[Đam mỹ] Danh sách di nguyện thật sự - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-09-06 16:26:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không rõ ý kiến của Trang Tự thế nào, nhưng dù thì tiến sĩ Thiệu ở phòng thí nghiệm y sinh nano của Tập đoàn Duy Nguyên cực kỳ hoan nghênh Lý Thiện Tình.
Chỉ mới hai tuần kể từ khi nhận thư trúng tuyển, tiến sĩ Thiệu liên lạc với nhiều , hỏi hứng thú đến tham quan phòng thí nghiệm . Nếu việc học ảnh hưởng, cô còn sắp xếp để bắt đầu thực tập sớm hơn.
Trong một cuộc điện thoại gần đây, tiến sĩ Thiệu còn ân cần hỏi han về cảnh gia đình của , nhiệt tình khuyên nên nộp đơn xin học bổng Trang Trí Trung, rằng với thành tích của , nếu đồng ý ký hợp đồng, khoản học bổng đủ để chi trả bộ học phí và sinh hoạt phí trong suốt thời gian đại học.
Dù sống trong bệnh viện quanh năm, nhưng chẳng thiếu hiểu về thế sự và các thông tin xã hội. Nghe đến đây, lập tức hiểu ngay, tiến sĩ Thiệu hy vọng sẽ ký một bản thoả thuận kiểu như, khi nghiệp sẽ trực tiếp việc tại Công nghệ Sinh học Duy Nguyên".
Chỉ tiếc là, đối với , thì bây giờ vẫn còn quá sớm để đưa bất kỳ quyết định nào liên quan đến công việc tương lai.
Một là, đến lúc đó còn sống vẫn là chuyện thể khẳng định. Hai là, nếu thật sự chọn, thì thành phố Tân Cảng quá ít ánh nắng mặt trời, khí hậu luôn ẩm ướt mưa nhiều, nơi sống lâu dài.
Trước đây từng gì mà đàn em của , thật phần lớn chỉ là lời đùa để kéo gần quan hệ. Cậu sớm ngôi trường , nơi đó khí hậu dễ chịu hơn nhiều.
Tiến sĩ Thiệu chắc cũng ngang tuổi với của , thái độ chân thành. Cậu cho cô hy vọng mơ hồ, bèn thẳng thắn nhà thiếu tiền, học bổng nên để dành cho những thực sự cần. Bên điện thoại, giọng của cô vẫn giấu sự tiếc nuối.
"Thực cơ thể khá yếu, chừng một năm đến nửa thời gian chẳng cử động ." để an ủi cô: "Nếu trao học bổng cho thì rủi ro cũng nhỏ ."
Muốn cho tiến sĩ Thiệu vui lên một chút, cũng xem thử phòng thí nghiệm của Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, bèn chuyển sang đề tài khác, đề nghị nhân dịp nghỉ Tết đến tham quan phòng thí nghiệm và học một tuần. Tiến sĩ Thiệu lập tức đồng ý.
Sau nhiều xác nhận, sáng ngày thứ hai của kỳ nghỉ Tết, đến đúng giờ tại cổng khu nghiên cứu trực thuộc Tập đoàn Công nghệ Sinh học Duy Nguyên.
Cùng tham quan với còn ba học sinh khác thuộc chương trình thực tập, đều đến từ các trường khác . Trong đó một bạn nữ tên là Hàn Tâm Nhiên, năm ngoái từng gặp cô bạn trong một cuộc thi, nên bốn chẳng mấy chốc trở nên thiết. Vừa trò chuyện theo chân tiến sĩ Thiệu cùng một giảng viên nghiên cứu tham quan những khu vực mức độ an thấp.
Phòng thí nghiệm y sinh nano chiếm ba tầng trong trung tâm nghiên cứu, diện tích lớn. Tuy tham quan bộ các khu, nhưng cũng đủ để mệt lử vì bộ quá nhiều.
Đến giờ ăn trưa, lấy hộp cơm mang theo từ nhà, ăn cùng các bạn. Nhìn phần ăn của chỉ vài món đơn giản, chẳng gia vị gì, ai nấy đều tỏ ái ngại, khác hẳn với một vài chỉ chê bai yếu đuối phiền khác. Lúc đến nhà khách, cũng chỉ chủ nhà dặn đầu bếp nấu một món duy nhất phù hợp với thể trạng của .
Thế mà món , chẳng thích, đành nhịn đói.
Trong bữa ăn, lướt qua điện thoại, tin nhắn thì đầy, nhưng vẫn chẳng cái nào từ .
Tối qua nhắn cho , hôm nay là ngày đầu tiên đến phòng thí nghiệm, hỏi đến thăm . Hỏi hỏi , mà cứ chịu trả lời rõ, chỉ hôm nay bận, rảnh. Không rõ là bận thật đang dối.
Phần lớn thời gian, cảm thấy là dễ hiểu. Chỉ cần mặt dày một chút, yêu cầu đưa đủ nhiều, thì kiểu gì cũng một cái đồng ý.
Bọn trò chuyện thiết. Mỗi khi điều gì, chỉ cần năn nỉ vài câu, nũng một chút, cuối cùng cũng sẽ cho . Cậu vẫn luôn cảm thấy hai là bạn thực sự.
cũng những lúc, cảm thấy hình như ... phần ưa .
Ví dụ như đến nhà ăn cơm.
Hôm đó, đối xử với lạnh nhạt. Cậu chẳng ăn gì, cũng chẳng xót xa. Đối với Chu Tư Lam thì dịu dàng, mà với thì chẳng thèm để tâm.
Cậu một học sinh thông minh hiếm như chẳng lẽ đáng để quan tâm và nhớ đến ?
Ngay cả tiến sĩ Thiệu cũng quan tâm đến thể trạng yếu của , buổi chiều sắp xếp cho trong phòng thí nghiệm phân tích dữ liệu, bắt theo các giảng viên khắp nơi.
Quả thật phân tích dữ liệu nhàm chán, nhưng cũng thể hiện sự quan tâm chu đáo của tiến sĩ Thiệu với ngay từ gặp đầu tiên.
Từ đầu gặp đến nay nửa năm, đến cả gà ấp trứng cũng nở mấy ổ , chỉ vẫn mãi là tảng băng lạnh lẽo, thể sưởi ấm nổi, lúc gần lúc xa, cứ giữ nguyên vẻ lạnh lùng nguyên tắc, chuyện thì đừng phiền.
Thế nhưng điều ghét nhất là từ bỏ và nhận thua. Mấy tuần gần đây, trong lòng lập một bảng điểm theo dõi tương tác giữa hai : phớt lờ thì trừ một điểm, nhận tin nhắn hồi âm thì cộng ba điểm, ép gì đó thành công thì cộng năm điểm, chọc giận thì mạnh tay cộng hẳn mười điểm.
Cậu thích thi đấu thích thi cử, mỗi ngày đều ráng nghĩ cách để ghi thêm điểm bảng đó cho đỡ buồn.
Nghĩ tới đây, kiếm thêm mấy điểm, bèn ăn nhanh cơm hộp gửi tin nhắn cho : "Buổi sáng tham quan phòng thí nghiệm, mệt xỉu luôn."
Kèm theo mấy cái mặt , hỏi tiếp: "Anh đến thăm ?"
Vài tiếng , khi phân tích dữ liệu cả một buổi chiều, màn hình đến hoa mắt chóng mặt thì mới nhận tin nhắn phản hồi: "Không thời gian qua."
Lại vô tình như thế!
Cậu bực bội trừ một điểm, đồng nghiệp phân tích gọi qua giúp, lập tức đặt điện thoại xuống.
Còn thì bận rộn suốt cả ngày.
Cuối cùng cũng tiến triển với văn kiện xin phê duyệt thử nghiệm lâm sàng, lập tức triệu tập các trưởng bộ phận liên quan, từ sáng đến chiều thảo luận liên tục, cuối cùng mới phác thảo một bản kế hoạch sơ bộ.
Tiêu chuẩn dành cho tình nguyện viên vẫn quyết định chỉnh, buổi họp, trưởng bộ phận vận hành lâm sàng gọi riêng hỏi thêm ý kiến. Trang Tự đúng là điều trao đổi, nên ở chuyện với đó một lúc.
Ý kiến của là: trong phạm vi an và thể kiểm soát, nhóm nghiên cứu nên nới lỏng tiêu chuẩn về thể trạng của tình nguyện viên. Nếu thể mở rộng phạm vi sang nhóm khỏe mạnh, thì giá trị của thử nghiệm sẽ càng cao hơn.
Vì đến gần năm giờ chiều, mới trở văn phòng, lúc mới thời gian cầm điện thoại lên xem tin nhắn .
Lý Thiện Tình ngày đầu tiên thực tập ở phòng thí nghiệm của tập đoàn, mà than phiền gì nhiều, chỉ mệt, còn hỏi đến thăm .
Thực tập ở phòng thí nghiệm thuộc tập đoàn thôi, lễ nghiệp . Hơn nữa phận của cũng khá đặc biệt, nếu thật sự đến đó thì hai cũng tiện chuyện. Anh hiểu Lý Thiện Tình cứ bận tâm chuyện gì.
Anh nhắn một câu là . Hiếm thấy, Lý Thiện Tình trả lời ngay.
Tới giờ cơm tối, cùng Chu Khai Tề xuống căng-tin tập đoàn ăn một bữa đơn giản, đó lên việc thêm một lúc, phát hiện Lý Thiện Tình vẫn gửi tin nhắn mới nào.
Nghĩ đến chuyện thể trạng của vốn , còn than mệt cả ngày ở phòng thí nghiệm, nếu thật sự xảy chuyện gì thì cũng trách nhiệm. Suy nghĩ một lúc, gọi điện cho tiến sĩ Thiệu.
"Giám đốc Trang?" tiến sĩ Thiệu phần bất ngờ khi bắt máy.
Cô đang ăn tối, giọng ngạc nhiên nhưng bình tĩnh, giống như chuyện gì lớn xảy với thực tập sinh.
Dù gì cũng gọi điện, vẫn hỏi: "Buổi thực tập hôm nay thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-danh-sach-di-nguyen-that-su/chuong-9.html.]
"Rất ! Em học sinh cấp ba mà từng nhắc với đấy, đúng là ưu tú lắm, thông minh quá chừng, phân tích dữ liệu còn nhanh hơn khác nhiều." tiến sĩ Thiệu : "Chỉ tiếc là em định xin học bổng. ba thực tập sinh còn cũng , hai bạn quan tâm đến học bổng."
Anh trò chuyện thêm vài câu cúp máy.
Bên ngoài trời tối, gió xuân cuối tháng ba ở Tân Cảng mang theo chút ẩm ướt, khí cũng trong lành.
Anh trong văn phòng khô ráo bật điều hòa, chẳng cảm nhận khí trời bên ngoài. Không hiểu vì , thấy khó mà tập trung việc.
Tài liệu đang mở trong máy tính là báo cáo từ phòng thí nghiệm gửi lên, những dòng chữ và con dài ngắn xen kẽ, nghiêng ngả lộn xộn, mỗi câu vài mới hiểu. Anh cho rằng nguyên nhân là vì dạo quá bận, công việc chất chồng, thêm thời tiết đổi.
Chín giờ rưỡi tối, cuối cùng cũng thành hết việc cần , rời khỏi tòa nhà tập đoàn.
Trên đường về nhà, nhắn cho Lý Thiện Tình một tin: "Về đến nhà ?"
Việc chủ động hỏi là bởi vì đây bệnh cũng từng rõ. Có khi cả ngày liên lạc, là vì hôm nay mệt đến mức thấy khỏe, giờ khi đang khám .
Nếu thật là , thì dù xét theo tình cảm lý lẽ, cũng nên rõ.
Về nhà rửa mặt xong, vẫn nhận tin nhắn hồi âm. Suy nghĩ một lúc, bèn gọi điện cho . Chuông reo lâu mới bắt máy.
Có điều giọng chẳng hề yếu ớt, mà là ngái ngủ: "Alo?"
Nghe như đang trong chăn, tiếng thở đứt quãng, mơ hồ, lúc mới nhận thì chỉ đang ngủ thôi.
"Sao ?" lầm bầm: "Trang Tự ?"
Đã xác định , thì cũng chẳng cần chuyện nhiều. Anh khẽ "ừ" một tiếng, : " ăn tối xong mệt quá nên ngủ ." Nghe giọng còn tỉnh ngủ, nên năng cũng phần ngốc nghếch.
Anh gì, bên mép giường, bàn tay như theo chỉ đạo của lý trí.
Sau nửa năm quấy rầy dai dẳng, dường như trở thành một loại "tiếng ồn trắng" trong cuộc sống của . Lúc thì ồn ào đến mức khiến bực , lúc nhẹ nhàng vặn.
Có lẽ quen , nên cũng thừa nhận rằng, mặc dù phiền phức thật, nhưng còn hơn là gì cả.
Nếu thật sự cứ bám lấy, thì cuộc sống càng thêm khô khan, khó chịu đựng hơn nữa.
Bên điện thoại tiếng lục đục, hình như dậy, tỉnh táo hơn một chút, bắt đầu cằn nhằn: "Hôm nay mệt c.h.ế.t luôn."
"Sao ai cho , còn mệt hơn học nữa?"
Nói xong lập tức bắt đầu than thở, chất vấn đầy bất mãn: "Trang Tự, cho hả?"
Trang Tự chẳng bao giờ chiều theo mấy trò vô lý của Lý Thiện Tình. Đây là lựa chọn của , liên quan gì đến chứ? lập tức trả lời: "Không tự nộp đơn xin ?"
Lý Thiện Tình lầu bầu mấy câu, đột nhiên như nhớ gì đó: "Vậy gọi cho gì? Nếu chuyện gì thì ngủ tiếp đây."
Trang Tự ngừng một chút, : "Báo cáo kiểm tra sức khỏe từng nhắc tới, cộng thêm các hồ sơ điều trị quan trọng, gửi cho một bản."
Cuối cùng cũng nhớ chuyện nghiêm túc cần giải quyết, nhờ đó mà hợp lý hóa lý do gọi cuộc điện thoại . Suy nghĩ cũng thông suốt hơn, còn cảm giác tắc nghẽn khó như lúc đầu: " sẽ gửi cho bộ phận vận hành lâm sàng."
Lý Thiện Tình im lặng một lúc, như dám tin, nhẹ nhàng hỏi: "Anh định đưa danh sách tình nguyện viên thật ?"
Giọng nhẹ bẫng, đầy ngạc nhiên lẫn vui sướng, còn mang theo một thứ mơ ước từng đây, như thể chỉ cần Trang Tự chịu thực hiện ước , sẽ ngoan ngoãn một trăm phần trăm, từ nay về còn nghịch ngợm nữa. Bất cứ ai , cũng sẽ nỡ bóp nát giấc mơ đó.
Thế nhưng sự thật như Lý Thiện Tình tưởng tượng. Trang Tự còn cách nào khác, đành : "Chỉ dùng tư liệu tham khảo cho tiêu chuẩn tình nguyện viên thôi."
Lý Thiện Tình "" một tiếng, giọng lập tức nguội xuống, hình như vui, vài giây mới : "Vậy cũng ."
" nếu là để tham khảo, thì cũng lợi gì cho ?" hỏi.
"Cậu lợi gì?"
"Chẳng lẽ gì ?" Lý Thiện Tình cố chấp nũng trong điện thoại: "Trang Tự, nhanh , sẽ cho danh sách tình nguyện viên đó ."
Cậu giống như một đứa trẻ hiểu chuyện, chẳng màng đến nguyên tắc, cũng ngoài đời còn những chuyện khó mà đạt .
Trang Tự thể đưa lời hứa dễ dãi như thế, nhưng đêm cũng thật lòng : " sẽ giúp chú ý đến chuyện . Trước tiên trả lời ứng đủ điều kiện, còn đến lúc đó tính."
Nghe , tâm trạng Lý Thiện Tình mới khá hơn một chút. Cậu chúc ngủ ngon, cúp máy gửi mấy bản báo cáo qua.
Những báo cáo , Trang Tự xem còn sớm hơn cả phụ trách bộ phận lâm sàng. Xem xong, phát hiện, thể chất của Trang Tự đúng là yếu ớt thật. Tiền sử bệnh và dị ứng của còn nhiều hơn cả giải thưởng đạt . Đến giờ vẫn còn sống, quả thật là một ví dụ sống động cho thành tựu y học hiện đại.
Không ngờ một thể như thể chống đỡ nổi hoạt động tư duy của bộ não Lý Thiện Tình, đủ để vẫn thể ăn lưu loát, thậm chí là ba hoa chích choè. Không rõ tạo hóa là quá tàn nhẫn, còn dụng ý riêng.
Đêm đó, muộn, Trang Tự mới chuyển những báo cáo cho phụ trách, yêu cầu họ lập tức phân tích kỹ, xem thể lên kế hoạch cấy ghép thiết giải phóng chậm .
Những việc Trang Tự và suy nghĩ đêm , đều khó lý do chính đáng nào để bào chữa cho thỏa đáng.
Đêm đó, mất ngủ. Cứ lặp lặp trong đầu những điều Lý Thiện Tình từng . Cậu bảo trở thành đàn em của , đến việc ở Công nghệ Sinh học Duy Nguyên, nên Trang Tự cũng nghĩ nhiều, những điều đó, thể thành hiện thực.
Anh là con một trong nhà, lúc còn học theo ba chuyển tới nhiều thành phố khác . Tuy vẫn giữ mối quan hệ tệ với bạn học, nhưng từng bạn nào thực sự thiết.
nếu Lý Thiện Tình thể khỏe mạnh hơn, nếu từ nay về trong cuộc sống của Trang Tự buộc sự hiện diện của Lý Thiện Tình, đợi đến khi lấy bằng tiến sĩ, họ thể cùng việc, chung chí hướng, xuất phát từ Tân Cảng, lẽ sẽ bước thế giới.
Dù điều đó nghĩa là Trang Tự chấp nhận tính khí thất thường của , thì tương lai cũng chẳng quá tệ.
Mọi suy nghĩ của Trang Tự đêm hôm đó, đều trở thành chuyện kéo dài, may mắn là ai . Bởi vì sẽ bao giờ thừa nhận từng nghĩ đến điều đó dù chỉ một giây, và càng quyết tâm bao giờ nhớ .
Bởi vì một khi viêm ruột thừa nặng thì cắt bỏ, cũng giống như việc trong một mối quan hệ mà một bên nuôi dưỡng kỳ vọng tương xứng, nếu thể xoá sạch ký ức, hoặc hết sức đè nén, chôn vùi nó tận sâu trong tâm trí, mới là phương pháp điều trị nhất, mới hy vọng thực sự chữa lành.