[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lý Thiện Tình xuất viện, hơn nửa tháng kể từ ngày đình chỉ học.
Buổi chiều hôm , mặt trời lộ một góc trắng nhợt. Trong lúc chờ thang máy, đông ngó tây, từ cửa sổ bên hông tòa nhà nội trú ngoài, thấy bên đường một mảng hoa kim phượng lưa thưa rũ xuống.
Rõ ràng gì sai, Lý Thiện Tình thầm thấy lơ đãng khó chịu. Cùng lắm chỉ là vài câu thật lòng thôi mà, cớ phạt lâu hơn cả cái tên đáng c.h.ế.t thật sự như Diệp Bác An? Sau khi về trường, nhất định khiến Diệp Bác An sống bằng c.h.ế.t.
Thế nhưng ngày hôm đến trường, mới Mạc Trọng Kỳ Diệp Bác An nộp đơn chuyển trường, mấy hôm đến lớp. Lý do xảy mâu thuẫn hôm đó các bạn giữ kín như bưng, ai nhắc tới những lời khó mà Diệp Bác An buông với cô gái .
Lý Thiện Tình thấy hả hê vì trả mối thù lớn, cảm thấy chẳng thú vị gì mấy.
Buổi trưa ăn xong, cùng Mạc Trọng Kỳ và mấy bạn học về phía tòa nhà dạy học, họ kể mấy chuyện thú vị gần đây trong trường. Lúc đó, cô gái từ phía gọi , tới tìm để cảm ơn.
Lý Thiện Tình chẳng thấy gì đáng để cảm ơn, chỉ khuyên cô: "Lần đừng thích mấy đứa tệ hại như nữa."
Cô bèn : "Ừ." Rồi kể rằng bắt đầu học đ.ấ.m bốc để phòng , nếu gặp tình huống như , thì thể bảo vệ bản , cũng bảo vệ khác. Cô còn : "Huấn luyện viên bảo tố chất học đ.ấ.m bốc, hỏi học sớm hơn."
Lý Thiện Tình lập tức hẹn cô, nếu khởi nghiệp thành công mà cô việc khác, thì sẽ thuê cô vệ sĩ với mức lương cao ngất ngưởng, thậm chí còn hứa sẽ đưa tên cô di chúc.
Tính đến nay, ghi tên trong di chúc của Lý Thiện Tình lên tới ba mươi lăm .
Lý Thiện Tình thích học, vì cảm thấy trong trường một sức sống mà đang cần hấp thụ. Nhìn quanh cũng là những bạn đồng trang lứa tràn đầy sức sống, tới cũng để trò chuyện.
Dù những thứ học trong trường đều hết, thầy cô giảng gì cũng hiểu, nhưng tất cả những chuyện vui vẻ, những tiếng rộn ràng khi chạy nhảy cùng bạn bè, đều giống cái cảm giác khi ở nhà trong bệnh viện, tẻ nhạt đến mức gần như chẳng còn động lực để sống.
Cậu thích chuyện, thích ở nơi náo nhiệt, nên trường học chính là nơi thích hợp nhất đời dành cho .
Mùa thu năm mười sáu tuổi của Lý Thiện Tình, tuy bắt đầu bằng chuyện đ.á.n.h , đình chỉ và viện, nhưng cuối cùng kết thúc theo cách tệ.
Sau khi trở trường, tâm trạng của thoải mái trở , cuộc sống cũng còn quá khổ sở nữa. Hơn nữa, mà đặt hy vọng cho tương lai sức khỏe của "Trang Tự" bây giờ cũng còn khó chịu với như . Có lẽ là vì gặp bất ngờ ở bệnh viện, cái sự oan uổng và nổi giận vô lý khiến cảm thấy áy náy. Xem như ông trời cũng đang giúp Lý Thiện Tình .
Dù thì Lý Thiện Tình cũng hề oán trách chuyện Trang Tự hiểu lầm , cũng thấy ấm ức. Với một từ nhỏ thông minh vượt trội mà sức khỏe yếu như , thì hiểu lầm và coi thường vốn là chuyện bình thường trong đời.
Cậu quen , sẽ tiêu tốn quá nhiều thời gian cho cảm xúc, mà chỉ tận dụng điểm yếu của để đạt kết quả mong .
Thời gian gần đây, tuy Trang Tự vẫn trả lời tin nhắn, nhưng Lý Thiện Tình thể cảm nhận rõ ràng: đối phương tuy khó lòng chịu tính cách của , nhưng thể công nhận và đ.á.n.h giá cao trí tuệ của .
Cậu rõ, đời ai là thể khiến đó chú ý.
Mẹ bao giờ nhắc chuyện công việc ở nhà, nên về tiến độ mới nhất của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, Lý Thiện Tình chỉ thể qua tin tức hoặc vài ba lời của .
Đầu tháng Mười Hai, là thời điểm cả nhà Lý Thiện Tình bận rộn nhất.
Ba là giám đốc cấp cao của ngân hàng, gần đây bận đến mức chẳng thấy bóng dáng ; thì cùng điều tra viên Bắc công tác, ít nhất ba ngày mới về ; còn thì sắp thi cuối kỳ hai môn học.
Chủ nhật, chị Mary nghỉ. Lý Thiện Tình ở nhà một , ôn bài gần như suốt cả ngày. Cảm thấy bản còn lỗ hổng kiến thức nào nữa, quăng sách xuống. Mary còn về, rõ nên, nhưng vẫn nhịn mà ngoài một chút.
Trước hết, đem cơm chị Mary chuẩn sẵn hâm nóng, ăn xong lề mề soạn tin nhắn hỏi Trang Tự: "Hôm nay ở ?"
Cảm thấy sẽ trả lời, lập tức thêm một câu: "Mẹ Bắc điều tra chuyện của bác sĩ Trang, ba với chị Mary cũng đều ngoài , ở nhà một , buồn c.h.ế.t mất."
Giờ đây, về khoản để "vốn chẳng thích trả lời tin nhắn" nhanh chóng phản hồi, Lý Thiện Tình thể là đạt đến trình độ thông thạo, nhuần nhuyễn.
Quả nhiên, nhắn : "Không sắp thi ?"
" ôn gần như đến mức thể đề thi ." : " đến tìm , ?"
Tuy từng gọi điện vài , cũng nhắn tin, nhưng từ tình cờ gặp ở bệnh viện hồi tháng Mười, Lý Thiện Tình vẫn gặp nào. Vì ba và Mary canh quá chặt, chẳng tìm cơ hội nào để ngoài.
Dĩ nhiên, thái độ của với chuyện gặp mặt cũng dửng dưng: "Không ."
Chỉ Lý Thiện Tình là một lòng một , nhưng may mà chẳng hề bận tâm đến chuyện từ chối.
Trang Tự cùng ăn cơm ở nhà Chu Khai Tề, mới ăn một nửa, tin nhắn của Lý Thiện Tình gửi tới.
Trên bàn, mấy vị phụ đang bàn chuyện thành tích thi thử của Chu Tư Lam, kết quả khá , chắc là đủ khả năng đậu Đại học Tân Cảng, chỉ là thể thoải mái chọn chuyên ngành.
Màn hình điện thoại của sáng lên, nhịn liếc một cái. Ban đầu chỉ định lướt qua, nhưng Lý Thiện Tình đổ sự cô đơn của là do vụ kiện của nhà họ Trang, như thể chính khiến nhốt một trong nhà, khiến Trang Tự đành tiện tay trả lời đôi câu. Nào ngờ đu theo cơ hội đó, đòi đến tìm .
Trang Tự từ chối xong, đặt điện thoại xuống thì bắt gặp ánh mắt của Chu Tư Lam đang .
"Anh Trang Tự ơi." Chu Tư Lam ngập ngừng hỏi: "Anh thấy em hợp với chuyên ngành nào?"
"Em thích môn gì?" Trang Tự kiên nhẫn hỏi .
Chu Tư Lam nghĩ một lúc, lắc đầu . Chu Khai Tề lập tức gợi ý: "Học tài chính ."
"Mảng quản trị cũng ." Mẹ tiếp lời.
"Hay là công nghệ thông tin?" Vợ chú Chu cũng góp ý.
Mỗi một ý, khiến Chu Tư Lam xong mà rối như tơ vò, đến mức Trang Tự cũng thấy đành lòng: "Vẫn nên để Tư Lam tự chọn thì hơn."
lúc , màn hình điện thoại sáng lên, là hai tin nhắn liên tiếp của Lý Thiện Tình, đành cầm lên xem. Cậu nhắn: " khỏi nhà ! đang ở trường ? Nhà ở ? gọi xe qua lập tức đây!"
"Thì bên ngoài lạnh , về nhà , mặc thêm áo, nữa."
Lý Thiện Tình bình thường lanh lợi, nhưng đôi khi ngốc nghếch chẳng hiểu nổi. Trang Tự sự ngốc nghếch của chọc , định nhắn bảo cứ ở nhà cho yên, thì hỏi: "Trang Tự đang nhắn tin với ai đấy?"
"Dạo nhiều tin nhắn quá ha, chẳng lẽ đang yêu ? Còn tươi thế ."
Trang Tự ngẩng đầu, mới phát hiện đều đang chằm chằm, bèn lập tức phủ nhận: "Không ạ."
Anh cất điện thoại, kéo đề tài với Chu Tư Lam: "Em nghĩ qua hứng thú với môn nào ?"
Bữa tối hôm ăn tương đối thoải mái. Mẹ cũng dần thoát khỏi nỗi đau, bắt đầu học cách đón nhận sự quan tâm, mở lòng với . Ăn xong, bà cùng vợ chú Chu ngoài tới nhà bạn đ.á.n.h bài, chú Chu thì thư phòng xử lý công việc. Trang Tự và Chu Tư Lam cùng trò chuyện trong phòng khách.
Chu Tư Lam từ nhỏ là đứa em ngoan ngoãn, mang từ thư phòng một quyển sách bài tập, vài câu hỏi , nhờ Trang Tự chỉ giúp.
Trang Tự giảng cho hai bài, bất chợt nhớ tin nhắn của Lý Thiện Tình vẫn trả lời, bèn lấy điện thoại xem.
Nửa tiếng , gọi cho một cuộc, mười phút còn gửi một icon mặt mếu. Vì tới mức dai dẳng như khi, nên trông vẻ đáng thương.
Trang Tự nghĩ một lát, gửi tin nhắn: "Có chuyện gì ? Vừa nãy đang ăn cơm."
"Anh đang ở ? đang một đến bờ sông , lạnh quá, nên tìm một quán cà phê tạm. bàn ho liên tục, lây cảm đây?"
"Cậu bờ sông gì?"
" ở nhà." trả lời. "Chán quá , đời chẳng còn việc nào nữa. Anh xong việc ? tới gặp ."
" bận."
"Vậy khi nào rảnh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-6.html.]
Anh định tìm hiểu sự cố chấp của , bèn thẳng thừng: " việc gì thì về nhà ."
"Không , sẽ chờ ở đây đến khi trời sập biển cạn." gửi yêu cầu chia sẻ vị trí, từ chối, thì lập tức gửi định vị của .
"Tới gặp , tới gặp ."
Cậu dường như thật sự buồn chán, cứ thế đường hoàng mà gọi đến.
Quán cà phê cách nhà Chu Khai Tề xa, nhưng tất nhiên sẽ tìm , bèn tiếp tục giảng bài cho Chu Tư Lam.
Đến gần tám giờ, tạm biệt để về nhà, tài xế lái xe đưa dọc theo tuyến đường bên bờ sông.
Cũng là do vô tình thấy tấm bảng đèn nê-ông của quán cà phê , cũng là bởi còn giữ chút thiện cảm với , nên bảo tài xế tạm dừng bên đường.
Anh tiến gần quán cà phê tường kính , trông thấy .
Cậu co ở chỗ sát cửa sổ trong góc quán, mặc một chiếc áo len đen, áo khoác xám treo lưng ghế, chống cằm thẫn thờ. Trước mặt là một tách cà phê và một miếng bánh ngọt, động tới.
Nhìn qua thì gì bất , vẫn khỏe mạnh mà sống.
Anh định xe, nhưng dường như đột nhiên cảm nhận điều gì, bèn ngẩng đầu ngoài cửa sổ.
Ánh mắt hai chạm . Cậu nghiêng đầu, vẻ mặt đổi, chỉ thẳng dậy, giơ tay vẫy về phía , khẽ mấp máy môi như : "Anh đến ?", dậy, bước về phía cửa.
Đã phát hiện, bèn yên tại chỗ, đợi một lát, thì thấy đẩy cửa bước .
Với một sức khỏe từ nhỏ như thì thấp, chỉ thấp hơn nửa cái đầu. dáng gầy, bước chậm rãi như sợ nhanh vài bước sẽ lên cơn hen suyễn.
"Anh Tự, cuối cùng cũng tới ." đến gần, cất giọng như thể hứa sẽ tới gặp .
Anh trả lời : " đưa về."
"Được thôi." sà bên cạnh , khoác tay , dáng vẻ thiết vô cùng.
Những quen xưa nay đều ý thức về ranh giới cá nhân, từng tiếp xúc gần gũi như với ai, bèn rút tay , giữ cách rõ ràng, dẫn lên xe.
"Cháu chào chú, gặp . Nhà cháu ở Khu Cảnh Viên." xe lập tức chủ động với tài xế: "Cảm ơn chú."
Tài xế đầu , ánh mắt thoáng nghi hoặc. Anh quá quen với sự tự nhiên như của , với tài xế: "Chở về nhà ."
Chuyện mong xảy nhất chính là phóng đại lý do đến quán cà phê, thế mà đúng như dự đoán, xe lăn bánh, bắt đầu hào hứng.
Cậu sà gần , giấu vẻ mặt đầy thần bí: " ngay là sẽ tới tìm mà, nỡ để đợi một ." Giọng như thể cả hai vô cùng thiết.
" chỉ tình cờ ngang." thấy càng giải thích càng sai.
Cậu lập tức gật đầu lia lịa: "Ừm ừm."
Anh suýt nghi ngờ cố tình hiểu sai để trêu tức , định giải thích rằng hề cố tình đến tìm, nhưng lùi xa một chút, dựa ghế, kết thúc chủ đề.
Không gì nữa, đầu ngắm cảnh qua cửa sổ, trông ngoan ngoãn. Làn da trắng bệch, môi chút máu, khiến bất giác nhớ tới dáng vẻ dùng t.h.u.ố.c xịt hen suyễn, thuần thục như dùng đũa d.a.o nĩa, hệt như một kỹ năng sống thiết yếu.
Tính cách con luôn nguyên do. Cậu sức khỏe yếu, đầu óc thông minh, cả nhà cưng chiều, tính khí chút cổ quái cũng khó hiểu.
Nghĩ đến đây, cũng so đo với nữa.
Lúc , bỗng mặt , : "Anh Tự, cảm thấy công tác về sẽ mang tin về đấy."
Anh ngờ quan tâm đến chuyện ngoài bản , chỉ ậm ừ: "Vậy ?"
"Ừ." gật đầu: "Trực giác của chuẩn, cá cược ?"
Anh dứt khoát từ chối: "Không."
"Anh chán thật đấy." trừng mắt, nghiêm túc trách móc: "Cược một chút mà, khó , ép mấy chuyện nổi . Chỉ là cược mấy chuyện dễ như nhấc tay nhấc chân thôi, cả chút dũng khí cũng ?"
Anh vẻ nghiêm túc của , lẽ vì lúc rảnh rỗi nên hỏi: "Cậu cược gì?"
"Nếu mang tin về, thì lén đưa chơi một buổi chiều."
"Đi ?"
"Đâu cũng ." khoát tay: " kén chọn."
Anh thấy vẻ chắc thắng, hỏi: "Thế nếu tin thì gì?"
"Anh thật xui xẻo." giả vờ ngạc nhiên, thu vẻ mặt , mắt đảo một vòng: "Vậy thì sẽ đưa phần cảm ơn trong bài luận văn ."
Anh cảm thấy não thật khác thường: "Thôi khỏi, hứng thú."
"Cược mà." sà gần, nhẹ lắc tay : "Cược với sẽ gặp may, cả vụ kiện cũng sẽ thắng luôn."
Tay lạnh buốt, mảnh mai, chỉ khẽ chạm tay lập tức rụt . Động tác nhẹ nhàng, vô hại, nét mặt vô cùng ngoan ngoãn, khiến chẳng nỡ trách móc gì.
Lúc , ngờ chỉ một câu buột miệng khiến chuyện phiền phức nhanh chóng trôi qua. Chỉ là dây dưa mãi nên tiếp tục từ chối, nhưng trong mắt , đó thành đồng ý.
Chẳng bao lâu, tài xế đưa tới cổng khu nhà. Cửa xe mở, gió lùa mạnh đến.
Cậu rụt cổ lạnh, kéo mũ áo khoác lên đầu, còn trong xe kéo khóa áo kín. Anh mặc phong phanh, bất giác nhớ dáng mặc áo bệnh nhân ở viện, bèn cởi áo khoác của , đưa cho .
Cậu kéo khóa áo khoác lên tận cằm, ngẩng đầu chiếc áo, ánh mắt về phía , tỏ ơn, chỉ khó hiểu: "Anh cho mặc ?"
Anh gật đầu, nhận lấy, hiếm khi lời nào khiến khó chịu, ngoan ngoãn mặc .
Áo khoác của quá rộng, luồn tay xuống , định kéo khóa nhưng lóng ngóng mấy vẫn . Anh thấy bèn vươn tay giúp cài khóa kéo lên một đoạn.
Phần còn , tự kéo nốt. Rồi ngẩng lên, khẽ: "Anh ngoài miệng cứng rắn mà trong lòng mềm mỏng."
"Cái áo , để dẫn chơi, mặc tới trả cho nhé." thêm.
Gió bên ngoài lớn, lời thổi bay. Cậu xuống xe, đóng cửa, chậm rãi trong khu nhà.
Không tài xế vẫn lái , nhắc: "Đi ." Lúc mới đạp ga.
Từ gương chiếu hậu, thấy bóng bước như áng mây, nhẹ bẫng, chao đảo. Dù khoảnh khắc vẫn rõ ràng, in đậm tâm trí, nhưng khiến cảm giác chỉ một giây nữa thôi, sẽ hóa thành mưa tan biến.
Vừa mới rời lâu, nhận tin nhắn của .
Cậu nhắn: "Anh Tự, áo khoác của ấm lắm, cũng sẽ sưởi ấm trả cho nhé."
Anh thật sự chịu hết nổi, bèn nhắn : " tặng , giữ thì vứt ."