[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường từ trạm y tế về nhà trọ đỉnh núi, Lý Minh Thành kể cho Triệu Cạnh rằng hầu hết khách và nhân viên khách sạn kịp thời sơ tán, chỉ một ký túc xá tìm con mà kịp lên xe.

Triệu Cạnh lập tức nhớ đến tin cha qua đời, rõ em tìm . Anh nghĩ khi nào liên lạc với thư ký, sẽ để quỹ từ thiện của công ty hỗ trợ thêm cho gia đình bé.

Người chịu trách nhiệm tìm Triệu Cạnh tối qua chính là Lý Minh Miễn.

Giờ đang ghế , đầu , lí nhí xin : "Anh, em thật sự xin . Em vội tìm quá mà quên mang thẻ phòng, cứ thế lao tới, gõ cửa đập cửa đủ kiểu mà mở."

"Nó thấy mấy chiếc xe khởi hành nên cuống lên, đầu óc rối bời.” Cậu của Triệu Cạnh xen , gõ đầu Lý Minh Miễn mấy cái mắng: "May là con ."

cũng xin rối rít.

Vốn chẳng mong đợi gì ở Lý Minh Miễn, Triệu Cạnh hề ngạc nhiên. Anh họ đua xin mà thấy phiền, bèn yêu cầu họ im lặng.

Cả ba im bặt, cuối cùng cũng để cho Triệu Cạnh yên.

Càng lên cao, đường càng vắng. Triệu Cạnh rừng cây mờ sương bên ngoài cửa sổ, tâm trí bỗng khoảnh khắc tuyệt vọng khi bỏ . Giữa lúc đó, Vi Gia Dịch đột ngột xuất hiện. Cách Vi Gia Dịch nhiệt tình giúp đỡ khiến Triệu Cạnh liên tưởng đến tất cả những từng cố gắng lấy lòng đây, nhưng gì đó khác biệt mà vẫn lý giải .

Vi Gia Dịch cõng Triệu Cạnh từ khu biệt thự đến đường lớn, giúp lo liệu việc ở trạm y tế, nhưng kịp nhận một lời cảm ơn xã giao nào từ thì rời . Lý Minh Thành rằng Vi Gia Dịch l..m t.ì.n.h nguyện viên tại trạm.

Lý Minh Miễn phản bác ngay: "Tình nguyện viên gì chứ, chắc là xuống đó để chụp ảnh thôi. Nếu thì trả máy ảnh em đưa cho ?"

Lý Minh Thành tin, Triệu Cạnh nghĩ cũng thấy cả buổi họ ở bên từng thấy Vi Gia Dịch lấy máy ảnh .

Triệu Cạnh bắt đầu tự hỏi liệu đ.á.n.h giá thấp Vi Gia Dịch. Dù , cũng giúp đỡ trong lúc khó khăn, điều phần nào khiến Triệu Cạnh tôn trọng hơn. Có lẽ sẽ lịch sự hơn khi gặp , và theo thói quen, Triệu Cạnh nghĩ sẽ gửi một khoản tiền để cảm ơn sự giúp đỡ . Nếu cơ hội hợp tác, cũng thể cân nhắc.

Nghĩ đến đây, Triệu Cạnh cảm thấy chút bực bội, bèn thôi nghĩ nữa.

Khách du lịch và nhân viên từ khách sạn gần như lấp đầy phòng ở các nhà trọ núi. Cậu của Triệu Cạnh sắp xếp cho một phòng lớn ở tầng trệt của một nhà trọ nhất, vì cho rằng thương ở chân, khó di chuyển lên tầng cao. Phòng đó ở, nhưng khi xuống đón Triệu Cạnh, khách chuyển lên tầng , và nhân viên cũng kịp dọn dẹp.

Vừa đến nơi, Triệu Cạnh ăn một bữa thịnh soạn, tinh thần hồi phục ít. Cậu và Lý Minh Miễn dìu về phòng.

gọi là phòng lớn, diện tích của nó vẫn sánh với phòng tắm ở nhà . Triệu Cạnh hiểu điều kiện ở đây hạn nên phàn nàn, nhưng vẫn vẻ áy náy: "Triệu Cạnh, chịu khó một đêm thôi. Cháu yên tâm, chúng dọn dẹp phòng tầng thượng, nếu đổi, sáng mai trực thăng sẽ đến đón cháu!"

Sau đó, đưa cho chiếc điện thoại, gọi cho bố để báo bình an. sóng lúc lúc , gọi mãi vẫn kết nối . Triệu Cạnh để điện thoại , đuổi hết ngoài.

Khi chỉ còn một trong phòng, ký ức kinh hoàng của rạng sáng chầm chậm về như một cuộn phim. Dòng nước bùn cuồn cuộn vượt qua đầu, những cú va đập từ các vật thể nặng nề vô danh đ.â.m đau nhói, cảm giác ngạt thở khi thiếu oxy, và nỗi tuyệt vọng trống trải khi nước rút , một bóng .

Đến giờ, cơ bắp cánh tay vẫn đau buốt, lưng cũng đau nhức. Nghĩ đến tình cảnh cận kề cái c.h.ế.t, vô thức nắm chặt tay, cố gắng bám thứ gì đó để giữ bình tĩnh.

Da sát trùng căng rát, bùn khô dính chân khiến khó chịu. Triệu Cạnh ghế một lát, nhấc nạng, chậm chạp đến phòng tắm, quyết định tự tắm rửa.

Chân băng kín, chân trái nẹp cố định, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.

từng dọa rằng "mặc áo ướt sẽ giống như kẻ phô trương thể" hiện ở đây, chẳng ai ngăn cản cả. Đến cả sóng thần còn vượt qua, chút tắm rửa là gì.

Anh xả một ít nước bồn tắm, và lau sạch vết bẩn bằng khăn.

Sau khi tắm xong, cảm giác bồn chồn vì ký ức biển cuốn vơi nhiều. Triệu Cạnh thấy mệt, bèn ngủ một giấc.

Khoảng sáu giờ tối, tỉnh dậy. Ngoại trừ chân trái vẫn còn khó cử động, tinh thần hồi phục đáng kể. Vừa dậy, tiếng gõ cửa vang lên, giọng vọng từ bên ngoài: "Triệu Cạnh? Cháu dậy ?" Trước khi kịp đáp, sốt sắng giải thích với ở đầu dây bên : "Chị, nó thực sự còn sống, chỉ gãy chân thôi, em dối ."

Triệu Cạnh xuống giường, chống nạng mở cửa. Cậu ngoài, tay cầm điện thoại như cầm báu vật, thấy reo lên: "Cháu tỉnh !"

Anh nhận điện thoại từ , màn hình, thấy cha đang vô cùng căng thẳng. Thấy mặt , cả hai thở phào, nét mặt nghiêm nghị chuyển thành lo lắng.

"Con chứ?" Mẹ gấp gáp hỏi: “Sao mặt con trầy xước hết thế ?"

Triệu Cạnh gật đầu, cầm điện thoại bước tới ghế sofa, xuống mới giơ máy lên: "Không gì nghiêm trọng , đừng lo. Chân con nẹp cố định ."

Anh chuyển camera, để cha thấy nẹp: "Chân vẫn còn cảm giác, cử động nhẹ , tuy chụp X-quang nhưng chắc là ."

"Chắc chắn cái gì mà chắc chắn?" Mẹ lập tức : “Con bác sĩ."

Lúc , cửa nhà trọ mở .

Lý Minh Thành và một khác bước .

Chỉ qua một buổi chiều, đó trông càng lấm lem hơn, lưng đeo chiếc ba lô to, tóc tai rối bời. Gặp ánh mắt của Triệu Cạnh, thoáng khựng , mỉm . Nụ lớn, lẽ vì mệt mỏi khi l..m t.ì.n.h nguyện.

Từ lúc đặt chân đến đảo tới giờ đầy ba mươi tiếng, mà Triệu Cạnh gần như còn thấy ghét nụ của . Trải qua giây phút sinh tử, nhận sự giúp đỡ tận tình từ Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh nhận trong thâm tâm, đổi.

"Triệu Cạnh, con đang ngẩn cái gì thế?" Mẹ ở đầu dây bên gọi lớn, nét mặt lo lắng, giơ tay lên màn hình: "Con đập đầu ? Có thấy rõ giơ mấy ngón tay ?"

"Con đập đầu.” Triệu Cạnh : “Ba ngón."

Người vẫn ở cửa, và Triệu Cạnh chẳng hiểu kể chi tiết việc cho cha , giọng cũng rõ ràng hơn: "Lúc con tỉnh dậy, nước ngập một nửa phòng, đúng lúc một bức tranh rơi xuống, con bám lấy nó để nổi lên. sóng mạnh quá, con cuốn bức tường trong phòng ngủ. Ở đó một cái cây lớn, con trèo lên cây, khi nước cuốn tới, một chiếc chăn cuốn theo che cho cánh tay và đầu con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-5.html.]

Anh hồi tưởng , thấy phản ứng khá nhanh và may mắn khi cái cây đó to cao.

Khi nước rút, ngọn cây, gần như thương thêm gì. Chỉ là lúc trèo xuống, vì chỉ một chân hoạt động nên vài suýt ngã. May mắn là thể lực và khả năng giữ thăng bằng của , nếu c.h.ế.t vì ngã chứ vì sóng thần.

Mẹ mà lo lắng đến đau lòng.

Bố nghiêm túc : "Chúng sẽ đến sân bay gần nhất tối nay, sáng mai sẽ đến đón con."

"Con nghỉ ngơi .” Mẹ dặn thêm: “Khi tỉnh dậy là thể về nhà ."

"Vâng." Triệu Cạnh đáp gọn, ngắt cuộc gọi video. Sau đó, Lý Minh Thành kéo Vi Gia Dịch đến. Lý Minh Miễn đang lóng ngóng ghế sofa mà Triệu Cạnh , như chào hỏi cha nhưng để ý. Lý Minh Thành hỏi: "Còn phòng nào ? dẫn Gia Dịch đến đây ."

Triệu Cạnh , thấy Lý Minh Miễn bối rối một lúc đáp: "À, hình như còn. Phòng kín hết . Gia Dịch, chịu khó ngủ tạm sofa nhé?"

Thái độ hờ hững của Lý Minh Miễn khiến Triệu Cạnh chau mày. Theo lý lẽ mà đưa khi bắt Lý Minh Miễn "chuộc " thì ít nhất cũng nên nhường phòng cho Vi Gia Dịch và tự ngoài chịu đựng một đêm. kịp lên tiếng, Vi Gia Dịch từ chối .

"Không cần .” Anh nhếch môi, với Lý Minh Miễn: " mượn phòng Minh Thành tắm nhờ, đó sẽ xuống xem còn việc gì cần giúp ."

"Cũng ." Lý Minh Miễn chẳng những nhận sai, còn đùa cợt: "Gia Dịch, chỗ là khu vực thiên tai, dễ chụp mấy bức ảnh độc đáo lắm. Cứ giữ máy ảnh đưa đó, giành giải Pulitzer, lúc đó chắc sẽ giá trị đấy."

Triệu Cạnh thấy Vi Gia Dịch mím chặt môi, vẻ mặt cũng trở nên vô cảm.

"Thôi .” Lý Minh Thành chịu nổi, lên tiếng: “Em thể nào tỏ chút tình ?"

chỉ một giây, Vi Gia Dịch lấy vẻ bình tĩnh, giọng nhẹ nhàng : "Không cần , lát nữa thu xếp đồ, sẽ trả máy ảnh cho ."

Lý Minh Miễn lúng túng .

Triệu Cạnh vẫn rời mắt khỏi Vi Gia Dịch, lúc Lý Minh Thành gọi. Lý Minh Thành rút một vỉ t.h.u.ố.c từ túi : "Anh, đây là t.h.u.ố.c giảm đau mà Gia Dịch xin cho ."

Triệu Cạnh nhận lấy, nhận Vi Gia Dịch thoáng vẻ ngại ngùng. Thật lạ, Vi Gia Dịch , đó hỏi Lý Minh Thành: "Phòng của lầu đúng ?"

Lý Minh Thành gật đầu, dẫn lên.

Triệu Cạnh thấy chiếc áo phông của Vi Gia Dịch vì bẩn mà dính da, còn rộng thùng thình như .

Nhìn thì vẻ mảnh mai, nhưng sức khá lớn. Hình bóng biến mất ở góc cầu thang, khiến Triệu Cạnh bất giác nghĩ .

thì cẩn thận đưa qua bao nhiêu chặng đường, còn nhớ đến việc uống t.h.u.ố.c giảm đau.

Dựa hành động, xét đến tâm ý, hôm nay Vi Gia Dịch chứng minh đáng tin và quan tâm đến Triệu Cạnh. Những gì thể hiện lẽ đủ để Triệu Cạnh bằng con mắt khác.

Triệu Cạnh nhận ly nước từ , uống t.h.u.ố.c trở về phòng. Anh chiếc điện thoại lấy từ hồi chiều, phát hiện nhiều cuộc gọi nhỡ từ trong lúc ngủ. Do ngủ quá sâu nên thấy tiếng chuông.

Sóng điện thoại khá , Triệu Cạnh bèn gọi cho thư ký.

Thư ký chờ ở sân bay, giọng Triệu Cạnh thì mừng như sống t.h.ả.m họa. Anh kể rằng khi thấy tin tức về cơn sóng thần, cố gọi cho Triệu Cạnh nhưng liên lạc . Nhiều giờ , cuối cùng thư ký mới liên lạc với và em họ Triệu Cạnh, nhưng họ rõ ràng, dám kể chi tiết. Cả công ty cố gắng tìm kiếm thông tin về . Nếu Triệu Cạnh gọi báo tin an , chắc chịu nổi nữa.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa sổ, từng giọt nước lớn b.ắ.n , một trận mưa ào tới.

Triệu Cạnh ngạc nhiên, ngoài thấy trời tối đen, chân núi . Anh nhớ đến gặp bãi biển, cảnh tượng ở khu dân cư ven núi, dặn thư ký dùng quỹ từ thiện của công ty để mua t.h.u.ố.c men và vật dụng cần thiết gửi đến hỗ trợ.

Cúp điện thoại, Triệu Cạnh chống nạng, đến cửa sổ ngoài. Mưa lớn như trút nước.

Tâm trạng trở nên nặng nề, u ám, nhận nỗi sợ hãi khiến căng thẳng vẫn tan dù ngủ một giấc. Đây là đầu trải qua cảm giác như .

Chỉ cần nhắm mắt, dường như cơn sóng thần cuồn cuộn đổ tới, buộc đối mặt với tình cảnh tự cứu nữa, mà cơ hội thành công là mong manh. Không ai thể may mắn mãi .

Nhận đang tâm trạng , Triệu Cạnh ép bản nghĩ đến nữa. Anh mở cửa, chống nạng bước phòng khách để lấy ly nước lạnh cho tỉnh táo.

Khi ngang qua ghế sofa, thoáng thấy ai đó đang , chân đắp chăn, về phía .

Vi Gia Dịch tắm rửa sạch sẽ, mặc một chiếc áo phông đen, tay cầm máy ảnh, trông như đang kiểm tra ảnh chụp.

"Chào." Anh ngẩng đầu lên, với Triệu Cạnh.

Ban ngày cứu Triệu Cạnh, còn đưa t.h.u.ố.c cho , giờ chủ động bắt chuyện, nên Triệu Cạnh cũng thể lạnh nhạt như . Anh hỏi: "Anh ?"

Vi Gia Dịch cầm máy ảnh, mỉm giải thích: "Mưa lớn núi sạt lở, đá chắn ngang đường nên xuống núi . đành đây. Mọi ngủ hết , mượn Minh Thành một cái chăn, định ngủ tạm sofa đêm nay."

"Ồ." Triệu Cạnh đáp.

Nếu là đêm qua, Triệu Cạnh chắc chắn sẽ cạnh Vi Gia Dịch dù chỉ một bước.

hiện tại, khi chút e dè về việc ở một trong phòng, về. Ngoài , mãi với cặp nạng cánh tay mỏi nhừ.

Thế nên, dù phòng khách chỉ Vi Gia Dịch, Triệu Cạnh vẫn xuống ghế đơn, định dừng một chút, và lẽ, cho Vi Gia Dịch một cơ hội để trò chuyện với .

 

Loading...