[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Thiện Tình luôn cho rằng đời việc gì , ngoại trừ việc giữ cho bản khỏe mạnh đúng lúc cần thiết.
Lệnh đình chỉ học một tuần mà nhà trường dành cho hết, đêm ngày trường, vết thương ở khóe môi lành thì bất ngờ ho dữ dội. Từ buổi chiều, cánh tay bắt đầu ngứa ngáy, đau rát như đốt cháy.
Lý Thiện Tình bệnh lâu năm nên cũng chút hiểu , tự đoán là dị ứng, chẳng mấy để tâm, chỉ uống t.h.u.ố.c giảm đau và t.h.u.ố.c chống dị ứng trong phòng việc gấp rút thành phần bài tập nhóm môn Sinh học mà Mạc Trọng Kỳ gửi đến.
Mấy hôm , bận rộn chuẩn hồ sơ và tài liệu đăng ký thực tập, nhờ giáo sư Triệu thư giới thiệu, còn thiện đề án tham dự vòng tuyển chọn cuộc thi lớn, bận tới mức lén thức đêm hai hôm liền.
Đến khi sắp trường, Mạc Trọng Kỳ hỏi đến, mới chợt nhớ quên mất bài tập.
Mở máy tính , tra tài liệu gõ máy, ngừng gãi. Đến khi thành xong, mới phát hiện da tay rướm máu, cả mảng da nổi đầy vết ban đỏ.
Thật lẽ là do t.h.u.ố.c giảm đau da tê dại, nhưng trong lòng Lý Thiện Tình vững tin: đau và ngứa đỡ nhiều .
Cậu học chứ đến bệnh viện nên cũng chẳng định . Lợi dụng lúc Mary để ý, tự lấy thêm một viên t.h.u.ố.c giảm đau, chiếc áo thun tay dài hơn.
Ai ngờ lừa Mary, qua mắt nổi ba hiếm hoi mới về nhà ăn tối cùng một bữa.
Bữa cơm mới ăn vài miếng, phát hiện cứ vặn vẹo ghế vì gãi mà dám, liếc vài hỏi: "Con thấy khỏe ở ?"
"Bị dị ứng ?" Ba quan sát càng kỹ, mở miệng lập tức trúng ngay trọng tâm: "Kéo tay áo lên cho ba xem thử."
Không còn cách nào, Lý Thiện Tình đành kéo tay áo lên một nửa, để lộ chút ít, đối diện với ánh mắt rõ ràng đổi của ba , vẻ như chẳng gì xảy , thản nhiên : "Chiều con uống t.h.u.ố.c dị ứng và giảm đau, đỡ hơn nhiều , chỉ là vì gãi mạnh quá nên mới thấy rõ thôi."
Mary từ bếp bước , thấy lập tức hít sâu một , suýt nữa rơi bát canh: "Thiện Tình, tay em ?!"
"Có ạ." Lý Thiện Tình rụt tay trong tay áo, giả ngu: "Ngứa chút nên gãi vài cái thôi mà."
"Biết bệnh mà chịu chữa." Mẹ nhỏ tiếng trách, gọi video cho bác sĩ gia đình.
Lý Thiện Tình rúc trong ghế, vẻ ngay thẳng mà nhấn mạnh: "Thật sự nghiêm trọng mà, là giấu bệnh chứ."
Không ngờ bác sĩ Trương chỉ sơ qua nhận định là mề đay cấp tính, yêu cầu Lý Thiện Tình lập tức đến bệnh viện, chậm trễ. Thế là cả nhà ba vội vã ăn thêm mấy miếng cơm, lên xe lao thẳng đến bệnh viện Dịch .
Trên đường đến bệnh viện, trời tối, bầu trời đêm xanh thẫm. Tài xế lái nhanh, Lý Thiện Tình bắt đầu phát bệnh nặng hơn, da càng lúc càng ngứa, càng lúc càng đau, đầu óc vốn tỉnh táo sáng suốt bỗng chốc trở nên choáng váng vì sốt.
Mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y cho gãi, khó chịu đến nôn, nhịn lấy lòng bàn tay cọ thật mạnh qua lớp áo vùng da đang ngứa, chỉ mong dễ chịu hơn đôi chút.
Mỗi chịu đựng cơn đau thể xác, luôn khó chịu đến mức chỉ tự tay m.ổ x.ẻ đốt sống cổ và lưng , nhét đó loại t.h.u.ố.c thể quản lý cả đời, hoặc móc não , bằng một bộ não khỏe mạnh hảo hơn.
Bao giờ mới thể sống như bình thường đây? Tại thể tự kiểm soát sức khỏe của ? thực sự chán ghét thể yếu đuối, bất lực . Chính cơ thể ngăn cản tất cả những gì .
Lý Thiện Tình mơ màng, trong đầu ngừng suy nghĩ. Khao khát tái tạo bản một nữa, khao khát đến mức căng cứng đau đớn, mà cuối cùng vẫn chẳng gì.
"Cục cưng ." Mẹ đang khó chịu, xót xa ôm chặt hơn: "Đừng lo, ba trách con vì , mai là sẽ thôi."
Lý Thiện Tình nghiến răng, tựa đầu vai . Ba cũng an ủi bằng giọng dịu dàng: "Bác sĩ Trương gọi điện báo cho bệnh viện , Alice đang chờ ngoài cổng."
Alice là điều phối viên y tế phụ trách việc tiếp đón Lý Thiện Tình nhiều năm nay ở bệnh viện. Tần suất gặp cô còn nhiều hơn gặp hiệu trưởng trường . Cô và y tá chuẩn sẵn xe lăn, chờ ngay cửa khu khám.
Vừa xuống xe, Lý Thiện Tình phát hiện thật sự nổi nữa, bèn xuống xe lăn, đẩy khám bệnh và xét nghiệm máu.
Kết quả đúng như lời bác sĩ Trương : mề đay cấp tính, lẽ do triệu chứng quá nghiêm trọng nên cần nhập viện điều trị. Thế là, Lý Thiện Tình đưa về căn phòng bệnh VIP2 quen thuộc nhất của .
Năm mười bốn tuổi, Lý Thiện Tình từng sống ở đây suốt một năm, nhắm mắt cũng thể tự nhiên trong căn phòng bệnh . Đi qua phòng tiếp khách, nhà vệ sinh công cộng, phòng ngủ phụ, đến phòng ngủ chính, sẽ thấy ti vi, một bộ sofa, rèm cửa tự động màu kaki, và chiếc giường bệnh thể nâng lên hạ xuống.
Cậu hộ lý đỡ lên giường bệnh, y tá giúp truyền dịch. Kim tiêm đ.â.m mu bàn tay, cảm giác đau đớn đối với mãnh liệt, nhưng tê dại đến mức hề rụt tay .
Khoảng thời gian bệnh trôi qua nhanh chậm, như một cục xà phòng đang tan chảy quấy lên trong đầu, tạo thành từng đám bọt mờ đục lớn nhỏ lẫn lộn. Sắp truyền xong một túi dịch, mới dần hồi phục chút tinh thần, trông thấy ba đang bên giường bệnh.
"Mẹ ơi, mấy giờ ?" hỏi, thấy giọng yếu ớt hẳn.
Mẹ vuốt nhẹ má , đáp: "Hơn mười giờ ." Bàn tay bà xoa dịu nhẹ, giọng cũng nhẹ như sợ là một linh hồn mong manh dễ tan biến, cần đối đãi nhẹ nhàng gìn giữ.
Mary gõ cửa bước phòng bệnh, kéo theo một chiếc vali lớn là hành lý chị soạn giúp ba . Chị tới liếc Lý Thiện Tình, ánh mắt lo lắng, kéo vali sang phòng ngủ phụ.
Y tá đến, giúp bôi thuốc. Cô quần áo cho , nhưng Lý Thiện Tình nhất quyết đòi tự . Cô ép buộc, đều rời khỏi phòng bệnh.
Đèn trong phòng là màu vàng nhạt. Lý Thiện Tình cố gắng vết m.á.u tay và những nốt đỏ , lặng lẽ xong áo bệnh nhân ngoài. Cuộc sống như thế , vốn quen , nhưng mỗi đều cảm thấy nhục nhã nhẫn nhịn.
May mà khi truyền dịch xong, cảm giác khó chịu cũng đỡ phần nào. Đợi ba ngủ, Lý Thiện Tình giường trằn trọc, cầm điện thoại lên, dùng một tay trả lời vài tin nhắn cho bạn học, báo rằng ngày mai thể đến trường. Sau đó, mở giao diện trò chuyện với Trang Tự.
Tối qua gọi điện, Trang Tự hứa sẽ nhắn tin , mà hôm nay một câu hỏi thăm cũng . Chẳng lẽ nếu nhắn, sẽ hề chủ động tìm ?
Tất cả đều quan tâm đến , đau lòng vì sức khỏe kém, ngưỡng mộ vì thông minh, ai cũng quý mến , từng ai giống .
Cậu cảm thấy bất bình. Vốn thích chọc ghẹo , giờ buồn chán, tinh thần yếu đuối, bèn bắt đầu gõ chữ: "Hôm nay tìm , thấy kỳ lạ ?"
Đợi hai mươi phút cũng thấy hồi âm, đành tắt đèn, nhắm mắt ngủ trong uất ức.
Sáu giờ sáng, y tá đến bôi t.h.u.ố.c cho , đ.á.n.h thức dậy. Tám giờ, ăn sáng cùng ba trong phòng khách, đó cả hai đều .
Mary từ nhà đến chăm , tới trách vài câu. Cậu vội dỗ dành chị, hai ghế sofa xem một chương trình truyền hình cực kỳ nhàm chán.
Có lẽ tối qua ngủ ngon, Mary xem , ngủ say. Sau khi truyền dịch xong buổi sáng, thấy chị vẫn tỉnh, nhẹ nhàng đắp cho chị một tấm chăn, lén lút chuồn ngoài, đến khu vườn nhỏ giữa khu khám bệnh và khu nội trú của bệnh viện.
Vườn hoa của bệnh viện Dịch nhỏ, thực chẳng hoa, chỉ vài cây xanh, vài con đường nhỏ hẹp, mấy chiếc ghế dài, phía là mái vòm kính.
Không nhiều đến nơi , bốn phía yên tĩnh, ánh mặt trời thể chiếu thẳng qua mái vòm xuống, thể dạo chỗ nghỉ thích hợp để bệnh nhân thư giãn. Trước viện, thích nhất là nơi .
Cậu dạo thong thả vài vòng, xuống một chiếc ghế dài, ngẩn suy nghĩ. Anh tính xem bao giờ mới xuất viện về trường. Đang nghĩ ngợi thì một phụ nữ gầy gò .
Bà trông chừng bằng tuổi Lý Thiện Tình, dung mạo khiến thấy chút quen, mặc đồ đen. Có lẽ ngờ trong vườn còn , bà khựng khi thấy .
"Cháu chào bác." vốn giỏi lấy lòng lớn, chủ động nở nụ với bà. Bà cũng gật đầu đáp , xuống ghế đối diện, : "Chỗ thường đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-4.html.]
"Dạ đúng ạ." phụ họa, tiếp: " cháu là khách quen của vườn đó, trong bệnh viện Dịch , chỗ nào cháu từng đến."
"Trùng hợp , bác cũng thế." Nụ của bà nhạt, nhưng khi lên, vẻ u sầu nặng nề bà bỗng vơi ít nhiều, trở nên dịu dàng hơn.
Cũng chính lúc , bỗng nhớ từng thấy bà trong các bản tin liên quan đến Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, bà là Hứa Nguyên Sương, vợ tiến sĩ Trang, của Trang Tự.
"Bác đến tái khám." bà với : "Còn cháu thì ?"
"Phát ban cấp tính ạ." đáp: "Trên cháu đủ loại bệnh, nên thường xuyên viện." đang tính xem nên thế nào để bà nhận phận của bà, nhân đó giới thiệu luôn thì từ xa vọng một giọng đầy kiềm chế nhưng phẫn nộ:
"Lý Thiện Tình!"
Anh thể tin nổi đúng bệnh viện đến tái khám.
Bình thường dễ nổi giận, nhưng khoảnh khắc trông thấy gương mặt nghiêng của , cảm xúc gần như bùng nổi, bình thường cứ liên tục gửi tin nhắn cho , tuy thích, nhưng nghĩ đến việc thông minh, sức khỏe yếu, là con trai của cô Chu nên cũng cho qua.
tiếp cận thì vượt xa giới hạn thể chịu đựng.
"Cậu đến đây gì?" cố gắng kiềm chế giọng để sợ, bước nhanh tới, suýt nữa kéo dậy khỏi ghế.
nghiêng đầu , như thể ánh mắt của dọa cho khựng , mắt mở to, miệng buột một tiếng "a", khẽ lùi về , :
"Không ."
"Anh hiểu lầm ." Tuy phần kinh ngạc, nhưng giọng bình tĩnh, nhẹ nhàng : " bệnh, đang viện."
Cậu đối mặt với , chút khó nhọc vén tay áo lên, lộ cánh tay trái.
Mu bàn tay của tím xanh, còn dấu kim tiêm. Cánh tay trái thon dài, làn da trắng muốt phủ đầy vết ban đỏ, vài chỗ còn sưng lên, màu đậm.
Trang Tự lúc mới nhận đúng là vì định kiến mà hiểu lầm , tâm trạng dịu . Rồi mới để ý bên trong chiếc áo khoác cashmere xám tro của là bộ đồ bệnh nhân bằng vải lanh màu xanh nhạt.
"Anh xem, đổ oan cho nhé. và là tình cờ gặp ở đây thôi." như chẳng hề giận dỗi, trái còn mỉm dịu dàng: "Đừng nghĩ xa đến thế chứ."
Anh sững , hiếm khi nên tiếp lời thế nào. May mà bên tò mò chen hỏi:
"Trang Tự, hai đứa quen ?"
"Dì ơi, con là con trai luật sư Chu Thư Tuyết, tên là Lý Thiện Tình." lập tức chủ động giới thiệu, tươi rói: "Con quen Trang là do thường đến văn phòng luật của con. Có thể vì con quá hứng thú với Công nghệ Sinh học Duy Nguyên và SyncPulse, cứ gửi tin nhắn cho nên thấy phiền . Thật nãy con nhận dì , chỉ là kịp chào thì Trang vội vàng chạy đến mắng con ."
Ánh mắt của Trang Tự liếc sang phía , còn kịp lên tiếng thì điện thoại trong túi rung lên. Cậu liếc , sắc mặt thoáng đổi, vội vàng :
"C.h.ế.t , chị giúp việc nhà em tỉnh dậy thấy em, chắc đang tìm. Em về phòng bệnh đây. Tạm biệt dì nhé!"
Nói xong lập tức nhanh chân bước về phía cổng vườn nhỏ, chui hành lang sâu bên trong.
Trong vườn trở nên yên tĩnh, dịu giọng hỏi:
"Sao từng con nhắc đến ?"
"Không gì đáng để nhắc cả."
Anh trả lời ngắn gọn, bà, chỉ đỡ lấy cánh tay , cùng bà rời khỏi khu vườn về phía cửa kính.
"Chưa bao giờ thấy con tức giận như ." tiếp: "Mẹ thấy đứa nhỏ dễ thương, lễ phép. Hơn nữa trông cũng khỏe lắm, con đối xử nhẹ nhàng với em một chút ."
Anh lười giải thích với về cái kiểu " voi đòi tiên" của , bèn gật đầu lấy lệ, đưa bà rời khỏi bệnh viện.
Sau khi đưa về nhà, buổi chiều còn tiết, nên đến trường.
Trên đường từ nhà đến trường, hiếm khi do dự trong cách dùng từ như lúc , cuối cùng cũng gửi cho một tin nhắn:
"Xin , hiểu lầm ."
Tin nhắn phía cùng trong khung trò chuyện vẫn là kiểu tin nhắn "quấy rối" mà gửi tới hôm qua. Hôm qua thấy, nhưng chẳng buồn mở. Giờ nghĩ , lẽ lúc đó viện .
Anh màn hình điện thoại, phát hiện vẫn thể đoán nổi rốt cuộc đang nghĩ gì. Nếu chỉ là một thiếu niên nuông chiều quá mức, tại lúc vì chuyện nhỏ mà rùm beng, nhưng lúc như đêm qua, thật sự nhập viện mà vẫn nhắc gì tới việc bệnh?
Cậu trả lời chậm hơn khi, lời cũng ngắn hơn: "Tưởng sẽ xin cơ."
Vì tính cách của quá đặc biệt, mới quen mấy hôm, với tới vài câu, mà thể tưởng tượng cả ngữ điệu của . Giọng khàn, năng lề mề, một câu kéo dài lê thê, kiểu gì cũng như đang trêu ngươi.
Có khi còn hình dung cả dáng vẻ vẹo ghế, như thể bắt nghiêm chỉnh chuyện nghiêm túc là chuyện khó hơn lên trời.
"Chúc mau khỏe ." thèm để ý đến cái kiểu bóng gió .
"Bác sĩ viện quan sát thêm năm ngày nữa." Tin nhắn tiếp theo, hoạt bát trở , nhắn cho : " nhớ trường học quá trời!"
Cậu bắt đầu độc thoại. Anh vốn định trả lời, nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay cũng phần sai , nếu giờ bơ luôn thì phép, nên để đó chờ . Quả nhiên một lát , gửi thêm:
"Bây giờ tay đang truyền nước, tay trái nhắn tin cho , gõ chữ mệt c.h.ế.t ."
Anh rõ đang định gì, chắc là viện buồn quá, gọi điện như hôm qua.
Thế nhưng thực sự hiểu vì nhiệt tình đeo bám như , đương nhiên cũng chẳng dây dưa, bèn trả lời:
"Vậy thì đừng nhắn nữa. cũng sắp phòng thí nghiệm ."
Nhắn xong câu đó, lập tức thấy cụm từ "phòng thí nghiệm" vẻ dư thừa.
Quả nhiên, thất vọng, lập tức nhắn :
"Anh kể kỹ thế, nhưng đang viện, đến tìm . Hẹn nhé?"
Anh thầm thề sẽ bao giờ thêm câu nào với nữa, cất điện thoại .