[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là năm thứ ba Sophia việc ở nhà hàng bãi biển Kawi. Cô cao ráo, lanh lợi, đầu năm nay thăng chức quản lý lễ tân. Vào một chiều thứ Sáu bình thường đầu tháng Sáu, vị khách quen lâu năm của nhà hàng Noah dẫn theo một trai trẻ mà cô từng gặp đến.

Tối đó, Noah đặt bàn , đến đúng giờ cao điểm, chỗ trong nhà hàng khan hiếm. Thế nhưng vì là một trong những vị khách mà Sophia yêu thích nhất, nên cô vẫn cố gắng sắp xếp cho một chỗ thoải mái cạnh cửa sổ với ghế sô pha rộng rãi.

Noah trông ở ranh giới giữa thiếu niên và thanh niên, gầy, da trắng, gương mặt xinh đến mức nếu hội chợ búp bê châu Á nào đó, chắc chắn sẽ đoạt giải (nếu thật sự hội chợ như ).

Anh là một vị khách đặc biệt, đặc điểm lớn nhất là từng ăn gì ở nhà hàng, vì dị ứng với quá nhiều thứ. Việc thường xuyên đến nhà hàng bãi biển là vì bạn Mary yêu thích các món ở đây, đầu bếp là đồng hương của cô .

Từ khi lấy bằng lái xe tháng Ba, chủ nhật hằng tuần, đều tự lái xe đưa Mary đến nhà hàng, đối diện cô , trò chuyện vui vẻ với tất cả trong khi cô ăn, đó để tiền boa vô cùng hào phóng. Tất cả nhân viên ở nhà hàng Kawi đều quý mến vị khách , đến mức vài năm , khi thấy Noah xuất hiện các bản tin chính trị - tài chính, và giới chuyên gia đạo đức chỉ trích dữ dội, ai nấy đều cảm thấy hoang mang, thể tin Noah là kiểu như .

Lần , mà Noah dẫn đến cao hơn nửa cái đầu, ăn mặc thoải mái, tướng mạo thanh tú, chỉ cần thoáng qua khiến cảm tình. Noah và sát , trông mật, như là , cũng giống như yêu, khiến Sophia khỏi tò mò.

Cô dẫn hai họ trong nhà hàng, ngoái đầu thì thấy Noah ngừng chuyện với , còn thì vài giơ tay, lơ lửng đỡ phía vai Noah, như thể sợ Noah khác va . Noah thì đang chuyện hào hứng, nhận .

Sophia từng thấy Noah vui vẻ như , cô nghĩ, đàn ông chắc chắn là quan trọng với .

Ngồi xuống , một nhân viên phục vụ rõ ràng quen Lý Thiện Tình tới, hỏi họ: "Noah, hôm nay là dịp gì đặc biệt ?"

"Là kỷ niệm một năm kể từ cuối và vị đây gặp ." Lý Thiện Tình xong đầu Trang Tự.

Trang Tự lười biếng thèm đính chính phủ nhận, bèn vênh mặt, đắc ý hỏi: "Có thể chuẩn cho tụi một chiếc bánh mừng ?"

Nhân viên phục vụ tất nhiên là . Lý Thiện Tình thành thạo gọi mấy món mà bảo Mary từng là ngon nhất.

Có thể thấy, thật sự sống ở Phiên Thành.

Vùng đất nuôi dưỡng Lý Thiện Tình, giúp mặt mày hồng hào, thở dường như dài hơn , chuyện cũng nhanh hơn. Như thể đang sức chứng minh rằng khi rời khỏi Tân Cảng, sống , mà tương lai sẽ còn hơn.

Từ ngoại hình thể thấy trưởng thành lên nhiều, giờ mặc áo hoodie của đại học, giày thể thao đen, tóc cắt ngắn, tinh thần phơi phới. Nếu thấy làn da trắng bệch quá mức, cổ tay gầy guộc, cùng dáng vẫn còn yếu ớt và chậm chạp, thì đầu gặp e là khó mà nhận thể chất từng yếu ớt đến .

Tuy nhiên, Lý Thiện Tình vẫn ăn đồ ăn của nhà hàng, điều Trang Tự phát hiện một buổi chiều bên , và cũng vẫn đạt đến mức sống như bình thường. Phiên Thành thể là khá với thể trạng của , nhưng cũng thể gọi là thiên đường.

Ví như buổi chiều bãi biển, Lý Thiện Tình nhất quyết xuống xe cùng Trang Tự để chỉ đường, chú ý, ngay bên một bụi hoa, bao lâu thì phát bệnh hen suyễn.

"Đó, đều tại cứ đường đó, hại lên cơn." lục tìm ống xịt trong túi đeo chéo, năng bừa bãi đổ cho .

Sau khi dùng ống xịt hen suyễn, chỉ năm phút , Lý Thiện Tình trở dáng vẻ quen thuộc mà Trang Tự từng thấy khi còn ở bệnh viện "cô đơn, yếu ớt, buồn bã, bất mãn".

"Trang Tự, khẩu trang trong túi ." khàn giọng , thì như cầu xin, nhưng thật là đang lệnh.

Ban đầu, Trang Tự nghĩ sẽ đeo khẩu trang giúp Lý Thiện Tình, chăm sóc cho còn là nữa . Anh tưởng bản sẽ vì Lý Thiện Tình mà d.a.o động thêm nào nữa, bởi vì trong năm qua, Trang Tự đổi nhiều.

Niềm tin rằng sẽ thành công là vì đa thời gian đều kiên định.

Suốt một năm qua, từ việc thử nghiệm lâm sàng thành công, cho đến những cuộc đàm phán ngày càng trôi chảy với đủ kiểu , Trang Tự nhanh chóng ký những hợp đồng hợp tác mà ba vẫn mãi , còn là một mới đẩy lên vị trí vì t.a.i n.ạ.n của ba nữa.

Bất kể là các lãnh đạo cấp cao trong tập đoàn, những bậc tiền bối và đồng nghiệp gặp gỡ tại tiệc tối, giờ còn ai vì trẻ tuổi mà nghi ngờ, cũng còn ai dám dùng giọng điệu bất kính để nhắc đến ba . Thế nên khi máy bay hạ cánh, Trang Tự vẫn còn giữ sự tự tin .

Anh tự nhủ với bản rằng chuyến là để khảo sát thành phố . Anh lý do vốn chẳng vững, nhưng vẫn quyết tâm định nghĩa như . Lý Thiện Tình khái niệm về ranh giới, còn thì . Tất nhiên cũng định để Lý Thiện Tình tựa nghỉ ngơi thế nhưng sự thật như thế.

Thật , từ sớm hơn nữa, Trang Tự từng nghĩ rằng sẽ bao giờ Phiên Thành, cũng bao giờ gặp Lý Thiện Tình. Đêm sinh nhật của Lý Thiện Tình, hai thể gặp , coi đó là lời cảnh tỉnh từ Chúa: cần gần, cũng cần gặp mặt. Cũng coi như dùng hết những bốc đồng sai trái của .

Lần , khi lên máy bay tại sân bay Tân Cảng, Trang Tự đưa vé cho nhân viên, trong lòng bất chợt dấy lên một cảm giác rõ ràng: nghĩ chỉ cần bản , thì thể từ bỏ tấm vé , đầu rời .

Bước chân đưa Trang Tự đến chỗ , đưa xuống máy bay, đưa đến giúp một ông lão xe lăn, đưa đến cửa , mặt một Lý Thiện Tình đang cầm điện thoại, đeo khẩu trang, gầy gò xanh xao.

Lý Thiện Tình vốn dĩ là kiểu dính khác buông ở lúc nơi, chút do dự lao lòng Trang Tự. Và thế là những cảm xúc phức tạp trong lòng lập tức thứ tình cảm trào dâng thể chối bỏ loãng , hóa thành những giọt mưa rơi xuống dòng sông.

Ý chí mất tác dụng, chẳng thể thuận lợi mà biểu hiện .

Ở Phiên Thành tám tiếng đồng hồ, Trang Tự ít, Lý Thiện Tình thì nhiều.

Ngày thường cũng vẫn liên lạc, những điều Lý Thiện Tình , Trang Tự hầu như đều từng qua. Anh cắt con tôm hùm mà Mary thích ăn, uống ly cocktail mà Mary từng bảo là ngon nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-17.html.]

Chỉ khi Lý Thiện Tình kéo câu chuyện về , Trang Tự mới trả lời vài ba câu.

"Chuyện với cái công ty P thế nào ?" Lý Thiện Tình hỏi: "Nếu mở thị trường ở đây, tiêu chuẩn chọn tình nguyện viên sẽ hạ thấp ?"

Trang Tự trả lời: "Không."

Lý Thiện Tình lập tức đảo mắt, chống tay lên cằm, : "Sao chẳng chịu nỗ lực gì cả? Giờ thì Lý tổng sắp vượt mặt đó."

"Cậu tìm nhà đầu tư ?" Trang Tự thỉnh thoảng cũng vạch trần , lời buột miệng thốt kịp suy nghĩ, nên cũng thường hối hận.

"Lý tổng giờ cần." Lý Thiện Tình trả lời đầy lý lẽ: "Nếu cần thì sẽ cả đống nhà đầu tư xếp hàng. Anh hiểu ?"

Trang Tự khẽ , kéo nhẹ khóe môi, Lý Thiện Tình lập tức : "Trời ơi, lâu lắm thấy nữa. Còn tưởng sẽ với em nữa chứ! Trang Tự, lên thật sự ."

Lúc Lý Thiện Tình câu đó, mặt nụ rõ ràng gì, giống như một thiếu niên thích bày trò nghịch ngợm, như đang châm chọc cái vẻ lạnh lùng của Trang Tự, nhưng diễn giống thật, như thể đang khen ngợi chân thành.

"Trang Tự." mở to đôi mắt, đưa bàn tay lạnh lẽo giữ lấy cổ tay đang cắt măng tây của , chạm lên đồng hồ tay , : "Cười thêm nữa mà."

"Không ăn thì đừng phiền ăn." Trang Tự chính .

Lý Thiện Tình đắc ý trả lời: "Anh kìa."

Trang Tự tin thật, kéo tay . Lý Thiện Tình lập tức nghêu ngao hát, phục vụ mang bánh kem tới, chiếc đĩa sứ trắng lớn dòng chữ "Kỷ niệm ngày...", bằng sốt chocolate.

Lý Thiện Tình trong tin nhắn gửi buổi sáng và đêm khuya giống như một đoạn mã lập trình, khiến nghi ngờ là giả. Trong cuộc gọi, xa xôi, thỉnh thoảng còn ngáp, chẳng đang ở . Chỉ lúc đối diện trong nhà hàng lúc hoàng hôn, giữa bầu khí xanh thẫm, dù chỉ uống nước lọc, vẫn sẵn sàng ăn tối cùng khi , Lý Thiện Tình mới thật sự chân thật. Từng phút từng giây bên cạnh , đều dành cho ai khác.

Nếu Lý Thiện Tình vẫn còn ở Tân Cảng.

Trang Tự , trong đầu bỗng hiện một câu, lập tức dùng bút đen để gạch bỏ.

Những suy nghĩ vẩn vơ vô ích sẽ kéo dài ký ức, hoặc rút ngắn thời gian. Trang Tự liếc đồng hồ, thanh toán xong, cảm thấy một ngày khi thức dậy chẳng gì, cũng chẳng chuyện gì xảy , sắp kết thúc .

Bóng đêm phủ lên nhà hàng, tất cả đèn đuốc đều bật sáng, chuyến bay của Trang Tự cũng chỉ còn hai tiếng nữa sẽ cất cánh: " ."

"Vậy ? Thật sự đưa sân bay ? Hay là ở thêm một đêm , nhà còn phòng trống mà." Lý Thiện Tình nhiệt tình mời gọi, kéo tay , cùng khỏi nhà hàng.

Làn gió dịu dàng đến lạ thổi qua họ, khiến Trang Tự bỗng một ảo giác sai lầm, như thể chính cũng đang sống ở nơi , nên mới cảm thấy gần gũi với cơn gió đến thế.

Trang Tự trả lời, Lý Thiện Tình lầm bầm vài câu, mở cửa xe, ghế lái.

Cậu nhấn nút khởi động, lập tức lái xe, mà bất chợt sang Trang Tự, lạ lùng : "Sao mùi bánh ngọt thế nhỉ? lau miệng sạch ?"

"Không ." Trang Tự lập tức phủ nhận điều vô lý đó.

Lý Thiện Tình nhíu mày: "Thật sự thơm, mùi rõ ràng luôn ." Rồi lập tức nghiêng qua, định kiểm tra mặt . Trang Tự tất nhiên ngăn , để đến quá gần: "Lý Thiện Tình."

"Đừng cản mà, ở miệng thì ở nhỉ? Có khi rơi mất ." Lý Thiện Tình nghiêm túc chằm chằm Trang Tự, nghiêng tới gần, thậm chí còn nhắm mắt .

Trang Tự cụp mắt xuống, bèn trông thấy hàng mi nhạt màu hơn thường của . Suốt một năm khắp nơi, gặp bao nhiêu , vẫn từng thấy ai màu lông mi như . Lý Thiện Tình thể gần hoa, nhưng nhiệt độ cơ thể như cánh hoa mùa hè. Thế nên khi thấy tiếng tim đập, trong khoảnh khắc , dường như chắc chắn Lý Thiện Tình định gì, chỉ là bất ngờ, nhưng trong lòng chẳng ý kháng cự.

Trên đường đến đây, Lý Thiện Tình " tròn mười tám tuổi", hỏi Trang Tự " coi show lớn, dẫn ?", lúc phủ nhận thì hỏi: "Thế rốt cuộc ?"

Trang Tự suýt nữa cũng giống , nhắm mắt .

Lý Thiện Tình đột nhiên giống một chú cún con, nhăn mũi lên, bắt đầu hít hít quanh , dừng ở chỗ cổ tay áo, đó reo lên vui mừng: "Trang Tự, tìm thấy !"

"Anh bánh dính lên luôn nè!" như bắt thóp của Trang Tự, hì hì lấy khăn giấy lau vết bánh tay áo : "May mà phát hiện , thì c.h.ế.t."

Rồi nhét khăn giấy hộc để cốc, vui vẻ lái xe , còn : " quan trọng như thế đấy, tháng tới tìm chơi nữa , ?"

Ngay lúc , Trang Tự thề sẽ bao giờ Phiên Thành nữa. Suốt chuyến bay, luôn hối hận vì tới tìm Lý Thiện Tình. Về đến Lợi Thành, Chu Khai Tề vẫn đang chờ . Do lệch múi giờ, đêm đó họp hai phiên, ký vài tài liệu khẩn.

Đêm ngủ ngon. Và cũng nhanh, thất hứa.

 

Loading...