[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 45
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để miêu tả quán phở Việt mà Vi Gia Dịch đang ăn, Triệu Cạnh thể dùng cụm từ "cửa hàng đông đúc" hoặc " đông như nêm", "chen chúc".
Tấp nập, sát .
Quán phở chiếm ba mặt tiền. Trong đêm mưa tuyết đen sâu giữa mùa đông, tấm biển hiệu nền trắng chữ đỏ sáng lên. Ánh sáng trong hộp đèn chớp nháy, phân bố đều, màu sắc dường như qua nhiều ngày nắng, chút vẻ cũ kỹ. Ánh sáng chiếu lên những hạt mưa dày đặc, phía tấm biển là một đám đông đến mức cho con đường hai chiều trở nên chật chội.
Triệu Cạnh bảo tài xế dừng ở lề đường, quan sát trong hai phút. Nếu vì mặc áo quần và thần thái đều bình thường, thoáng thấy hàng xếp dài, và đôi lúc nhân viên phục vụ từ bên trong, cầm sổ đăng ký lượng khách thì thực sự trông như một băng đảng địa phương đang tổ chức buổi tụ tập đường phố.
Quán hai mặt kính, vốn dĩ thể thấy cảnh bên trong, nhưng vì chênh lệch nhiệt độ, cửa kính bốc lên một lớp sương trắng. Triệu Cạnh xa chỉ thể thấy bên trong nhiều và khá ồn ào.
Khu vực vẫn coi là an . Triệu Cạnh bảo thư ký thông báo cho vệ sĩ cần theo, tự che ô, đến gần cửa.
Anh cao lớn, ánh mắt vượt qua đầu đám đội ô ở cửa, phát hiện bên trong cửa liên tục mở đóng , còn chen chúc nhiều hơn. Sao thế , xảy chuyện gì ? Triệu Cạnh nhiều kinh nghiệm ăn uống ở những quán như thế , thực sự băn khoăn, nhưng hoảng hốt, bèn gọi điện cho Vi Gia Dịch để xác nhận.
Vi Gia Dịch ngạc nhiên vui mừng, ở đầu dây bên ú ớ hồi lâu, lật đật chạy đón .
Cơn mưa tuyết , đối với Triệu Cạnh đáng kể. Anh kiên nhẫn chờ đợi mười mấy giây, đầu tiên là thấy âm thanh vang vọng từ bên trong cửa: "Xin , xin , thể cho qua một chút ?" Sau đó thấy cửa đẩy .
Vi Gia Dịch chui cùng với nóng. Anh mặc một chiếc áo khoác da đen rộng, cổ thon dài, đeo một sợi dây chuyền mảnh, chiếc nhẫn che lớp áo T-shirt mỏng bên trong. Tóc đen mềm buộc gáy, bước vẫn còn lảo đảo, ngó nghiêng giữa đám đông, trông vẻ bối rối.
Cuối cùng tìm thấy Triệu Cạnh ở lề đường, mắt Vi Gia Dịch dường như sáng lên. Anh nhanh chóng luồn qua vài thực khách đang chờ ở cửa, chạy đến mặt Triệu Cạnh, : "Sao xa thế ."
Triệu Cạnh che ô cho . Vi Gia Dịch chớp mắt, ánh mắt tràn đầy nhớ nhung và quyến luyến, nhẹ giọng hỏi: "Sáng nay chúc ngủ ngon ?"
"Ngủ máy bay cũng là ngủ.” Triệu Cạnh tự tin chỉ : “Em hỏi ngủ ở ."
"... Được thôi.” Vi Gia Dịch mỉm , đầu về phía cửa, tiến gần ôm Triệu Cạnh một cái: “Lần em sẽ hỏi."
Anh che giấu sự dựa dẫm của Triệu Cạnh, cũng dùng quá nhiều sức, cánh tay nhẹ nhàng vòng qua buông . Triệu Cạnh kịp ngửi thấy mùi hương của gió cuốn .
"Muốn ?" Vi Gia Dịch nhẹ giọng hỏi Triệu Cạnh: “Người cũng đông, nhưng em và Tiểu Trì bàn bốn , vẫn còn chỗ. Nếu đói, thể ăn cùng một chút, vị cũng tệ."
Nói nhiều như , Triệu Cạnh cũng rõ ngay, lẽ vì trong đầu là những nét bút trẻ con của mấy bức ảnh chụp mây, cùng mùi hương thoảng qua Vi Gia Dịch.
Lại cơn gió thổi qua. Ánh mắt Vi Gia Dịch chạm ánh mắt , tiến gần một chút, rõ ràng "mượn" chút ấm áp từ , chờ một lát, chịu nổi nữa: "Triệu Cạnh, đấy?"
"Ăn." Triệu Cạnh cũng xem quán ăn đông món gì ngon đến . Anh thu ô , giữ vai Vi Gia Dịch trong.
Người xếp hàng khá lịch sự, họ cùng , những khác đều nhường đường. Triệu Cạnh nhận bên trong cũng chật chội như tưởng.
Trong quán mùi thơm ngọt của nước dùng, những tô phở bốc khói nghi ngút. Triệu Cạnh nóng đến mức cởi áo khoác. Những quán nhỏ như thế , tất nhiên sẽ nhân viên đến cất áo khoác, tự lo, vắt áo lên cánh tay, còn tháo nút tay áo, xắn lên, hòa nhập một cách tự nhiên đây.
Vi Gia Dịch dẫn đến một bàn nhỏ. Trên bàn hai tô phở Việt, đối diện là một thanh niên trẻ, mặc áo hoodie màu xám, nhuộm tóc vàng, chính là Tiểu Trì.
Tiểu Trì thấy họ, lập tức dậy, cho chiếc bàn nhỏ vốn chật càng chật hơn: "Anh!"
"Đây là Tiểu Trì, trợ lý của em.” Vi Gia Dịch giới thiệu cho họ, dừng một chút, giọng bỗng hạ xuống: “Đây là Triệu Cạnh, chồng của ..."
"Chồng, hợp pháp." Triệu Cạnh thấy Vi Gia Dịch ấp úng, , kéo chiếc ghế gần cửa sổ để xuống: "Tiểu Trì , em ngượng ngùng gì chứ?"
Họ chỗ, Triệu Cạnh gọi một tô phở giống Vi Gia Dịch, lên món nhanh. Hương vị quả thực tệ, nhưng Triệu Cạnh no, gọi thêm vài món khác. Ăn xong chả giò, cuối cùng cũng cảm thấy đói nữa, định trả tiền thì đột nhiên tiếng gõ cửa sổ cạnh bàn.
Triệu Cạnh giật , theo phản xạ nắm lấy cổ tay Vi Gia Dịch, kéo , mới thấy ngoài cửa sổ vài thanh niên nam nữ, đang mỉm áp mặt kính trong.
Cửa kính vẫn mờ, nhưng sương tan bớt. Ngoài sáu , dường như quen với Vi Gia Dịch.
"Gia Dịch!" Giọng một cô gái xinh xuyên qua kính truyền .
"Chị Janice!" Tiểu Trì trông vẻ vui, qua kính vẫy tay với họ, dáng vẻ quen, còn phấn khích với Vi Gia Dịch: "Trùng hợp thế, cũng thể gặp ở đây ?"
Triệu Cạnh lúc mới còn cảnh giác, thả cổ tay Vi Gia Dịch . Anh Triệu Cạnh nắm đau, phát hiện mấy ngày nay tình cờ gặp nhiều, chào hỏi mấy ngoài cửa sổ, đầu với Triệu Cạnh: "Họ là đồng nghiệp em việc cùng mấy hôm nay, bên tổ đạo cụ."
Vi Gia Dịch vốn tưởng Triệu Cạnh sẽ hợp với khí của quán phở Việt, nhưng khi bàn, Triệu Cạnh ăn khá ngon lành, kén chọn gì. Anh còn học theo Vi Gia Dịch treo áo khoác lên lưng ghế, xắn tay áo lên, trông hợp tình hợp lý. Anh gọi thêm vài món ăn đặc trưng, tên món mượt mà, như thể là khách quen của quán .
Triệu Cạnh "ừ" một tiếng, vẫy tay gọi phục vụ thanh toán. Bên ngoài nhẹ nhàng gõ hai cửa sổ. Có chỉ tay Triệu Cạnh, nở nụ đầy châm biếm. Triệu Cạnh cũng lịch sự gật đầu với họ. Janice lập tức lấy điện thoại , bắt đầu selfie với Vi Gia Dịch qua lớp kính.
Vi Gia Dịch cảm thấy phản ứng cũng đến nỗi chậm, giơ tay dấu chữ V, cố gắng che mặt Triệu Cạnh, nghi ngờ rằng lẽ che thành công. Janice gửi bức ảnh lên nhóm chat công việc .
Quán phở phục vụ nhanh, các đồng nghiệp theo hàng về phía , rời khỏi cửa kính của họ. Trước khi , Janice chỉ điện thoại, bảo Vi Gia Dịch xem tin nhắn.
Vi Gia Dịch cúi đầu mở lên, Triệu Cạnh cũng chen gần xem cùng . Tin nhắn trong nhóm nhiều và nhanh, đều trêu Vi Gia Dịch lén dẫn bạn trai , hỏi đang "hẹn hò công vụ" . Ảnh Janice chụp thật rõ lắm, dù kính cũng còn một lớp sương, hơn nữa tay Vi Gia Dịch che mất cằm, chỉ thể thấy Triệu Cạnh đúng là vai rộng lưng dài, ngũ quan sắc nét.
"Ba bức ảnh đều chụp rõ .” Triệu Cạnh sát cạnh Vi Gia Dịch, chi phối, tự tiện vuốt qua các bức ảnh, bắt đầu bình luận: “Tay của em che mất ."
Rời khỏi giao diện ảnh, Vi Gia Dịch liếc qua một tin nhắn của Janice, cất điện thoại, nhưng Triệu Cạnh cũng thấy, nắm c.h.ặ.t t.a.y , quyết tâm lật và lớn tiếng rõ ràng: "Bạn trai của Gia Dịch khí chất giống mẫu của Cucinelli, đưa đến công ty mẫu chắc chắn ký hợp đồng ngay. đàn ông mà tiền là dễ hư, nhất đừng để nghề. Gia Dịch, ủng hộ b.a.o n.u.ô.i ! Tiêu tiền cho trai thì gì sai?"
Mặc dù giọng quá lớn, Vi Gia Dịch vẫn hổ đến đau đầu. Ngay cả khóe mắt cũng thấy Triệu Cạnh mà bật : "Rốt cuộc em giới thiệu với thế nào ?"
"Vì em mua nhẫn, bạn thấy.” Vi Gia Dịch đành căng da đầu kể chuyện hôm đó bạn tìm kiếm danh sách tình nguyện viên, chỉ tìm thấy tên Lý Minh Thành và đội thi công do công ty của Triệu Cạnh tài trợ, cho rằng Triệu Cạnh là lao động tay chân. Mà kịp đính chính, cuối cùng tin đồn càng lúc càng lan rộng. Tiểu Trì đối diện lén mà , may là châm dầu lửa, kể thêm những tin đồn mà .
"Vi Gia Dịch, em cũng giỏi lắm.” Triệu Cạnh xong, biểu cảm chút bất đắc dĩ, nhưng giận. Một lát , tự thuyết phục , khách quan : "Thôi, ít hơn, cũng cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-45.html.]
Sau đó đổi đề tài, nhận xét: "Bạn của em cũng thú vị phết." Anh tiếp tục lướt xem, tìm thấy gì hứng thú, cuối cùng mới chịu buông tay Vi Gia Dịch, khoan dung bảo: "Đi thôi."
Thanh toán ngoài, Vi Gia Dịch cảm thấy rõ ràng là vì Triệu Cạnh cao lớn, thu hút sự chú ý, nên nhường đường cho họ.
Đến cửa, các đồng nghiệp của Vi Gia Dịch vẫn , đang tụ tập bên ngoài. Vài ô, vốn co cụm , thấy Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh và Tiểu Trì ngoài thì đều tụ đùa.
"Bị chúng bắt quả tang nhé!" Janice giọng sảng khoái: “Xem thì nên lén lút, mau giới thiệu !"
Vi Gia Dịch còn kịp nghĩ xem nên thế nào, Triệu Cạnh vui vẻ mở miệng, tâm trạng : "Chào , là Triệu Cạnh."
"Chào , chào .” Janice chắc là bao giờ báo kinh tế, nhận mặt Triệu Cạnh, cũng phản ứng với tên , nhiệt tình : “Cứ gọi là Janice. Anh cùng Gia Dịch ? gặp Gia Dịch ở sân bay mà thấy ."
Vi Gia Dịch để ý thấy một bạn gì, ánh mắt lưỡng lự, cảm thấy đó chắc là nhận Triệu Cạnh. Bên , Triệu Cạnh chuyện với Janice: " mới đến chiều nay, chút việc cần , tiện thể đón em về."
Lúc , mưa đột nhiên lớn lên, như dội ướt hết . Mọi đều né mái hiên, Triệu Cạnh bung ô, che cho Vi Gia Dịch, hỏi Janice: "Mọi ô ? Còn đợi bao nhiêu bàn mới ?"
" , chiều nay trời thế, ai ngờ đến tối mưa to thế . Trước còn bốn bàn nữa.” Janice , bỗng thấy logo ô của Triệu Cạnh, ngẩn hỏi.
"Thời tiết ở đây đúng là khó lường.” Triệu Cạnh để ý, đề nghị với cô: “Thế , đưa Gia Dịch xe , xe còn một cái ô, thể dùng."
Ô khá lớn, Janice im lặng theo họ, đến bên xe của Triệu Cạnh. Tài xế bước xuống, Triệu Cạnh nhỏ với , tài xế lấy thêm một chiếc ô từ khoang ghế phụ.
Chiếc xe là mui trần, cùng thương hiệu với chiếc mà Triệu Cạnh thường , nhưng là mẫu xe mà Vi Gia Dịch từng thấy. Trông lớn, hình dáng giống một chiếc tàu cao tốc. Anh thấy Triệu Cạnh nhỏ với tài xế: "Để lái, xe an ." Sau đó hiệu cho tài xế đưa Tiểu Trì về khách sạn cùng, hiệu cho Vi Gia Dịch ghế phụ.
Khi lung tung, vẻ ngoài của Triệu Cạnh đáng tin cậy. Anh giúp Vi Gia Dịch đóng cửa, đưa ô cho Janice. Cô nhận lấy ô, đột nhiên căng thẳng, "Cảm ơn" mấy , cầm hai chiếc ô chạy về phía cửa quán.
Cửa xe ghế phụ đóng , bên trong xe yên tĩnh. Vi Gia Dịch Triệu Cạnh đang đội mưa vòng qua đầu xe, mở cửa ghế lái, tiếng mưa xuất hiện tan biến.
Áo khoác len cashmere màu đậm Triệu Cạnh dính đầy những hạt nước li ti, ánh đèn lấp lánh bên ngoài chiếu chúng lấp lánh, như cũng đang phát sáng. Ánh mắt Vi Gia Dịch dời lên mặt Triệu Cạnh, khuôn mặt bình thản, hỏi: "Giờ ?"
Sự chú ý và khả năng suy nghĩ đều hút mất, Vi Gia Dịch trả lời một chữ. Triệu Cạnh đợi một lát, lái xe, tiến gần hôn .
Nụ hôn mang vị của kẹo bạc hà tặng kèm bữa ăn của quán phở, đôi môi chạm đứt đoạn, vô cùng quấn quýt, vô cùng mật. Trong gian yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi trong xe, tay Triệu Cạnh đặt lên vai Vi Gia Dịch, kéo gần hơn.
"Được , thế là đủ chứ.” hôn một lúc, Triệu Cạnh rời , giọng điệu bất đắc dĩ, phá hỏng khí: “Không thì cũng lái xe thôi, để mấy bạn của em nghĩ chúng đang định gì nơi công cộng."
Vi Gia Dịch chẳng gì để . Triệu Cạnh nhẹ nhàng đạp ga, đưa Vi Gia Dịch rời khỏi con phố .
Phòng khách sạn của Vi Gia Dịch lớn, khu vực gần đó cũng khá lộn xộn. Anh lo Triệu Cạnh để xe ở đó thể xảy chuyện, hỏi Triệu Cạnh chỗ ở nào trong thành phố .
"Em xem.” Triệu Cạnh lập tức liếc , nhân cơ hội lật chuyện cũ, bất mãn oán trách: “Nếu lúc ký thỏa thuận lật xem một chút, cũng hỏi câu ."
"Sau thật mạnh khỏe mới , nếu cũng lừa đến Siberia khai thác than mất.” Anh tỏ vẻ tiếc nuối, thực sự lo lắng cho việc ký giấy phẫu thuật trong tương lai.
"Đừng lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện xui xẻo như ." Vi Gia Dịch nhưng dám, nhẹ giọng an ủi : "Chuyện quan trọng thì em ký bừa ."
"Thỏa thuận hôn nhân quan trọng ?" Triệu Cạnh mặt lộ vẻ khó chịu, tranh luận thêm.
"Anh thể đừng hung hăng như ?" Vi Gia Dịch vẫn nhịn mà bật : “Tập tài liệu đó dày như núi, em đến bao giờ đây? Muốn gì thì hỏi là ."
May mắn là Triệu Cạnh giờ cũng cảm thấy hài lòng khi Vi Gia Dịch , mà một lúc, yên lặng vài giây " ", thêm nữa.
Để đến chỗ của Triệu Cạnh, họ qua một cây cầu treo. Cây cầu thường xuyên kẹt xe, hôm nay còn tắc nghẽn. Trước khi lên cầu vẫn thể nhích vài mét một lúc, nhưng khi lên cầu thì xe dừng . Khoảng cách giữa các xe phía và gần, nhúc nhích. Đèn xe sáng lên, giống như hàng trăm chiếc giường nhiều màu sắc khác phơi trong đêm tuyết.
Cả hai đều thấy khó chịu, trò chuyện nhẹ nhàng. Triệu Cạnh kể nghiêm túc về việc đ.á.n.h thức giữa giấc ngủ trưa máy bay bởi cuộc gọi từ cơ quan quản lý, đó tỉnh táo hẳn, đấu trí với đối phương để cứu công ty. Vi Gia Dịch mà bật vài , chợt nhớ , hỏi : "Vậy đến đây để gì? Đã xong việc ?"
Đồng thời Vi Gia Dịch cũng thắc mắc tại Triệu Cạnh cho , chẳng lẽ việc mang đến những cuộc gặp mặt bất ngờ trở thành một phần trong quan niệm hôn nhân của ? dù quan tâm đến tình cảm đến mấy, dường như cũng cần thiết bỏ tất cả việc trong thời điểm rối ren của công ty để đến chỉ để gặp sớm hơn vài giờ.
Quả nhiên, ánh mắt Triệu Cạnh thoáng d.a.o động, chỉ trả lời nửa của câu hỏi: "Xong ."
Vi Gia Dịch lập tức nhận gì đó đúng, định truy hỏi, Triệu Cạnh lập tức lớn tiếng : "Em thấy , mưa tạnh ."
"..." Vi Gia Dịch đáng lẽ nên để ý đến việc chuyển chủ đề một cách gượng gạo như . Nếu là Triệu Cạnh Vi Gia Dịch , chắc chắn ngần ngại chỉ . lẽ do bản chất của , Vi Gia Dịch vô thức ngoài cửa sổ.
Mưa tạnh thật, bầu trời dường như trở nên rõ ràng hơn, mặc dù hàng xe vẫn yên. Vi Gia Dịch , định tiếp tục hỏi. Triệu Cạnh ấn một nút, mui xe bỗng mở , cái lạnh lập tức tràn ướt đẫm chiếc chăn ấm nhỏ cây cầu.
Những hạt tuyết nhỏ dày đặc cùng với khí lạnh mang theo mùi tuyết hút phổi. Trên cầu những sợi cáp thép song song, lên bầu trời như một màn hình điện ảnh khổng lồ rộng lớn.
"Đẹp ?" Triệu Cạnh tự tin hỏi: “Có chụp vài tấm ?"
là cũng , nhưng đến mức mở mui xe ngắm trong thời tiết độ. Cũng là cực quang, cũng chẳng , hơn nữa gió lạnh Vi Gia Dịch chóng mặt. Xung quanh còn thấy chiếc xe nào mở cửa sổ.
So với việc ngắm cảnh , Vi Gia Dịch còn ngạc nhiên hơn sự sáng tạo trong việc chuyển chủ đề của Triệu Cạnh. Anh từ chối bảo "Không cần", nhưng môi mấp máy thì run lên, hỏi nữa, yêu cầu Triệu Cạnh mau chóng đóng mui xe , nhưng vẫn thốt lời.
"Lạnh đến . Được , sẽ đóng .” Triệu Cạnh dáng vẻ run rẩy của , như thể thấy buồn , chủ động đóng mui xe. Triệu Cạnh nghiêng gần, dùng đôi tay ấm áp ôm lấy mặt Vi Gia Dịch, chăm chú , cách chỉ còn mười centimet.
Cả Vi Gia Dịch lạnh cứng đờ, cảm giác nhiệt độ cơ thể của Triệu Cạnh dường như cao đến tám mươi độ. Anh đưa tay ôm lấy mu bàn tay của , lên tiếng trách móc lớn như Triệu Cạnh, nhưng giọng phát vô cùng yếu ớt: "Thật sự lạnh."
Triệu Cạnh cũng đồng thời , nhưng là "Anh yêu em".