[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 31
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:30
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu từ "khéo léo" gợi cho Vi Gia Dịch nghĩ đến cuộc sống thì "ngây thơ" lẽ đại diện cho sự xa xỉ, càng lớn tuổi càng hiếm hoi. Vi Gia Dịch tưởng rằng từ lâu còn cảm giác , nhưng khi trong vòng tay của Triệu Cạnh, như rơi một tấm lưới, thả lỏng từng đường nét trong trái tim, để nó dò xét tỉ mỉ. Một cách bất ngờ, tìm thấy chút ngây thơ còn sót , và như thể quyền bộc lộ sự nũng nịu.
Sau khi rúc Triệu Cạnh và hấp thụ ấm, Vi Gia Dịch mới dậy, lấy cho Triệu Cạnh một bộ khăn tắm mới đưa phòng tắm.
Khi Triệu Cạnh tắm xong, bảo tự tay treo bộ đồ mà thư ký chuẩn tủ quần áo của Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch nghĩ việc treo đồ lên thì cần giúp đỡ nên để tâm lắm, định phòng tắm, nhưng thấy Triệu Cạnh gọi to: "Vi Gia Dịch!"
Bước phòng đồ, thấy tủ của đầy ắp, còn chỗ cho đồ của Triệu Cạnh. Anh cầm móc áo lên, gì, kinh ngạc Vi Gia Dịch: "Lần đầu thấy một cái tủ nhỏ thế mà chứa nhiều đồ đến ."
"Nhiều cái là do khác tặng.” Vi Gia Dịch bào chữa, giơ tay giúp Triệu Cạnh dạt hết quần áo qua một bên.
"Ai?" Triệu Cạnh lập tức hỏi. Được dọn chỗ trống nhưng di chuyển, vẫn trong phòng đồ của Vi Gia Dịch, cúi đầu cảnh giác, trông như một ma-nơ-canh lớn hợp với tủ kính.
"Bạn bè, khách hàng, đồng nghiệp." Vi Gia Dịch , đành giải thích: "Anh xem, nhiều cái em từng mặc nữa."
Lúc Triệu Cạnh mới chấp nhận, để cất đồ của , nhận xét: "Chẳng cái nào dày cả."
Vi Gia Dịch vốn thích mặc đồ dày, và cơ thể thực sự khỏe, mấy năm cảm. Anh vờ như hiểu, chỉ với một cách ngây thơ phòng tắm.
Khi sấy tóc xong phòng ngủ, thấy Triệu Cạnh bật đèn sáng trưng, giường, đang ngắm khung ảnh mà mang phòng và đặt đầu giường.
Thấy bước , Triệu Cạnh khẽ nở nụ với ý nghĩa sâu xa: "Vi Gia Dịch, em thích món quà của nhỉ? Phòng khách một cái, phòng ngủ cũng một cái."
" , cũng phát hiện .” Vi Gia Dịch bước tới, phủ nhận mà còn đùa: “Quý trọng lắm, những lúc ở đây em còn ôm mà ngủ chứ." Anh cúi xuống, ngắm bức ảnh cùng với Triệu Cạnh.
Hàng lông mi mờ mờ khi khép , lâu dường như một vẻ nghệ thuật khó diễn tả. Vi Gia Dịch cảm thấy thẩm mỹ của cũng tình yêu cho mờ mịt.
Triệu Cạnh là duy nhất tin những lời dối kiểu , như thể lừa mà còn phương hướng. Anh đáp "ừm" thêm: "Vậy sẽ in thêm để tặng em." Vi Gia Dịch , cảm ơn, lấy khung ảnh từ tay , định ôm lấy một nữa thì bất ngờ hỏi: "Tại em thích chụp ảnh?"
Vi Gia Dịch ngẩn , , hỏi .
Triệu Cạnh hiểu biểu cảm của , giải thích: "Anh nhận em hầu như ảnh." Như thể cũng hiểu ý Vi Gia Dịch khi lấy khung ảnh , đưa tay nắm nhẹ khuỷu tay của , kéo lên đùi .
Đèn sáng rực, gương mặt họ gần kề, chút cản trở, thật mật. Vi Gia Dịch mắt Triệu Cạnh, ánh mắt thẳng thắn, chút ẩn ý bí mật nào thường thấy trong mắt khác.
Bàn tay ôm eo cũng chứa nhiều ham , dù cũng là .
Cách đây hai tháng, khi Vi Gia Dịch tin tức về công ty của Triệu Cạnh, vẫn nhớ khuôn mặt lạnh lùng , yêu cầu xóa ảnh của . Đến giờ vẫn thấy sợ hãi, chỉ tránh xa. bây giờ, trở nên tham lam, âm thầm hy vọng ánh mắt của Triệu Cạnh sẽ ở lâu hơn một chút nữa.
Anh với Triệu Cạnh: "Bình thường em chụp cho khác nhiều , chụp cảm thấy thoải mái." Thêm nữa là cũng thấy , chẳng gì đáng chụp cả. Câu Vi Gia Dịch , thường gương thấy quá gầy, mắt quá dài, tròng mắt lớn trông như ma quỷ. cơ thể vốn dễ tăng cân, ngày nào cũng bận rộn, thời gian ăn uống t.ử tế, khó để duy trì ngoại hình.
Triệu Cạnh nắm lấy cổ tay và : "Vậy sẽ chụp lén em, em thì sẽ thấy khó chịu. Anh thấy em hơn mấy ngôi em chụp nhiều."
Vi Gia Dịch chụp ảnh nhiều năm, để hiệu quả, luôn khen ngợi hoặc vui lòng khách hàng và mẫu, từ sáng đến tối, bất kể câu nhạt nhẽo nào cũng . Thế nhưng khi Triệu Cạnh bảo vệ và tự tin như , Vi Gia Dịch mới hiểu thế nào là cảm thấy ấm lòng.
Đã khuya, hai chuyện một lúc tắt đèn ngủ, gì thêm. Lúc đầu Vi Gia Dịch ngủ , đợi đến khi Triệu Cạnh yên lặng, trẻ con nắm lấy tay Triệu Cạnh, khẽ lắc lắc, chắc chắn rằng ngủ say, trời đêm và mặt hồ đen thẫm bên ngoài khe rèm.
Căn hộ là cuối năm ngoái, Vi Gia Dịch dành nhiều thời gian để chọn mua. Bạn bè từng đến ăn mừng, ăn vài lẩu, Tết nhân viên quản lý còn đến dán miếng dán tĩnh điện màu đỏ. Đêm Giao thừa, một ban công ngắm pháo hoa b.ắ.n từ bờ hồ bên . Đó đều là những kỷ niệm giữa và căn hộ , nhưng gì so sánh với việc hôm nay sát bên Triệu Cạnh, lấy ấm từ , khiến Vi Gia Dịch cảm thấy đây là nhà. Anh đan ngón tay tay Triệu Cạnh, hạnh phúc giả vờ rằng cả hai sẽ mãi là chủ nhân của ngôi nhà .
Sáng sớm, khi Vi Gia Dịch tỉnh dậy, Triệu Cạnh còn bên cạnh. Thoang thoảng mùi thơm, bước ngoài và thấy bữa sáng chuẩn sẵn bàn, với bộ d.a.o dĩa của .
"Em ngủ say thật đấy." Triệu Cạnh tủ lạnh lấy nước, thấy , thần thái rạng rỡ: "Đầu bếp về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-31.html.]
Vi Gia Dịch chịu đựng lời trách công bằng, khi rửa mặt và quần áo xong, cùng Triệu Cạnh ăn sáng và kể về kế hoạch hôm nay.
Buổi sáng, họ sẽ đến núi Tụ Chương, nơi chú ch.ó mà Triệu Cạnh yêu thích, và leo một đoạn đường núi.
Trời hôm nay thật , mặt trời treo cao, chiếu những tia nắng ấm áp lên làn da. núi gió thổi mạnh, Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh đội mũ áo gió lên, Triệu Cạnh kể lý do chọn nghĩa trang Tụ Chương cho chú ch.ó yêu quý của : "Vì đây là khu nghĩa trang thú cưng lâu đời nhất trong thành phố, lúc nhỏ nghĩ ở đây nó thể quen với bạn bè."
Càng lên cao, gió càng thổi dữ dội. Vi Gia Dịch định hỏi rằng bây giờ thì , nhưng ngay lập tức đoán câu trả lời. Có lẽ Triệu Cạnh lớn lên và trở thành theo chủ nghĩa vô thần, cái c.h.ế.t với chỉ là điểm kết thúc, còn cơ hội nào để gặp gỡ kết bạn.
Họ lên một con dốc và đến cổng nghĩa trang bằng phẳng hơn. Triệu Cạnh lẽ đến đây nhiều , thông thạo lối , dẫn Vi Gia Dịch vòng qua nhiều bia mộ. Với đôi chân dài, Triệu Cạnh bước nhanh hơn, thỉnh thoảng dừng đợi Vi Gia Dịch. Đợi vài , cuối cùng nắm tay Vi Gia Dịch, chậm bước và : "Có vẻ cũng xa nhỉ."
Khu vực chôn cất thú cưng một ngọn đồi khác. Mỗi bia mộ ở đây đều hình dáng khác biệt, những tấm bia khắc hình thú cưng, và cả những món đồ chơi hộp đồ ăn đặt bia. Từ xa, Vi Gia Dịch thấy một tấm bia lớn, thực sự là một bia mộ khổng lồ, lòng dự đoán. Triệu Cạnh giơ tay chỉ: "Đó là nó." Quả nhiên đúng như nghĩ.
Đến bia mộ, đó là một bức ảnh lớn của chú ch.ó Rottweiler đang bục nhận giải, cổ đeo một chiếc huy chương, trông như giành giải thưởng nào đó trong một cuộc thi chó. Bên dòng chữ: "Mộ của chú ch.ó yêu William."
Vi Gia Dịch sang Triệu Cạnh. Trên khuôn mặt biểu lộ cảm xúc gì, chỉ cúi xuống bia mộ, một lúc mới : "Lúc đó ba tuổi, ba mua nó trong một buổi đấu giá từ thiện ở câu lạc bộ nuôi ch.ó của một bạn."
"Nhìn nó vẻ nhanh nhẹn.” Vi Gia Dịch nhận xét.
" .” Triệu Cạnh dừng một chút, lời nào vòng vo, mà kể thẳng với Vi Gia Dịch: “Năm đó là kỳ nghỉ hè tám tuổi. Chúng đến biệt thự ở đảo phía nam để nghỉ hè. Lúc đó ham chơi, ngủ ít, sáng dậy sớm, thường là ba bốn giờ sáng, báo cho ba , lẻn qua hệ thống báo động, lôi nó khỏi ổ tránh nhân viên bảo vệ, dẫn nó bãi biển công cộng dạo chơi. Mỗi như nó đều ngoan, cảm thấy thú vị."
Vi Gia Dịch ngờ Triệu Cạnh từng lúc ngủ ít như , kể một cách bình thản, như thể đang về chuyện của khác, thể thấy cảm xúc nào khuôn mặt.
"Chúng một lái xe ở đảo, thể coi là bạn chơi của , chỉ về thói quen và còn từng giúp che giấu. Sau đó dính cờ bạc, ăn trộm của nhà , quản gia phát hiện và đuổi việc, nhưng . Sau khi sa thải, sinh lòng oán hận, cần tiền, nên bán lộ trình buổi sáng của cho vài tên tội phạm địa phương. Một buổi sáng, khi đến bãi biển, bọn họ chờ sẵn ở đó."
"Anh chạy nhanh, William ở phía cố gắng chặn chúng . Anh thấy bọn chúng đ.á.n.h nó nên , nhưng kịp." Đến đây, Triệu Cạnh cúi đầu thêm chút nữa, như thể thực hiện một cách riêng để xóa bỏ cảm xúc tiêu cực, Vi Gia Dịch một cái, tiếp tục: "May mắn của vẫn . Lẽ chúng thể bắt , nhưng đúng lúc đó ở khu dân cư đối diện gọi điện báo cảnh sát vì tiếng ồn. Xe cảnh sát tới khiến bọn chúng hoảng sợ, lập tức cõng William mà chạy, bọn chúng đuổi kịp. Cuối cùng chạy khu dân cư, thấy xe rác tới, bèn ôm William chui một túi rác lớn, nhanh chóng thu dọn ."
"Anh ôm nó trong bãi rác cho đến chiều, ba và cảnh sát tìm theo con chip của nó mới đến chỗ . Thế là an , hầu như di chứng gì. Chỉ một điều, em nhớ về việc tắm khi ở bãi biển , vì thích dơ bẩn, mỗi nhớ về ngày hôm đó ở bãi rác."
Triệu Cạnh kể tất cả mà lộ bất kỳ cảm xúc nào, giọng điệu còn bình thản hơn khi hỏi về quần áo của Vi Gia Dịch: "Ngoài , thấy thói quen ngủ ít nên sửa . hiểu thấy ngủ quá nhiều, còn tìm bác sĩ tâm lý cho . May là bác sĩ kết luận bình thường, cho rằng chuyện gây ảnh hưởng gì lớn."
"Sau khi dựng bia mộ cho William ở đây, mỗi đều một .” Triệu Cạnh thêm: “Em là đầu tiên đưa đến thăm. Dù hẹn hò ở nghĩa trang xui xẻo, nhưng hiểu , khi em hỏi hôm qua, kể ngay cho em ."
"Không .” Vi Gia Dịch ngần ngại với : “Em vốn thích chó, cũng thích leo núi, hơn nữa em mê tín."
Triệu Cạnh khẽ cong khóe miệng: "Ừ." Qua vài giây, tiếp: "Bên còn bài văn tưởng niệm cho nó, em thể , bằng cả tiếng Trung và tiếng Đức, vì nó là ch.ó Đức."
Vi Gia Dịch cúi xuống qua, bài văn dài nhưng chỉn chu, ghi bộ cuộc đời của William, những món ăn và hoạt động yêu thích của nó. Văn phong hề trẻ con như tưởng, nên Vi Gia Dịch nhận xét: "Tiếng Đức thì em hiểu, nhưng tiếng Trung ."
Triệu Cạnh gật đầu. Vi Gia Dịch bức ảnh, cảm thán: "Em lúc nào cũng duyên với ch.ó Rottweiler."
"Nó cũng sẽ thích em.” Triệu Cạnh . Vi Gia Dịch ngẩng lên , tưởng rằng định điều gì đó sâu sắc, nhưng Triệu Cạnh bảo: "Con ch.ó háo sắc lắm."
Lời phá hỏng bầu khí, Vi Gia Dịch bật , còn Triệu Cạnh cũng khẽ mỉm , : "Anh chỉ đùa thôi." Nét mặt trở nên nghiêm túc hơn, : "Anh đưa em đến đây để buồn bã."
Anh đưa tay nắm lấy tay Vi Gia Dịch. Vừa chạm thì điện thoại đột ngột rung lên. Triệu Cạnh cau mày, lẩm bẩm "Chẳng bảo buổi sáng đừng phiền mà.” lấy điện thoại xem. Vi Gia Dịch thấy tên gọi, phía là chức danh: luật sư trưởng của công ty Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh máy. Vi Gia Dịch rõ nội dung nhưng nhận giọng bên đầy lo lắng. Sắc mặt Triệu Cạnh nhanh chóng trầm xuống một chút, dù quá rõ ràng. Anh với đối phương: "Đừng hoảng, sẽ về ngay."
Cúp điện thoại, sang Vi Gia Dịch: "Công ty nhận thông báo điều tra chống độc quyền, cần về họp khẩn."
Có lẽ nhận ánh mắt lo lắng của Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh vội rời , tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhẹ nhàng hôn lên mái tóc Vi Gia Dịch và : "Chuyện nhỏ thôi, may mắn, đừng lo lắng."