[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chín giờ rưỡi sáng, chị giúp việc trong nhà, Mary gõ cửa phòng Lý Thiện Tình: "Thiện Tình, xuống ăn sáng ."

Ba đều bận rộn công việc, ngoài từ sớm, trong nhà yên ắng và vắng lặng. Cậu xuống lầu bàn ăn, còn kịp cầm muỗng thì ngáp một cái, kéo căng vết thương nơi khóe miệng.

Một trong những khiếm khuyết cơ thể của Lý Thiện Tình là dây thần kinh cảm giác đau quá nhạy, chỉ là một vết nứt nhỏ nơi khóe miệng cũng đau đến mức khiến gục xuống bàn, rên rỉ vài tiếng, trông vô cùng yếu ớt.

Hôm qua đ.á.n.h một cái, cũng cố gắng chịu đựng lắm mới mất mặt mặt bạn học.

"Ngủ một giấc vẫn còn đau ?" Mary lo lắng khôn nguôi, cúi xuống sờ vai : "Tối qua ngủ muộn lắm đúng , quầng thâm mắt to quá . Thức khuya ."

Cậu nghiêng đầu chị , nửa mặt vẫn vùi trong khuỷu tay: "Nếu chị Mary gọi em dậy lúc mười hai giờ thì em quầng thâm ."

Cậu lý do riêng để ngủ muộn, năng cũng đầy lý lẽ: "Tuần em học, vốn dĩ ngủ muộn dậy muộn tính là thức khuya."

Mary như gì đó thôi, cuối cùng vẫn thật: " phu nhân bảo là em nhà trường đình chỉ học."

" ." dậy, chống cằm, nháy mắt với chị : "Bị đình chỉ học chẳng học ?"

Mary im lặng, rót cho một ly nước cam, đặt mặt.

Cậu lập tức tỏ hào hứng uống một nửa ly, hết lời khen ngợi nước cam tươi ngon: "Chỉ cô gái giỏi nhất mới chọn cam ngon như ." Làm Mary bật , hạ thấp giọng, đầy thần bí: "Chị Mary, chị như , em kể cho chị một bí mật."

Mary quá hiểu tính Lý Thiện Tình, nụ lập tức đông cứng : "Em đừng kể cho chị."

"Không kịp nữa ." đắc ý: "Bí mật là chiều nay em sẽ ngoài."

Mặt Mary sắp nhăn , lập tức trấn an: "Chị yên tâm, em sẽ lâu, chỉ đến Đại học Tân Cảng dạo một vòng thôi."

"Phổi em mới khỏi nên đừng ngoài nữa." Mary lo lắng đến phát cáu: "Nếu phu nhân và phát hiện thì ?"

"Cho nên mới là bí mật đó mà! Em điều tra kỹ , từ hai đến năm giờ chiều em tòa, ba cũng họp, chỉ cần chúng giữ bí mật, thì ai chứ?"

Cậu thuyết phục quan sát sắc mặt chị xem dịu phần nào , đưa điều kiện hấp dẫn: "Khi về em sẽ ghé tiệm Hồng Thăng xếp hàng, mua bánh trứng chị thích nhất, mai chị nghỉ, đem picnic với các chị khác, thế nào?"

Mary tới bánh trứng của Hồng Thăng, d.a.o động thêm phần nào, suy nghĩ hồi lâu mới hỏi: "Tiên sinh phu nhân đều bậnn thật chứ?"

"Tất nhiên là thật trăm phần trăm! Nếu họ gọi điện về, thì cứ theo cách cũ của tụi , đảm bảo sai sót." cam đoan: "Với nếu thật sự xảy chuyện, em sẽ chịu trách nhiệm cả đời với chị mà, chị cũng , tên chị sẵn trong di chúc của em còn gì."

"Thiện Tình." Mary tức giận cắt lời .

Chị tin Phật, lẩm bẩm mấy câu cầu Bồ Tát đừng trách phạt, chỉ tay trung như đang điểm trán : "Sau đừng mấy lời xui xẻo đó nữa, về đúng giờ, ?"

Cậu hứa thêm nữa, ăn sáng sạch sẽ.

Buổi trưa, gọi điện cho ba , ngoan ngoãn mỗi dặn dò dài dòng một hồi. hai giờ kém vài phút, khoác áo len dày và áo khoác do Mary chọn, đeo khẩu trang thật chặt, bọc đến mức còn khe hở để da tiếp xúc với khí.

Cậu bắt taxi đến Đại học Tân Cảng, dọc đường tài xế bật đài, kênh thời sự đang bàn về tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên.

"Như đều , Công nghệ Sinh học Duy Nguyên là niềm tự hào trong ngành y học công nghệ của Tân Cảng. Kể từ khi bắt đầu quy mô quân dụng, công ty trở thành tâm điểm của công chúng suốt ba năm qua. Gần đây, khi nhà sáng lập Trang Trí Thành qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe, cuộc tranh giành quyền lực giữa thừa kế và giám đốc điều hành đang trở nên gay gắt.

"Hôm qua, giám đốc tài chính Trang Trí Trung tuyên bố di thư của Trang Trí Thành là giả, do Hàn Mạc ngụy tạo, gây nên làn sóng dư luận. Hôm nay, chúng mời đến giáo sư y học Alan Chan từ Đại học Khoa học Công nghệ Tân Cảng và luật sư Cầu Thu Tâm từ văn phòng luật Trung Nghĩa để cùng phân tích tương lai của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên..."

Vừa đến đây, tài xế bực bội tắt đài, chuyển sang phát nhạc.

"Ngày nào cũng về cái công ty c.h.ế.t tiệt đó." ông lầm bầm: "Ánh sáng y học gì chứ, thứ giúp giới nhà giàu kéo dài tuổi thọ, liên quan gì đến bình thường tụi tui."

Cậu gì, nhưng thấy tài xế vì kích động mà ho mấy tiếng, theo phản xạ kéo khẩu trang sát hơn, hạ kính xe một chút.

Tài xế liếc qua gương chiếu hậu, như hài lòng: "Cậu em ? bệnh."

"Xin , cúm khỏi, sợ lây cho ." giải thích trơn tru.

Thật cúm, mà hen suyễn nặng, hít steroid sáng tối, giọng vĩnh viễn khàn khàn, bệnh, chẳng ai nghi ngờ.

"À, ." Tài xế ngẩn , gì thêm, khi dừng đèn đỏ còn lục hộp lấy khẩu trang đeo .

thì tài xế cũng sai, phần lớn gia đình dù bán hết của cải cũng chắc trả nổi phí cấy ghép SyncPulse, huống chi là chi phí duy trì thuốc, đúng là con trời.

điều đó cũng chẳng thể giảm niềm đam mê gần như cuồng nhiệt của Lý Thiện Tình đối với Công nghệ Sinh học Duy Nguyên.

Mười hai năm , tiến sĩ Trang Trí Thành quân đội ủy thác, chủ trì phát triển dự án bộ điều tiết t.h.u.ố.c y sinh SyncPulse. Sau khi mô hình thế hệ đầu tiên mắt, các thử nghiệm lâm sàng cho thấy hiệu quả vượt trội trong việc kiểm soát cơn đau và điều trị bệnh mãn tính.

Khi phát triển đến thế hệ thứ hai, thiết điều tiết khả năng cập nhật, yêu cầu về các chỉ cơ thể của cấy ghép cũng hạ thấp. Sau nhiều năm thử nghiệm, ba năm , thiết quân đội triển khai cấy ghép quy mô lớn.

Năm mười ba tuổi, bản tin . Vài năm đó, liên tục theo dõi các thành tựu nghiên cứu của Khoa học Sinh học Vi Sinh, dần dần nhận : thiết điều tiết t.h.u.ố.c mang tên SyncPulse chính là hy vọng duy nhất để cuộc sống như bình thường.

Từ khi chào đời, từng lấy một ngày khỏe mạnh. Không chịu lạnh, cũng chịu nóng, chỉ cần chạy vài bước là cơn hen suyễn sẽ bùng phát, hoạt động thể chất đều thể tham gia. Từ nhỏ đến lớn, khi bạn bè nghỉ hè chơi khắp nơi, thì với , nếu nghỉ hè mà viện là may mắn lắm .

Với trí tuệ của , vốn dĩ thể học vượt lớp, giờ lẽ đại học. do thường xuyên ốm đau xin nghỉ, khi vài tuần, khi tới cả năm, nên thời học sinh của cứ thế kéo dài lê thê.

Dạo gần đây cũng , nhập học cảm lạnh, cảm kéo theo viêm phổi, viện một tháng mới khỏi. Nếu thể cấy ghép SyncPulse, chắc chắn nông nỗi .

Giữa năm nay, tiến sĩ Trang công bố tại buổi họp báo về mô hình thế hệ thứ ba rằng, ông đạt thỏa thuận với quân đội, sẽ thúc đẩy công nghệ điều tiết t.h.u.ố.c thị trường y tế dân sự, nhằm đóng góp cho tương lai của ngành y.

Lúc , xem buổi họp báo, giọng dần kích động của tiến sĩ Trang, cũng như thấy dáng vẻ khỏe mạnh của chính trong tương lai qua màn hình điện tử.

Xe taxi dừng tại điểm xuống gần Đại học Tân Cảng nhất, trả tiền, tài xế chúc sớm khỏe.

Ngoài trời bắt đầu lất phất mưa, "cảm ơn", đội mũ áo khoác lên xuống xe, về phía tòa nhà nghiên cứu y sinh.

Hai giờ bốn mươi lăm phút, tới chân tòa nhà thí nghiệm, khéo bắt gặp hôm qua mà thấy từ cửa kính.

Người thừa kế từng xuất hiện bản tin mặc chiếc áo khoác gió màu đen, dáng vẻ tuấn tú, cao gầy, nhưng gương mặt nghiêm nghị, chỉ thoáng qua là ngay: tuyệt đối kiểu dễ gần.

Muốn lịch trình của khó. Chỉ cần dựa theo thông tin mà vài phòng thí nghiệm của Đại học Tân Cảng công bố trang web, kết hợp với giáo trình năm ba là thể suy đoán đại khái. Với , lẽ lén trốn khỏi nhà còn khó hơn điều tra lịch học của .

Nếu buộc chấp nhận mạo hiểm để phát hiện mà đến tìm , thì cho rằng đó là do tò mò, chiếm hữu và ham kiểm soát của bản kết hợp .

SyncPulse là hy vọng của , nên cũng . Cậu cần đến gần thêm chút nữa, hiểu rõ hơn mới thấy an lòng.

Hơn nữa, vẻ ngoài của quá nghiêm khắc, còn thích để ý đến , khiến vui, phá vỡ hình tượng đó, đổi một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-2.html.]

Không một ai sống mà thể phớt lờ . Nghe vẻ vô đạo đức, đầy cái , nhưng vốn hề phủ nhận sự vô đạo đức của , cũng chẳng mấy bận tâm.

Gió thổi lướt qua mặt , lạnh buốt và ẩm ướt. Cậu định bước tới giả vờ tình cờ gặp, thì xe của bỗng chạy đến cửa tòa nhà.

Thấy định lên xe, sốt ruột bèn chạy nhanh hai bước, lao về phía bậc thang.

Anh hẳn là sức khỏe , bởi phản ứng của cực nhanh. Chỉ mới liếc thấy động tác của , ngay lập tức lùi một bước, cơ thể thoáng hiện tư thế phòng .

Nhìn thấy đôi mắt lộ phía chiếc khẩu trang, khựng , lẽ nhận , trong mắt thoáng hiện sự nghi hoặc và cảnh giác.

"Lại gặp ." chào hỏi một cách tự nhiên. Đồng thời cũng để ý thấy, khi giọng khàn khàn của , ánh mắt của khựng .

"Sao ở đây?" nhíu mày, hỏi.

Cậu vốn định thẳng " đến tìm ", dù cũng mặt dày quen . chỉ mới chạy vài bước, lồng n.g.ự.c nặng trĩu, há miệng thở, phát hiện tiếng rít nhẹ của cơn hen bắt đầu, cơ thể loạng choạng, theo bản năng đưa tay bám lấy cánh tay , mò trong túi lấy ống xịt.

Rõ ràng cũng thấy, nhận phát tác cơn hen suyễn, nhưng hất tay .

Cậu kéo khẩu trang xuống để xịt thuốc, động tác nhỏ, thêm vốn dễ gây chú ý, thế nên nhanh chóng khiến những xung quanh ngoái . thấy đúng lúc, chờ cơ thể định , bèn thản nhiên hỏi : " thể lên xe cùng ?"

Cậu chăm chú quan sát sắc mặt của , nghĩ rằng chắc hẳn cũng đang do dự, vốn nên từ chối thẳng thừng như hôm qua. rõ ràng vô tình, cuối cùng chỉ lạnh nhạt : "Lên xe ."

Cậu mưu kế thành công, tủm tỉm chui xe, chờ đóng cửa xong còn cố tình hỏi: "Sao đeo khẩu trang mà vẫn nhận thế, ấn tượng với sâu đậm quá nhỉ?"

Tài xế nghiêng mặt, liếc họ một cái.

"Cậu đến đây gì?" Gương mặt của hiện rõ vẻ vui, như thể đang phép lịch sự kiềm chế, cố nén giận, hỏi thêm một : "Sao đang ở phòng thí nghiệm?"

" tìm , quanh trường lâu ." gần như miễn dịch với sự ghét bỏ của khác, bình thản dối: "Có lẽ Bồ Tát thương bộ lâu quá, nên cho gặp ."

Anh nhíu mày: "Tìm chuyện gì?"

Cậu nghiêng đầu, với : "Muốn quen với ."

Người bình thường đa phần đều dễ xiêu lòng kiểu của . Đáng tiếc, trong đó, thẳng thừng vạch trần: "Cậu của ? Không rõ chuyện thì xuống xe ."

Cậu thấy nghiêm túc, thêm xe chạy đến khu vắng , đành nửa thật nửa giả : "Tại l..m t.ì.n.h nguyện viên thử nghiệm lâm sàng của SyncPulse."

Có lẽ ngờ , trong mắt thoáng nét bối rối.

Gạt , phần đắc ý, bèn tiếp lời: " hen suyễn nặng, cũng thấy đấy, vì mới luôn theo dõi công ty của tiến sĩ Trang. Các sắp đưa sản phẩm thị trường dân dụng, đầu tiên cấy ghép. Anh thể , chứ cơ thể mang nhiều bệnh lắm, điều kiện thể chất xuất sắc như , chắc chắn đủ tiêu chuẩn. đồng ý, nên mới đến tìm ."

"Ngay cả luật sư Chu cũng đồng ý, tìm thì ích gì?" với vẻ đau đầu: "Vả , thành niên, cấy ghép."

" sắp CEO đúng ? thể cho danh sách chờ mà. Đến lúc tới lượt thì cũng tròn mười tám." Không , thấy vẻ bất lực gương mặt , sinh một loại hưng phấn gần giống như chiến thắng.

Lúc đó ngờ, cảm giác hưng phấn về trở thành một thói của , ngừng lặp .

Còn thì chẳng hề , thực sự tưởng rằng đến tìm chỉ để danh sách tình nguyện viên. Anh một lúc, dường như chẳng thêm gì nữa: "Thứ nhất, CEO. Thứ hai, dù là CEO, cũng giúp . Việc hôm nay sẽ với luật sư Chu, cũng đừng nhắc chuyện nữa. đưa về."

"Chia tay sớm ?" tỏ hài lòng, nhưng hôm nay đúng là quá mức , sợ ép mạnh quá đuổi xuống xe, đành tạm thời thỏa hiệp: "Vậy thể đưa tới tiệm bánh Hồng Thăng ? mua bánh trứng cho chị Mary ở nhà."

"Được." chỉ đáp gọn một chữ, bảo tài xế: "Đến tiệm Hồng Thăng gần nhất."

Thấy đồng ý, nhịn hỏi: "Nếu đến trường tìm nữa, chỉ nhắn tin cho , trả lời ?"

"Không." Giọng lạnh tanh.

Cậu dội một cú đau, mặt nhăn nhó, truy hỏi: "Một tin cũng trả lời ? Mười tin thì chắc cũng sẽ trả lời một tin chứ?"

"Lý Thiện Tình, thể đừng nữa ?" như sắp phát điên, đầu tiên gọi tên .

Cậu thở dài, lấy ống xịt hen suyễn trong túi nghịch, lặng lẽ đầu ngoài cửa sổ. Một lúc , thấy sắc mặt bình tĩnh hơn nhiều, cúi đầu xem gì đó điện thoại, vẻ là tài liệu nghiên cứu. Thói quen phá rối nổi lên, kìm mà cắt ngang: "Trang Tự, gọi tên một nữa , lắm."

Cuối cùng, thật sự đuổi xuống xe. May mà tiệm Hồng Thăng cũng xa, chỉ còn năm trăm mét. Cậu kéo khẩu trang lên, lề mề bộ một đoạn thì tới nơi.

Chiều ngày thường, tiệm Hồng Thăng xếp hàng. Cậu nhanh chóng mua bánh trứng cho chị Mary, tiện tay chụp một tấm ảnh gửi cho , nhắn thêm: "Cảm ơn đưa tới tiệm Hồng Thăng."

Không hồi âm.

Bắt xe về nhà, cửa Mary xịt dung dịch khử trùng, bôi t.h.u.ố.c khóe miệng, cuối cùng cuống quýt lấy nhiệt kế, đo lẩm bẩm: "Trời ơi, đừng chuyện gì nhé."

"Dù nhiễm virus thì cũng phát bệnh nhanh ." quen chị đối xử như búp bê, : "Ít nhất cũng đến nửa đêm mới sốt lên. Đến lúc đó em sẽ tự dậy uống t.h.u.ố.c hạ sốt."

"Đừng linh tinh." Mary thấy xui, bĩu môi, tự qua khấn Bồ Tát.

Cậu cầm điện thoại lên, thấy Mạc Trọng Kỳ bạn cùng nhóm môn sinh học gửi cho danh sách việc , còn nhắn thêm một câu quan tâm: "Thiện Tình, chứ?"

"Ổn lắm." trả lời: "Đang ngủ ngon lành ở nhà, cảm ơn hôm qua giúp chặn Diệp Bác An ."

"Có gì ! với ba lý do ?"

"Không, chẳng gì đáng cả."

"Không thì phạt ?"

"Không ." thấy Mạc Trọng Kỳ lo lắng, bèn an ủi : "Sức khỏe cũng chẳng chịu nổi phạt, mắng vài câu là xong."

"Mọi đều mắng ." Mạc Trọng Kỳ : "Mình cũng mắng nó từ lâu , suốt ngày mấy lời chẳng hổ. vẫn nên chú ý an , sức khỏe , cứ nép lưng ."

Hai trò chuyện thêm vài câu, bỗng nghĩ đến .

Chọc cho mở miệng thực sự thú vị. Rõ ràng chỉ hơn ba bốn tuổi thôi, lúc nào cũng nghiêm khắc như một lớn ? là một tiếng trêu chọc , thấy như ba thu trôi qua. Cậu ngứa ngáy trong lòng, suy nghĩ một chút gửi một tin nhắn: "Nếu cho l..m t.ì.n.h nguyện viên cấy ghép, thể cho đến thực tập ở phòng thí nghiệm t.h.u.ố.c nano của tập đoàn các ? Muốn phong phú thêm hồ sơ hoạt động của mà. cũng học ngành kỹ thuật y sinh trong đại học, đàn em của ."

Khoảng hai tiếng , xong hết bài vở, nhưng vẫn thấy hồi âm. Trong lòng thầm nghĩ, lẽ chặn thật ? Cũng nhỏ mọn quá .

lúc đó, điện thoại đột nhiên hiện một tin nhắn mới.

Anh : "Tự gửi CV đến hòm thư của chương trình thực tập bên tập đoàn."

 

Loading...