Đảo Ôn Trước - Chương 16: Trả Lại Giày Và Bức Ảnh Kỷ Niệm

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:35:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là giày của Giang Gia Ngôn, cho ai mượn là quyền của , bất kể vì lý do gì. Ở đây ai tư cách chất vấn phản đối cả.

Từ Bội Minh dường như hiểu điều gì, vội cúi đầu, để che giấu vành mắt đỏ hoe. Mọi đều ngầm hiểu ý, ai gì.

"Ơ? Mật thất rốt cuộc bao nhiêu ải thế nhỉ?" "Ừ nhỉ, chúng đây một tiếng ?"

Phạm Ỷ Vân và Phí Dương đồng loạt lên tiếng đ.á.n.h trống lảng, giả vờ như chuyện gì xảy .

Dụ Hàm - ít nhất - cũng lên tiếng giảng hòa: "Thôi chúng tiếp . Thời gian còn nhiều, đội hình mạnh thế mà thua ở cái phó bản tép riu thì mất mặt lắm."

Mọi hưởng ứng, lục tục dậy sang ải tiếp theo theo chỉ dẫn của bộ đàm.

Ôn Trước nhạy cảm với bầu khí căng thẳng, sợ sai điều gì nên rón rén từng bước. Cô bước nhẹ nhàng, cố gắng nhấc cao chân để đôi giày rộng thùng thình quệt xuống sàn gây tiếng động.

Ỷ Vân tới nháy mắt với cô, dắt tay cô lên đầu hàng. Cô lén ngoái , thấy Bùi Hạ Tùng và Từ Bội Minh song song ở cuối hàng, thì thầm to nhỏ gì đó.

"Đừng họ." Ỷ Vân nhắc khẽ.

Ôn Trước giật lên: "Tớ..."

"Không ." Ỷ Vân lắc đầu: "Không liên quan đến ."

Ôn Trước hỏi nữa, theo Ỷ Vân căn phòng tiếp theo. Cửa đóng , bóng tối bao trùm. Bốn cầm đèn pin tản tìm manh mối. Ôn Trước cầm bộ đàm, im thin thít sát tường.

Tất Đồng từ lúc nào đến bên cạnh, thì thầm: "Ôn Trước, giày của tớ ?"

"Sao thế?" Cô ngạc nhiên.

"Cậu giày của Giang Gia Ngôn, hình như Từ Bội Minh vui lắm." Tất Đồng giọng nửa đùa nửa thật: " giày của tớ thì sẽ chẳng ai khó chịu cả."

Nhớ thái độ của Từ Bội Minh lúc nãy, Ôn Trước thấy Tất Đồng cũng lý. với , và sự tiếp cận mục đích của quá rõ ràng khiến cô nhận. Đi giày của Giang Gia Ngôn cô thấy thiết, nhưng giày của Tất Đồng thì .

đáp, thụp xuống cởi dây giày, tháo trả giày cho Giang Gia Ngôn. Cô tất sàn gạch lạnh lẽo, với Tất Đồng: "Không cần , cảm ơn ."

Tất Đồng thấy hành động của cô, vẫn cố thuyết phục: "Giày tớ tuy đắt bằng giày , nhưng cũng êm lắm, ít nhất cũng khí bớt căng thẳng. Nếu thấy thì để tớ cởi giúp cho."

Ôn Trước định giày vì chuyện đắt rẻ, nhưng thấy cần thiết giải thích nhiều. Cô chỉ : "Tớ sẽ trả giày cho ."

Tất Đồng tưởng cô đồng ý, định cúi xuống cởi giày thì tiếng bước chân cô rời .

Cô xách đôi giày giữa phòng, thấy tiếng Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng đang bàn luận về manh mối tìm . Những khác tản các góc, chỉ thấy ánh đèn pin loang loáng.

Đến tận nơi Giang Gia Ngôn mới thấy cô. Anh soi đèn cằm cô, nheo mắt gì.

xổm xuống, nương theo ánh sáng yếu ớt đặt đôi giày ngay ngắn bên chân , dùng mũi giày chạm nhẹ chân hiệu trả.

"Cảm ơn ." Cô dậy khẽ.

"Sao nữa?" Anh hỏi nhạt.

Ôn Trước trả lời cho , cũng dối, bèn đáp bừa: "Tớ thế cũng ."

Giang Gia Ngôn dường như đang cô chằm chằm, nhưng trong bóng tối cô rõ. Anh hỏi thêm nữa khiến cô thở phào nhẹ nhõm, chỗ khác.

Sàn nhà lạnh ngắt, lâu chân cô bắt đầu tê buốt. Cô co những ngón chân , thi thoảng nhấc một chân lên đặt lên mu bàn chân cho đỡ lạnh.

Ỷ Vân một vòng phát hiện , gặng hỏi mãi mới lý do Ôn Trước cởi giày. Cô nàng tức điên, c.h.ử.i thầm: "Cái tên Tất Đồng bớt diễn trò ?"

"Là tớ tự cởi mà." Ôn Trước bênh vực, cho rằng liên quan đến Tất Đồng.

Ỷ Vân thấu tâm can lớp phó, chỉ Ôn Trước ngây thơ là gì. Cô nàng thở dài, tìm Phí Dương, bắt "hy sinh" đôi giày cho Ôn Trước.

Phí Dương vui vẻ đồng ý ngay. So với giày của Tất Đồng, Ôn Trước dễ chấp nhận giày của Phí Dương hơn, vả chân cô đang lạnh cóng nên từ chối.

Ba lúi húi trong góc tối "phi vụ" đổi giày. Dây giày của Phí Dương dài, sợ bạn ngã nên xuống buộc giúp cô. lúc đang buộc chiếc thứ hai thì bên Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng giải xong mật mã, mở cửa phòng. Đèn bật sáng trưng.

Mọi thứ trong phòng phơi bày rõ mồn một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-16-tra-lai-giay-va-buc-anh-ky-niem.html.]

Giang Gia Ngôn, Bùi Hạ Tùng và Tất Đồng ở cửa. Dụ Hàm đang an ủi Từ Bội Minh ở góc tường. Còn ở một góc khác, Ỷ Vân Phí Dương đang quỳ một gối buộc dây giày cho Ôn Trước.

Trong ánh sáng đột ngột, Ôn Trước ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình chạm Giang Gia Ngôn.

Cô thấy giày , tay mân mê chiếc đèn pin, vẻ mặt lạnh tanh chút cảm xúc.

Chắc hôm nay tâm trạng , Ôn Trước đoán thầm. Bình thường Giang Gia Ngôn , chuyện với ai cũng vui vẻ, nên nếu vui thì dễ nhận .

Dù Ôn Trước trả giày, khí giữa vẫn khá hơn là bao. Ngay cả Tất Đồng cũng im lặng. Nửa của trò chơi, ít hẳn. Ôn Trước càng chủ động mở lời, cô đôi giày của Phí Dương, lặng lẽ theo.

Ôn Trước hiểu tâm tư của khác, cũng cảm nhận sự im lặng gượng gạo đó nên tâm trạng cô ảnh hưởng gì.

Nhiều cùng giải đố nên tốc độ nhanh. Sáu ải còn giải quyết gọn gàng. Họ thành mật thất trong vòng đầy ba tiếng.

Ra khỏi mật thất, nhân viên chờ sẵn ở cửa chúc mừng và thu dụng cụ. Giang Gia Ngôn đưa tờ giấy ghi đáp án cho nhân viên. Họ mang một hộp kính nhỏ đựng chiếc huy chương vàng bé xíu, chế tác tinh xảo.

"Không vàng thật nhé." Nhân viên .

"Nhóm giành huy chương vàng đầu tiên thể chụp một tấm ảnh lưu niệm ạ?" Một chị nhân viên xinh cầm máy ảnh tới: "Các bạn là đội đầu tiên phá đảo kịch bản nên chúng dán ảnh lên tường vinh danh."

Chị chỉ bức tường dán chi chít ảnh và giấy nhớ đủ màu sắc bên cạnh.

Giang Gia Ngôn cầm lấy huy chương: "Được thôi." Anh chẳng bận tâm chuyện ảnh dán lên tường.

"Mời bạn đây." Chị nhân viên chỉ một tường trắng tinh.

Ôn Trước bên cạnh quan sát, nên gì.

Lúc Dụ Hàm đẩy Từ Bội Minh về phía bức tường, : "Chụp chung , trai xinh gái với mới xứng đôi, bổ mắt ."

Từ Bội Minh ngước Giang Gia Ngôn với ánh mắt mong chờ pha chút lấy lòng. Mâu thuẫn giữa hai họ Ôn Trước hiểu, nhưng những tương tác nhỏ nhặt khiến lòng cô nặng trĩu. Không hẳn là buồn, cũng đau lòng, chỉ là cảm giác khó chịu.

Cô ghét cảm giác . Trong thế giới nội tâm của , cô cầm lấy cái chổi nhỏ, cố gắng quét sạch những cảm xúc tiêu cực .

" với cùng nhóm ." Giang Gia Ngôn , giọng nhẹ nhàng nhưng từ chối thẳng thừng.

Mặt Từ Bội Minh tái , cô gượng gạo ừ một tiếng lùi , cúi đầu thẳng ngoài, mất bình tĩnh. Dụ Hàm gọi với theo vội vã đuổi theo bạn.

Ôn Trước đang theo bóng lưng Từ Bội Minh thì Ỷ Vân đẩy nhẹ từ phía : "Lên chứ."

Quay , cô thấy Giang Gia Ngôn đang .

Bị Ỷ Vân đẩy, cô bước tới cạnh . Chênh lệch chiều cao giữa hai khá lớn. Chị nhân viên tắt bớt hai ngọn đèn, lùi căn chỉnh góc máy hô: "Chuẩn nhé, 3, 2, 1."

lúc đó, một cơn gió từ cửa ùa , thổi tung những lọn tóc mái lòa xòa trán Ôn Trước. Nghe hiệu lệnh chụp ảnh, cô phản xạ theo thói quen, nở nụ tươi rói để lộ hàm răng trắng đều.

Đèn flash nháy sáng. Chụp xong, Ôn Trước dám Giang Gia Ngôn, vội lùi sang một bên.

Nhân viên trong kiểm tra đồ đạc, tiện thể mang giày của cô . Ôn Trước đổi giày của , nghiêm túc cảm ơn Phí Dương.

Nhận đồ dùng cá nhân, cô mới thấy cuộc gọi nhỡ của bố đồng hồ. Cô bảo Ỷ Vân một tiếng góc gọi cho bố. Ông Ôn hỏi cô đang ở để đến đón. Nghĩ đến khí gượng gạo lúc nãy, cô quyết định về nhà ăn tối luôn.

Gọi điện xong, ngoài cửa, cô vội chạy theo. Ỷ Vân rủ ăn nhưng cô từ chối, bảo bố sắp đến đón. Lần ai nài nỉ cô ở nữa. Có vẻ ai cũng mệt và mất hứng, tản về, chỉ còn Giang Gia Ngôn cạnh cô.

Ôn Trước căng thẳng.

Giang Gia Ngôn im lặng một lúc, từ lấy một viên kẹo trái cây vỏ trong suốt đưa cho cô, : "Xin nhé."

Cô ngạc nhiên ngẩng đầu: "Sao xin ?"

Anh trả lời, tay vẫn cầm viên kẹo. Lúc còn là nam sinh quảng giao học bá ưu tú nữa, mà giống một trai to xác vụng về và cố chấp.

"Giang Gia Ngôn." Cô gọi tên : "Tại xin tớ?"

Anh im lặng hồi lâu mới đáp: "Vì trông vẻ vui."

"Tớ ." Cô thành thật đáp, đôi mắt đen láy lấp lánh ý . Cô nhận lấy viên kẹo của : "Hôm nay tớ thực sự vui. Cảm ơn ."

Loading...