[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 29

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi lớp bảy, trường trung học của Vi Gia Dịch tổ chức ngủ đêm tại nhà thiên văn. Bố của Vi Gia Dịch thời gian đưa , nên giờ tan học, trường và lên xe buýt của trường để . Trên đường , chút kẹt xe, xe buýt nhiều học sinh, một lúc dừng, hoàng hôn chìm xuống thành phố, và khi đến nơi thì là ban đêm.

Vi Gia Dịch khác yêu đương thế nào, nhưng cảm giác khi yêu là, ngoài việc bên cạnh thêm một luôn chuyện là Triệu Cạnh thì khác gì chuyến hoạt động của trường khi 14 tuổi.

Ngồi trong chiếc xe thể thao đang lao vun vút, Vi Gia Dịch chuyện với Triệu Cạnh, nghĩ hôn nhạt quá. Anh vất vả việc ba ngày, trở về chỉ mới chạm môi một chút, kéo xem xe công trình cho trẻ em, thật sự uống thêm vài ly nữa.

Theo bản đồ, vị trí nhà của Triệu Cạnh ở khu đồi ven hồ phía tây thành phố. Gần đó một khu du lịch, Vi Gia Dịch đây từng bộ qua cùng bạn bè một hai . Khi đó, mơ hồ thấy vài tòa nhà màu trắng hoặc xám giữa rừng cây thấp trong các ngọn đồi, giống như những lâu đài hiện đại với độ cao thấp khác . lối , còn thắc mắc với bạn bè đây là nơi nào, khách sạn thì chẳng lẽ ở thật .

Triệu Cạnh rẽ một khúc ngoặt và đầu, lái một con đường nhựa dẫn lên núi thấy đáy. Hai bên đường trồng những hàng cây cao dày đặc, dựng các biển cảnh báo. Dưới ánh đèn xe, Vi Gia Dịch thấy một tấm biển ghi "Tài sản tư nhân, cấm trong", còn "Giám sát kích hoạt".

Không lâu , xe qua một trạm gác, chạy một đoạn dài, phía xuất hiện một cổng sắt lớn. Cổng từ từ mở , Triệu Cạnh tiếp tục lái xe trong, đồng thời với Vi Gia Dịch: "Có tổng cộng bốn khu triển lãm: Bộ sưu tập công nghệ, Thể thao phiêu lưu, Bộ sưu tập nghệ thuật, và Sự trưởng thành cá nhân. Em bắt đầu từ ? Khu nghệ thuật nhiệt độ thấp, tối nay em mặc ít quá, nên . Bắt đầu từ khu trưởng thành cá nhân là nhất." Triệu Cạnh ngừng , đắc ý : "Xem xong em sẽ hiểu rõ hơn về ."

"Vậy bắt đầu từ khu trưởng thành cá nhân cũng ." Vi Gia Dịch phản đối, đồng hồ, đúng 7 giờ rưỡi, hỏi: "Anh nghĩ sẽ xem trong bao lâu?"

"Chắc sẽ lâu đấy.” Triệu Cạnh hề nhận , còn : “Nếu xem khuya quá thì chúng đến xem tiếp." Anh tự tiện đặt chuyến thăm bảo tàng hai cho Vi Gia Dịch.

Vi Gia Dịch đau đầu , vẻ mặt nghiêm túc và đầy hào hứng của Triệu Cạnh, xem thử ngốc đến , từ bỏ mà đưa tay chạm mu bàn tay , hỏi: "Vậy tối nay định ngủ ở ?"

Triệu Cạnh liếc một cái, biểu cảm kỳ lạ hiện lên: "Lại ở cùng ?"

"..." Vi Gia Dịch ước gì gì, nhưng Triệu Cạnh đồng ý: "Được thôi."

Triệu Cạnh lái xe thành thạo, xuyên qua con đường uốn lượn trong đêm tối, như chốn . Nhìn qua cửa sổ xe, Vi Gia Dịch thấy bãi cỏ, cây cối và hồ nước lướt qua trong đêm.

Khi việc, Vi Gia Dịch từng gặp vài giàu nổi tiếng, đa họ đều thái độ hòa nhã, cư xử lịch thiệp, thường lịch sự hỏi tên nhân viên phục vụ, dù rằng thường nhớ nổi. Vi Gia Dịch từng thấy họ để những khoản tiền boa hậu hĩnh, thoáng thấy bóng dáng của sự giàu , nhưng hiểu rõ cuộc sống cụ thể của họ, và cũng ý định tìm hiểu.

Khi ở đảo Budele, Triệu Cạnh cũng phô trương. khi đó Vi Gia Dịch hứng thú với , những cảnh tượng giống như xem kịch, chỉ mong nhanh chóng rời , để lúc nào cũng nhận thức cách giữa hai lớn đến mức nào. giờ đây Vi Gia Dịch thể chú ý đến những chi tiết đó, trong lòng khó tránh khỏi né tránh và lo lắng, luôn tự hỏi liệu thể nào đạt đến mức ngang hàng với Triệu Cạnh .

Vi Gia Dịch suy nghĩ lung tung, cuối cùng cũng tìm một điểm khác biệt nữa giữa chuyến bảo tàng và đêm ở nhà thiên văn, là đường kẹt xe nhưng dài đằng đẵng tưởng chừng vô tận.

"Kia là nhà ở." Triệu Cạnh Vi Gia Dịch đang nghĩ gì, dùng cằm chỉ về phía tòa nhà xa xa đang sáng đèn, giới thiệu đơn giản: "Phía là nhà kính của bố , còn bảo tàng của họ, tác phẩm của giáo viên hướng dẫn của em đặt ở đó."

Không lâu , họ rẽ một khu vực khác, đến một tòa nhà mái bằng cao ba tầng. Xung quanh tòa nhà bật vài đèn đêm, cửa còn cảnh quan hồ nước, giống như một vật khổng lồ trong đêm, với kích thước của một bảo tàng thực sự. Triệu Cạnh đỗ xe cửa, hai cùng xuống xe.

Gió trong núi lạnh hơn, thổi cho Vi Gia Dịch tỉnh táo , nhưng thấy bối rối, cảm giác rụt rè, gì.

Triệu Cạnh tự nhiên ném chìa khóa xe cho một trẻ tuổi đang đợi cửa, giới thiệu đó là ai, nhận lấy cây gậy từ tay , Vi Gia Dịch, : "Đi thôi, em lạnh cóng kìa."

Ánh sáng lờ mờ, gần Vi Gia Dịch lắm. Vi Gia Dịch rõ mặt , cảnh mắt vượt quá sự hiểu của , trong giây lát cảm thấy thật xa lạ, gần như cảm giác như đang gặp ác mộng, bắt cóc đến nơi hoang vu hẻo lánh.

ngay giây đó, Triệu Cạnh cởi áo khoác, đến khoác lên Vi Gia Dịch, đưa tay ôm lấy , lẩm bẩm: "Vi Gia Dịch, em thích ăn diện cũng nên mặc ít như thế chứ. Bị cảm thì ?" Sau đó ôm lấy bước bảo tàng.

Cánh cửa tự động mở , nóng phả , xua tan cái lạnh quanh Vi Gia Dịch. Đèn cảm ứng ở hành lang cũng bật sáng, là loại ánh sáng dịu nhẹ, đủ để thấy các hiện vật.

Triệu Cạnh sai, bảo tàng của quả thực lớn và ấm. Vi Gia Dịch vài bước, lập tức thấy nhiệt độ quá cao, cởi bỏ cả hai chiếc áo khoác, vắt lên khuỷu tay, chỉ còn chiếc áo ngắn tay.

Triệu Cạnh một cái, sờ sờ cánh tay của để kiểm tra nhiệt độ, đồng tình hừ một tiếng. Vi Gia Dịch thấy buồn , đưa tay nắm lấy tay : "Sao ?"

Tay của Triệu Cạnh to, mạnh mẽ, nhưng da mềm mại và ấm áp, vì thế dễ chịu khi chạm . Vi Gia Dịch nhịn dùng đầu ngón tay mơn trớn hai cái. Triệu Cạnh ban đầu ngẩn , đó siết c.h.ặ.t t.a.y Vi Gia Dịch, lực mạnh đến mức bóp đau cả xương tay .

Không nghĩ điều gì mới, Triệu Cạnh lộ vẻ mặt đầy tự mãn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vi Gia Dịch kéo , : "Được , nghĩ gì nữa. Đi xem triển lãm , theo hướng ."

Vi Gia Dịch gần như thể nên lời, im lặng để kéo . Khu vực đầu tiên là bộ sưu tập xe công trình của Triệu Cạnh mà luôn tự hào.

Có tổng cộng bảy chiếc, đặt bục tròn cao nửa mét, mỗi chiếc đều to bằng một đứa trẻ, màu sắc chủ đạo là đen, vàng, bên cạnh logo của một hãng xe. Bục trưng bày còn đang từ từ xoay, bên cạnh chú thích bằng hình ảnh và văn bản.

"Tất cả đều là ảnh chụp lúc lái.” Triệu Cạnh giải thích cho : “Lúc đó mới sáu tuổi."

Vi Gia Dịch tiến gần để kỹ hơn. Trong bức ảnh đầu tiên, Triệu Cạnh mặc bộ đồ thể thao trẻ em màu trắng, ở vị trí lái của chiếc máy xúc. Vì mới chỉ 6 tuổi, dù tay chân dài nhưng vẫn chút mũm mĩm, các nét khuôn mặt khá rõ, gương mặt trông đáng yêu với đôi má bầu bĩnh, biểu cảm vô cùng kiêu hãnh, tay còn giơ ngón cái lên.

Nền cỏ xanh phía đào lên thành nhiều hố, trông vẻ t.h.ả.m hại.

Có lẽ nhận Vi Gia Dịch gì, Triệu Cạnh bắt đầu hỏi dồn: "Thấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-29.html.]

"Vừa dễ thương trai.” Vi Gia Dịch bức ảnh, ngôn từ khô khan, sang Triệu Cạnh đang chờ mong câu tiếp theo, đành bịa : “Nếu hồi bé em gặp , chắc chắn sẽ mê hoặc đến rời chân nổi."

Triệu Cạnh gật đầu, bóp nhẹ tay Vi Gia Dịch, may mà lực quá mạnh, an ủi: "Giờ gặp , cũng muộn mà."

Vi Gia Dịch tiếp tục xem những bức khác, nhận trong nhiều bức ảnh của Triệu Cạnh đều một chú ch.ó Rottweiler, lúc thì bên cạnh Triệu Cạnh bãi đất, lúc chung ghế của chiếc xe công trình với Triệu Cạnh. Anh bao giờ Triệu Cạnh nhắc đến chú ch.ó , chút tò mò nên hỏi: "Đây là ch.ó của ?"

"Ừ.” Triệu Cạnh đơn giản gật đầu.

Vi Gia Dịch cảm thấy tay của Triệu Cạnh chút thả lỏng, dường như đang suy tư điều gì. Anh còn đang lưỡng lự nên hỏi thêm thì Triệu Cạnh tự : "Tên là William, năm 8 tuổi nó hy sinh để bảo vệ ."

Anh dùng từ nghiêm trọng. Vi Gia Dịch mà sững , đầu tiên thấy gương mặt Triệu Cạnh nét buồn man mác, tim như siết chặt bởi một sợi dây mảnh, cảm giác đau nhói, suy nghĩ gì lập tức hỏi: "Chuyện xảy như thế nào ?"

"Em ?" Triệu Cạnh hỏi, đầu bức ảnh. Lông mi dày, hình ảnh và chú chó, giọng phần u sầu: "Ngày mai thể dẫn em xem mộ của nó, ở nghĩa trang Tự Chương."

Lần đầu tiên hẹn hò nghiêm túc của hai nghĩa trang, chắc chỉ yêu đương với Triệu Cạnh mới xảy tình huống , nhưng Vi Gia Dịch hề do dự tỏ bất mãn, : "Được thôi."

Rời khỏi khu trưng bày xe công trình, Vi Gia Dịch tiếp tục tham quan các huy chương và những tác phẩm sáng tạo trong quá trình trưởng thành của Triệu Cạnh, những giải thưởng khiến Vi Gia Dịch cảm thấy như đặt dành riêng cho Triệu Cạnh, nhưng cũng những giải thưởng về Toán học và Vật lý thực sự đòi hỏi năng lực cao.

Đi qua bức tường đầy ván trượt, Vi Gia Dịch lật xem cuốn niên giám trung học của Triệu Cạnh, khi qua phương châm sống của , Vi Gia Dịch im lặng. Triệu Cạnh hỏi ý kiến, máy móc : "Nếu bình chọn phương châm sống nhất, em chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho nó."

" bình chọn .” Triệu Cạnh khẽ , xác nhận lời Vi Gia Dịch.

Cuối cùng là khu vực phim ảnh, tường màn hình thể chiếu video, còn thiết VR để xem quá trình trưởng thành của Triệu Cạnh.

Vi Gia Dịch chiếc sofa thoải mái, chọn đeo kính VR, vốn định tự xem cho dễ tập trung để khỏi Triệu Cạnh hỏi tới hỏi lui, nhưng ngờ Triệu Cạnh kéo cửa ẩn tường, lấy thêm một cái kính mới và cạnh : "Cùng xem."

Video ghi của Triệu Cạnh nhiều. Nếu là xem của khác, Vi Gia Dịch cảm thấy lẽ sẽ chán, nhưng video của Triệu Cạnh thú vị, lúc nào cũng chạy nhảy, hoạt bát, di chuyển liên tục ống kính.

Xem nửa tiếng, Vi Gia Dịch thấy một đoạn video Triệu Cạnh năm 12 tuổi câu cá biển cùng gia đình và bạn bè.

Trên chiếc thuyền câu cá thể thao cỡ lớn, bạn bè vây quanh Triệu Cạnh, cao hơn hẳn những khác một cái đầu, đeo một chiếc kính râm ngầu, tay nắm chặt cần câu biển màu bạc, đang máy thu dây.

"Anh câu một con cá ngừ.” Triệu Cạnh bên cạnh Vi Gia Dịch, hé lộ .

Sóng gió khá mạnh, dây câu vẫn thu hết, reo hò chúc mừng Triệu Cạnh. Vi Gia Dịch phát hiện phía còn một nhóc đang ôm thùng rác nôn mửa, kết hợp với những video đó, đặt câu hỏi: "Triệu Cạnh, đây thích chơi với những nhỏ tuổi hơn , nào cũng là cao nhất thế?"

"Cái gì mà nhỏ hơn? Nhiều lắm thì cùng tuổi, còn vài đứa lớn hơn , chỉ là từ nhỏ cao hơn khác." Triệu Cạnh Vi Gia Dịch nghi ngờ, vẻ nóng nảy, trở nên hằn học: "Em đang nghĩ gì , Vi Gia Dịch?"

Vi Gia Dịch giọng điệu của cho bật , : "Được , xin , là em hiểu lầm . Anh đừng giận." Anh nghiêng về phía , Triệu Cạnh mới im lặng.

Để hơn cảnh Triệu Cạnh câu cá, máy chuyển hướng, sang phía chiếc thuyền là một du thuyền cỡ lớn.

Vi Gia Dịch khẽ sững sờ.

Trong video, cần câu của Triệu Cạnh cá kéo mạnh, lảo đảo, xung quanh đều kêu lên. Anh lập tức vững, cuối cùng thu dây gần, mấy cùng dùng giáo cố định con cá ngừ, cuối cùng thành công kéo nó lên thuyền. Sau đó một giọng nam vang lên, chắc là bố , : "Triệu Cạnh, giỏi lắm!" Triệu Cạnh đầu, tự hào giơ ngón tay cái lên.

"Khả năng giữ thăng bằng của thế nào?" Triệu Cạnh hỏi.

Vi Gia Dịch khen ngợi: "Thì từ nhỏ giỏi như ." Sau đó tháo kính VR, dậy khỏi ghế sofa, Triệu Cạnh.

Dưới ánh sáng mờ ảo, Triệu Cạnh đang ngả ghế. Anh vẫn đeo kính, để lộ phần của sống mũi, đôi môi và chiếc cằm đường nét rõ ràng. Vai và cơ bắp của trông như vẽ , các đường gân nổi cánh tay và mu bàn tay một vẻ quyến rũ phù hợp với tính cách của .

Hai bọn họ, Vi Gia Dịch nghi ngờ, lẽ thực sự hy vọng yêu quá lâu. nỡ, nỡ đến mức lén đ.á.n.h cắp Triệu Cạnh từ thế giới đắt đỏ mà thể chạm đến trong một thời gian ngắn, một đêm cũng , một giờ cũng , giữ một Triệu Cạnh chỉ thuộc về riêng bằng hình ảnh hoặc ghi chép nào đó, đó trả .

Triệu Cạnh nhận Vi Gia Dịch tiếp tục chọn video nữa, cũng tháo kính , lúc thấy Vi Gia Dịch đang tiến gần, hỏi mà phòng : "Sao thế, mệt ?"

Vi Gia Dịch "Ừm", gục xuống , đè lên cánh tay , nhẹ giọng : "Triệu Cạnh, đưa em về nhé."

Anh cảm thấy cánh tay của Triệu Cạnh giơ lên, như ôm , nhưng cuối cùng vì lý do đạo đức kỳ quặc nào đó mà thực hiện, chỉ nhẹ nhàng chạm áo , gập khuỷu tay, nhẹ nhàng ôm vai Vi Gia Dịch, đẩy lên một chút.

Vi Gia Dịch đẩy , thấy gương mặt của Triệu Cạnh. Biểu cảm của trở nên nghiêm túc, : "Vi Gia Dịch, đừng ngủ ở đây, sẽ đưa em về ngay."

 

Loading...