[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 40

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vi Gia Dịch luôn nổi tiếng trong ngành về sự trách nhiệm. Trước khi quen Triệu Cạnh, thường ở đến cuối cùng và về cùng với đèn điện tắt , bao giờ tan với tốc độ như hôm nay, như thể đang chạy trốn. Ngoài điện thoại thì mang theo bất cứ đồ dùng cá nhân nào, áo khoác cũng là mượn từ Triệu Cạnh.

Vẫn còn một vài bức ảnh duyệt xong. Chiếc xe rời khỏi con phố nơi studio tọa lạc, tiến gần một khu phố thương mại sáng đèn. Cảm giác tội dần dâng lên trong lòng Vi Gia Dịch, cầm điện thoại, bù đắp một cách thỏa đáng cho sự thiếu sót của .

Trước tiên, nhắn tin cho Tiểu Trì, nhờ giúp thu dọn đồ đạc và thiết mang về studio, đó bắt đầu biên tập một tin nhắn gửi cho biên tập viên để bày tỏ lời xin . Triệu Cạnh vẫn bất kỳ ý thức về ranh giới nào, chen sát bên cạnh, thản nhiên đ.á.n.h chữ, nhận xét: "Biên tập viên của tạp chí vẻ tính tình khá nhỉ, mở miệng là cô cho em , em còn dùng giọng điệu nhún nhường thế ?"

Vi Gia Dịch cũng thể giải thích với , biên tập viên lập tức trả lời tin nhắn: "Không , Gia Dịch."

Triệu Cạnh như "thấy ". Vi Gia Dịch kịp gì thêm thì điện thoại của Triệu Cạnh reo lên.

Lúc , biên tập viên gửi thêm một tin nhắn thứ hai: "Không cho khác là thông minh đấy. Hợp tác với em nhiều như , nếu em , chắc chắn sẽ giúp em giữ bí mật."

Triệu Cạnh thẳng dậy điện thoại, liếc màn hình điện thoại của nên thấy tin nhắn của biên tập viên. Anh khách sáo, mở loa ngoài, bắt máy và gọi: "Mẹ."

"Nhận quà của Gia Dịch .” bà Lý hỏi: “Hai đứa bao giờ đến?"

Vi Gia Dịch thấy giọng của bà Lý, nhận do sự việc bất ngờ quên mất việc theo Triệu Cạnh về gặp ba , trong lòng giật .

"Vừa đón em , đang đường về.” Triệu Cạnh : “Gia Dịch tạp chí bóc lột, tăng ca một lúc."

Cúp máy, Triệu Cạnh lẽ nhận sắc mặt Vi Gia Dịch đờ đẫn, nên với vẻ như quá hiểu : "Biết ngay là em nhớ nổi hai chuyện cùng lúc. Vi Gia Dịch, em càng ngày càng giống trẻ con ." Sau đó đắc ý : "Cũng may chu đáo, hồi chiều cho gửi quà qua . Mau xem, cảm ơn thế nào đây?"

Vi Gia Dịch thuận theo Triệu Cạnh thành thói quen, dù đang nghĩ đến việc gặp phụ , nhưng vẫn theo phản xạ mặt sang hỏi: "Anh em cảm ơn thế nào?"

Triệu Cạnh vài giây, lời nào.

Vi Gia Dịch nghi ngờ đang nghĩ gì đó lắm, nhưng đồng hồ, sáu giờ rưỡi, trong lòng ngập tràn cảm giác tội và lo lắng, cảm thấy đầu chính thức gặp ba Triệu Cạnh để ấn tượng . Anh cũng để ý đến sự im lặng của Triệu Cạnh, lo lắng : "Giờ đến trễ quá , đầu gặp để ba chờ em."

"Không .” Triệu Cạnh nhún vai: “Ba ăn tối muộn lắm."

Vi Gia Dịch vẫn lo lắng, cúi xuống . Chiếc áo khoác cashmere màu đen là Triệu Cạnh mặc ngoài bộ vest, với Vi Gia Dịch thì rộng, rõ ràng là áo của , chính thức lắm. Anh đưa tay lên xắn tay áo một vòng, thấy Triệu Cạnh hỏi: "Lại suy nghĩ lung tung gì nữa?"

Vi Gia Dịch ngước mắt . Ánh mắt Triệu Cạnh thoải mái, nhưng vẻ thật sự sẵn sàng lắng , nên thể bộc lộ những lo lắng nhỏ nhặt trong lòng: "Chỉ là thấy vội vàng, áo khoác là của , ."

"Nếu em thật sự lo thì tìm mang cho em một chiếc, .” Triệu Cạnh đề xuất một giải pháp, tiếp: “ mà nhà nóng lắm, em cởi ."

Nỗi lo lắng của Vi Gia Dịch vơi phần nào, hỏi: "Vậy ?"

Triệu Cạnh "ừ" một tiếng, đột nhiên hỏi: "Hôm nay em mặc kín thế ? Tay áo che cả đến đây."

Anh tiến gần Vi Gia Dịch hơn, tay vô cớ nắm lấy cổ tay Vi Gia Dịch, xoay vòng, đầu ngón tay ngừng vuốt ve, càng lúc càng siết chặt, như một chiếc còng tay nóng hổi: "Người sắp xếp đồ em chỉ đồ mùa hè, em tìm cái thế?"

"... Vì em che một chút." Vi Gia Dịch Triệu Cạnh đừng nắm nữa, nhưng nghĩ Triệu Cạnh hôm nay với như thế, nên phản kháng, chút khó chịu đặt tay lên mu bàn tay .

"Che cái gì? Anh ." Triệu Cạnh đưa tay còn sang, nhấc gấu áo Vi Gia Dịch lên một chút, vẻ mặt cực kỳ ngay thẳng: "Anh xem một chút."

"Triệu Cạnh.” Vi Gia Dịch cuối cùng cũng nhịn , cảm thấy mặt đỏ lên vì chọc tức, gọi tên , nắm lấy ngón tay đẩy : “Anh bảo che cái gì chứ?"

Triệu Cạnh mới miễn cưỡng thu tay , giúp Vi Gia Dịch xắn nốt tay áo còn một vòng.

Chặng đường đến nhà ba Triệu Cạnh ngắn. Triệu Cạnh một cuộc họp đột xuất tham gia.

Vi Gia Dịch bên cạnh, mà thấy buồn ngủ, bọc trong chiếc áo khoác mềm mại, thuận tay cho tay túi. Triệu Cạnh thấy động tác của , vô cớ cũng đưa một tay qua, nhét cùng.

Túi vốn rộng rãi, nhưng khi tay Triệu Cạnh nhét thì chật chội vô cùng. Vi Gia Dịch chút bất lực, liếc Triệu Cạnh, hỏi chẳng lẽ thấy tư thế lúng túng . Triệu Cạnh , chỉ chằm chằm màn hình máy tính, tai cũng đeo chặt, như thể tay ý thức riêng, còn bản thì đang tập trung họp.

Vi Gia Dịch co cánh tay, hai tay chen trong túi, ngón tay cọ , cảm thấy nóng ngớ ngẩn, như thể Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh đang chen chúc trong một căn phòng một mét vuông, thể xoay . Một lúc , Vi Gia Dịch quyết định rút tay , nhưng rút thì tay Triệu Cạnh động đậy, đeo một vật nhỏ ngón giữa của .

Chất liệu kim loại, ấm nóng. Vi Gia Dịch ngẩn , tay Triệu Cạnh rút về. Túi trở nên rộng và trống trải, còn chút khí lạnh thổi . Vi Gia Dịch đưa tay lên , thấy ngón giữa đeo một chiếc nhẫn, chính là chiếc nhẫn đôi mua lúc đó.

"Anh cũng mua một chiếc với ngón giữa.” Triệu Cạnh bấm tắt tiếng của cuộc họp, sang với Vi Gia Dịch: “Anh suy nghĩ , bình thường nếu em đeo ở ngón áp út thì thể đeo ngón giữa cái , nhẫn cưới thì đeo cổ. Anh đeo nhẫn ngón giữa cổ, tạo thành sự đối xứng với em, như vẫn thể ghép đôi."

"..." Vi Gia Dịch nhận Triệu Cạnh chút ám ảnh cưỡng chế về việc ghép đôi, mua cái cái , cho nhà như một xưởng bán buôn nhẫn .

lời của Triệu Cạnh thực là một sự thỏa hiệp. Có lẽ vì thật sự thông minh, những chuyện Vi Gia Dịch thì cũng hiểu, nên truy hỏi nguyên nhân, cũng tranh cãi lý lẽ như , chấp nhận việc Vi Gia Dịch hai chiếc nhẫn, chấp nhận việc Vi Gia Dịch vì trả nợ mà việc điên cuồng, chấp nhận việc Vi Gia Dịch thể thẳng thắn như .

Vi Gia Dịch cũng để Triệu Cạnh chịu thiệt thòi mãi, vì vẫn đang cố gắng cân bằng. Trong lúc nghĩ cách hơn, tháo sợi dây chuyền, chiếc nhẫn cưới .

Cuối cùng cũng đến cửa căn biệt thự như lâu đài, Vi Gia Dịch theo bước , quả nhiên nhiệt độ cao. Vi Gia Dịch cởi áo khoác, Triệu Cạnh cầm lấy , đưa cho quản gia bên cạnh, nắm tay , qua hành lang đến một phòng khách lớn. Ba Triệu Cạnh đang chiếc sofa dài xem tin tức, thấy họ thì dậy.

Vi Gia Dịch đầu tiên gần ba Triệu Cạnh. Trông ông uy nghiêm, Triệu Cạnh giống ông ba phần, cũng giống ba phần, bốn phần còn thì tự .

Trong khoảnh khắc , Vi Gia Dịch đang phân vân nên gọi "Chú Triệu, cô Lý" một cách khách sáo, là "Bác trai, bác gái" thì Triệu Cạnh đầu , lẽ nghĩ lo lắng đến đơ , dạy như dạy trẻ con: "Gọi ba ."

Lời khỏi miệng, ba Triệu Cạnh cũng sững sờ, hai theo phản xạ trao đổi ánh mắt.

Nhìn sắc mặt khác là sở trường của Vi Gia Dịch. Anh lập tức hiểu biểu cảm của họ, bèn mở miệng : "Cháu chào bác trai, bác gái."

Bị trái ý mặt, Triệu Cạnh chút vui, nhưng rõ ràng, ngoại trừ thì tất cả trong phòng đều thở phào. Bà Lý mỉm , : "Gia Dịch, lâu gặp, chúng ăn nhé."

Nhà ăn cách xa phòng khách, một chiếc bàn dài, bốn đối diện , Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh cùng một bên. Bữa ăn là món Trung Quốc, nhưng mỗi phần ăn riêng. Có lẽ vì căn phòng quá lớn nên xung quanh khá im ắng, và đèn trần nhà là loại từng thấy khi chụp ảnh, một bộ thể mua căn nhà của . Những thứ dường như cách xa cuộc sống của , cảm giác khó tiếp cận, căng thẳng đến mức ăn, ban đầu ăn chậm, sợ gây khó xử. Khi ba Triệu Cạnh hỏi gì, đều trả lời chi tiết để che giấu sự thật rằng ăn nổi.

Cuộc họp của Triệu Cạnh quan trọng, lúc vẫn kết thúc, tự đeo tai để . Ba cũng quan tâm đến , tập trung chuyện với Vi Gia Dịch. May mắn là họ hỏi gì về gia đình Vi Gia Dịch, trò chuyện giới hạn, dần dần Vi Gia Dịch còn quá căng thẳng, bắt đầu kể về thời đại học và thầy hướng dẫn của .

"Bác sưu tầm tác phẩm của thầy con.” bà Lý mỉm với Vi Gia Dịch, đột nhiên hỏi: “Con và Triệu Cạnh quen từ khi nào ? Hình như đây bao giờ nó nhắc đến."

"Xong ." Lúc Triệu Cạnh bất ngờ xen , cuối cùng cũng tháo tai : “Lúc đó quen . Vi Gia Dịch bao giờ chủ động, nên cơ hội thiết."

Vi Gia Dịch linh tinh, nhưng phản bác, chỉ vì lòng mà bảo vệ thể diện của Triệu Cạnh: "Lúc đó trường học cũng gần , với nghiệp sớm hơn con."

"Thật sự gần lắm.” bà Lý tò mò hỏi: “Hai đứa quen thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-40.html.]

Vi Gia Dịch định trả lời thì Triệu Cạnh lên tiếng: "Chưa ăn xong thì đừng hỏi nhiều quá, Vi Gia Dịch ba dọa đến mức ăn nổi, từ khi bắt đầu ăn đến giờ mới ăn năm miếng, ép em nhịn đói ."

Vi Gia Dịch cố tình che giấu chuyện ăn ngon miệng Triệu Cạnh vạch trần, chỉ còn cách cúi đầu ăn tiếp.

Sau bữa ăn, họ cùng phòng khách .

Ba Triệu Cạnh việc liên quan đến công ty, cần Triệu Cạnh thư phòng riêng với ông. Ban đầu Triệu Cạnh , : "Có gì mà đổi chỗ để chứ?"

Vi Gia Dịch nhận lo thoải mái, nên chủ động : "Không ." Lúc Triệu Cạnh mới .

Khi rời , bà Lý bảo quản gia lấy một chiếc hộp, đó là quà gặp mặt cho Vi Gia Dịch. Vi Gia Dịch mở xem, là một chiếc đồng hồ.

"Ta thật sự nên tặng gì.” bà Lý với : “Vài ngày thấy trong catalog đấu giá, và ba của Triệu Cạnh đều nghĩ là hợp với con."

Vi Gia Dịch lễ phép "Cảm ơn". Bà khẽ mỉm , khóe mắt vài nếp nhăn, vỗ tay Vi Gia Dịch : "Gia Dịch, cần khách sáo thế."

Bàn tay của bà Lý ấm áp, tay đeo nhẫn đá quý. Giọng khi bà với Vi Gia Dịch giống như khi với Triệu Cạnh, mắt bà cũng dịu dàng hơn. Ấn tượng về của Vi Gia Dịch mờ nhạt từ lâu, đôi mắt chút giống Triệu Cạnh của bà, như thấy thoáng qua một gia đình hạnh phúc mà thuộc về. Không hẳn là ganh tị sâu sắc, nhưng chút hoài niệm về thời thơ ấu mà còn nhớ rõ.

Một lát , bà Lý lên tiếng: "Vừa Triệu Cạnh ở đây tiện , nhưng giấu con. Thật khi hợp tác năm ngoái, xem qua báo cáo đ.á.n.h giá an của con, kinh nghiệm nghề nghiệp và danh mục tác phẩm. Vừa hỏi nhiều cũng vì lý do , vì chúng vốn hiểu rõ ."

Có lẽ sợ Vi Gia Dịch suy nghĩ gì, bà thẳng thắn và đơn giản, nét mặt còn chút nghiêm nghị: "Đây là quy trình điều tra lý lịch của mỗi tuyển chọn nhân viên mới, nhắm con."

Thực Vi Gia Dịch bất ngờ, cũng cảm thấy xúc phạm, vì từ lâu cuộc gọi kiểm tra lý lịch đến tận cấp của ba . Đây là đầu tiên khách hàng cũ sẵn sàng với về việc , gần như là một đặc ân. Anh mỉm thông cảm: "Con hiểu mà."

"Ban đầu định đưa cho con một bản sơ yếu lý lịch của Triệu Cạnh cho con xem thử, nghĩ nó chắc chắn dẫn con đến thăm phòng trưng bày cá nhân của , nên chuẩn .” bà Lý nhẹ nhàng hơn một chút, tiếp: “Lúc đó nghĩ con là một đứa trẻ , đội ngũ của chúng đề xuất chụp chính khác nhiều kinh nghiệm hơn, nhưng tự chọn con. Bây giờ nghĩ , lẽ đó là duyên phận để chúng trở thành một gia đình."

"Và Triệu Cạnh cũng rõ, ngày nào cũng chỉ chuyện kết hôn.” bà đến đây, đột nhiên nhíu mày, : “Vài ngày ăn cơm với ba của Lý Minh Miễn, mới là con cứu Triệu Cạnh từ bãi biển. Chúng vẫn cảm ơn con đàng hoàng, và ba của Triệu Cạnh đều áy náy."

"Triệu Cạnh ảnh hưởng đến công việc của con, chúng cũng , nên con đừng áp lực tâm lý gì nhé.” bà cố gắng Vi Gia Dịch an lòng, còn : “Không cần quá chiều chuộng nó, đừng nghĩ Triệu Cạnh trông như tâm cơ, từ nhỏ đòi hỏi quá đáng. Con mềm lòng với nó quá, chắc chắn sẽ nó bắt nạt."

Vừa đến đây, Triệu Cạnh và ba trở .

Anh cao hơn ba một chút, mặt biểu cảm gì, bước đến bên sofa, cúi nắm lấy tay Vi Gia Dịch, chiếc đồng hồ mà tặng, nhận xét: "Rất ." Sau đó lấy đồng hồ , đeo lên tay Vi Gia Dịch, so thử: "Hơi rộng, tháo một mắt dây."

Ngón tay ngừng chạm da của Vi Gia Dịch, khiến Vi Gia Dịch chút căng thẳng. Ba thì thấy lạ, chờ tháo đồng hồ xuống để , bà Lý : "Gia Dịch ngày mai còn công việc đúng ? Mẹ sẽ giữ hai đứa nữa."

Sau khi tạm biệt đầy lo lắng, cuối cùng Vi Gia Dịch cũng trở xe của Triệu Cạnh. Vừa gian tối om, đóng cửa , Triệu Cạnh lập tức bắt đầu cảnh giác tra hỏi: "Vừa đuổi xong gì với em thế, ?"

"Không , gì cả, chỉ tặng quà thôi.” Vi Gia Dịch , lẽ vì dù bà Lý tiết lộ đặc điểm của Triệu Cạnh cho , nhưng đối diện với Triệu Cạnh, bản cách nào, chiều chuộng cũng khó, nên chỉ thôi.

"Thật ?" Triệu Cạnh vẻ tin, liếc .

" .” Vi Gia Dịch nhớ , với : “Vừa em thấy gọi ba chút kỳ quặc, nên theo . Anh giận ?"

"Anh mà.” Triệu Cạnh trêu : “Đâu nuôi em ngày nào, kêu em gọi ba gì. Thấy em căng thẳng nên bừa đấy."

Vi Gia Dịch ăn ít nhưng ngủ nhiều. Triệu Cạnh điện thoại một lúc, ngủ xe.

Anh đắp áo khoác của Triệu Cạnh, đầu tựa lên lưng ghế, cằm ngửa lên. Ngủ một lúc, má nóng lên đỏ hồng, còn vẻ xanh xao bất thường của buổi chiều.

Triệu Cạnh một lúc, đưa tay chạm . Anh cựa , tỉnh, lông mi nhẹ nhàng rủ xuống. Lông mi của Vi Gia Dịch cong lắm, nhưng dài, như một lớp lông tơ xếp đều đặn. Triệu Cạnh lấy điện thoại, chụp vài tấm, chụp bao lâu thì đến tòa chung cư.

Triệu Cạnh nhận Vi Gia Dịch sống một đến mức sinh một kiểu công việc điều khiển. Xe dừng là lập tức tỉnh dậy, ôm lấy áo của Triệu Cạnh dậy, như thể giây tiếp theo sẽ .

Triệu Cạnh "Về đến nhà ", mới "Ồ" một tiếng, ngoan ngoãn theo Triệu Cạnh xuống xe.

Vi Gia Dịch hôm nay ở nhà Triệu Cạnh cũng lời, bảo gì nấy, ngoan đến mức ba của Triệu Cạnh cũng góp ý với Triệu Cạnh rằng quá mạnh mẽ trong mối quan hệ. Rõ ràng, ba hiểu họ, Triệu Cạnh cũng chẳng giải thích thêm. Rốt cuộc ai , buổi chiều studio, Vi Gia Dịch lo lắng cho Triệu Cạnh đến mức nào, sợ mất đến mức nào, gần như quấn lấy Triệu Cạnh.

Mỗi khi nghĩ đến vẻ mặt của Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh lập tức lên kế hoạch cho màn cầu hôn của .

Kết hôn và mật hơn đó, họ càng hiểu rõ , ngay cả lý do Vi Gia Dịch chỉ mua nhẫn đôi, Triệu Cạnh cũng .

Cũng như lúc ở đảo, Vi Gia Dịch yêu Triệu Cạnh nhiều nhưng dám thổ lộ, chỉ thể dùng công việc để tê liệt bản . Khi mua nhẫn, Vi Gia Dịch cũng kết hôn, chỉ là nhút nhát, đủ chín chắn, dám đề xuất. Nếu vô tình mua nhầm cỡ nhẫn, đúng với ngón áp út của Triệu Cạnh, lẽ mối quan hệ của họ đến giờ vẫn tờ giấy hôn thú bảo vệ.

Sau khi hiểu , Triệu Cạnh chỉ còn tình cảm che chở dành cho Vi Gia Dịch. Không tha thứ, mà là thấu hiểu; tức giận, mà là thương xót. Anh dự định thành việc ký kết thỏa thuận hôn nhân càng sớm càng , thành lập quỹ tín thác, đảm nhận trách nhiệm quyết định cho gia đình, cũng để bạn đời yếu đuối hơn , giống như , cảm nhận sự an và trưởng thành mà hôn nhân mang .

Về đến nhà, Triệu Cạnh định trò chuyện với Vi Gia Dịch về chuyện , cho yên tâm. Vi Gia Dịch quá thích , cửa chạy ngay phòng đồ, kiểm tra tủ quần áo.

"Gọn gàng thế.” Anh tỏ vẻ ngạc nhiên, trầm trồ: “Cảm giác phòng lớn hơn hẳn."

trọng, Triệu Cạnh gì, bước đến bên Vi Gia Dịch, cùng lật xem tủ quần áo. Tình cờ tìm một chiếc áo mỏng, cầm lên hỏi: "Cái là trong suốt thì là gì? Mặc chắc chắn thấy hết."

"Chiếc mặc trong suốt .” Vi Gia Dịch cố cãi, giọng vẫn nhẹ nhàng, tay đưa định giật chiếc áo từ tay Triệu Cạnh: “Anh đừng cứ mấy chuyện mãi."

Chuyện liên quan đến nguyên tắc đúng sai, Triệu Cạnh tất nhiên chịu, kéo áo Vi Gia Dịch đang mặc lên, đơn giản : "Vậy em ."

Vi Gia Dịch phản kháng. Áo Triệu Cạnh kéo lên, phần cơ thể lộ với nhiều vết dấu, n.g.ự.c vì c.ắ.n quá lâu nên vẫn còn sưng đỏ. Thảo nào mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình từ cổ che đến tay. Triệu Cạnh thấy, cũng ngẩn một chút, thừa nhận tối qua quả thật quá.

"Thay thì thôi, em mặc cho xem.” Vi Gia Dịch giận, tay với lấy chiếc áo trong suốt từ tay Triệu Cạnh, mắt hề biểu hiện phản đối. Vì da trắng, những vết dấu càng nổi bật, trông như Triệu Cạnh hành hạ .

Ngón tay chạm mu bàn tay của Triệu Cạnh, đầu ngón tay mềm mại, ấm áp. Triệu Cạnh rõ Vi Gia Dịch gì. Vi Gia Dịch bỗng cúi xuống chú ý đến điều gì đó, bèn cầm áo nữa, như đổi ý định, chạm chỗ dễ thấy của Triệu Cạnh, nhẹ nhàng hỏi điều gì đó khiến Triệu Cạnh thể kiềm chế.

Triệu Cạnh kéo Vi Gia Dịch góc phòng, cũng là chính Vi Gia Dịch vòng tay ôm chặt cổ Triệu Cạnh, chủ động yêu cầu.

Họ kết hôn , giống như đây, mỗi ngày những chuyện là điều hiển nhiên. Vi Gia Dịch một thì thích, động một chút là . Triệu Cạnh đáp ứng cho , đó cũng là một phần trách nhiệm trong hôn nhân.

Vi Gia Dịch đôi khi thấu hiểu khác, đôi khi khẩu thị tâm phi. Vì lòng dâng hiến lớn hơn lòng ham cá nhân, thường nên đòi hỏi điều gì. Sau khi Vi Gia Dịch ngủ , Triệu Cạnh ôm , tự thức dậy suy nghĩ nhiều về cách duy trì hôn nhân.

Tuy nhiên, vì ngày mai Vi Gia Dịch công tác, nên khi nghĩ xong, Triệu Cạnh lập tức đ.á.n.h thức dậy.

 

Loading...