[Đam Mỹ] Nam Phương Hải Triều (Sóng thần phương nam) - Chương 9
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:18:07
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong suốt một giờ ở phòng khách, Vi Gia Dịch dường như bận rộn sắp xếp công việc cho những tuần sắp tới, phân công việc cho khác. Anh liên tục , đôi khi ở cửa điện thoại, cứ như chú khỉ bận rộn thu nhặt chuối trong sở thú. Giọng điệu của đổi liên tục, với thì thiết như em, còn với khác hạ giọng khiêm nhường. Có lúc thản nhiên xem tin tức, nhưng chỉ một giây , khi điện thoại đổ chuông, hồ hởi bắt máy gọi bên là "".
giờ đây, sự khó chịu của Triệu Cạnh đối với Vi Gia Dịch phai nhạt. Có lẽ là do vài ngày tiếp xúc, cảm thấy tính cách của Vi Gia Dịch chỉ dừng ở mức giả tạo, mà còn mang cảm giác an ủi và trách nhiệm. Thêm nữa, trải qua giây phút sinh tử, Triệu Cạnh cảm thấy trưởng thành, tính cách cũng trở nên bao dung và khiêm nhường hơn, còn cứng nhắc phân định trắng đen như vẫn .
Khi Vi Gia Dịch hỏi xin thông tin liên lạc, Triệu Cạnh đồng ý. Dù gì thì Vi Gia Dịch cũng giúp đưa từ bờ biển nơi an . Hơn nữa, Triệu Cạnh cũng hứa sẽ cho đến thăm phòng trưng bày riêng của gia đình, cho thông tin thì vẻ quá ích kỷ và cũng sẽ tiện cho những liên lạc . Anh vốn nhỏ nhen.
Đến khi bản tin 9 giờ rưỡi kết thúc, Vi Gia Dịch dường như cuối cùng cũng xử lý xong việc, lúc trông bắt đầu ngáp dài. Anh ngả ghế sofa, giữ một tư thế cần dùng sức ở bất kỳ bộ phận nào cơ thể. Có vẻ như ở thêm với Triệu Cạnh, nhưng đành nén ý ngủ.
Với Triệu Cạnh thì mấy quan trọng chuyện ở . Trò chuyện một chút cũng giúp xoa dịu tâm trạng buồn bã ban ngày. Xem xong tin tức, tuyên bố: "Được , ngủ đây."
Vi Gia Dịch lập tức bật dậy, chào "chúc ngủ ngon" mới lên lầu.
Triệu Cạnh chống nạng về phòng. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, xuống giường, bật đèn ngủ mờ. Ngoài cửa sổ là bầu trời đêm sâu thẳm. Anh định ngủ, nhưng suy nghĩ chuyển hướng nên cầm điện thoại, tựa đầu giường.
Mẹ gửi vài tin nhắn hỏi tình hình thế nào, khi nào sẽ về nhà; bố nhắn: "Hôm nay thấy tin tức gì về con, con ngoài ?" Triệu Cạnh gửi bức ảnh Vi Gia Dịch chụp đang lái máy xúc, trả lời bố : "Có chụp nhưng đưa lên báo."
Những gì xảy ban ngày điều khoe khoang, thậm chí với bố , cũng mong họ nhiều về nó. Bất kỳ sự khen ngợi công nhận nào cho việc đều là thừa thãi, cần thiết.
Ngay cả lúc , khi bức ảnh , tâm trạng vẫn trở nên nặng nề.
Bố ngủ, trả lời. Triệu Cạnh mệt mỏi về thể xác nhưng ngủ. Anh nhớ đến lúc nãy khi Vi Gia Dịch thêm danh sách bạn bè, thấy trang cá nhân của đó ít ảnh, bèn tiện tay mở lên xem.
Bản bao giờ xem đăng gì lên mạng xã hội, chẳng quan tâm đến cuộc sống của khác và cũng tiết lộ cuộc sống của . Điều để bảo vệ an cá nhân, vì chẳng gì đáng để đăng.
Ảnh của Vi Gia Dịch hầu hết về cuộc sống cá nhân, chỉ hai, ba bài mỗi tháng, chủ yếu là công việc. Anh thường vài dòng mô tả và cảm ơn đối tác. Triệu Cạnh kéo xuống, thấy bức ảnh về buổi hoạt động từ thiện của . Vi Gia Dịch chụp bà khá , bà đeo đôi bông tai ngọc lục bảo mà tặng sinh nhật năm ngoái. Màu ngọc lục bảo trong ảnh sống động. Cả và thư ký của bà đều nhấn "thích".
Không ngờ Vi Gia Dịch còn là bạn bè mạng với . Triệu Cạnh cũng nhấn "thích" để công nhận tài chụp ảnh của .
Tiếp tục kéo xuống, thấy thêm nhiều ảnh khác về các nổi tiếng, ảnh bìa tạp chí, thỉnh thoảng xen kẽ là hình ảnh uống rượu cùng đồng nghiệp đêm khuya.
Kéo xuống đến tận năm năm , thấy một bài đăng phần lạc lõng: ảnh chụp một bữa cơm gia đình đơn giản, bày chiếc bàn gỗ cũ kỹ, món ăn trông chẳng gì hấp dẫn. Kèm theo đó là dòng chữ: "Tiệc lớn khi Tiểu Phan gia nhập đoàn phim."
Anh cảm thấy kỳ lạ, bèn nhắn một câu: "Tiểu Phan là ai?"
Nhắn xong, mới bắt đầu buồn ngủ, bèn tắt đèn yên ngủ .
Sáng hôm , Vi Gia Dịch thức dậy, thấy tin nhắn từ bạn nhiếp ảnh liên lạc tối qua. Anh đồng ý sẽ giúp đỡ Vi Gia Dịch trong công việc.
Vi Gia Dịch thở phào nhẹ nhõm, gọi điện cảm ơn bạn một hồi. May mắn là vốn mối quan hệ rộng rãi, chỉ khách hàng mà cả bạn bè đều thấu hiểu và hết sức giúp đỡ. Thậm chí, vài khách hàng khi hiểu chuyện còn tham gia quyên góp từ thiện cho hòn đảo nhỏ.
Gác máy, Vi Gia Dịch nhận thấy hai thông báo mới trang cá nhân, mở xem thì tim như ngừng đập. Chỉ Triệu Cạnh mới thể kiên nhẫn đến mức lật hết các bài đăng để bốn chữ một bài đăng từ năm năm .
Bức ảnh Tiểu Phan nấu ăn mà Vi Gia Dịch đăng lâu, chính cũng quên mất. Nếu là ai khác, lẽ sẽ trả lời. đối với Triệu Cạnh thì khác. Vì sợ Triệu Cạnh hỏi thẳng nếu trả lời, đành nhắn : "Là một bạn của ."
Xuống tầng, thấy Lý Minh Thành ở phòng ăn, bảo: "Anh họ còn dậy."
Không Triệu Cạnh, họ tiện ăn, đành tán gẫu. Lý Minh Thành nhắc đến đội cứu hộ sẽ đến hôm nay, tỏ vẻ nhẹ nhõm khi chiếc xe tải bệ phẳng mà Triệu Cạnh lái nữa. Vi Gia Dịch cũng cảm thấy như trút gánh nặng, mỉm đồng cảm.
Đợi mười phút, phòng của Triệu Cạnh vẫn động tĩnh gì.
Lý Minh Thành đồng hồ vài , đề nghị: "Hay để gõ cửa thử, cũng tiện mà đợi ." Vi Gia Dịch cùng đến cửa phòng Triệu Cạnh, Lý Minh Thành cẩn thận gõ vài cái, gọi: "Anh họ?"
Vi Gia Dịch nghĩ âm lượng nhỏ như chắc chắn thể đ.á.n.h thức Triệu Cạnh. Quả nhiên, xung quanh vẫn yên tĩnh như gì xảy .
"Để thử." Anh gõ cửa phần mạnh hơn, nhưng cũng dám gọi lớn: "Sếp Triệu? Anh tỉnh ?"
Hai , đều thấy tình thế khó xử, gọi thì , mà gọi cũng xong.
Lý Minh Thành còn cách nào khác, đành gọi cho thư ký của Triệu Cạnh để hỏi xem thường thì ông đ.á.n.h thức Triệu Cạnh bằng cách nào. Thư ký Ngô rằng cần gọi, cứ để tự tỉnh, vì chỉ khi bố Triệu Cạnh gọi, mới cáu.
Tình hình cứu trợ thể chờ đợi, nên Vi Gia Dịch và Lý Minh Thành quyết định để một lời nhắn cho Triệu Cạnh đến hiện trường . Cả hai đang bàn cách cho khéo léo thì cánh cửa bất ngờ bật mở. Triệu Cạnh khoác bộ áo choàng ngủ, chống nạng và họ với gương mặt cảm xúc.
" thấy ai đó ở ngoài gọi là sếp Triệu.” Triệu Cạnh lườm Vi Gia Dịch, lạnh lùng trách móc. Chiếc mặt nạ ngủ vẫn treo lủng lẳng cổ , khiến cho sự uy nghiêm giảm phần nào.
Tuy nhiên, Triệu Cạnh vẻ quá giận, chỉ bực bội : "Biết , dậy đây." Nói xong, đóng sầm cửa .
Chẳng bao lâu , Triệu Cạnh bước phòng ăn, ăn mặc gọn gàng, tinh tươm. Anh gì về chuyện đ.á.n.h thức mà ăn sáng nhiều.
Họ rừng, thêm đội cứu hộ mới cùng hai chiếc máy xúc giúp công việc nhanh hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-nam-phuong-hai-trieu-song-than-phuong-nam/chuong-9.html.]
Những nhân viên quan hệ công chúng Triệu Cạnh đuổi về, nhưng cũng ý định rời khỏi đảo Budele ngay lập tức.
Anh ở với tất cả những cứu hộ khác, chịu đựng khí hậu nóng bức và đầy muỗi trong khu rừng, yên ở ghế lái, điều khiển cần xúc, lật tung những lớp bùn dày để tìm dấu vết của những mất tích.
Công việc cứu trợ đơn điệu và khắc nghiệt, thời tiết thì nóng bức và ngột ngạt, đôi khi đổ mưa như trút nước.
Bùn và đá do sóng thần để chỉ chứa xác mà còn cả xác động vật. Xác thịt phân hủy, quyện với những mảnh vụn của tòa nhà đổ nát, tỏa mùi hôi thối nồng nặc.
Liên tục việc suốt bốn ngày, họ khai quật hơn nửa nhà cửa đổ nát, và tìm thấy một nửa t.h.i t.h.ể cư dân. Nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp cho , những t.h.i t.h.ể tìm thấy lẽ cuốn đến nơi khác.
Những ngày liên tiếp việc khiến ai nấy đều cảm thấy uể oải, chỉ Triệu Cạnh là trông tỉnh táo nhất. Ban ngày ở trong rừng, thỉnh thoảng còn về nhà việc thêm, mở vài cuộc họp, mắng c.h.ử.i nhân viên.
Vi Gia Dịch gọi điện thoại cho bố , quả quyết rằng nhất định cùng Nick và dọn hết khu rừng mới về nhà.
Sáng ngày thứ năm, Nick dẫn đến một ngờ tới, đó là bé mà Triệu Cạnh từng gặp bãi biển cơn sóng thần, LiNi.
LiNi mặc bộ quần áo cotton màu be, theo Nick. Đôi mắt sưng đỏ và trông còn gầy hơn hôm .
Nick báo với họ rằng t.h.i t.h.ể của LiNi tìm thấy hôm qua, còn những sống sót của thì đang giúp đỡ tại khu dân cư. Cảnh tượng nơi đó thật sự khủng khiếp, đa phần những t.ử nạn đều là LiNi quen .
Nick thấy ai chăm sóc LiNi nên dẫn đến đây.
"Dì của nó bảo dạo nó ngủ ít, ngủ một chút thì hét lên, tỉnh dậy.” Nick nhỏ khi thấy LiNi tò mò chiếc máy xúc.
LiNi sắp xếp một cây trải lớp nhựa. Nick đưa điện thoại cho xem hoạt hình nhưng từ chối, lặng lẽ quan sát việc.
Đến giờ ăn trưa, Vi Gia Dịch mang đến cho một chiếc sandwich. Cậu ngoan ngoãn ăn hết bước đến bên cạnh chiếc máy xúc đang đỗ.
Vi Gia Dịch tiến gần, định chuyện với thì tiếng Triệu Cạnh từ phía : "Muốn lái ?" Vi Gia Dịch đầu , thấy Triệu Cạnh chống gậy bước tới, cúi LiNi, khuôn mặt biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ thể là quá dữ tằn.
LiNi vẻ ngại ngùng, trả lời. Triệu Cạnh lập tức máy xúc, với : "Lên đây, dạy cho mà lái."
LiNi vẻ thử, nhưng hình bé quá nhỏ so với chiếc máy xúc mà Triệu Cạnh đang chiếm gần hết chỗ. Vi Gia Dịch thấy thế lập tức nhẹ nhàng : "Để bế em lên nhé." Anh cẩn thận nâng LiNi, đặt giữa Triệu Cạnh và bộ cần điều khiển.
Khi Vi Gia Dịch lùi , Triệu Cạnh khởi động máy xúc, dạy LiNi cách điều khiển.
Họ thật sự đào bới gì, chỉ là Triệu Cạnh cầm tay LiNi, điều chỉnh cần điều khiển cho chơi đùa với gầu xúc.
Trẻ con dù đau buồn vẫn dễ . LiNi chơi một lúc, khi gầu xúc bất ngờ hạ xuống, bật trong trẻo, đó rơi nước mắt, dựa đầu cánh tay Triệu Cạnh.
Vi Gia Dịch lặng hai . Triệu Cạnh cúi đầu, an ủi LiNi, chỉ dùng tay đỡ lấy của bé, im lặng . Dù hiểu rằng lẽ Triệu Cạnh gì nên đành giữ im lặng, nhưng cảnh tượng mắt khiến Vi Gia Dịch cảm động.
Chẳng bao lâu , LiNi .
Triệu Cạnh một tay vác LiNi lên vai, mở cửa xe, dùng gậy chống để trụ vững cẩn thận đỡ bé xuống khỏi máy xúc.
Dáng cao lớn của Triệu Cạnh khiến LiNi trông như một con thú nhỏ, yên vai . Anh hạ giọng, gọi Nick đang bên xe tải, nhờ chuẩn một chỗ cho bé ở ghế .
Từ xa , Vi Gia Dịch thấy bóng dáng Triệu Cạnh vác LiNi, tự dưng trong lòng bùng lên cảm giác lưu khoảnh khắc . Anh do dự một lát rút điện thoại, chụp một bức ảnh.
Triệu Cạnh vẻ nhạy cảm với ống kính, khi Vi Gia Dịch chụp xong, qua, phát hiện hành động của . May mắn là Triệu Cạnh nổi giận, chỉ cau mày .
Khi Nick chuẩn xong, Triệu Cạnh đặt gậy xuống, cẩn thận đỡ đầu và chân LiNi, đặt bé lên chiếc giường tạm thời trong xe, chống gậy, nghiêm nghị bước đến gần Vi Gia Dịch.
Vi Gia Dịch lúng túng, hiểu cảm thấy cần chụp bức ảnh đó, vội đưa màn hình cho Triệu Cạnh xem, ngượng ngùng : "Xin , bệnh nghề nghiệp thôi, sẽ xóa ngay."
Chiếc điện thoại của Vi Gia Dịch mẻ ở góc, tạo nên vết nứt như mạng nhện, mờ một phần màn hình.
Triệu Cạnh, màng đến sự riêng tư, lẽ vì thấy rõ, bỗng đặt tay lên tay Vi Gia Dịch, nâng điện thoại cao lên, chăm chú màn hình, như thể đang duyệt tác phẩm của một đạo diễn.
Sau vài giây, Vi Gia Dịch hiểu định gì thì Triệu Cạnh buông tay, ngẩng cằm, lườm với vẻ tự mãn.
Vi Gia Dịch cảm thấy lòng chợt xao xuyến. Anh hiểu rõ kiểu suy nghĩ của Triệu Cạnh, trong đầu chắc chắn nghĩ điều gì đó.
đối diện Triệu Cạnh, chẳng cơ hội giải thích.
"Cũng đấy.” Triệu Cạnh đưa lời khen ngợi hiếm hoi của , lệnh: "Gửi cho ."