[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chưa đến mấy ngày, Lý Thiện Tình thật sự xong một bản lý lịch, thậm chí còn thần thông quảng đại đính kèm một bức thư giới thiệu từ một giáo sư nổi tiếng trong ngành sinh học phân tử. Có điều gửi đến hòm thư chính thức của chương trình dành cho học sinh trung học của phòng thí nghiệm, mà gửi thẳng cho Trang Tự.
Lúc Trang Tự nhận email mới, đang cùng rời khỏi tòa nhà văn phòng trụ sở tập đoàn.
Sáng hôm đó, cuối cùng cũng dần thoát khỏi nỗi đau, bảo với rằng bà nhận cuộc gọi từ Chu Khai Tề, đồng ý sẽ đến trụ sở một chuyến ngày mai để tham dự cuộc họp đồng quyết sách của tập đoàn.
Từ khi ba qua đời, tình hình trong tập đoàn rối như tơ vò, các bộ phận đều đùn đẩy trách nhiệm, hầu như dự án nào tiến triển suôn sẻ.
Ngay khi cuộc họp bắt đầu, Hàn Mạc tỏ thái độ ngạo mạn, liên tục ngắt lời báo cáo của các bộ phận nghiên cứu. Anh nhiều mở miệng giải thích giúp, gã im lặng vài phút tiếp tục gây khó dễ. Mấy vị lãnh đạo cấp cao đầu là Chu Khai Tề nhịn nổi nữa, lập tức đối đầu với gã. Cuối cùng chẳng quyết định chuyện gì, chỉ hai cái ly là đập vỡ.
Mẹ quá kích động, chỉ đợi khi mấy đập xong ly, bầu khí trở nên lạnh lẽo mới lên tiếng: "Hàn Mạc, khi Trí Thành còn sống, chẳng thấy hiểu về y học đến , dạo đang tự học ?"
"Chị Nguyên Sương, lâu chị gặp ." thái độ Hàn Mạc dịu đôi chút, nhưng cũng đến mức gọi là tôn trọng: "cũng hiểu công ty bằng ."
Cuối cùng, cuộc họp đồng quyết sách kết thúc mà chẳng đưa quyết sách nào. Bước khỏi phòng họp, sắc mặt ai nấy đều âm trầm.
Trước , thường cùng ba đến phòng thí nghiệm, nên quen với mấy trưởng nhóm trong đó. Họ giữ con , trò chuyện một lát, kể lể khó khăn đột ngột mà phòng thí nghiệm đang đối mặt. Nói tới lui nhắc đến ba , khóe mắt ai nấy đều đỏ hoe.
Rời khỏi công ty, họ đến nhà Chu Khai Tề.
Chu Khai Tề thích nấu ăn. Trước hầu như mỗi tuần hai nhà đều tụ họp một , đến nhà họ Chu nếm thử món mới ông học . Lần cuối cùng cũng chịu khỏi nhà đến công ty, Chu Khai Tề bèn đề nghị đến nhà ông ăn cơm cho thêm phần náo nhiệt, từ chối.
Vừa lên xe, điện thoại của hiện thông báo thư mới, là từ Lý Thiện Tình.
Về việc hòm thư của , chẳng còn bất ngờ nữa. Với khả năng thu thập thông tin của theo như , chuyện gì cũng là điều hết sức bình thường.
Mấy ngày nay, bám riết lấy theo kiểu phiền phức, chỉ thỉnh thoảng gửi một hai tin nhắn cho . Anh chẳng trả lời cái nào, cũng ầm lên, thỉnh thoảng gửi một cái, tự chuyện một chuyển qua đề tài mới.
Có vài tin nhắn thật khiến hứng thú. Ví dụ như dự án tham gia vòng sơ khảo cuộc thi Kỹ thuật Khoa học khu vực Tân Cảng, đề tài về cabin y d.ư.ợ.c thế hệ mới sử dụng bộ giải phóng d.ư.ợ.c phẩm dạng chậm, lấy SyncPulse tài liệu tham khảo, ứng dụng nhiều lớp vật liệu nano khác tùy khu vực, kèm theo là chương trình tính toán lượng t.h.u.ố.c giải phóng .
Đây chính là một trong những nội dung mà phòng thí nghiệm d.ư.ợ.c phẩm nano của tập đoàn đang nghiên cứu. Nếu nhận thư là ba , chắc chắn sẽ hồi âm và động viên . ba . Tính cách cứng rắn hơn một chút, chỉ cần nghĩ tới dáng vẻ đắc ý hôm đó của xe, khi đạt mục đích ăn chẳng kiêng dè, thì thấy hồi âm nữa, quyết định coi như thấy gì.
Bởi , chỉ cần trả lời một câu thôi, nhất định sẽ đeo bám mãi dứt, thật khiến đau đầu.
Ví dụ như hiện tại, trong lòng rõ ràng là đến cả cũng thể chắc chắn rằng bản lý lịch nhất định xuất sắc, mà trong email vẫn cứ giả vờ khiêm tốn, rằng: "Trang Tự, chương trình học sinh trung học của phòng thí nghiệm các cạnh tranh dữ quá, em xem lý lịch đoạt giải của trong tin tức năm ngoái, sợ lý lịch của đủ nổi bật, thể giúp em đ.á.n.h giá thử ?"
"À đúng , thầy Triệu là giáo sư phụ trách huấn luyện IBO của em, em nhắc với thầy là xin chương trình , thầy nhất quyết đòi thư giới thiệu, em từ chối cũng xong, đành nhận . Cũng gửi bản cho luôn."
Cứ như một con công đang xòe đuôi .
Anh mà cạn lời, chẳng mở bất cứ tệp đính kèm nào, đặt điện thoại sang bên cạnh.
lúc , điện thoại của Chu Khai Tề vang lên. Ông nhận một cuộc gọi, đầu với con : "Phải vòng một chút, đến trường đón Tư Lam. Tài xế gọi bảo xe hỏng giữa chừng."
Chu Tư Lam là con trai của Chu Khai Tề, nhỏ hơn hai tuổi, đang học trung học. Trường của cũng xa, xe chạy đến gần cổng trường thì thấy . Chu Tư Lam mặc đồng phục, đeo cặp sách, ngay ngắn bên cạnh khung xe đạp.
So với gửi email , thiếu niên mới thực sự mang dáng vẻ của một học sinh trung học bình thường.
Cửa xe mở , Chu Tư Lam lễ phép chào con , lập tức cúi , xuống hàng ghế cuối của chiếc xe thương vụ.
Chu Tư Lam lớn hơn một lớp, đang trong giai đoạn then chốt của quá trình chuẩn thi đại học. Chu Khai Tề vốn để tâm đến việc học của con trai, thấy yên lập tức bắt đầu cùng bàn về tiến độ các môn học gần đây.
Chu Tư Lam từ nhỏ chút ngưỡng mộ , thỉnh thoảng dẫn dắt câu chuyện sang phía . Anh chia sẻ vài kinh nghiệm thi cử năm đó của , Chu Khai Tề lập tức với con: "Tư Lam , những thứ đó hình như phù hợp với con , con khỏi cần hỏi cũng ."
"Nghe nó kể nhẹ nhàng như , nào là đoạt giải giải nọ." Mẹ chen bằng giọng điệu nhàn nhạt: "Chứ đêm thi, hai ba con nhà họ cũng mất ngủ cả đêm ở nhà đấy."
Nói xong, mấy trong xe cùng bật , bỗng nhiên yên lặng. Như thể trong khoảnh khắc , họ về những tháng ngày hai nhà còn sum họp, ấm êm, nhưng chỉ một chốc , thực tại kéo tất cả trở về.
Anh lớn lên ở Tân Cảng.
Thời thơ ấu, việc học của luôn đổi theo công tác của ba , từ nhà trẻ dành cho nhân viên phòng thí nghiệm y học quốc gia nội địa, đến trường con em quân nhân gần đơn vị ba phục vụ. Đến cấp hai, một trường trung học tư thục ở ven biển, từng nhảy lớp hai , cũng đoạt ít giải thưởng, nên khá nhiều trường đại học để mắt đến.
Khi chọn đại học, đúng lúc trụ sở chính của tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên chuyển đến Tân Cảng, ba mong quen với môi trường mới cùng hệ thống quản lý của công ty, nên Đại học Tân Cảng.
Kế hoạch cuộc đời ban đầu vốn hảo: khi nghiệp, học tiếp vài năm, phòng thí nghiệm, từng bước trở thành cánh tay đắc lực của ba, trợ thủ đắc lực, cánh tay trái . Nhìn thế nào cũng chẳng sơ suất gì.
Chỉ là cuộc sống chuyện cổ tích, còn bản cũng vạn sự như ý như vẫn tưởng. Khi rơi nỗi đau từng hình dung, vẫn chỉ thể nghiến răng bước tiếp.
Một lát , Chu Khai Tề lên tiếng phá vỡ sự im lặng, bắt đầu đến các trường và chuyên ngành mà Chu Tư Lam đang cân nhắc. Bầu khí trong xe trở nên rôm rả.
Anh họ trò chuyện, thấy màn hình điện thoại sáng lên mấy , là tin nhắn mới. Trong lòng rõ là ai gửi tới, nhưng vẫn . Mẹ để ý, bèn hỏi: "Nhiều tin nhắn thế, con xem ?"
So với việc những dòng tin kỳ quặc mà gửi, thì càng giải thích với trong xe về sự tồn tại của . Vì mở lên xem qua một chút, phát hiện phần lớn là thông báo từ nhóm thí nghiệm, chỉ một tin của : "Trang Tự, nhận email của em ? Tuần là hạn cuối đăng ký đó. Giúp em xem với, ơn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-3.html.]
Ánh mắt của vẫn cứ liếc sang, nếu trả lời dòng nào, sợ bà sẽ sinh nghi, bèn đơn giản gõ vài chữ: " đang bận, tối xem."
"Vậy đợi ." Lý Thiện Tình trả lời: "Tuy sức khỏe , nhưng nếu là tin nhắn của thì dù thức trắng đêm cũng sẽ đợi."
Anh thật sự từng gặp kiểu thiếu niên nào như thế , chỉ nếu định trao đổi thì chuyện cho bình thường, đừng gửi những câu kỳ lạ như thế. hiểu rõ tính cách đối phương, lo nếu , sẽ càng hăng m.á.u mà gửi nhiều hơn, nên đành nhẫn nhịn, cất điện thoại .
Trong bữa tối tại nhà họ Chu, năm đều phần lơ đãng. Không trò chuyện chuyện gia đình, nhưng đều cố né tránh chuyện ba còn, rốt cuộc vẫn luôn vòng về chủ đề , càng càng phản tác dụng.
Sau bữa cơm, thêm một lát, và chào về. Trên đường về nhà, lặng lẽ ngoài cửa sổ. Khi xe rẽ đường hầm, đầu , thấy bà ngả nhẹ đầu gối ghế, ngủ mất .
Ánh đèn trong đường hầm lập lòe sáng tối, bóng tối trải dài gương mặt bà. Gò má nhô cao, làn da mỏng như trong suốt.
Mẹ vốn là giám đốc tài chính của một doanh nghiệp lớn, vài năm mắc bệnh nặng, từng bước qua Quỷ Môn Quan, đó luôn ở nhà tĩnh dưỡng. Sau khi ba qua đời, chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, bà gầy gò đến biến dạng, giống hệt dáng vẻ ngày xưa khi hóa trị, trong bệnh viện.
Anh dời mắt ngoài cửa xe, cho phép bản xa rời hiện thực trong chốc lát như một kiểu xa xỉ.
Về đến cổng nhà, tỉnh dậy, hai gì nhiều, ai về phòng nấy.
Anh xem xong báo cáo và tài liệu của Chu Khai Tề cùng mấy vị phụ trách thí nghiệm gửi tới, rửa mặt xong định nghỉ, thì chợt nhớ vẫn còn một bản sơ yếu lý lịch xem. Dù cũng buồn ngủ, mở thử.
CV của quả thật nổi bật. Mới mười lăm tuổi đoạt giải bạc Olympic Sinh học, là tấm huy chương duy nhất trong ba năm qua của thành phố Tân Hải. như , còn đạt giải vàng cuộc thi đổi mới khoa học kỹ thuật cấp thành phố.
Từng hạng mục danh hiệu thể liệt kê hết trong hai trang giấy. Bảo giáo sư Triệu thư giới thiệu tha thiết như , rằng là học sinh thiên phú cao nhất mà ông từng gặp trong suốt quá trình phụ trách đào tạo IBO thành phố Tân Hải.
Bỏ qua ấn tượng cá nhân, nếu một nhân tài như thế gia nhập đội ngũ nghiên cứu của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, đối với tập đoàn mà , đúng là cơ hội khó tìm. Anh tạm thời gác thành kiến, giữ thái độ trân trọng tài, trả lời email của : "Hồ sơ ấn tượng, chắc chắn sẽ giành suất thực tập."
Lúc đó cũng khuya, hy vọng ngủ , để khỏi nhận những tin nhắn quấy rối giờ ngủ. hy vọng thành. Cậu lập tức gửi email cảm ơn, đó nhắn thêm một tin: "Thật sự ấn tượng ? vẫn tự tin lắm. Mình thể gọi điện chuyện cụ thể ?"
...
Anh trả lời : "Không ."
Cậu gửi tới mấy biểu cảm mặt , khiến thật sự chịu nổi, bèn gọi thẳng điện thoại cho . Cậu chẳng để chờ đến một giây bắt máy, giọng phấn khởi hẳn: "Sao ? , trễ thế mà gọi cho là chuyện gì?"
Ban đầu định nghiêm túc cảnh cáo, ai ngờ lời mà tức đến suýt hít sâu một . Thái độ " ăn cướp la làng" như thế mà mang học hành thì chắc giờ xong bằng tiến sĩ .
"Anh." thấy trả lời, gọi đầu dây bên thêm một tiếng: "Anh, tín hiệu kém hả?"
Giọng mang theo chút khàn khàn, chắc là do thường xuyên dùng t.h.u.ố.c steroid dạng hít vì hen suyễn. Dù , thể là dễ .
Không thấy gương mặt đắc ý của , chỉ giọng là sức khỏe , bình thường chắc cũng khó mà nặng lời với .
Anh tin chắc lợi dụng giọng và ngoại hình của ít để chiếm tiện nghi khác.
bình thường, dễ mắc bẫy, nghiêm túc cảnh cáo: "Lý Thiện Tình, nếu mỗi ngày vô cớ phiền như thế, thì giữa chúng còn thể những trao đổi học thuật và công việc ý nghĩa hơn."
"Những trao đổi nào cơ? là gì của ?" hỏi: "Bạn bè ? Nếu thì cần."
Cậu nhẹ nhàng, hời hợt, còn mang theo vẻ khiêu khích rõ rệt cùng chút trẻ con cố tình.
Không ngờ trơ trẽn đến thế, gần như sắp mất kiên nhẫn: "Làm bạn với thì sẽ gì?"
"Anh thực dụng thật đấy, cái gì cũng đến lợi ích." giọng mang theo vẻ tủi .
Anh im lặng hai giây, tiếp: "Thế nếu gửi những nội dung giá trị cho , tính là phiền ?"
Theo lý thì giá trị thì tính là phiền, nhưng thật sự dung túng cho cái tính giở trò của , lời dễ , bèn trả lời: "Trước khi chính thức phòng thí nghiệm, đừng liên lạc với nữa."
"Lâu luôn á? Dự án hè mà, danh sách ba tháng nữa mới công bố." cực kỳ bất mãn, ầm lên ở đầu dây bên : "Anh đối xử với một học sinh bản lý lịch xuất sắc như thế ? Vậy thì thèm nộp đơn nữa, ai thì ."
ngay đó, bất ngờ tự tìm bậc thang cho bước xuống: "Thôi , phòng thí nghiệm của các chắc chắn mất một thực tập sinh xuất sắc như thế, luôn nghĩ cho khác mà, thể để các bỏ lỡ , vẫn sẽ nộp đơn."
" sẽ cố gắng phiền nữa, ?" dịu giọng, mềm như bông.
Nếu là ba năm năm năm , sẽ lập tức từ chối, bởi vì khi hiểu rõ con thật sự của .
lúc , vẫn rõ ràng, cuối cùng vẫn nhẹ tay một chút, " " dứt khoát đó cũng là điều khó tránh ở con .
Tác giả lời :
Cuộc sống thường ngày của Lý Thiện Tình: Biết uốn .
Cuộc sống thường ngày của Trang Tự: Không gì luôn.