[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 10
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:08
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi ngủ, Vi Gia Dịch như thường lệ liếc qua điện thoại, sợ bỏ sót công việc nào. Không ngờ thấy ảnh đại diện WeChat của Triệu Cạnh đổi, từ bức ảnh chụp phía lưng do là bà Lý chụp, thành tấm ảnh chiều nay mà Vi Gia Dịch vô tình chụp. Cảm xúc của ngay lập tức trở nên phức tạp.
Bức ảnh phía lưng là do của Triệu Cạnh, bà Lý, chụp và Vi Gia Dịch từng thấy bà chia sẻ. Còn bức ảnh buổi chiều vốn là một khoảnh khắc vô tình ghi , góc chụp và cách chút riêng tư, nhưng Triệu Cạnh lấy nó ảnh đại diện, lập tức mang đến một cảm giác thể diễn tả bằng lời.
Tất nhiên, lẽ Triệu Cạnh thực sự chỉ thích bức ảnh đó mà thôi, Vi Gia Dịch từ từ nghĩ.
Dù , bức ảnh trông giống như một hình tượng siêu hùng, chắc hẳn phù hợp với nhận thức của Triệu Cạnh về chính .
Ở một khía cạnh nào đó, Triệu Cạnh thật sự đơn giản. Những ngày qua, Vi Gia Dịch nhận điều đó rõ.
Sự tự tin của đến từ việc luôn quyền lựa chọn. Anh chỉ cần quyết định . Thứ sẽ đạt , thứ sẽ bỏ ; sẽ ở , sẽ biến mất.
Người bình thường thì khác, ngay cả khi khát khao lựa chọn, cũng ngại mở miệng lớn tiếng để tranh giành cho . Vì , nếu Vi Gia Dịch ghen tị, chắc chắn là dối.
Vi Gia Dịch khóa điện thoại, tắt đèn xuống giường. Anh thể so sánh như thế, nhưng vẫn khỏi nhớ năm ngoái, khi nhận lời chụp ảnh cho một tạp chí với nhân vật chính là Phan Dịch Phi. Mọi thứ thỏa thuận thỏa, nhưng đến lúc ký hợp đồng, quản lý của Phan Dịch Phi gọi cho quản lý của Vi Gia Dịch, .
Vi Gia Dịch khi đó thực sự vui. Sau khi nổi tiếng, những chuyện như thế lâu còn xuất hiện trong công việc của . Lịch trình của cũng dễ gì sắp xếp.
Người quản lý của Phan Dịch Phi tự gọi điện giải thích cho Vi Gia Dịch: " cảm thấy những bức ảnh chụp cho Tiểu Phan thiếu cảm giác cách." Nói vài câu bà đột nhiên bắt đầu trách móc: "Không chỉ nghĩ , nhiều cũng điều đó, bao gồm cả fan của Tiểu Phan. Chắc cũng rõ những chuyện , đúng ? Lẽ công việc nên tìm đến , và cũng nên nhận. vì nhận, nhưng Tiểu Phan thể ảnh hưởng, nên tự quyết định tránh rắc rối, mong đừng trách ."
Có lẽ Vi Gia Dịch thật sự quá tự tin, bà , lúc nghi ngờ bản : Chẳng lẽ nhận công việc thực sự là do trong tiềm thức ý đồ khác ?
Có vẻ đến mức đó, nhưng cũng là thể. Nghĩ nghĩ , Vi Gia Dịch thấy cũng chẳng còn vững vàng nữa.
Tất nhiên, nghĩ thông suốt, đó là chuyện vô lý! cũng thể gọi một tháng để rõ với quản lý của Phan Dịch Phi, yêu cầu bà bồi thường tổn thất, đành bỏ qua .
Nghĩ tới đây, so với những trong giới giải trí quá mưu mẹo và khó chịu, tính cách của Triệu Cạnh phần đáng quý. Ít nhất, khi Triệu Cạnh chụp ảnh PR, dù giữa chừng đột nhiên bỏ cuộc, tiền vẫn sẽ tài khoản.
Hơn nữa, dù Triệu Cạnh là một khó chiều như , cũng từng phàn nàn gì về những bức ảnh Vi Gia Dịch chụp, dựa danh tiếng của mà ép Vi Gia Dịch sửa ảnh thâu đêm, để cuối cùng rằng bản đầu tiên mới là nhất.
Nhớ sự khó chịu mà quản lý của Phan Dịch Phi mang , Vi Gia Dịch trằn trọc mãi mới ngủ , sáng sớm đ.á.n.h thức bởi tiếng điện thoại reo. Anh qua, là Triệu Cạnh gọi, bèn vội vàng máy.
Triệu Cạnh chờ lên tiếng hùng hồn hỏi: "Vi Gia Dịch, ngủ giỏi ? Đã tám giờ rưỡi ."
Lý Minh Thành dường như đang ở bên cạnh Triệu Cạnh, giúp Vi Gia Dịch: "Có lẽ do mấy ngày nay quá mệt, hoặc là quên đặt báo thức."
Quả đúng như , tối qua Vi Gia Dịch quên đặt báo thức. Anh cảm thấy đầu đau nhức, dậy, nghĩ rằng ấm họ Triệu đích gọi điện thúc giục, chắc chắn bên bàn ăn đợi một lúc .
Đang mơ màng suy nghĩ, Triệu Cạnh lên tiếng trách móc Lý Minh Thành: "Báo thức kêu, chẳng lẽ đồng hồ sinh học cũng vô dụng ?"
Nói thì sai, nhưng từ miệng Triệu Cạnh thốt , Vi Gia Dịch suýt bật . Người cũng tỉnh táo hơn, xin : "Xin , quên đặt báo thức, hai cứ ăn ." Vì ngủ ngon, giọng khàn khàn, như bệnh.
Triệu Cạnh đáp lời, lẽ vì trong thế giới của tồn tại khái niệm "khi khác xin thì nên đáp là ".
Vài giây trôi qua trong im lặng, Vi Gia Dịch đành mở lời nữa: "Thật sự xin , sẽ xuống ngay."
Anh nhanh chóng xuống lầu, đến phòng ăn, thấy sắc mặt Triệu Cạnh cũng khó coi lắm. Ba ăn sáng xong, bên ngoài trời mưa lất phất. Mưa lớn nhỏ, trời u ám, chẳng dấu hiệu tạnh.
Lý Minh Thành gọi điện cho Nick. Nick thời tiết thích hợp cho việc đào bới, họ dự định tới khu tái định cư tạm thời để xem thiếu bao nhiêu vật dụng sinh hoạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-10.html.]
Vừa buổi sáng, lô vật tư mới do bố Triệu Cạnh vận chuyển tới cũng đến, ba trong nhà trọ quyết định cùng .
Khu tái định cư xây mấy mảnh đất bằng phẳng phía trạm y tế, tất cả đều là những căn lều tạm bợ.
Do trời mưa, đều ngoài, nhưng vẫn tiếng trò chuyện vang lên. Bên ngoài lều dựng nhiều giàn phơi quần áo, giàn trống . Mặt đất nhiều qua , cỏ dại trở nên thưa thớt, mưa thấm lớp bùn nhão, giẫm lên là để dấu chân, thứ đều đơn sơ và hỗn loạn.
Vi Gia Dịch mặc áo mưa, lấy vật tư từ phía xe tải xuống, chia thành từng phần mang các lều.
Máy phát điện ở khu tái định cư công suất cao, mỗi lều chỉ một bóng đèn, ánh sáng mờ, điều kiện cũng thiếu thốn. Có mất , tựa mép giường bất động, cũng còn chút sức lực, liên tục cảm ơn. Bầu trời âm u, khí ẩm ướt, cảnh tượng ảm đạm khiến ai nấy đều chùng lòng.
Phát xong vật tư, Nick gọi Triệu Cạnh.
Anh dì của LiNi mời đến ăn trưa. Món ăn lẽ khá đơn giản, chủ yếu là trực tiếp cảm ơn họ chăm sóc LiNi. Nghe hôm qua LiNi về nhà ngủ ngon hơn mấy ngày nhiều.
Vi Gia Dịch và Lý Minh Thành tất nhiên đồng ý. Cả hai cùng Triệu Cạnh, cũng chút do dự mà gật đầu, thấy bóng dáng của một ngoài mang theo hai đầu bếp.
Đi theo xe của Nick, đường đến nhà dì của LiNi, Vi Gia Dịch và Lý Minh Thành xe bàn luận về điều kiện sống ở khu tái định cư.
Vi Gia Dịch trợ lý đăng thông tin về kênh quyên góp chính thức cho vùng thiên tai lên mạng xã hội của .
Anh liên hệ với trợ lý, nhưng hiểu , trợ lý hôm qua còn quản lý giúp , hôm nay đăng nhập . Thử đăng nhập hai , mã xác nhận đều đúng, nhưng vẫn .
Vi Gia Dịch tự thử, đăng nhập ngay, chỉ là thấy trong tài khoản nhiều thông báo , tay chân khỏi tê dại.
Trợ lý gọi , Vi Gia Dịch bảo: "Thôi, để tự đăng, ." Anh chuyển sang trang đăng bài, dán thông tin kênh quyên góp , tự gõ thêm hai dòng nhờ giúp đỡ, nhấn gửi.
Lúc , Triệu Cạnh bên cạnh vẫn im lặng bỗng nghiêng qua.
"Cậu đăng thế nào ?" Anh chút ngại ngần dựa sát Vi Gia Dịch, điện thoại của khẽ: " sẽ bảo bộ phận PR cũng đăng một bài."
Họ đang xe địa hình, Triệu Cạnh vốn ở giữa, cả chiếm hai chỗ. Vi Gia Dịch cùng phía để tiện chăm sóc khi cần.
Để màn hình, Triệu Cạnh chiếm nguyên một hàng ghế, gần như bao trọn Vi Gia Dịch. Vi Gia Dịch thể ngửi thấy mùi hương trầm đặc trưng của Triệu Cạnh. Dù lưng dính chặt cửa vẫn thể tránh khỏi, lòng thầm kêu trời, mơ hồ nhớ lúc mới tìm thấy bãi biển, hình như Triệu Cạnh như thế .
Vi Gia Dịch cảm thấy vẫn thích Triệu Cạnh khi đó hơn, khó khăn giấu tay ống tay áo, nhưng trong lúc nguy cấp vẫn cố tạo chút cách xã giao.
Xe đoạn đường gập ghềnh, bên trong bắt đầu chòng chành. Triệu Cạnh lẽ đau chân nhưng cố nhịn, sắc mặt lắm. Anh ở giữa chỗ bám, lắc lư, đưa tay nắm lấy tay cầm trần xe, nhưng động tác kéo căng chân trái, vẻ càng đau hơn, đành im lặng rụt tay .
Vi Gia Dịch chú ý thấy Triệu Cạnh chút khó chịu nhưng , lòng chần chừ, nhẹ giọng hỏi : "Anh vịn ?"
Triệu Cạnh một cái, gì. Anh vốn định cậy mạnh từ chối, nhưng xe rung lắc mạnh, mặt trắng bệch, lập tức giơ tay, tiên đặt lên vai Vi Gia Dịch, cảm thấy thoải mái, đổi tư thế, ôm lấy vai .
Anh nặng, nóng, dùng một cách lộn xộn để coi Vi Gia Dịch như cây gậy chống.
Vi Gia Dịch bao giờ ở trong tình huống quá cực đoan mà tiếp xúc cơ thể gần gũi như với ai, hoặc ở trong gian kín mà chịu đựng sức nóng và sức nặng đột ngột. Anh bỗng cảm thấy chút tự nhiên, tâm trạng trở nên kỳ lạ, rõ vì .
Triệu Cạnh hiển nhiên hiểu cảm giác của Vi Gia Dịch, và về cơ bản kiểu lời cảm ơn, Vi Gia Dịch hiểu điều . ít nhất, so với kéo Triệu Cạnh từ bãi biển lên đường cái, cây gậy chống cho , thấy vui vẻ hơn đôi chút.