[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:05
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vi Gia Dịch hiểu rõ, tình huống tuyệt vọng nhất chính là khi vui mừng vì tiễn một vị Phật lớn , đầu thấy vị đột ngột về vì chút chuyện xong.
Chiều hôm đó, Lý Minh Thành gọi cho và báo rằng khi tiễn rời đảo, quyết định ở l..m t.ì.n.h nguyện viên: “Anh họ cũng thế, bất ngờ ?"
Vi Gia Dịch im lặng.
"Bên công ty xảy scandal lớn, cổ phiếu rớt thê thảm. Đội ngũ PR đề nghị ở đảo Budele vài ngày, từ thiện để lấy hình ảnh. Ban đầu cô chú đồng ý vì cần nhập viện, ngờ chính đồng ý ngay.” Lý Minh Thành than thở: “ cũng tránh khỏi việc bệnh viện kiểm tra."
Vi Gia Dịch thể nghĩ Triệu Cạnh sẽ gì với một chân lành lặn và khả năng tự chăm sóc bản yếu kém đến . Anh nhận xét: "Chí lớn thật."
Lý Minh Thành bật tiếp: "Gia Dịch, tối nay lên ở chung với bọn . Lý Minh Miễn , giờ chỉ còn và họ thôi."
Vi Gia Dịch nhăn mặt khi nghĩ đến Triệu Cạnh, từ chối khéo: "Thôi, chắc hoan nghênh ."
"Sao ? Anh cố ý dặn là thể ở .” Lý Minh Thành khẳng định: “Mình thấy cũng khá ơn đấy."
Cảm nhận "lòng ơn" từ Triệu Cạnh phần nặng nề đối với Vi Gia Dịch. Anh định từ chối nữa nhưng nghĩ , ở nhà nghỉ cũng là cách để nhường chỗ cho các tình nguyện viên khác. Cuối cùng, cảm ơn Lý Minh Thành và đồng ý.
Chiều tối, khi trung tâm y tế, gặp Nick và Watt. Nick hỏi Vi Gia Dịch xem liệu thể tham gia cứu trợ trong khu rừng bên , vì con đường chắn bởi cây đổ và đá lở. Họ cần nhân lực để dọn đường cứu những mắc kẹt bên trong.
Vi Gia Dịch đồng ý ngay lập tức.
Khi trời gần tối, vật tư cứu trợ chất đống bên cạnh trung tâm y tế. Một đội công nhân xây dựng cũng xuất hiện, mang theo vật liệu lắp ghép để dựng thêm phòng bệnh. Trên các vật phẩm đều in logo của Khoa học và Công nghệ Phổ Trường.
Giao ca và bàn bạc xong chuyện ngày mai, Vi Gia Dịch lái xe trở nhà nghỉ đỉnh núi và thấy chiếc trực thăng của Triệu Cạnh đỗ nóc nhà. Anh ấn chuông, Lý Minh Thành nhanh chóng mở cửa.
Vừa bước , Vi Gia Dịch ngửi thấy hương thơm của đồ ăn, phát hiện phòng khách đông nghẹt , tất cả đang vây quanh Triệu Cạnh giữa ghế sofa. Có vài đang cúi xuống, tạo nên một cảnh tượng hiếm thấy.
Triệu Cạnh đầu , bắt gặp ánh mắt . Vi Gia Dịch nhanh chóng nở một nụ lịch sự: "Sếp Triệu, cảm ơn cho ở nhờ."
Triệu Cạnh dường như khá hài lòng, nhẹ nhàng gật đầu chiếc máy tính bảng mặt. Hình như đó là một bảng dữ liệu.
"Người là bác sĩ.” Lý Minh Thành khẽ với Vi Gia Dịch: “Đây là hộ lý, đối diện là thư ký Ngô của , gần nhất là trưởng bộ phận PR. Trong bếp còn hai đầu bếp, lầu là nhân viên dọn dẹp."
Vi Gia Dịch rằng Triệu Cạnh luôn phong cách sang trọng, nhưng ngờ đến mức . Anh ngỡ ngàng tự hỏi: "Nhiều , còn chỗ ngủ ?"
"Yên tâm, sẵn phòng cho , phòng lớn tầng ba.” Lý Minh Thành nhanh chóng đáp: “Trừ một bác sĩ, tất cả đều ở nhà bên cạnh."
Vi Gia Dịch ngẫm nghĩ, đây đúng là một sự sắp xếp ngờ.
Lý Minh Thành vẻ cảm nhận Vi Gia Dịch chút hài lòng với Triệu Cạnh nên chủ động giải thích: "Chiều nay nhiều vật tư vận chuyển tới. Cầu tàu dành cho thủy phi cơ hầu hết phá hủy, cô và chú còn quyên góp xây dựng một đường băng đơn giản, buổi chiều cũng bắt đầu thi công ."
" dẫn lên phòng .” Lý Minh Thành tiếp.
Hai về phía cầu thang, khi qua phía ghế sô pha, nhân viên phụ trách PR của Triệu Cạnh đang khẽ báo cáo: "Hiện tại phản hồi mạng xã hội khá , đạt kỳ vọng của chúng . Ngày mai lẽ cần phối hợp chụp một ảnh tại hiện trường."
"Sao còn chụp ảnh?" Triệu Cạnh tỏ vẻ hài lòng.
Sau hai ngày tiếp xúc, ngay cả khi chỉ thấy gáy của Triệu Cạnh, Vi Gia Dịch cũng thể hình dung biểu cảm của .
Người phụ trách lập tức giải thích: "Tai bằng mắt thấy, hình ảnh vẫn là cần thiết. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất là để công chúng cảm thấy từ thiện chỉ để diễn. sẽ tìm một nhiếp ảnh gia kinh nghiệm, để cảm thấy khó chịu."
Nghe đến từ "nhiếp ảnh gia", Vi Gia Dịch đột nhiên cảm thấy căng thẳng, một dự cảm lành.
Quả nhiên, Triệu Cạnh tỏ hứng thú, đầu gọi : "Không cần tìm , Vi Gia Dịch, qua đây."
Vi Gia Dịch chỉ còn cách bước tới với tâm trạng nặng nề. Triệu Cạnh với phụ trách PR: "Anh là nhiếp ảnh gia, cần chụp gì thì cứ với ."
Cuối cùng Vi Gia Dịch mới đối diện với Triệu Cạnh.
Triệu Cạnh một bộ đồ golf đen sạch sẽ và quần short, chân mang một đôi giày mới, chân trái gác lên một chiếc ghế gỗ nhỏ.
Sau khi kiểm tra trở về, dụng cụ hỗ trợ của Triệu Cạnh nâng cấp, trông tinh tế hơn nhiều, kích thước cũng nhỏ hơn, chỉ kéo dài từ bắp chân đến đầu gối vài centimet. Ngay cả đôi nạng để bên cạnh cũng thành phiên bản mới bằng thép gỉ, sáng lấp lánh.
Toàn bộ con trở nên đầy khí thế, còn vẻ lôi thôi của ngày hôm qua.
Anh với Vi Gia Dịch: "Ngày mai giúp chụp vài tấm, giá cả cứ thoải mái đề xuất."
" từng chụp loại ảnh , nhiều kinh nghiệm.” Vi Gia Dịch khéo léo từ chối: “Với , ngày mai rừng tìm kiếm cứu hộ, lẽ thời gian tiện lắm."
"Rừng ?" Triệu Cạnh dường như thấy lời từ chối, còn tự tin : " cũng ."
Thấy nghiêm túc với việc cứu trợ, Vi Gia Dịch cảm thấy thoải mái, nhưng Triệu Cạnh dù cũng là Triệu Cạnh, dễ dàng đắc tội. Anh chỉ thể nhịn , trực tiếp câu "Mang theo một đống hầu đảo chỉ thêm phiền" "Khu vực thiên tai là nơi cho giàu tùy tiện PR". Anh giải thích chi tiết về tình hình trong rừng, rằng nơi đó phù hợp cho gãy chân , hy vọng thể gián tiếp khiến Triệu Cạnh từ bỏ ý định.
Không ngờ Triệu Cạnh đến đoạn dùng máy xúc mở đường, đột nhiên ngắt lời: "Ồ, thì , lái máy xúc."
Vi Gia Dịch ngớ , kịp phản ứng, đơ hai giây hỏi: "Cái gì?"
Triệu Cạnh dường như thấy hỏi lịch sự, Vi Gia Dịch với ánh mắt thiếu kiên nhẫn, lặp : " lái máy xúc. Bây giờ chân trái dùng , lái máy xúc còn an hơn trực thăng một chút."
Rồi đầu hỏi thư ký: "Hôm nay trong đợt quyên góp vật tư máy xúc ?"
Thư ký cũng như Vi Gia Dịch, lắp bắp: "Cái , cái thì ạ."
"Tối nay tìm cách vận chuyển vài cái qua đây.” Triệu Cạnh lệnh.
Mọi tại hiện trường đều chút bối rối, chỉ phụ trách PR trở nên phấn khởi: "Nếu thể ghi cảnh lái máy xúc, chắc chắn sẽ còn hữu ích hơn nhiều so với việc chụp ảnh chỉ huy bên cạnh máy bay chở vật tư."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-7.html.]
Triệu Cạnh dường như đến phiền, nhíu mày phẩy tay: "Ngày mai , hôm nay đến đây thôi. Mọi thể , ăn cơm."
Vi Gia Dịch vẫn đang chìm trong sự kinh ngạc khi Triệu Cạnh lái máy xúc, yên nhúc nhích. Triệu Cạnh sang , lên tiếng: "Sao còn tắm?"
Vi Gia Dịch hiểu tại Triệu Cạnh quan tâm đến sự sạch sẽ của khác như , bèn theo Lý Minh Thành lên lầu, tìm phòng của .
Phòng rộng và mới. Anh đặt túi xuống đất, phòng tắm tắm nhanh, đồ, thấy điện thoại cuộc gọi của Lý Minh Thành. Anh gọi , Lý Minh Thành hỏi: "Gia Dịch, tắm xong ?"
Vi Gia Dịch trả lời , : "Vậy xuống nhanh , chỉ còn đợi để ăn cơm thôi."
Vi Gia Dịch xuống lầu, Triệu Cạnh và Lý Minh Thành bên bàn ăn. Triệu Cạnh biểu cảm gì, đợi Vi Gia Dịch xuống mới cầm đũa, : "Ăn ."
Vi Gia Dịch cầm bát, gắp một đũa thức ăn, phát hiện đầu bếp nấu ăn chỉ ngon bình thường. Ăn thêm vài miếng, cái mới về mức độ hưởng thụ cuộc sống của Triệu Cạnh. Bình thường mỗi bữa ăn của Vi Gia Dịch đều qua loa, bữa trưa nhất định ăn, nếu đoàn phim thì chỉ mua đại một chiếc bánh ở cửa hàng tiện lợi về bữa tối.
Hồi đầu còn thuê nhà chung với Phan Dịch Phi, nấu ăn giỏi, mỗi khi việc ở nhà đều nấu cơm cho , khiến căn hộ nhỏ lúc nào cũng đầy mùi dầu mỡ, nhưng thơm.
Khi đó Vi Gia Dịch nghĩ đó là món ăn ngon nhất thế gian, giờ ăn món do đầu bếp của Triệu Cạnh nấu, mới nếu sinh công t.ử nhà giàu, chất lượng cuộc sống dễ dàng nâng lên một tầm cao mới.
Anh liếc Triệu Cạnh, thấy ăn với tốc độ đều đặn, động tác tao nhã, cũng thích món .
Ngày ngày sơn hào hải vị, lẽ đến mức chai sạn. Vi Gia Dịch ghen tị. Anh mệt cả ngày, cúi đầu ăn liền hai bát đầy, no đến hoa mắt chóng mặt, ăn xong thì lên lầu ngủ.
Sáng hôm Triệu Cạnh tỉnh dậy, phát hiện Vi Gia Dịch lời nào với rời .
Xuống núi l..m t.ì.n.h nguyện viên cả ngày, Vi Gia Dịch trở về trong bộ dạng bù xù, lẽ sợ phiền Triệu Cạnh việc nên ăn xong nhanh chóng lên lầu.
Ở phòng khách xử lý xong công việc của công ty, Triệu Cạnh để thư ký về, đợi vài phút mà Vi Gia Dịch vẫn xuống, hỏi Lý Minh Thành: "Vi Gia Dịch đang gì?"
Buổi chiều nhiều kiểm tra, chụp CT nên cũng chút thoải mái, cứ nhớ cảnh tượng khi sóng thần ập đến. Hôm qua lời an ủi của Vi Gia Dịch hiệu quả, nên nghĩ rằng nên để Vi Gia Dịch chuyện với nhiều hơn, hôm nay ít.
Lý Minh Thành , ánh mắt hiệu của Triệu Cạnh, gọi điện cho Vi Gia Dịch hỏi thăm, báo với Triệu Cạnh: "Gia Dịch ngủ một lát."
"Tỉnh ?" Triệu Cạnh hỏi.
Lý Minh Thành sững một chút, do dự điện thoại: "Gia Dịch, tỉnh ?"
Trên bàn đặt chiếc máy ảnh mà Triệu Cạnh lấy từ tay Lý Minh Miễn buổi sáng. Triệu Cạnh liếc mắt qua, hiệu cho Lý Minh Thành giúp với Vi Gia Dịch: "Tỉnh thì xuống đây, chuyện với về buổi chụp hình ngày mai."
Triệu Cạnh Lý Minh Thành về chứng rối loạn căng thẳng chấn thương của . Sau khi Lý Minh Thành gọi xong cho Vi Gia Dịch, bảo về phòng. Một lát , Vi Gia Dịch chầm chậm từ cầu thang bước xuống.
Gương mặt phớt hồng vì ngủ, đôi mắt vẫn còn mơ màng, áo phông cũng nhăn nhúm. Cậu bước tới chỗ Triệu Cạnh, hỏi: "Sếp Triệu, tìm ?"
"Ừ, .” Triệu Cạnh ngắn gọn, chỉ chiếc máy ảnh bàn , giải thích: "Sáng nay Lý Minh Miễn định mang , giữ . Anh trả tiền, giúp chụp hình? Ngày mai dùng nó để chụp cho ."
Vi Gia Dịch xuống chiếc ghế đơn, một chân gác lên, liếc chiếc máy ảnh ngẩng đầu : " máy phù hợp để chụp ảnh báo chí lắm."
"Cậu cần thiết gì? sẽ cho chuẩn .” Triệu Cạnh .
Vi Gia Dịch vẻ buồn ngủ, đưa tay che miệng ngáp, mắt ươn ướt vì ngái ngủ.
Sau đó, lắc đầu, giọng mang chút âm mũi: "Không cần thiết , khỏi phiền phức. Thật chụp kiểu ảnh , dùng điện thoại là nhất, độ phân giải cao quá đôi khi chân thật."
"Cậu cũng rành phết nhỉ.” Triệu Cạnh , nhớ lúc chiều Vi Gia Dịch bảo chụp kiểu ảnh , thấy quá khiêm tốn, thiếu tự tin.
"Đâu gọi là rành.” Vi Gia Dịch mỉm nhẹ nhàng.
Hai im lặng vài giây, Vi Gia Dịch mở miệng, chậm rãi hỏi han: "Chiều nay sếp Triệu kiểm tra chân ? Thế nào, cần nhập viện ?"
"Hoàn cần." Nhắc tới chuyện , Triệu Cạnh vẻ tự hào, với Vi Gia Dịch: "Bác sĩ bảo gãy xương, chỉ là nứt xương thôi. khỏe mạnh, mật độ xương cao, cơ bắp cũng bảo vệ cho xương, vết nứt lớn, theo báo cáo thì chỉ cần đeo nẹp cố định hai tuần là ."
Vi Gia Dịch nhẹ nhàng đồng tình: "Vậy thì quá , sếp Triệu quả là mạnh mẽ."
Triệu Cạnh khẽ "ừ" một tiếng, Vi Gia Dịch hỏi: "Sếp Triệu, thật sự lái máy xúc ?"
Triệu Cạnh giọng vẻ nghi ngờ, cau mày nhấn mạnh: "Tất nhiên là . Máy xúc, xe ủi, xe nâng, xe tải, đều lái."
Vi Gia Dịch tròn mắt, giọng khô khốc vì ngạc nhiên: "... Sao nhiều thế? Anh học riêng ?"
Anh thực sự ngạc nhiên, nhưng Triệu Cạnh giận, nén cơn bực giải thích: "Hồi nhỏ thích đồ chơi máy móc, bố nhờ nhà thiết kế riêng cho một bộ xe công trình phiên bản trẻ em."
Anh chơi cả mùa hè, tay lái thành thạo đến mức đào mất nửa sân cỏ của sân golf nhà .
"..." Vi Gia Dịch càng sững sờ, há miệng, một lúc lâu mới hỏi: "Phiên bản trẻ em khác biệt gì ? Mà từ nhỏ đến giờ vẫn nhớ cách lái ?"
Kỹ năng lái xe công trình của Triệu Cạnh nhiều nghi ngờ khiến vui, hỏi : "Có gì khác , mỗi chiếc đều tỉ lệ 1:1, tính năng đầy đủ. Vả thao tác đơn giản thế, nhắm mắt cũng lái , học thì quên? Cậu quên một cộng một bằng hai ?"
"Xin , ý đó." Vi Gia Dịch cũng sửa sai, lập tức xin vì sự thiếu hiểu của , an ủi Triệu Cạnh: " còn phiên bản trẻ em của xe công trình. Là thiếu hiểu ."
Triệu Cạnh bộ dạng ngây ngô của , hếch cằm: "Cũng hẳn, cả thế giới chỉ bộ đó thôi. Giờ đang trưng bày ở bảo tàng nhà , đợi về dẫn xem."
Không vì , Vi Gia Dịch đơ , một lát mới : "Cảm ơn, thì thật mở mang tầm mắt cho ."
Tác giả lời :
Tài nghệ của trẻ em khác: Cầm kỳ thư họa
Tài nghệ của Triệu Cạnh: Lái máy xúc