[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:04
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vi Gia Dịch mệt rã rời cả ngày bận rộn, chỉ xuống nghỉ ngơi để ngày mai tiếp tục l..m t.ì.n.h nguyện. định tắt đèn thì Triệu Cạnh bất ngờ xuất hiện, chào hỏi và xuống mà hề ý định rời .

Triệu Cạnh chiếc ghế đơn, im lặng, đầu ngẩng, thi thoảng liếc Vi Gia Dịch, khiến bối rối hiểu dụng ý. Không khí im lặng mà nặng nề, áp lực vô hình từ Triệu Cạnh khiến Vi Gia Dịch thể yên. Cuối cùng, đành lên tiếng hỏi: "Muộn thế , ngủ , buồn ngủ ?"

"Chiều nay ngủ .” Triệu Cạnh đáp ngay.

Sau đó là một lặng kéo dài chừng nửa phút. Vi Gia Dịch đành vắt óc tìm chủ đề: "Anh uống t.h.u.ố.c giảm đau , tác dụng ?"

"Uống , chút hiệu quả.” Triệu Cạnh đáp: “Cảm ơn."

Vi Gia Dịch ngờ ngày hai chữ từ miệng Triệu Cạnh, khỏi kỹ hơn. Sắc mặt chẳng khác ngày thường là bao, gương mặt điển trai với đôi môi mím , tay tựa lên cây nạng, trông vẻ khó gần như khi.

Vì chân bó nẹp nên tiện mặc quần dài, chỉ khoác chiếc áo choàng của nhà nghỉ, buộc chặt dây lưng. Chiếc áo vốn dài đến mắt cá chân, nhưng với Triệu Cạnh thì ngắn, chỉ che đến đầu gối.

Các vết thương đều sát trùng và băng bó, nhiều vết xước dài băng trông phần dữ tợn. Dù thái độ vẫn ngạo mạn như cũ, Vi Gia Dịch thể thấy Triệu Cạnh chịu nhiều đau đớn. Thế mà, ngoài những vết thương , trông sạch sẽ tinh tươm, khiến Vi Gia Dịch bất giác hỏi: "Anh tắm ?"

" tự tắm đó.” Triệu Cạnh liếc Vi Gia Dịch, ánh mắt như chứa chút tự hào.

Đến đây, Vi Gia Dịch thật sự gì thêm. Triệu Cạnh vẫn im, chẳng ý định về ngủ. Vi Gia Dịch thấy ngừng sờ cây nẹp như một thói quen vô thức. Đoán đang chút chấn thương tâm lý, Vi Gia Dịch hỏi: "Anh căng thẳng chấn thương nên ngủ ?"

Triệu Cạnh ngẩn , nét mặt lạ, như thừa nhận phản ứng tâm lý yếu đuối, nhưng sự thật là Vi Gia Dịch đúng.

Vi Gia Dịch mệt đến mức chỉ phớt lờ, nhưng quanh phòng khách ai khác, mà xem Triệu Cạnh vẫn định rời . Anh đành dịu giọng: "Sau t.h.ả.m họa lớn, phản ứng căng thẳng là chuyện bình thường. Nếu cảm thấy khó chịu, thể hoặc tự ghi , tâm trạng sẽ khá hơn đấy."

Triệu Cạnh chỉ khẽ "ừ" một tiếng, đồng tình nhưng cũng chẳng mắng Vi Gia Dịch nhiều chuyện. Như chợt nhớ điều gì, hỏi: "Cậu tin tức của thằng bé gặp bãi biển ?"

Vi Gia Dịch bất ngờ khi thấy Triệu Cạnh vẫn nhớ đến LiNi: "Chiều nay Nick đưa nạn nhân lên, hỏi thử. Nhà LiNi sập , em vẫn tìm thấy, nhưng ông bà ngoại và dì của em sống ở vùng cao hơn, thiệt hại. Họ nhận LiNi về chăm sóc."

Triệu Cạnh gật đầu : "Mai trực thăng của đến, cùng luôn ."

Giọng điệu ban ơn của hề khó chịu. Trước t.h.ả.m họa , Vi Gia Dịch từng dám hy vọng Triệu Cạnh tỏ lịch sự với đến . định rời sớm, chỉ mỉm : "Cảm ơn , mai tính tiếp."

"Cậu l..m t.ì.n.h nguyện viên ?" Triệu Cạnh nhướng mày, hỏi chính xác.

Vi Gia Dịch ngạc nhiên, nhận Triệu Cạnh cũng là nhạy bén. chuyện quá sâu, chỉ trả lời qua loa: "Để xem tình hình thế nào . Giờ thì chỉ ngủ một giấc ngon thôi. Mệt cả ngày ." Anh hy vọng Triệu Cạnh hiểu ý nhắc khéo .

Trái với mong đợi, Triệu Cạnh nhận . Có lẽ bao giờ nghĩ trò chuyện với . Anh chiếc máy ảnh tay Vi Gia Dịch, đổi chủ đề: "Cậu còn định chụp ảnh ?"

"..."

Dù là khéo léo, Vi Gia Dịch cũng khỏi nghẹn lời. Câu hỏi thật sự vô duyên, nhưng ánh mắt Triệu Cạnh vô tư.

May mà Vi Gia Dịch hiểu rõ lối suy nghĩ của Triệu Cạnh nên chẳng thèm so đo, chỉ trả lời gọn lỏn: "Không , xem mấy bức ảnh thôi, mai sẽ trả máy ảnh cho Lý Minh Miễn."

như dự đoán, Triệu Cạnh hề bận tâm đến câu trả lời. Nghe đến tên Lý Minh Miễn, lập tức hỏi ngay: "Cậu với Lý Minh Miễn cũng chơi chung ?"

Vi Gia Dịch mệt buồn ngủ, đang chuyện bình thường thì Triệu Cạnh đột nhiên chất vấn, khiến thật sự bực. kịp phản ứng, Triệu Cạnh tiếp lời: "Nó tuy mang họ Lý, nhưng trong nhà chẳng chút quyền lực gì. Dù mắng thẳng mặt nó, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến . Lần khỏi cần lịch sự gì."

Mưa bên ngoài dịu , trong phòng càng thêm tĩnh lặng. Triệu Cạnh thể thừa nhận, Vi Gia Dịch quả thật giỏi giao tiếp. Dù động cơ là gì, cách trò chuyện của luôn khiến đối diện cảm thấy dễ chịu.

Như bây giờ, Triệu Cạnh chuyện với một lát, tâm trạng thoải mái hơn nhiều, nỗi ám ảnh vì sóng thần cũng vơi bớt.

từ lúc nhắc đến Lý Minh Miễn, Vi Gia Dịch bỗng còn thoải mái nữa. Triệu Cạnh đoán thể chịu ấm ức vì Lý Minh Miễn, bèn thêm vài lời an ủi: "Không nhiều , thực quyền của Lý Minh Miễn trong tập đoàn còn thua cả bảo vệ ở tầng trệt."

"Vâng.” Vi Gia Dịch nhoẻn miệng , cuối cùng cũng trả lời, nhưng chỉ đơn giản: " ."

Triệu Cạnh thấy vẫn vui hẳn, bèn đề xuất một giải pháp: "Hay thế , sẽ gọi Lý Minh Miễn dậy, bắt nó ngủ sofa, còn thì ngủ ở phòng của nó."

Vi Gia Dịch tròn mắt, ngạc nhiên xua tay: "Không cần ."

Triệu Cạnh nghĩ ngại: "Đừng sợ mất lòng nó. Hôm nay giúp , nên địa vị của giờ cao hơn Lý Minh Miễn ."

Không hiểu , Vi Gia Dịch vốn cảm xúc gì, bật . Nụ của giờ đây còn khiến Triệu Cạnh thấy khó chịu nữa, mà còn mang đến cảm giác dễ chịu. Nếu mô tả, Triệu Cạnh thấy Vi Gia Dịch là một thú vị, đáng để kết bạn.

Triệu Cạnh thầm thừa nhận, lẽ đây quá khắt khe và đề phòng khác. đây là tính cách giáo d.ụ.c từ nhỏ, và vì sự an , cũng định đổi.

Vi Gia Dịch giữ nụ , giọng giờ thoải mái hơn nhiều: "Vâng, cảm ơn , sếp Triệu."

Triệu Cạnh lấy điện thoại, định gọi cho Lý Minh Miễn để bắt nhường phòng, nhưng Vi Gia Dịch ngăn : " chỉ là cảm ơn ý của , nhưng thật sự cần ."

"Ngủ sofa cũng , hẹp lắm. Với , cũng chẳng chiếc giường mà từng .” Vi Gia Dịch nghiêm túc đáp: “Vợ cũng ở đó, đ.á.n.h thức họ dậy lắm."

Thấy thật sự , Triệu Cạnh mới cất điện thoại: " Lý Minh Miễn kêu chụp ảnh mà trả tiền, để thư ký đòi giúp ."

Vi Gia Dịch chỉ lắc đầu , nhã nhặn đáp: "Không cần ."

Triệu Cạnh nghi ngờ , nhưng tin dám, liền nhíu mày: "Buồn lắm ?"

"Không buồn .” Vi Gia Dịch lắc đầu: “Rất ít với như thế , vui nên thôi."

Triệu Cạnh yên tâm trở .

Ngay khi bầu khí trở hòa hợp, điện thoại của Vi Gia Dịch bỗng rung lên.

Triệu Cạnh tỏ vẻ hài lòng: "Khuya như mà còn phiền khác, ai thế?"

Vi Gia Dịch liếc màn hình, giải thích: "Một bạn." Anh ngay lập tức máy, nhưng cũng cúp, chỉ chằm chằm điện thoại, dường như đang do dự, khiến Triệu Cạnh hiểu nổi.

Chờ một lúc, Triệu Cạnh nhịn , hiệu cho Vi Gia Dịch: "Nếu máy thì cúp ?" Anh vẫn Vi Gia Dịch thêm vài điều về cách xử lý hội chứng căng thẳng chấn thương, nếu khi khó ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-6.html.]

Nào ngờ Vi Gia Dịch giục, máy ngay.

Vi Gia Dịch vài câu từ phía bên , đó mới trả lời: " , thấy tin tức ?... Em gái gì với ?" Giọng thấp, thói quen khi chuyện điện thoại .

Sau đó, im lặng vài giây, bất ngờ : "Không trách , cần xin ."

Triệu Cạnh thấy nghiêng mặt sang một bên, cúi đầu, lưng khom, cơ thể thu trong chiếc áo phông rộng. Triệu Cạnh nhớ từng học, đây thể là tư thế thể hiện phản ứng phòng vệ tâm lý.

Ánh sáng ấm áp từ cây đèn phía chiếu tới, nửa bên tai của Vi Gia Dịch trở nên trong suốt, như màu cam lấp lánh mờ ảo. Khuôn mặt ẩn trong bóng tối, hàng mi dài chạm tới đầu mũi, đôi môi nhạt màu đủ dày mỏng, mang một vẻ u sầu khó diễn tả.

Người ở đầu dây bên vẻ thêm một đoạn dài.

Nghe một lúc lâu, Vi Gia Dịch mới đáp: " , bận phim thể tới ... Giờ là bận rộn mà." Anh đùa một câu, giọng điệu vẻ vui vẻ, nhưng gương mặt hề nét .

Đối phương dường như còn gì đó, nhưng Vi Gia Dịch cuối cùng cắt lời: "Thôi nào, , cả ngày mệt , ngủ đây."

Nói xong, cúp máy, chăm chú điện thoại trong vài giây, đó sang Triệu Cạnh.

Anh hỏi Triệu Cạnh: "Anh thử ngủ ?"

Triệu Cạnh nhận , so với lúc chuyện điện thoại, thái độ và tâm trạng của Vi Gia Dịch khi chuyện với vẻ hơn một chút.

Anh kịp buồn ngủ thì Vi Gia Dịch thêm: "Nếu thiếu ngủ, phản ứng căng thẳng thể sẽ nặng thêm đấy."

Triệu Cạnh tất nhiên thiếu ngủ gặp phản ứng căng thẳng. Bị nhắc nhở như , cơn buồn ngủ lập tức kéo đến, gật đầu, chống nạng phòng.

Giấc ngủ của Vi Gia Dịch mấy yên , mơ về những chuyện đây.

Phòng trọ chật hẹp ở thành phố S, căn phòng đơn đối diện, chiếc giường luôn nguy cơ sập xuống khi ngủ, hai con tất bật vì cuộc sống. Những thiết thể mua nổi, máy điều hòa hỏng hóc, cái lạnh tê buốt khiến ngón tay duỗi thẳng sáng sớm, và ngụm súp nóng mà để bếp ga uống một cách quý giá.

Khi tỉnh dậy, trời sáng hẳn nhưng mưa tạnh. Bầu trời bên ngoài cửa sổ sóng thần đục ngầu, những mảnh mây trắng như sợi lụa trải nền trời xanh trong.

Vi Gia Dịch khi rửa mặt ở bồn rửa cạnh cửa, dự định mượn xe chạy xuống núi xem chướng ngại vật đường dọn . Vừa thu dọn xong hành lý, một tiếng động đều đặn từ xa tới gần, phát từ phía nhà nghỉ.

Lúc đầu Vi Gia Dịch ngạc nhiên, chợt nhớ , lẽ là trực thăng tới đón Triệu Cạnh.

Tiếng bước chân lạch bạch vang lên tầng, Lý Minh Miễn chạy xuống, lao đến cửa phòng Triệu Cạnh gõ cửa: "Anh! Dì và dượng đến đón ! Anh dậy ?"

Trong phòng phản ứng, đặt tay lên tay nắm cửa nhưng dám nhấn, bắt đầu gõ cách quãng.

Không gọi Triệu Cạnh, đầu thấy Vi Gia Dịch, Lý Minh Miễn lập tức hỏi: "Gia Dịch, thể giúp mở cửa ?"

Vi Gia Dịch từ chối: "Xin , cũng mở khóa."

"Cửa khóa mà!"

Vi Gia Dịch giả vờ ngạc nhiên: "Tay khỏe ?"

Lý Minh Miễn mở miệng, lời nào. Lúc , từ tầng xuống, là và bố của Triệu Cạnh, họ còn một nhóm .

Vi Gia Dịch từng chụp ảnh cho bà Lý trong một bữa tiệc, tính cách của bà khác với Triệu Cạnh, dễ gần và thiện. bây giờ, bà còn vẻ điềm tĩnh như lúc đó, ánh mắt đầy lo lắng và căng thẳng, cùng chồng tiến đến bên cạnh Lý Minh Miễn, hỏi: "Chuyện gì ?"

"Anh họ mở cửa.” Lý Minh Miễn ngập ngừng : “Có lẽ là đang ngủ."

Bố của Triệu Cạnh thêm lời nào mà trực tiếp mở cửa. Vi Gia Dịch kiềm chế , bước lên bậc thang, ở góc thể trong phòng.

Vượt qua đám đông, thấy Triệu Cạnh giường, mặt đeo một chiếc mặt nạ ngủ màu đen từ , yên bất động, ngủ sâu như c.h.ế.t. Rõ ràng ngủ ngon lành như , hiểu tối qua còn lăn lộn ở phòng khách gì.

Bà Lý gọi tên Triệu Cạnh, đẩy vài cái mới tỉnh. Anh tháo mặt nạ ngủ xuống, dậy, gọi một tiếng "Mẹ."

Nhìn thấy một đám chen chúc ở cửa, nét mặt của Triệu Cạnh ngay lập tức tỏ vui, bực bội bảo Lý Minh Miễn: "Ra hết , đóng cửa ."

Màn kịch thú vị nhanh chóng kết thúc.

Vi Gia Dịch đeo ba lô lên, tìm Lý Minh Thành mượn xe.

Mẹ của Lý Minh Thành khỏe, chăm sóc, thể cùng Vi Gia Dịch, bèn nhờ quản gia của khu nghỉ dưỡng đưa chìa khóa một chiếc xe địa hình cho Vi Gia Dịch.

Vi Gia Dịch lái xe một xuống núi, đường thông trở .

Càng xuống , cảnh tượng tàn phá ở vùng chịu thiên tai càng hiện rõ. Sóng thần biến biển cả thành một con quái vật vô hình, xâm nhập khu vực sinh sống của con , tàn bạo cuốn nhà cửa, xe , cột điện, cửa hàng tạp hóa và những gia đình hạnh phúc.

Trong xe âm nhạc, chỉ tiếng gió từ bên ngoài. Vi Gia Dịch cảm thấy ý định hủy một công việc, ở đây thêm một thời gian nữa.

Lúc xe rẽ theo đường núi, nghĩ về Triệu Cạnh.

Mối quan hệ với Triệu Cạnh thật phiền phức, nhưng , lẽ sẽ còn Triệu Cạnh lườm nguýt nữa. Đây cũng là một kết quả tồi, và trong thời gian ngắn cũng cần gặp .

Nghĩ đến đây, Vi Gia Dịch thở phào nhẹ nhõm. Một ngày phục vụ vị đại thiếu gia chắc cần cả năm mới hồi phục .

Đến trung tâm y tế, gọi cho đội ngũ của , thông báo rằng thể sẽ muộn. Sau đó, tiếp tục tham gia giúp đỡ. Từ phía bên đảo, ngày càng nhiều vật tư cứu trợ chuyển đến, đội ngũ hỗ trợ cũng tăng cường.

Đến giờ ăn trưa, Vi Gia Dịch lấy một phần sandwich, băng ghế ngoài hiên và lấy điện thoại xem. Trên màn hình nứt vỡ, hàng loạt thông báo tin tức hiển thị. Đang lướt qua, chợt bắt gặp một tin cách đây ba giờ.

"Tin chấn động: Quan chức cấp cao của Phổ Trường Khoa học và Công nghệ, Đường Đình bắt vì lái xe trong tình trạng say xỉn, khiến giá cổ phiếu của công ty sụt giảm mạnh."

Phổ Trường chính là công ty của Triệu Cạnh. Dường như vận rủi đang bủa vây , Vi Gia Dịch nghĩ. Ngay lúc đó, một tin tức mới nhảy lên màn hình, với từ khóa nổi bật "sóng thần" và "cứu trợ".

Anh nhíu mày kỹ hơn. Tin tức cho : "CEO của Phổ Trường, Triệu Cạnh, gặp nạn trong trận sóng thần ở đảo Budele. Hiện đang tích cực tham gia hoạt động cứu trợ tình nguyện và quyên góp nhiều vật phẩm cho từ thiện."

 

Loading...