[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba ngày khi đưa áo khoác cho Lý Thiện Tình, sáng thứ Ba, nhận cuộc gọi từ luật sư Chu.

Giọng luật sư Chu hiếm khi phấn khởi đến thế, cô mang đến tin : thành công điều tra và thu thập bộ đoạn ghi hình giám sát cần thiết, đồng thời dựng dòng thời gian xác thực, chứng minh rằng thời điểm biên bản ghi nhớ ký tên, ba đang ở phòng thí nghiệm phía Bắc, còn vị luật sư chứng tuy cũng ở cùng thành phố nhưng ở một địa điểm khác.

Tuy nếu đưa tòa, bằng chứng chỉ dựa camera chắc thẩm phán chấp nhận để khẳng định giấy tờ giả, nhưng tính hợp pháp chắc chắn sẽ nghi ngờ, thể dùng con bài lớn để đàm phán với Hàn Mạc.

Sau khi dập máy, lập tức báo cho , Chu Khai Tề và chú, bốn cùng đến văn phòng luật để bàn bạc bước tiếp theo.

Khi đó trời vẫn mưa lất phất, nhớ rõ.

Văn phòng luật sư Trần Chu Lương ở tầng 37 tòa nhà cao nhất Tân Cảng, mây xám nặng trĩu đè sát ô cửa sổ, phủ xuống cảnh vật bên ngoài một lớp sương khói mờ mịt, xuống thấy đường. ánh đèn trong phòng họp sáng chói đến lóa mắt, tinh thần của như tiêm chất kích thích. Giọng của chú trở nên hăng hái, Chu Khai Tề cũng lộ rõ vẻ vui mừng, còn nét mơ hồ và hoang mang như mấy tháng .

Luật sư Chu mặc bộ vest trắng, khi sắp xếp xong tài liệu thì gửi thư cho phía luật sư của Hàn Mạc. Hai mươi phút , luật sư bên gọi , gặp để thảo luận sơ bộ.

Khoảng thời gian khá suôn sẻ và sáng sủa trong cuộc đời thể tính từ ngày mưa hôm đó bắt đầu.

Hôm rời khỏi văn phòng luật, ngay cả khóe miệng cũng hé một nụ . Trong thang máy gắn mấy tấm gương nhỏ hình thoi bằng lòng bàn tay, thấy vẻ mặt của phản chiếu trong đó, bất chợt cảm thấy mùa đông dài đằng đẵng và ảm đạm dường như le lói thêm một chút màu sắc và hy vọng.

Chu Khai Tề nằng nặc đòi tối nay ăn mừng.

Anh đón vợ con, chị dâu và Chu Tư Lam, chú cũng đưa thím và em họ cùng tới nhà hàng mà họ thường lui tới đây, đúng căn phòng quen thuộc, chỉ khác là vì thiếu một nên bớt một chỗ .

Trong bữa ăn, cả Chu Khai Tề và chú đều uống ít rượu, hai uống đến chếnh choáng. Chú cứ nhắc nhắc là linh hồn quá cố đang phù hộ cho họ.

Chu Tư Lam cạnh , ăn hơn nửa bữa thì nâng ly rượu, khẽ khàng : "Anh ơi, chúc mừng ."

Nếu là vui mừng thì cũng hẳn, nhưng nỡ lạnh lòng đứa em mà lớn lên từ nhỏ, bèn cụng ly với , mỉm , chân thành trả lời : "Cảm ơn em."

Cúi đầu thấy huy hiệu đồng phục của Chu Tư Lam, trong đầu chợt vụt qua lời cá cược của một : "Cược với em may mắn đó, sẽ gặp vận , kiện tụng cũng thua."

Tưởng chừng sẽ là một cuộc chiến kéo dài hồi kết, mà ngay khi Lý Thiện Tình lời may mắn thì chuyện bỗng rẽ sang hướng tích cực. Bây giờ vụ kiện gần như thể dàn xếp thỏa, theo như lời , thì đưa chơi.

Anh và giờ đây thể là chán ghét , nên với chuyện đưa chơi, tuy cảm thấy phiền phức, nhưng cũng ý kiến gì lớn. Anh chủ động nhắn tin báo cho , vì hiểu rõ nhất định sẽ tự tìm đến.

Quả nhiên, bữa tối còn kết thúc, tin nhắn của đến. Màn hình điện thoại sáng lên, vội mở xem, tiếp tục trò chuyện với lớn thêm một lúc mới cầm điện thoại lên.

Lý Thiện Tình nhắn: "Anh định đưa chơi? nghĩ ? Mau !"

Giọng điệu tự nhiên, như thể đương nhiên đưa chơi, khiến nếu buộc trả lời thì chỉ thể vỏn vẹn: " từng hứa với . Nếu còn bắt lên kế hoạch, thì thôi khỏi ."

Cậu tỏ vẻ ngoan ngoãn, lập tức đổi giọng: " cũng từng đến chỗ nào vui vẻ, khi chọn sai, sợ sẽ thích."

Anh tất nhiên định thảo luận gì thêm, trả lời nữa.

Hai tuần tiếp theo, luật sư Chu nhanh chóng và dứt khoát tất đàm phán điều kiện với Hàn Mạc. Hàn Mạc từ bỏ quyền điều hành công ty, con mua cổ phần của gã với mức giá cao hơn thị trường.

Ba vốn từ thiện, nên trong tài khoản nhiều tiền mặt. Hai con gấp rút bán hai bất động sản để gom đủ vốn.

Trong thời gian , gần như thời gian để trả lời tin nhắn của , càng đến việc bàn bạc gì về kế hoạch chơi. Điều kỳ lạ là cũng đeo bám như , dường như việc mới bận rộn, nên tạm thời để sang một bên.

Anh tất nhiên chủ động liên lạc với , thỉnh thoảng nhớ đến thì chỉ xem như hứng thú nhất thời của một thiếu niên tuổi dậy thì, tự nhiên nhạt dần.

Thời gian cứ thế vội vã trôi qua.

Cuối cùng, thỏa thuận thu mua ký kết, chuẩn tổ chức cuộc họp, tuyên bố bổ nhiệm và Chu Khai Tề CEO luân phiên. Anh gọi điện báo cho tướng quân Tiền.

Tướng quân Tiền tỏ công nhận hơn tưởng, chủ động : "Sau nếu cần giúp gì, cứ với chú."

Trong buổi họp, sắc mặt của các lãnh đạo cấp cao bỗng trở nên nhiệt tình lạ thường, như thể những xung đột vài tháng từng xảy . Anh vị trí đây của ba, tiếp nối một cuộc đời mới của gia đình và sự nghiệp, cả tập đoàn từ đây rộng mở với .

Khi chuyện lắng xuống, cả tháng Mười Hai âm thầm trôi qua, thời gian sắp bước sang năm mới. Cả thành phố, đám thanh niên tụ tập quảng trường và tháp chuông đồng thanh đếm ngược mười giây thật to.

Anh đang ở trong văn phòng của cha, sắp xếp tài liệu cũ của công ty, bỗng nhiên điện thoại reo nhiều , nhận ít tin nhắn chúc mừng, lúc mới nhận bước sang năm mới, cũng sang tuổi mới.

Anh chỉ trả lời vài tin quan trọng, thấy tên Lý Thiện Tình hiện lên thanh thông báo phía .

Cậu nhắn: "Chúc mừng năm mới!

Anh cũng nhắn : "Chúc mừng năm mới.

Cậu hỏi: "Bây giờ hết bận , thời gian dẫn chơi ? thấy cũng thảnh thơi , bà với ba quyết định nghỉ dưỡng đó, ghen tị ghê."

Anh hỏi: "Cậu ?"

Cậu trả lời: " . thể phơi nắng, chạy nhảy, máy bay cũng khá nguy hiểm với .

Anh sang trả lời một tin nhắn chúc mừng của tướng quân Tiền, thì thấy gửi tiếp: "Dạo gần đây thấy ít tìm hơn ? Thật hai tuần nhập viện, hôm qua mới xuất viện."

Không rõ vì , khi đến câu , trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, để mặc mà nhanh chóng hỏi: "Cậu ?

Cậu : "Không . Chắc tại thấy đột nhiên quan tâm , quen, hù cho dị ứng mất ."

Anh gì, nhận một tin nữa từ : "Nhân lúc ba nghỉ, dẫn chơi mà. Với chủ nhật Mary nghỉ. Lúc viện lên kế hoạch hết !"

Cậu gửi một bản kế hoạch, bắt đầu từ một giờ chiều đến sáu giờ tối, chỉ chơi chứ ăn uống gì, xem xong hoàng hôn là kết thúc, vì gần đây Mary nghỉ nhưng buổi tối đều về nhà sớm.

"Được ? Lịch trình nhẹ nhàng lắm mà, đúng ?" hỏi như thế.

Trang Tự ngày tháng, bỗng thấy quen mắt, nghĩ một lúc thì nhận đó là ngày sinh nhật của . Trước giờ vốn mấy hứng thú với chuyện sinh nhật, thấy nhàm chán, năm nay càng thế. Cậu chọn trúng ngày chắc là vô tình. Trang Tự kiểu cách, cũng lười kêu đổi ngày, bèn đồng ý: "Tới lúc đó qua đón ."

Đến ngày sinh nhật, Trang Tự đang ở công ty, khi họp xong với trưởng phòng thí nghiệm thì Chu Khai Tề gõ cửa bước : "Trang Tự, tối mai đến nhà chú ăn cơm."

"Chú đặt bánh kem cho cháu ." Ông tít mắt : "Năm nay đặt cái to luôn."

Từ chối thì quá phũ, dù chẳng tổ chức sinh nhật, Trang Tự vẫn đồng ý: "Chiều mai cháu chút việc, chắc sẽ tới trễ một chút." Hẹn bảy giờ, tổ chức sinh nhật tại nhà Chu Khai Tề.

Khi đón , Trang Tự đến sớm cũng muộn.

Vì đây là việc cá nhân, chơi với nên Trang Tự gọi tài xế, tự lái chiếc xe điện ngày xưa ba vẫn dùng, đỗ đối diện khu chung cư. Vừa gọi điện cho thì từ trong bước .

Cậu mặc chiếc áo của Trang Tự, so với gặp thì gầy nhiều, loạng choạng tới lề đường điện thoại.

Trang Tự thấy mở miệng, bên tai lập tức giọng vang lên: "Hi."

" ở đối diện." Trang Tự : "Chiếc xe màu trắng."

Ánh mắt lia sang bên , đèn đỏ đúng lúc chuyển xanh, trả lời: "Okie~" cúp máy, giống như một chú ốc sên, chậm rãi băng qua đường, đến bên xe, mở cửa bước .

"Oa, hôm nay là dành thời gian riêng cho ?" đóng cửa mấy câu đầu đuôi.

khi mặt , Trang Tự nhận thật sự gầy nhiều. Gương mặt vốn còn chút thịt nay hóp , còn sót chút gì. Quầng thâm mắt rõ ràng, đôi môi trắng bệch đáng thương, bệnh đến mức ngay cả biểu cảm cũng nhuốm chút lạnh lùng.

Trang Tự vốn định rõ là ở riêng cùng , chỉ là phiền đến tài xế. khi rõ gương mặt của , thốt nên lời, bất giác hỏi: "Cậu nhập viện vì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-7.html.]

"Chắc là ốm nhẹ thôi." nhún vai, kéo dây an cài . Mu bàn tay lộ khỏi tay áo rộng thùng thình của Trang Tự, vết bầm do truyền nước vẫn tan.

Cậu , Trang Tự cũng hỏi thêm nữa, lái xe đến địa điểm đầu tiên chọn.

Bọn họ đến một vườn thú nhỏ ở ngoại ô thể lái xe tham quan. Cậu mua vé , Trang Tự chỉ cần hạ cửa kính xe xuống, đưa điện thoại của cho nhân viên quét mã.

Trời âm u, dù mưa nhưng trong vườn thú cũng nhiều xe, đám thú cũng lười biếng chẳng buồn nhúc nhích.

Trang Tự cũng từng tới đây, cứ thế chầm chậm lái theo xe phía . Cậu dài bên cửa sổ ngoài, trông vẻ mệt mỏi.

Lúc đầu hai chuyện. Đến khu vực hươu nai, đầu hỏi: "Trang Tự, chuyện amh hứa với về vụ tuyển tình nguyện viên ?"

"Vẫn quyết định." Trang Tự trả lời.

"Vậy ... sợ là thể trạng chịu phẫu thuật cấy ghép." thẳng dậy, thú nữa: "Gần đây thêm mấy bài luận văn của Tiến sĩ Trang, nghĩ lẽ đạt tiêu chuẩn tối thiểu để cấy ghép."

Cậu những lời khi xa ngoài xe hai con nai cái đang dạo. Ánh mắt thoáng buồn. Lẽ Trang Tự nên đường vì đang lái xe, nhưng sự thật là, mỗi khi nhớ , luôn cảm thấy gương mặt của còn rõ ràng hơn cả con đường mắt.

"Công nghệ sẽ còn phát triển." Trang Tự trả lời.

"Thật ?" nghiêng đầu, nhíu mày: "Anh đang an ủi , gạt ?"

Có lẽ là vì từ nhỏ yêu chiều nên nũng một cách tự nhiên. Khi "gạt ", giọng chút dỗi hờn. xong sang Trang Tự, ánh mắt giống như đang cần trấn an.

Trang Tự dường như cũng kéo theo cảm xúc của , hiểu dỗ dành: "Cậu mới mười sáu tuổi, cần vội."

"Mười bảy ." lập tức sửa: "Tuần mới sinh nhật đó. Anh còn chẳng chúc mừng , giờ thì chúc bù ."

"...Chúc mừng sinh nhật." Không hiểu , Trang Tự ngừng một chút, : "Hôm nay cũng là sinh nhật ."

Lý Thiện Tình ngạc nhiên: "Thật á?"

"Vậy mà còn dẫn chơi ?" hỏi Trang Tự.

" tổ chức sinh nhật." Trang Tự trả lời đơn giản.

Lý Thiện Tình tròn mắt: "Làm gì ai mừng sinh nhật chứ."

Vườn thú lớn, tới đó thì khu vực lái xe tham quan cũng kết thúc. Trang Tự lái xe khỏi cổng chính, tấp lề cắt ngang câu chuyện về sinh nhật: "Muốn xuống xe xem mấy khu chuồng trại ?"

Lý Thiện Tình hiếm khi do dự: "Hơi sợ dị ứng."

Trang Tự tưởng sẽ xuống xe nữa. Không ngờ ngay đó, Lý Thiện Tình móc từ túi áo kính bảo hộ, khẩu trang, đeo xong còn thêm cả găng tay nhựa. Trông giống gì chuẩn gây án hơn là tham quan vườn thú. Trang Tự còn túi áo khoác chứa nhiều đồ đến thế.

"Đi thôi." Lý Thiện Tình với vẻ đắc ý.

Xuống xe, hai đầu tiên một túp lều rơm nhỏ để xem thỏ. Có vẻ Lý Thiện Tình thật sự sợ dị ứng, cứ sát Trang Tự, như thể hễ đụng chất gây dị ứng là thể dùng ang bia chắn bụi chắn lông.

Trang Tự cảm thấy cuộc sống của Lý Thiện Tình quả thực dễ dàng gì, nên cũng để mặc tựa .

Trong lều, mỗi con thỏ đều lai lịch, tên và ảnh chụp riêng. Toàn là trẻ con đến xem, hai lớn chen giữa đám nhỏ trông lạc quẻ.

Lý Thiện Tình đối chiếu ảnh và thỏ thật trong bụi cỏ một lúc, kéo Trang Tự tiếp. Cậu đổi kiểu dựa dẫm, ôm chặt lấy tay Trang Tự như thể tự , biến thành cái móc treo di động.

Trang Tự định rút tay , nhưng cúi đầu thấy gương mặt trắng bệch của Lý Thiện Tình, đành thôi.

Xem thêm khu lều nuôi công và cừu xong, Lý Thiện Tình tỏ hài lòng, thể xe . Trước khi tháo đống đồ bảo hộ mặt và tay, còn lấy chai xịt khử trùng , bảo Trang Tự xịt cho một lượt.

Trang Tự đành chiều theo, ngờ lên xe thì Lý Thiện Tình lên cơn hen. Hít t.h.u.ố.c xong mới đỡ.

Trang Tự Lý Thiện Tình ngả tựa ghế, dáng vẻ như chẳng còn lưu luyến gì cuộc sống nữa, nhịn : "Bị hen thì đừng tới gần động vật nữa."

"Anh đừng nữa." Lý Thiện Tình nhăn mũi, liên tục xua tay: " ."

Trang Tự vốn cũng chẳng hứng gì, bèn lái xe đến địa điểm tiếp theo.

Chưa bao xa, Lý Thiện Tình mở miệng: "Trang Tự, thật dám để khác đưa ngoài chơi. Lỡ như phát bệnh, sợ sẽ áy náy. giống kiểu sẽ thấy áy náy. Hơn nữa, ở cạnh mới thấy an hơn một chút."

"An chỗ nào?"

Lý Thiện Tình thẳng dậy, giọng bỗng trở nên sinh động, biểu cảm sinh động như đang thuyết trình: "Với quan hệ của chúng bây giờ, nếu đột nhiên phát bệnh, chịu phá bỏ nguyên tắc, lệnh cho phòng thí nghiệm cấy SyncPulse cho ?"

"Đừng bịa chuyện nữa." Trang Tự để ý .

"Anh ? sẽ cứu chứ? Có ?" Lý Thiện Tình truy hỏi ngừng, còn vươn tay định túm lấy cánh tay Trang Tự, nhưng Trang Tự lập tức né tránh, để chạm .

Trang Tự lái xe đến một bãi đá ven biển hẻo lánh như trong kế hoạch. dự báo thời tiết chính xác, mây mù lúc hoàng hôn chẳng những tan , mà trời còn u ám đến mức thể ngắm hoàng hôn.

Dù Lý Thiện Tình thông minh đến , kế hoạch cũng thể hảo tuyệt đối.

Hai lặng im một lúc, Lý Thiện Tình bất chợt : "Anh đợi trong xe một lát." xuống xe.

Lúc Trang Tự đợi, trong lòng thoáng hiện một chút nghi ngờ: Lý Thiện Tình chẳng lẽ bỏ trốn thật ? lợi dụng đưa ngoài, trốn đến chỗ ai quản lý ?

mười phút , Lý Thiện Tình , tay xách một túi nhỏ màu trắng.

Cậu xe, thở phần dồn dập, bộ mà nóng đến nỗi kéo khóa áo khoác , để lộ chiếc áo hoodie trắng bên trong, cùng làn da ở cổ gần như cùng màu với áo.

Lý Thiện Tình lấy từ trong túi một chiếc hộp giấy nhỏ, mở thì thấy bên trong là một cái bánh Donuts bé tí, vị nguyên bản, đến kem cũng .

"Tiệm bánh đó chỉ còn mỗi cái . Anh thích sinh nhật thì sinh nhật ăn giùm ." với Trang Tự: "Hát cho một bài chúc mừng sinh nhật ."

Nói xong, Lý Thiện Tình tự hát luôn, hát câu "Chúc sinh nhật vui vẻ", dù Trang Tự chẳng hát theo nhưng vẫn hát thoải mái. Trang Tự cũng bật , lúc đó Lý Thiện Tình mới dừng , bộ tịch ước một điều ước, với Trang Tự: " thể ăn, ăn giúp ?"

Trang Tự bèn ăn giùm . Ngoài vị ngọt đến mức ngấy, thì chẳng còn hương vị gì khác.

Ăn xong, Lý Thiện Tình chủ động với Trang Tự: "Có thể đưa về , cứ cảm thấy chị Mary đang đường về nhà. hết tín nhiệm trong mắt chị ."

Trang Tự đưa Lý Thiện Tình về nhà, đó đón cùng đến nhà Chu Khai Tề.

Chu Khai Tề thậm chí còn trang trí một ít bóng bay đủ màu cho sinh nhật của Trang Tự, còn bày cả hoa tươi. Lần ông tự nấu mà mời hẳn đầu bếp đến.

Mọi đều chuẩn quà cho Trang Tự, trong đó Chu Tư Lam là chu đáo nhất, mang trọn bộ tạp chí chuyên ngành mà ba của Trang Tự từng đăng bài.

"Trang Tự, em nhà chắc , bộ thể để ở văn phòng."

Trang Tự cũng chuẩn một món quà cho , tặng lúc ở trong xe. Họ cùng cắt chiếc bánh kem to và , ai nấy đều coi trọng ngày sinh nhật , như dùng dịp bù đắp phần nào sự thiếu vắng cha, chồng trong cuộc đời hai con Trang Tự.

, mỗi khi Trang Tự nhớ sinh nhật tuổi hai mươi của , trong miệng chỉ tràn ngập vị ngọt đến phát ngán. Mùi vị đó thuộc về buổi chiều âm u ở bờ biển, chứ buổi tiệc sinh nhật rộn ràng .

Cuối cùng đành đổ cho vị bánh Donuts ai đó mua quá nồng, nên Trang Tự mới ăn những món ngon khác để quên mất hương vị .

 

Loading...