Khi nhắc đến Lý Thiện Tình, cô cứ thao thao bất tuyệt, lo lắng tự hào, kể cho những chuyện mà vốn : ví như Thiện Tình từ nhỏ thông minh, xinh xắn, ai cũng yêu quý . Dù thường xuyên nhập viện, nhưng thành tích thì bao giờ ảnh hưởng, giải thưởng cũng ít: "Chuyện học hành của Thiện Tình, cô bao giờ lo, thật sự chẳng hiểu nó kiểu gì, cô chẳng cần nhúng tay ."

Chỉ là quá cứng đầu, quyết định chuyện gì thì ai cũng .

"Ví như hôm nay." cô tiếp: "Chiều cô đến bệnh viện, nó lập tức với cô rằng liên hệ xong với một trường tư thục hàng đầu gần thành phố nơi nó định học đại học, còn tự trao đổi với phòng tuyển sinh, đang chuẩn hồ sơ chuyển trường." Vẻ mặt Chu Thư Tuyết phần lo lắng, nhưng phần nhiều vẫn tự hào: "Đang bệnh mà còn ."

Ban đầu Trang Tự phản ứng gì, chỉ cô, qua mấy giây mới : "Cháu tưởng định học Đại học Tân Cảng."

Luật sư Chu kinh ngạc: "Sao thế?" Cô : "Đại học Tân Cảng nó từng nghĩ tới . Nếu nó định học trường đó thì chẳng chọn ngôi trường cấp ba hiện tại ."

Trang Tự im lặng, theo bản năng lục ký ức về những tiếp xúc với Lý Thiện Tình. Anh nhận , từng rõ rằng đàn em của hình như chỉ đúng một . Sau , mỗi khi nhắc đến Đại học Tân Cảng, đều né tránh.

"Vì Thiện Tình dị ứng nặng với bụi mù và nấm mốc." Luật sư Chu tiếp: "Thành phố mà nó đến thiện với tình trạng hơn nhiều so với Tân Cảng, khí cũng hơn, y tế cũng tiên tiến hơn. Em gái chồng cô sống ở đó, nếu nó qua, cũng sẽ chăm sóc."

"Trước cô cứ luôn , sai điều gì, để Thiện Tình mang theo một cơ thể khỏe mạnh mà đến với thế giới . Thiện Tình an ủi cô, rằng sinh là may mắn lớn nhất , chắc là đem thể lực cộng thêm trí lực, còn sức khỏekhỏe mạnh, nó sẽ tự tìm lấy. Nó nó sẽ đến một nơi khiến khỏe mạnh hơn, dù chúng lo lắng cũng chẳng gì."

"Cô nhiều quá ?" Luật sư Chu ngại ngùng hỏi: "Rất hiếm khi gặp thể trò chuyện về Thiện Tình."

Trang Tự trả lời: "Không ."

: "Ban đầu cô còn lo hè nó tới thực tập ở phòng thí nghiệm của các , sợ sẽ quá sức, cơ thể nó chịu nổi, giờ thì chắc nữa . Cũng mong thông cảm."

"Không cả." Trang Tự .

Đây chẳng đầu tiên kế hoạch cuộc đời của Trang Tự phá vỡ. Cảm giác đầu tiên chỉ là tê dại, một thời gian mới nhận thế giới từng phác họa còn tồn tại nữa.

Chẳng đến mức mơ ước sụp đổ, chỉ là một chút lạnh lẽo âm thầm mà khó lòng kiểm soát, vì quãng thời gian m.ô.n.g lung nhất, tương lai vững chắc duy nhất tưởng thể yên tâm mà vẽ nên, rốt cuộc cũng chẳng thể giữ . Tất nhiên, chẳng đáng gì. Nếu vì thế mà buồn, e là quá non nớt .

Lúc , tiếng gọi vọng tới: "Mẹ... Trang Tự?"

Cả hai cùng ngẩng đầu, thấy Lý Thiện Tình khoác áo bên khung cửa kính, nghiêng đầu. Cậu mỉm một cái, trông đáng yêu: "Hai đang ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-13.html.]

Thiện Tình bước về phía họ, khuôn mặt còn vẻ bất mãn và tủi như khi đối mặt với Trang Tự hôm qua, dường như tiêu hóa xong oán giận vì thể cấy ghép thiết giải phóng chậm, nhanh chóng vứt bỏ con đường sai lệch, quyết định rẽ hướng khác.

"Nói chuyện học hành của con đấy." Luật sư Chu dậy, bước tới, giống như Trang Tự hôm qua, giúp chỉnh cổ áo.

Lý Thiện Tình Trang Tự, : "Trang Tự mà, con đưa sơ yếu lý lịch cho xem . Trong đó con chuyển trường ?"

"Có." Trang Tự lên tiếng cả luật sư Chu.

Lúc , điện thoại của luật sư Chu rung lên. Cô một cuộc gọi công việc thể , bèn nhanh chóng bước ngoài. Trong vườn giờ chỉ còn hai .

Lần Trang Tự đến đây, hiểu nhầm Lý Thiện Tình, thái độ lắm. Còn rõ là cảnh tượng thế nào, chỉ là thái độ của Lý Thiện Tình tùy ý, vẻ chột , với : "Y tá với là sáng nay đến thăm , cảm ơn nha. giờ giận nữa , cấy cũng do quyết định."

" nổi mề đay là vì đấy." đảo mắt, ý là còn với . Sau đó lộ vẻ đắc ý: "Không thì chắc cho danh sách đen mất ."

" còn vụ kiện thừa kế nào để nhờ nữa." Trang Tự phản bác: " luật sư Chu , hình như cô cũng chuyện lén đưa kết quả khám sức khỏe cho ."

Lý Thiện Tình bĩu môi "ừm" một tiếng, với Trang Tự: " tính rời Tân Cảng sớm đấy, hôm qua khi , nhanh chóng quyết định ."

"Anh để tâm ?" tò mò hỏi, nhưng ngay đó dời mắt: "Thôi, cũng chẳng bận tâm. Trang Tự, kiểu tùy tiện mấy lời thật lòng với quan tâm, ép thực hiện, đúng ? Ý là, chuyện nghĩ sẽ Đại học Tân Cảng."

Ánh mắt của Lý Thiện Tình thẳng thắn, đơn thuần đến mức tàn nhẫn. Cậu những lời nhẹ nhàng như thế, khiến Trang Tự cũng nhận , thực sự thật vốn là như .

Những lời do một thiếu niên đủ trưởng thành ở tuổi mười sáu mười bảy thốt , ai tin hết từng câu?

Đôi khi từ máy bay xuống, tầng mây trắng trông dày đến mức tưởng chừng thể nâng đỡ vật nặng. Cảm giác mà Trang Tự từng với lời của Lý Thiện Tình cũng giống như . Những tình cảm dày đặc đặt , dồn hết lên một thực chất mỏng manh đến mức thể lo cho ai khác đó là của trao gửi.

Nếu là Trang Tự vài năm , cho dù hỏi cũng sẽ kiềm chế. lúc đó, , đủ rộng lượng mà truy hỏi: "Học xong , định gì?"

" , xa quá mà." Lý Thiện Tình " nghĩ chuyện xa như thế."

Hoàng hôn cuối cùng của buổi chiều buông xuống nhanh, đèn tự động trong vườn sáng lên, rọi lên mái tóc mềm mại của Thiện Tình. Cậu ngắm gương mặt Trang Tự, chợt hỏi: "Trang Tự, thể đưa chơi thêm một nữa ? Sau khi chắc sẽ lâu lắm mới ."

"Sao đưa?" Trang Tự hỏi: "Cậu nghĩ sẽ thấy áy náy ?"

Thiện Tình ngoan ngoãn lắc đầu, : "Không , nhớ hết lời , thấy chơi với vui."

"Dĩ nhiên cũng vì vốn chẳng áy náy gì hết á." Lý Thiện Tình : "Anh đưa chơi ."

Thành thật mà , lừa, chẳng lời xin nào, ai mà chẳng nên từ chối. Thế nhưng, Trang Tự vẫn với : "Được."

Đã từng hối hận nhiều chuyện, cảm thấy đáng lẽ thể xử lý hơn. riêng chuyện ... Trang Tự thể là hối hận.

Tháng Ba cứ thế trôi qua. Tháng Tư, Lý Thiện Tình bận bịu trái múi giờ để lo chuyện chuyển trường, còn thi thử nên bận, thể ngoài chơi. Tin nhắn mà Trang Tự nhận từ đều gửi đến lúc ba giờ sáng.

Đến tháng Năm khi Lý Thiện Tình rảnh rỗi hơn thì Trang Tự về nhà máy nội địa, công tác suốt nửa tháng.

Vào tháng Sáu, cuối cùng hai cũng khớp lịch, cùng ngoài một buổi chiều Chủ nhật. Lý Thiện Tình chuẩn kế hoạch gì, chỉ bảo Trang Tự tài xế, chở chạy một vòng quanh Tân Cảng. Vì tuy thành phố nhỏ, nhưng những nơi từng đến chẳng bao nhiêu.

Hôm đó trời , qua một trận bão, thời tiết mát mẻ, nóng cũng chẳng lạnh.

Trang Tự lái xe đến đón, đợi năm phút thì thấy Lý Thiện Tình lững thững bước từ vòm cổng. Cậu đội một chiếc mũ bucket màu xám để che nắng, đeo kính râm lớn màu đen, mặc áo tay dài màu trắng mỏng nhẹ.

Chiếc mũ che mất nửa khuôn mặt, trong ánh nắng hừng hực nhưng quá gắt, Trang Tự chợt cảm thấy Lý Thiện Tình dường như cao hơn, cũng trưởng thành hơn đôi chút, phai nhạt phần nào dáng vẻ non nớt của tuổi thiếu niên.

Trong những đoạn trò chuyện rải rác gần đây, Trang Tự Lý Thiện Tình lặp đến ba rằng dạo sức khỏe , còn Mary vỗ béo. Nay gặp , cảm giác đó cũng rõ ràng hơn, Lý Thiện Tình tuy vẫn gầy, nhưng còn gầy đến mức da bọc xương nữa, hai bên má cũng bắt đầu chút thịt.

"Tiểu Trang." Lý Thiện Tình xe, cài dây an sang Trang Tự, giọng khàn khàn nhưng ánh mắt lấp lánh, tít mắt hỏi: "Lâu quá gặp, xem đổi ?"

Trang Tự trả lời: "Không gì cả."

Lý Thiện Tình tỏ vẻ sững sờ: "Sao ! cao thêm đấy, tận nửa phân luôn đó!"

Cậu kéo tay Trang Tự, nằng nặc đòi: "Không , xuống xe đo ! Có thể do đang , chiều cao chứ."

Trang Tự để ý đến , gạt tay , khởi động xe.

Lý Thiện Tình lầm bầm: "Chờ lát nữa xuống xe sẽ . Cái Tiểu Trang , chẳng phối hợp gì cả với Lý Tổng nhà . Ngày mai sẽ điều khỏi bộ phận tài xế luôn cho coi!"

Trang Tự nhếch môi , Lý Thiện Tình lập tức vui vẻ mặt, như thể kế hoạch của thành công, vẻ mặt phấn khích giống hệt như lúc , như thể giữa hai từng cãi vã, cũng từng hiểu lầm.

Chỉ tiếc rằng, kiểu đùa cợt , cách xưng hô riêng tư Lý Thiện Tình thể dành cho bất cứ ai, đều thể bày như thể tùy hứng. Sau cùng, trở thành "duy nhất" của sẽ hiểu , rằng giấu kỹ những cảm xúc trân quý đối với nụ và sự thiết đó, cất nơi sâu thẳm nhất trong tim, trở về với dáng vẻ ban đầu của chính .

Chỉ khi con sóng đều thể lật tung nó lên, thì mới thể bảo đảm an . Không chủ động, thì sẽ hiểu thấu, kinh ngạc, trêu chọc, cũng từ chối.

 

Loading...