Đảo Ôn Trước - Chương 15: Cảm Giác Thầm Kín Và Những Câu Đố

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:34:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc .

Cả Ôn Trước bao bọc bởi thở nam tính dễ chịu của Giang Gia Ngôn. Mùi hương khiến tâm trạng cô bỗng chốc trở nên tuyệt vời.

Cảm giác hiếm khi xuất hiện. Nó giống như khi cô ăn một chiếc bánh kem ngon tuyệt, khi bộ phim yêu thích tập mới, hoặc lúc bác sĩ thông báo kết quả kiểm tra của cô hơn .

Thỏa mãn và hạnh phúc.

"Thử xem với tới ." Tiếng Giang Gia Ngôn kéo cô về thực tại.

Ôn Trước giật , chuyển cái bộ đàm sang tay đang ôm cổ , vươn tay . Cô dễ dàng mở tủ, lấy tờ giấy bên trong.

Giang Gia Ngôn từ từ thả cô xuống, cầm tờ giấy soi ánh đèn.

Trên giấy là một loạt bài toán, từ dễ đến khó, trải dài từ tiểu học đến trung học phổ thông, thậm chí cả toán cao cấp ( đ.á.n.h dấu ).

Lướt qua một lượt, cầm bộ đàm của Ôn Trước lên hỏi: "Các cân nhắc đến trình độ học vấn của chơi đấy?"

"Đương nhiên là ." Bộ đàm đáp: "Thực đáp án của tất cả các câu đố đều rải rác trong phòng . Nếu giải thì cần tìm, còn giải thì chịu khó tìm thôi."

Ôn Trước sang Giang Gia Ngôn. Đa các bài toán cô giải , nhưng một hai bài vượt quá khả năng. Hơn nữa ở đây bút và giấy nháp quen thuộc, cô chắc tính đúng.

Giang Gia Ngôn cúi đầu đề bài, trầm ngâm suy nghĩ.

Ôn Trước , bắt đầu lục lọi khắp phòng tìm đáp án sẵn. như nhân viên , đáp án mấy câu dễ thì tìm thấy ngay, nhưng mấy câu khó thì cô tìm mãi .

tốc độ giải toán của Giang Gia Ngôn nhanh hơn cô tìm kiếm nhiều. Anh dùng hai tờ giấy nháp loang lổ phép tính, điền đáp án chỗ trống. Anh hỏi qua bộ đàm: "Giải đúng hết thì thưởng gì?"

"Một huy chương vàng vinh dự." Nhân viên đáp.

Nghe phần thưởng vẻ trẻ con, Giang Gia Ngôn dường như mất hứng, đuôi mắt cụp xuống, một lèo đáp án.

"Chúc mừng bạn, trả lời đúng hết. Kết thúc trò chơi sẽ trao huy chương."

"Ờ." Anh đáp hờ hững, dùng dãy giải mở khóa, đưa Ôn Trước sang ải tiếp theo.

Đi lưng , Ôn Trước thầm thán phục. Không chỉ vì tốc độ giải toán thần sầu, mà còn vì giải cả những bài toán vượt cấp. Trò chơi với dường như quá dễ dàng.

Họ bước một căn phòng tối lờ mờ, bên trong ghế sô pha và một chiếc ghế mây đơn. Bộ đàm vang lên: "Chúc mừng hai bạn là đội đầu tiên thành nhiệm vụ nhóm. Vui lòng đợi ở đây cho đến khi các đội khác thành."

Giang Gia Ngôn xuống sô pha, ngả đầu nhắm mắt dưỡng thần. Ôn Trước lên chiếc ghế mây bập bênh, nghiêng đầu ngắm .

Ánh đèn vàng ấm áp phủ lên gương mặt như một nét cọ đậm màu, tôn lên làn da trắng và những đường nét tuấn tú sắc sảo. Cảm xúc của Giang Gia Ngôn luôn định nên gương mặt lúc nào cũng toát lên vẻ bình thản, đôi mắt ôn hòa, khi lên trông dịu dàng.

Ôn Trước cúi xuống đôi giày trắng lóa, to quá khổ đang mang chân . Nó chẳng vặn chút nào, nhưng cô thích vô cùng, cảm thấy thiết lạ kỳ.

Ghế mây đung đưa kẽo kẹt, âm thanh nhỏ nhưng rõ trong gian tĩnh mịch. Điện thoại thu hết, trong phòng chẳng gì ngoài ghế , đành chờ đợi. Ôn Trước thấy chán, cô vốn giỏi ngẩn ngơ một , điện thoại cô vẫn thể yên cả buổi.

Tiếng ghế kẽo kẹt lọt tai Giang Gia Ngôn. Nghe một lúc, mãi thấy đội thứ hai đến, vẻ chán quá nên mở mắt bắt chuyện với cô.

"Cậu ôn môn Sinh thế nào ?"

"Hả?" Ôn Trước giật : "Ôn lắm, sổ tay của hữu ích cực kỳ, tớ nghĩ tớ sẽ qua điểm liệt thôi."

"Lớp 17 là lớp chọn đầu khối, chuyển ngang thể theo kịp chương trình, áp lực sẽ lớn đấy." Anh .

Cả lớp 17 ai điểm liệt môn nào, dù là bài kiểm tra tháng nhỏ nhặt. Ngay cả Ỷ Vân và Phí Dương suốt ngày đùa cũng đều đạt 90 điểm các môn. Chỉ Ôn Trước là ngoại lệ duy nhất.

Giang Gia Ngôn chỉ đơn thuần hỏi tại chọn lớp chọn, nhưng thấy cô bắt đầu ngẩn . Cô đang nghĩ gì, mắt xa xăm, miệng hé mở, biểu cảm trông ngốc nghếch.

nhờ làn da trắng sứ và gương mặt thanh tú, dù mặt ngốc thì cô vẫn xinh như một con búp bê đắt tiền trong tủ kính. Vẻ của cô sắc sảo mà mang nét trẻ con, ngây thơ khiến thấy đáng yêu.

Tất Đồng luôn miệng câu . Cậu hỏi Giang Gia Ngôn: "Cậu thấy Ôn Trước dễ thương ?"

Giang Gia Ngôn bao giờ trả lời, hoặc chỉ ậm ừ cho qua. lúc , trong căn phòng tối chỉ hai , gương mặt cô, trong một khoảnh khắc, bỗng thấy Tất Đồng cũng lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-15-cam-giac-tham-kin-va-nhung-cau-do.html.]

Tưởng cô trả lời, ai ngờ cô : "Tại vì tớ thấy thành tích của tớ đủ để lớp 17 mà."

Nhớ đến bài kiểm tra Sinh học 72 điểm t.h.ả.m thương của cô, bật : "Cậu thế cũng sai."

Đó là suy nghĩ của Ôn Trước. Còn bố cô thì cho rằng lớp 17 môi trường học tập , ít học sinh cá biệt, con gái sẽ dễ hòa nhập hơn.

"Kỳ thi nghĩ bao nhiêu điểm Sinh?" Anh hỏi tiếp.

"Nhiều điểm lắm." Cô trả lời nghiêm túc.

Anh im lặng một giây: "Nhiều là bao nhiêu?"

"Chắc chắn cao hơn 72 điểm." Cô tính toán kỹ càng: "Mấy câu khó cuối bài tớ chật vật, nhưng tớ tính , cùng lắm là mất 60 điểm thôi."

Giang Gia Ngôn thầm nghĩ: Mất 60 điểm thì chẳng đủ điểm đạt (90/150) ? Nói cô vẫn ước lượng điểm cụ thể.

Thi xong thường sẽ so đáp án, tự chấm điểm trong đầu. Ôn Trước vẻ việc đó.

Anh hỏi nữa, chỉ chúc: "Thế chúc qua môn nhé."

Với Ôn Trước, đó là lời chúc nhất. Cô đáp ngay: "Cảm ơn . Cũng chúc ..." Cô nhớ Ỷ Vân bảo luôn trong top 5 khối: "...chúc luôn nhất."

Cô vui vẻ đung đưa ghế mây.

Một lúc , đội thứ hai thành nhiệm vụ. Là Phạm Ỷ Vân và Bùi Hạ Tùng.

"Ỷ Vân!" Ôn Trước reo lên, dậy đón bạn.

"Các nhanh thế!" Ỷ Vân mắt tròn mắt dẹt: "Tớ ngay đội sẽ xong đầu tiên mà. Tốc độ giải đề của học bá nhanh khủng khiếp ?"

Ôn Trước gật đầu: "Các cũng nhanh mà."

Ỷ Vân liếc Giang Gia Ngôn, hì hì: "Ganh tỵ ghê, giá mà tớ cái duyên phận đồng đội định mệnh của học bá thì ngon , cứ thế mà thắng."

Bùi Hạ Tùng vui: "Này, lúc nãy giải đề cũng góp công ít đấy nhé?"

Ỷ Vân hừ mũi tỏ vẻ coi thường. Có vẻ khi cùng vượt qua ba ải, hai thiết hơn nhiều.

"Đợi lâu ?" Bùi Hạ Tùng xuống cạnh Giang Gia Ngôn, khoác vai .

"Đợi từ năm ngoái đến giờ." Anh đá đểu bạn: "Qua ải cũng nhanh đấy chứ."

Bùi Hạ Tùng cáu: "Cậu mấy cái đề đó khó thế nào ?! May mà ông đây tinh mắt tìm thấy đáp án sẵn, thì còn khướt mới xong."

Ỷ Vân kéo Ôn Trước xuống, thao thao bất tuyệt về các cửa ải qua, hỏi họ tìm đáp án ở . Ôn Trước tịt ngòi, vì đội cô dựa Giang Gia Ngôn giải đề mà qua. Ỷ Vân xong há hốc mồm kinh ngạc.

Mười phút , đội thứ ba xuất hiện. Là Phí Dương và Từ Bội Minh.

Hai hòa hợp như cặp Ỷ Vân - Hạ Tùng, phòng kẻ , khí phần gượng gạo.

"Khó quá mất." Vừa cửa Từ Bội Minh than vãn: "Giang Gia Ngôn, chọn cái kịch bản quái quỷ gì thế, khó ơi là khó, Toán Lý Hóa."

Vừa tới, thấy Ôn Trước đang đung đưa ghế mây. Ánh mắt cô dừng ở đôi chân Ôn Trước.

Hai đến mải chuyện nên để ý, Từ Bội Minh là đầu tiên phát hiện Ôn Trước đang giày của Giang Gia Ngôn.

Sắc mặt cô sa sầm ngay lập tức, giọng điệu cũng đổi hẳn: "Cái gì thế ? Sao cô giày của ?"

Dù cố kìm nén để giống như đang chất vấn, nhưng sự khó chịu trong giọng vẫn lộ rõ mồn một.

Ôn Trước giật rụt chân . Mọi ánh mắt trong phòng đổ dồn về phía cô.

Bị chằm chằm, cô luống cuống giải thích: "Giày... giày của tớ..."

"Giày của cô tuột lúc nhiệm vụ đơn, nhân viên cho lấy nên cho cô mượn tạm." Giang Gia Ngôn giải thích thản nhiên, ánh mắt Từ Bội Minh phần lạnh nhạt: "Có vấn đề gì ?"

Loading...