[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 8
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vi Gia Dịch tỉnh dậy sớm.
Đêm qua trong mơ Phan Dịch Phi, chỉ một chiếc máy xúc tới lui trong bùn đất, ồn ào, nhưng vẫn hơn là mơ thấy chuyện cũ đau lòng.
Xuống giường, bước đến bên cửa sổ xuống, thấy ngoài sân nhà nghỉ đỗ một chiếc xe tải bệ phẳng màu vàng, phía xe là một chiếc máy xúc nhỏ.
Vi Gia Dịch khó mà tưởng tượng , thư ký Ngô tối qua thế nào để khi Triệu Cạnh tỉnh dậy, máy xúc mặt ở đây.
Anh chỉ thể thấy may mắn vì là cấp của Triệu Cạnh. Qua thời gian , nhất tránh xa .
Anh mặc quần áo chỉnh tề bước xuống lầu, gặp Triệu Cạnh đang mặc bộ đồ đ.á.n.h golf màu xám mới, đôi giày đồng màu, tóc chải chuốt gọn gàng, cũng khỏi phòng.
Vi Gia Dịch chào : "Chào buổi sáng."
"Ừ.” Triệu Cạnh gật đầu, về phía nhà ăn. Anh chống nạng nhưng bước nhanh, như gió chân, còn nhanh nhẹn hơn bình thường. Vi Gia Dịch vài bước suýt thì theo kịp.
Sau bữa sáng, họ lên đường đến khu rừng. Hôm qua Vi Gia Dịch hẹn với Nick, gặp biển chỉ dẫn ở một điểm ngắm cảnh giữa đường núi.
Ban đầu Lý Minh Thành định lái xe, nhưng thử phát hiện lái loại xe tải . Trợ lý chỉ tìm xe chứ tài xế, và ai trong họ từng lái loại xe . Vi Gia Dịch định nhờ Nick giúp hoặc tự thử, nhưng Triệu Cạnh .
Anh lái xe tải bệ phẳng chỉ là "chuyện nhỏ, đừng lãng phí thời gian", đích ghế lái, bảo phụ trách của công ty quan hệ công chúng lái chiếc xe địa hình theo họ.
Vi Gia Dịch và Lý Minh Thành đều hoảng hốt, ai dám mở miệng ngăn cản, chỉ đành ghế phụ.
Lý Minh Thành cạnh Triệu Cạnh, tay lúc nào cũng sẵn sàng kéo phanh tay. Vi Gia Dịch mà càng thêm căng thẳng, dám mở miệng phiền.
Triệu Cạnh chăm chú đường, đồng thời dùng chân điều khiển côn, ga và phanh, tay kéo phanh một cách vội vàng. Tuy trông bận rộn nhưng xe vẫn c.h.ế.t máy vài mới di chuyển . Vi Gia Dịch mà thấy đau đầu, sợ rằng thoát khỏi trận sóng thần chỉ để Triệu Cạnh lái xe lao xuống vực.
Anh sẵn sàng mở miệng ngăn Triệu Cạnh nếu dấu hiệu nguy hiểm, nhưng khi một đoạn đường núi, nhận Triệu Cạnh hề lái lung tung. Việc kiểm soát hướng và tốc độ khá chính xác, dù di chuyển chậm nhưng còn c.h.ế.t máy nữa.
Lý Minh Thành cũng thở phào nhẹ nhõm, dù giọng vẫn còn chút căng thẳng, yếu ớt tán dương: "Anh, hóa cũng giỏi lái xe tải bệ phẳng ."
Triệu Cạnh gật đầu, còn liếc về phía Vi Gia Dịch một cái, là để gương chiếu hậu để kiểm tra xem Vi Gia Dịch giống như tối qua, giữ vẻ mặt mà lộ sự thiếu tôn trọng .
Khi đến chỗ biển báo, Nick đợi sẵn. Thấy Vi Gia Dịch và mang theo một chiếc máy xúc, Nick phấn khích.
Anh lên xe , dẫn đường phía . Đến đoạn đường núi sóng thần tàn phá, mặt đường nhiều mảnh vỡ công trình dọn sạch, khiến con đường trở nên gồ ghề. Chiếc xe tải cứ lên xuống, liên tục rung lắc mạnh.
Vi Gia Dịch nghi ngờ độ rung như khiến chân trái của Triệu Cạnh thoải mái, nhưng kêu ca gì, nét mặt cũng đổi, thể đau .
Tại ngã rẽ, họ rẽ trái và tiếp tục tiến tới một vài cây chặt đứt và đẩy sang một bên. Nick dừng xe, xuống báo với Vi Gia Dịch rằng đây là lối khu rừng cần giải cứu.
Trong rừng vốn nhiều cây bạch đàn cao lớn, giờ sóng thần cuốn một nửa, ít cây nghiêng ngả mặt đất.
Từ chỗ đậu xe trong, vài chục mét phía là một căn nhà đổ nát, chỉ còn những bức tường gãy. Vi Gia Dịch thấy một bức tường đổ ngang mặt đất, bên cạnh là một chiếc máy xúc cũ kỹ đang việc, quanh đó mấy .
"Hướng sáu căn nhà, và Watt đang dọn dẹp.” Nick với Vi Gia Dịch, chỉ tay về một hướng khác: "Các thể phụ trách mấy căn bên ?"
Vi Gia Dịch gật đầu, Lý Minh Thành bên dựng xong tấm ván để dỡ hàng khỏi xe tải. Triệu Cạnh trong xe xúc, chầm chậm lái nó xuống.
Vì đợi Triệu Cạnh dọn thông lối , Lý Minh Thành tạm thời việc gì , bèn kéo phụ trách công ty PR và một nhân viên , cầm theo máy dò tìm sự sống tiên tiến nhất mà bố Triệu Cạnh quyên góp, đến những ngôi nhà hư hại nặng để dò tìm dấu hiệu sự sống.
Còn Vi Gia Dịch và một nhân viên PR khác ở cạnh máy xúc để hỗ trợ Triệu Cạnh.
Ban đầu, thao tác của Triệu Cạnh thuần thục như .
Không gian bên trong xe xúc phần chật hẹp với . Anh cúi , điều khiển cần gạt, như đôi chân cỡ 44 cố nhét đôi giày cỡ 42.
Vi Gia Dịch cách đó hơn chục mét, chiếc máy xúc do điều khiển cứ giật giật, như hình ảnh lag khi mạng định.
Nhân viên PR gọi Vi Gia Dịch cùng nghiên cứu góc . Cả hai còn đoạn video nào trông mượt mà một chút thì chiếc máy xúc đột nhiên lao về phía , suýt đ.â.m cây.
"Thế .” nhân viên PR giật , với Vi Gia Dịch: “ nghĩ tạm thời đừng video nữa, chỉ chụp ảnh thôi. cứ tưởng sếp Triệu lái thật đấy."
Nghe , Vi Gia Dịch lùi mấy bước, lấy điện thoại chụp vài tấm.
Nhớ đầu gặp Triệu Cạnh, vẫn còn đang học khoa nhiếp ảnh.
Trong buổi tụ tập, thấy Triệu Cạnh, cảm thấy phù hợp để chụp. Ngũ quan sắc nét, khung xương góc cạnh, dáng cao lớn. Ánh đèn màu chiếu lên vai và sống mũi tạo ánh sáng và bóng tối hảo. Vi Gia Dịch vô thức bấm máy, tấm ảnh đó thực cũng khá . Chỉ là Triệu Cạnh tính tình quá tệ, đến là bắt xóa ngay.
Không ngờ nhiều năm trôi qua, Triệu Cạnh nhờ chụp ảnh. Vi Gia Dịch cúi đầu màn hình, chắc mẩm rằng nếu Triệu Cạnh phá sản, thể chụp quảng cáo cho xe công trình.
Dù khởi đầu thuận lợi, lời của nhân viên PR phần sớm. Chỉ vài phút , Triệu Cạnh bỗng dưng nắm cách điều khiển.
Chiếc máy xúc di chuyển, chầm chậm tiến tới, khéo léo xúc những thứ chắn đường vứt sang một bên.
"Có thể !" Nhân viên PR phản ứng, vui vẻ .
Vi Gia Dịch giật , lập tức bấm , ghi đoạn phim CEO lái máy xúc.
Qua lớp kính của xe, gương mặt Triệu Cạnh nghiêm nghị, tay cần gạt thuần thục thực hiện các thao tác tinh tế. Vi Gia Dịch quan sát nghĩ, Triệu Cạnh hình như hề quá, quả thực kỹ thuật.
Xe xúc cứ thế tiến tới, Vi Gia Dịch liên tục.
Anh vài đoạn, thấy đủ để chọn lọc, bèn cất điện thoại bộ theo . Đi bao lâu, máy xúc bỗng dưng dừng .
Triệu Cạnh nâng cao gàu xúc, tắt máy, mở cửa xe đầu gọi : "Vi Gia Dịch."
Vi Gia Dịch bèn tiến gần, ngẩng đầu thấy Triệu Cạnh nhíu mày, tay đặt cửa, cúi đầu với : "Không đúng lắm, phía xem thử."
Vi Gia Dịch giật , vòng máy xúc, thấy một đoạn bắp chân lộ khỏi lớp bùn đất.
Tim trĩu nặng. Anh quỳ một chân xuống, dùng hai tay dọn đất, gỡ những đám rong biển và đá từ tới, kéo t.h.i t.h.ể chôn đất ngoài.
Thi thể là một đàn ông, vóc dáng lớn, khi ngâm nước thì khuôn mặt còn nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-8.html.]
Hai tay Vi Gia Dịch run rẩy, c.ắ.n răng định cõng đó lên, nhưng t.h.i t.h.ể và sống giống , lạnh trơn, kéo lên tốn sức. Anh định gọi nhân viên PR giúp một tay thì giọng Triệu Cạnh vang lên gần: "Bên để ."
Anh ngẩng đầu , thấy Triệu Cạnh từ lúc nào xuống xe, chống nạng, khuôn mặt biểu cảm gì, môi mím chặt.
"Mỗi một bên.” Anh đơn giản, đó khó khăn cúi xuống, dùng tay giữ lấy khuỷu tay t.h.i t.h.ể mà Vi Gia Dịch đang giữ, kéo lên.
Vi Gia Dịch kéo cánh tay bên , mượn lực của Triệu Cạnh, cõng t.h.i t.h.ể lên.
Vừa vài bước, Vi Gia Dịch ngẩng đầu, bất ngờ thấy nhân viên PR ở đằng xa giơ điện thoại lên, như thể chụp cảnh tư liệu.
Đèn flash lóe lên, Vi Gia Dịch còn kịp gì, Triệu Cạnh nhanh chóng thả nạng, giơ tay che chặt mặt của thi thể, đồng thời mắt chằm chằm nhân viên PR, giọng gần như hung dữ: "Anh đang gì ?"
Nạng rơi xuống đất, va đá phát tiếng "cộp".
Nhân viên PR đờ , dám nhúc nhích.
Triệu Cạnh hai giây, đưa tay chỉ thẳng mặt, cố nén giận, hạ giọng quát: "Xóa ảnh ." Vi Gia Dịch cũng sợ, giờ mới lúc Triệu Cạnh thực sự tức giận, trông sẽ như thế nào.
Nhân viên PR run rẩy xóa ảnh, Vi Gia Dịch thấy môi trắng bệch, lời xin với Triệu Cạnh. Triệu Cạnh mắng thêm: "Anh kiến thức cơ bản ? Làm thì , thì biến ." Sau đó bảo xe, đừng cản trở ở đây.
Đợi , Vi Gia Dịch nhặt nạng cho Triệu Cạnh, hỏi thể vững vài giây .
Tâm trạng Triệu Cạnh tệ nhưng vẫn gật đầu. Vi Gia Dịch buông thi thể, nhanh chóng nhặt nạng, ánh mắt thoáng thấy Triệu Cạnh lảo đảo, suýt ngã về phía , nhưng cuối cùng vẫn vững .
Vi Gia Dịch đưa nạng cho Triệu Cạnh. Anh cầm chắc lấy, Vi Gia Dịch thấy áo thể thao của vết bẩn, cánh tay ít vết thương, đóng thành vảy màu hồng đậm.
Đi thêm một đoạn, Lý Minh Thành và hai nhân viên PR khác cũng tới.
Gương mặt họ trầm xuống, nhận t.h.i t.h.ể từ Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh. Triệu Cạnh một lời, chống nạng, men theo con đường dọn sạch mà về, chiếc máy xúc với chiều cao của .
Cả ngày hôm đó, Vi Gia Dịch và Triệu Cạnh đào lên bốn thi thể. Lý Minh Thành cầm máy dò, phát hiện dấu hiệu sự sống ở căn nhà mà Nick đang cứu hộ.
Triệu Cạnh lái máy xúc đến giúp, cứu hai con, do Nick đưa tới trạm y tế.
Mặt trời lặn, khi xác nhận còn dấu hiệu sự sống khác, họ chở các t.h.i t.h.ể tới trung tâm an táng tạm thời, đưa nhà đông lạnh.
Trên xe trở về nhà nghỉ, đều tâm trạng chuyện.
Có lẽ chỉ thiên nhiên mới thể đồng thời mang theo cả sự lạc quan lẫn tàn nhẫn, bao giờ dừng vì một sinh mệnh riêng lẻ. Chỉ hai ngày, mùi gió núi trở bình thường, mang theo hương vị trong trẻo của cây cối nhiệt đới, từ ngoài cửa sổ lùa trong xe. Như một lời an ủi, rằng những gì mất thì mất, những ai an cũng an .
Sau khi tắm và ăn tối trong im lặng, Vi Gia Dịch định như Lý Minh Thành, ngủ ngay, nhưng vô tình để ý thấy Triệu Cạnh trở về phòng mà trong phòng khách, ghế sofa nhúc nhích.
Anh lo lắng, nghĩ rằng một ngày cứu hộ, Triệu Cạnh lẽ chấn động tâm lý. Trong lòng phân vân, lên mấy bậc cầu thang, cuối cùng thở dài cam chịu, xuống.
Anh bước phòng khách, Triệu Cạnh liếc một cái, đó đầu , tiếp tục về phía tivi.
"Muốn xem tivi ?" Vi Gia Dịch tự nhủ kiên nhẫn, hỏi: "Anh ?"
Triệu Cạnh ậm ừ một tiếng, rõ là đang trả lời câu nào.
Vi Gia Dịch xuống chiếc ghế sofa đơn gần đó, hai im lặng như một lát, cuối cùng Triệu Cạnh mở miệng: "Sao vẫn mở tivi?"
"Ồ, xin .” Vi Gia Dịch , tìm điều khiển mở tivi.
Tivi đang bật kênh tin tức, phát sóng về t.h.ả.m họa sóng thần, ngoài đảo Budele, còn nhiều khu vực khác cũng ảnh hưởng.
Vi Gia Dịch chợt nhớ sắp xếp công việc tiếp theo, tin tức nhắn tin cho quản lý, rằng ở đảo Budele thêm hai tuần để l..m t.ì.n.h nguyện viên.
Người quản lý nhanh chóng gọi : " thể giúp thương lượng , nhưng khách hàng thì tự xin , và tìm nhiếp ảnh gia thế."
" , sẽ xử lý .” Vi Gia Dịch hứa.
"Còn nữa, thư ký của CEO Phổ Trường Khoa học liên hệ với ban ngày.” quản lý tiếp: “Anh chụp ảnh gì cho , mà trả nhiều như ? Hay là lừa đảo , quen Triệu Cạnh ?"
Vi Gia Dịch liếc Triệu Cạnh, bản tin kết thúc, đang xem quảng cáo mì ăn liền. Xem chăm chú.
"Quen, về sẽ .” Vi Gia Dịch với quản lý.
Người quản lý lập tức cầu xin nhất định , đừng để mất khoản thu nhập , khi xác nhận mới chịu cúp máy.
Đặt điện thoại xuống, Vi Gia Dịch đang nghĩ xem nên nhờ nhiếp ảnh gia bạn nào thế công việc của thì Triệu Cạnh bỗng : "Vi Gia Dịch, mấy bức ảnh và video chụp ban ngày, xóa ."
"Sao ?" Vi Gia Dịch ngẩng đầu, hỏi .
" kiểu PR .” Triệu Cạnh vẫn dán mắt tivi, lạnh lùng .
Vi Gia Dịch nghi ngờ Triệu Cạnh lẽ nghĩ rằng biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng từ góc của Vi Gia Dịch, chiếc nạng chống cạnh ghế sofa gần như tay của bóp cong.
Rõ ràng, Triệu Cạnh vẫn đang tức giận.
"Được thôi, sẽ xóa hết. Anh đừng nghĩ nhiều, đây cũng chiến lược PR do nghĩ . Có lẽ lúc đó chỉ công việc nên suy nghĩ thấu đáo. Nếu gây thiệt hại gì thực sự thì cũng đừng bận tâm.” Vi Gia Dịch thấy chút đáng thương, bèn an ủi vài câu, hỏi: "Anh xem xóa ảnh ?"
"Không cần."
Giọng Triệu Cạnh vẫn lạnh lùng, nhưng tay cuối cùng cũng thả lỏng, như thể lọt tai lời của Vi Gia Dịch.
Nhớ lời dặn của quản lý, Vi Gia Dịch trong lòng bất đắc dĩ, nghĩ một lát : " nếu trả tiền, gửi ảnh cho giữ kỷ niệm, sẽ xóa bên , ?"
Triệu Cạnh liếc , bỗng nhiên nghĩ gì, biểu cảm đổi, trông chút kỳ lạ. Anh Vi Gia Dịch mấy , cúi đầu bấm điện thoại, đưa cho Vi Gia Dịch. Trên màn hình là một mã QR: "Thêm ."
Tác giả lời :
Vi Gia Dịch: .......