[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giây là thiên đường, giây hóa thành đống đổ nát.

Vi Gia Dịch đang nghiêng ngủ thì cơn rung lắc dữ dội của chiếc giường giật tỉnh giấc. Một tiếng "rầm" vang lên khi chiếc tủ đầu giường ngay cạnh ngã nhào xuống sàn. Anh bật dậy, bàng hoàng quanh, đang định xuống giường thì bàn chân chạm một lớp nước đen lạnh toát đang ngập sàn gỗ. Đó cũng là khoảnh khắc bóng tối bao trùm, khi từng đợt sóng dữ dội ập đảo.

Nước nhanh chóng dâng tới bắp chân, mang theo những mảnh vỡ cứng, sắc nhọn cào da thịt, nhưng ngừng , dâng thêm nữa. Cảnh tượng quá đỗi kỳ lạ, Vi Gia Dịch gần như nghĩ đang mơ. Đặt cả hai chân xuống sàn, kịp tìm dép, lảo đảo bước trong nước, tiến về phía cửa sổ.

Cửa sổ ở bức tường đối diện, cách giường bảy, tám mét. Vi Gia Dịch tiến lên vài bước thì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bởi cảnh tượng ngoài cửa sổ đập mắt là một biển nước mênh mông.

Trời dần sáng, sắc xanh nhợt nhạt lấp lánh cao. Những cây cọ, khu vườn, và các ngôi nhà xa xa đều biến mất, chỉ còn mặt nước đen ngòm đang chuyển động, những gợn sóng xám bạc lấp lánh kéo dài tới tận sườn núi. Trong biển nước , nóc xe và những mảnh gỗ lềnh bềnh, như thể nơi đây vốn là một phần của đại dương.

Vi Gia Dịch bất động, cảm giác lạnh toát lan dọc sống lưng, trong đầu chỉ hiện lên hai từ: "lũ quét" và "sóng thần". Ý nghĩ chạy trốn lóe lên, nhưng chạy , chạy thế nào, thể nghĩ . Mình từng tham gia cuộc diễn tập thoát hiểm khi gặp sóng thần nào ? Thầy cô từng dạy điều gì ? Anh cố gắng nhớ nhưng chẳng ký ức nào hiện lên. Đờ đẫn tại chỗ vài phút, thấy nước dường như đang dần rút xuống.

Lớp nước sàn rút , chỉ còn lớp bùn đen bốc mùi tanh nồng. Xa xa sườn núi, Vi Gia Dịch thấy ánh đèn xe lấp lóe, là những kịp sơ tán .

Anh chợt nghĩ, tìm điện thoại. Cảm giác lạnh buốt cánh tay vẫn tan, giường, cúi nhấc chiếc tủ đầu giường đổ lên.

Điện thoại đè bên , ướt sũng, dính đầy bùn. Màn hình nứt nhưng vẫn sáng, hiển thị ba giờ sáng, chỉ còn một vạch sóng. Anh mở khóa, thử gửi tin nhắn, nhưng tin nào gửi .

Vi Gia Dịch lục tìm đôi dép, xỏ và bước tới cửa phòng. Mở cửa, thấy đèn hành lang tắt ngóm, bóng tối bao trùm thể thấy gì. Anh bật đèn pin điện thoại, rọi quanh nhưng chỉ thấy cảnh tượng đổ nát và những vật trang trí vương vãi khắp nơi.

"Còn ai ở đây ?" Giọng vang lên, vọng yếu ớt trong hành lang trống trải. Không một lời hồi đáp. Cảm giác rùng chạy dọc sống lưng, tắt đèn pin, đóng cửa phòng và giường , đầu óc bấn loạn.

Căn phòng của Vi Gia Dịch ở tầng cao nhất của tòa khách sạn chính, hướng khu vườn và ban công. Anh là vị khách duy nhất ở tầng phòng hướng vườn. Lý Minh Thành từng giải thích điều với trong lúc trò chuyện.

Lý Minh Thành , khách mời đông, Lý Minh Miễn bao trọn khách sạn. Hầu hết khách đều ở các biệt thự bên ngoài, chỉ đội ngũ chụp ảnh và tổ chức sự kiện ở tòa nhà chính. Trên tầng cao nhất của tòa nhà hồ bơi và khu vực hành chính, phòng ốc nhiều, đều là phòng hướng vườn. Các phòng hướng biển ở các tầng đặt hết nên Lý Minh Miễn xếp căn phòng đến muộn.

Lý Minh Thành trách Lý Minh Miễn vì cách xếp chỗ bất công . giờ ngẫm , Vi Gia Dịch thầm cảm ơn sự "phân biệt" của . Nếu nhờ kết cấu vững chắc của tòa nhà chính và vì tầng cao nhất thì lẽ giờ còn cõi đời.

Nước rút một thời gian. Vi Gia Dịch mang nhiều hành lý, chỉ một chiếc ba lô leo núi. Chiếc ba lô đặt an kệ, may mắn ngấm nước. Anh nhét đồ dùng, thức ăn, nước uống và khăn ba lô, khoác lên vai, dọc hành lang, tới cuối thì đẩy cửa bước cầu thang thoát hiểm.

Nguồn điện trong khách sạn cắt , chỉ còn đèn khẩn cấp trong cầu thang sáng lờ mờ. Vi Gia Dịch cẩn thận bước xuống từng bậc, đến đại sảnh thì một mùi tanh nồng và hôi thối xộc thẳng mũi. Trời sáng hẳn, mặt trời như sắp nhô lên khỏi đường chân trời.

Vi Gia Dịch cảm thấy nôn nao, cố nén cơn buồn nôn, tay vịn sườn để giữ thăng bằng quanh. Ánh sáng cam từ bên ngoài hắt , lấp ló những gì còn sót của đại sảnh xa hoa, giờ hóa thành một bãi bùn đen lầy lội. Tủ kệ, đồ trang trí và cả những mảnh gỗ rõ từ trôi đến la liệt mặt đất. Bộ sofa trắng lật nhào, quầy lễ tân biến mất dấu vết.

Anh cất tiếng gọi: "Có ai ?"

Không hồi đáp. Anh bước thêm vài bước, chân đạp một thứ gì đó mềm mềm. Cúi xuống , hoảng hốt phát hiện giẫm lên cánh tay của một .

Chân mềm nhũn, Vi Gia Dịch vội nhảy sang bên, cúi xuống kéo đang chìm trong bùn . Đó là một đàn ông trung niên, da sậm, mắt nhắm chặt, mặc đồng phục phục vụ của khách sạn. Bộ đồng phục bằng vải lanh màu be nát nhừ vì ngâm nước, n.g.ự.c đeo một tấm thẻ tên ghi "Bộ phận Phòng - Mario".

Đặt tay lên động mạch cổ của Mario, chỉ cảm nhận làn da dính bùn, lạnh ngắt, nhịp đập. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, rụt tay một hồi lâu.

Vi Gia Dịch Mario một tư thế đàng hoàng hơn. Anh kéo đàn ông một đoạn, đặt lên phần tựa lưng của chiếc sofa, khiến bản cũng lấm lem bùn đất.

Thở hổn hển, đầu óc choáng váng, Vi Gia Dịch cảm thấy ý thức của ngày càng mơ hồ, nôn xuống nghỉ ngơi. thể là sống sót duy nhất còn lành lặn, nên đành dậy, lội qua lớp bùn, về phía những căn biệt thự gần biển.

Mặt trời nhô dần khỏi mặt nước, ánh sáng cam ấm áp nhưng gay gắt, hòa quyện cùng bầu trời, tạo nên một cảnh sắc bình yên đến lạ. Chỉ qua một đêm, khu biệt thự lộng lẫy hòn đảo hình trái tim hóa thành đống đổ nát, bãi cát trắng giờ đây là một bãi lầy đầy đá, vỏ sò và cây cối gãy nát.

Vi Gia Dịch bước tới, vòng qua một cây khổng lồ từ trôi dạt đến, lớn tiếng gọi liên tục, nhưng đáp chỉ là sự im lặng. Có lẽ kịp sơ tán lên núi, hoặc cũng thể là họ còn sống sót.

Hầu hết công trình đều sụp đổ, ngoại trừ một căn biệt thự lớn nhất còn sót vài cây cột và hai bức tường, phần mái cũng may mắn cuốn trôi, chênh vênh trụ cao.

Vi Gia Dịch tiến đến gần, chợt một âm thanh yếu ớt, là giọng đàn ông, vẻ quen thuộc. Anh lập tức hỏi: "Có ai ?"

"...Có." Giọng phát từ gần đó. Vi Gia Dịch theo âm thanh, thấy bên một gốc cây còn sót cơn sóng, đang nghiêng một tấm ván gỗ lớn.

Người đó bùn bám kín, đầy vết thương, nhưng bộ áo choàng ngủ vẫn còn , dây áo thắt chặt ngay ngắn. Chân trái bất động mặt đất, trông vẻ . Vi Gia Dịch tiến tới gần, khi tay sắp chạm vai đó thì nhận đó là Triệu Cạnh.

Vi Gia Dịch sững , một ý nghĩ bật lên trong đầu: " là lúc thì còn gì là Đại thiếu gia Triệu cao cao tại thượng nữa, trông t.h.ả.m hại đến mức suýt nữa thì nhận ."

lúc đó, Triệu Cạnh ho dữ dội như thể nôn . Vi Gia Dịch sợ nôn nên vội lùi , nhưng cuối cùng Triệu Cạnh cũng nôn, chỉ ho lâu. Sau đó, cố gắng thều thào: "Nước... nước ?"

Vi Gia Dịch lặng lẽ tháo ba lô, lấy chai nước . Anh định đưa trực tiếp cho Triệu Cạnh, nhưng thấy dáng vẻ yếu ớt của , vẻ thể tự mở nắp. Dù Triệu Cạnh đến mức nguy kịch, Vi Gia Dịch cũng đành hạ , mở nắp giúp và còn cạnh, ân cần hỏi: " cầm cho uống nhé?"

Triệu Cạnh liếc một cách lạnh nhạt, đưa tay cầm lấy chai nước nhưng giữ nổi, suýt chút nữa rơi, may mà Vi Gia Dịch kịp thời đỡ lấy.

"Có vẻ sức hồi phục .” Vi Gia Dịch thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Để cầm cho."

"Không thẳng cầm ?" Triệu Cạnh chịu nhượng bộ, cố gắng nhích để thẳng. Chân trái rõ ràng đang đau, cả lảo đảo dựa vai Vi Gia Dịch.

Phần nặng trĩu của đổ hẳn lên vai Vi Gia Dịch, hai im lặng đó. Triệu Cạnh uống vài ngụm nước từ tay Vi Gia Dịch mà tỏ vẻ gì, đó mới hỏi: "Sao chỉ ? Đội cứu hộ ? Lý Minh Miễn ?"

" cũng rõ.” Vi Gia Dịch gắng gượng đáp: “Khi tỉnh dậy thì thứ thế , xuống sảnh cũng gặp ai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-2.html.]

"Mọi hết ?" Triệu Cạnh nhíu mày.

"...Không hẳn." Hình ảnh cái xác ở đại sảnh lởn vởn trong đầu, cảm giác kinh hãi và trống rỗng dâng lên. Anh im lặng một lúc, thêm: " thấy ánh đèn núi, lẽ sắp đến cứu."

"Hy vọng là thế.” Triệu Cạnh đáp, để lộ cảm xúc.

Cả hai cùng im lặng. Triệu Cạnh tựa cả Vi Gia Dịch, hai sát tấm ván gỗ ướt. Mặt trời lên cao, những vịnh biển xinh giờ đây biến thành bãi bùn lầy đặc quánh, mùi hôi tanh nồng và cảnh tượng đổ nát xung quanh thật khó mà chịu đựng.

Vi Gia Dịch bao lâu mà vai đau nhức vì sức nặng của Triệu Cạnh. Anh sang gương mặt ngay bên cạnh, thấy vài vết thương càng nổi bật thêm đường nét cứng cáp. Sống mũi cao thẳng như đúc từ thạch cao, hàng mi dày và dài dính đầy bụi bẩn. Đôi mắt nét giống là bà Lý, nhưng dài hơn đôi chút. Đôi môi mỏng, quá dày cũng quá mỏng, môi trễ xuống, gương mặt đẽ nhưng mang vẻ kiên nghị, như thể sự bướng bỉnh và thiếu đồng cảm của một đứa trẻ chiều chuộng theo lớn lên thành một trưởng thành.

Tất nhiên, lý do khiến Triệu Cạnh tính cách như , Vi Gia Dịch cũng phần nào hiểu .

Sinh đỉnh kim tự tháp, sự nghiệp thành công nhanh chóng đến khó tin, cuộc đời bằng phẳng, thuận lợi khiến Triệu Cạnh chẳng cần bận tâm đến việc hòa nhập với xã hội. Vi Gia Dịch từng nhiều bàn tán rằng công ty công nghệ hàng đầu mà Triệu Cạnh hiện đang sở hữu, ban đầu chỉ xuất phát từ việc mua một tòa nhà thương mại, nhưng vì môi giới tìm khách thuê như ý nên tự sử dụng tòa nhà đó để kinh doanh.

Một may mắn đến thế, luôn kẻ theo đuổi, ngưỡng mộ cũng là điều dễ hiểu. Vi Gia Dịch loại thích chèn ép, chỉ kiếm sống một cách bình thường, bao giờ thấy vui vẻ khi xu nịnh khác. Anh Triệu Cạnh khinh thường , nên mỗi khi gặp đều cố gắng tránh xa, chỉ khi còn cách nào mới chịu hỏi han vài câu xã giao.

Ai ngờ trận sóng thần, đầu tiên Vi Gia Dịch gặp là Triệu Cạnh, và còn là một Triệu Cạnh đang sống.

Vi Gia Dịch rời mắt khỏi , trong đầu cảm thấy nhức nhối. Không cạnh Triệu Cạnh trong im lặng khó xử nữa, dò hỏi: "Anh cảm thấy ? Có chỗ nào đau ? thấy nhiều vết thương."

"Gãy xương ở chân trái, còn thì .” Triệu Cạnh đáp gọn lỏn, giọng vẻ chuyện nhiều.

"Nếu thì đây nhé, để tìm xe lăn." Vi Gia Dịch hai chữ " " liền thở phào, lập tức đề nghị: " sẽ đưa đến nơi cao hơn, lỡ đợt sóng thần tiếp theo thì đây nguy hiểm lắm."

"Cậu nhân viên khách sạn, tìm xe lăn?" Mặt Triệu Cạnh lạnh tanh, kiêng dè mà hỏi : "Không kiếm cớ để bỏ đây đấy chứ?"

Anh thật khó chiều, còn nhạy bén khiến Vi Gia Dịch khỏi cạn lời.

với phận của Triệu Cạnh, Vi Gia Dịch cũng đành nhịn. Hít một sâu, cố nhẫn nại: "Làm dám chứ. chỉ nghĩ chân thể tự , xe lăn thì sẽ thoải mái hơn. cũng đúng, quen thuộc nơi , chắc chẳng dễ gì tìm xe lăn."

Triệu Cạnh cao hơn , đôi mắt sắc lạnh xuống như thể thấu tâm tư của Vi Gia Dịch, nhưng cũng thể chỉ đơn giản là quá khó tính. Anh Vi Gia Dịch vài giây, lạnh nhạt "hừ" một tiếng: "Biết thì ."

"Nơi thực sự nguy hiểm.” Anh , giọng điệu đổi đột ngột: “Cậu giúp dậy, chúng đến gần đường lớn chờ cứu hộ."

Dù khuôn mặt Triệu Cạnh còn dính bùn đất, khí chất kiêu ngạo vẫn chút suy giảm. Dáng vẻ lệnh cho Vi Gia Dịch tự nhiên như , chẳng đụng tay Vi Gia Dịch, rụt tay trong ống tay áo choàng rộng nhấn lên vai Vi Gia Dịch: "Nhanh lên." Rồi hỏi thêm: "Cậu giày ?"

Vi Gia Dịch chẳng còn cách nào khác, lấy đôi dép từ trong ba lô đưa cho . Vai gánh phần lớn trọng lượng của Triệu Cạnh, dìu thanh niên to cao từng bước, khỏi hối hận vì đề nghị tìm xe lăn. Nếu câu đó, lẽ họ tấm ván thêm một lúc nữa.

Dìu Triệu Cạnh lê một chân qua khu biệt thự tan hoang đến đoạn đường hầu như còn dấu vết, Vi Gia Dịch cảm thấy kiệt sức. Dù tập gym, cũng từng rèn luyện sức bền, nhưng kéo Triệu Cạnh thế quả thực là quá sức. Anh đổ mồ hôi nhễ nhại, nghiến răng bước nghĩ, chắc thu thêm phí gây mê cho cái hình nặng nề mới .

Đi ngang qua một chiếc ghế dài từ tới giữa đường, Triệu Cạnh bỗng yêu cầu dừng : "Để xuống ghế nghỉ một chút."

"Chân đau quá.” Giọng yếu ớt hơn so với .

Vi Gia Dịch thoáng qua, thấy đôi môi Triệu Cạnh tái nhợt vì đau, lập tức đỡ xuống. Nhìn xuống, phát hiện chân của Triệu Cạnh cũng một vết thương sâu, lẽ vì vận động quá sức mà vết thương rách , m.á.u chảy thành dòng.

Để Triệu Cạnh nghỉ, Vi Gia Dịch chợt nhớ trong ba lô một bộ sơ cứu, bèn với Triệu Cạnh mở túi tìm.

"Có bộ sơ cứu sớm?" Triệu Cạnh , giọng đầy vẻ trách móc.

Vi Gia Dịch quả thực quên mất, ngại vì sơ suất. Anh cố giữ bình tĩnh, : "Xin ."

Anh cúi xuống lục tìm bộ sơ cứu, tiên lấy chiếc khăn , đặt ghế. Bằng khóe mắt, thấy Triệu Cạnh cầm lấy chiếc khăn, thì thấy đang dùng sức lau mặt và tay, vẻ mặt thể chịu nổi sự bẩn thỉu bám da.

Tuy , lớp bùn Triệu Cạnh khô, khó mà lau sạch. Anh cầm chai nước, định đổ lên khăn để lau.

Vi Gia Dịch vội chặn : "Đừng đổ nước."

Triệu Cạnh cau mày , tỏ vẻ hài lòng.

"Chúng chỉ còn hai chai nước thôi.” Vi Gia Dịch giải thích: “Cần nước để rửa vết thương."

Triệu Cạnh trông càng bực hơn, Vi Gia Dịch chỉ còn cách giả vờ để ý, đưa chai nước : "Anh thể uống vài ngụm ." Rồi lấy bộ sơ cứu : "Để giúp sát trùng vết thương."

Triệu Cạnh phản đối, khẽ "ừ" một tiếng qua mũi. Vi Gia Dịch lấy que cồn sát trùng vết thương, băng bó bằng bông và băng gạc, còn mở gói bánh quy đưa cho lót . Cuối cùng, đề nghị để Triệu Cạnh đây, còn tìm thêm nước và đồ tiếp tế.

"Có thêm vài chai nước thì sẽ thoải mái rửa mặt hơn.” Vi Gia Dịch cố tình thêm ý để thu hút sự chú ý của Triệu Cạnh.

Quả nhiên, suy nghĩ một chút gật đầu, sắc mặt vẫn khó chịu: "Được, mau ."

Vi Gia Dịch nhận sự đồng ý, để ba lô rời , cuối cùng cũng thoát khỏi vị "đại thiếu gia" .

 

Loading...