Đảo Ôn Trước - Chương 17: Nhật Ký Của Trái Tim Rung Động
Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:36:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đây Ôn Trước nhật ký thường xuyên hơn hẳn. Và cái tên "Giang Gia Ngôn" cũng xuất hiện dày đặc trong những trang .
Cô thói quen ghi những niềm vui nhỏ bé nhật ký, coi đó như một liều t.h.u.ố.c tinh thần. Mỗi khi cảm xúc bất buồn bã, chỉ cần những dòng chữ đong đầy niềm vui , cô thấy chữa lành.
Cô về vị ngọt ngào của hộp sữa tặng, sự mát lạnh của dòng nước khoáng rửa vết thương cho cô, về ánh hoàng hôn tuyệt nơi hành lang khi giải vây cho cô khỏi màn tỏ tình phiền toái, và cả bầu trời xanh ngắt, gió hiu hiu trong giờ nghỉ trưa yên tĩnh khi gọi cô ngoài.
Thậm chí, cô còn nắn nót ghi một khoảnh khắc vụn vặt: trong tiết Vật lý ngày 1/11, khi lên bảng bài, ánh mắt hai vô tình chạm .
Mỗi lật giở những trang nhật ký , niềm vui trong lòng cô dâng lên. Trái tim cô như biến thành viên kẹo bông gòn nhúng dòng thác sô cô la ngọt ngào mà cô từng thấy trong trung tâm thương mại. Ngọt lịm đến tận đáy lòng.
Ôn Trước gấp nhật ký cất ngăn kéo, cầm điện thoại leo lên giường, đặt báo thức nửa tiếng, tự hứa chỉ chơi đúng chừng đó ngủ. cô vốn chẳng kỷ luật cho lắm, chuông reo thì tắt , tự nhủ "năm phút nữa thôi", chơi đến tận mười hai giờ đêm.
Thấy muộn quá, cô định tắt máy ngủ thì WeChat báo lời mời kết bạn mới.
Cô tò mò mở xem: Từ Bội Minh.
Hình ảnh cô gái xinh kiêu kỳ hiện lên trong đầu. Nhớ bầu khí kỳ quặc ban sáng, cô do dự một chút nhấn đồng ý.
Vừa kết bạn xong, Từ Bội Minh nhắn tin ngay.
Từ Bội Minh: Chào, tớ là Từ Bội Minh, hôm nay chơi Happy Valley cùng . Ôn Trước đồng hồ, nghiêm túc đính chính: Là hôm qua chứ. Từ Bội Minh để ý, nhắn tiếp: Tớ chuyện trực tiếp với . Mai rảnh ? Hẹn chỗ nào đó . Ôn Trước: Mai thứ Hai học mà. Bên im lặng một lúc trả lời: Ý tớ là Chủ nhật tuần .
Ôn Trước với Từ Bội Minh, nhớ cuộc hội thoại trong nhà vệ sinh, cô từ chối ngay.
Ôn Trước: Xin , Chủ nhật tớ ngoài. Từ Bội Minh: Chuyện liên quan đến Giang Gia Ngôn đấy.
Ôn Trước tò mò ngay lập tức. Chuyện gì về Giang Gia Ngôn nhỉ? Hai họ lớn lên cùng , chắc chắn Từ Bội Minh nhiều điều về . nếu cô định mấy lời kiểu tuyên bố chủ quyền như hôm nọ thì Ôn Trước . Những lời đó chỉ khiến cảm xúc của cô thêm bất .
Dù tò mò đến mấy, cô vẫn chọn từ chối. Bố dạy cô luôn đặt sự an của bản lên hàng đầu.
Cô nhắn : Tớ ngủ đây, chúc ngủ ngon.
Như từ chối Lý Thiên Nham, cô nhắn xong là bật chế độ máy bay, đặt điện thoại lên tủ đầu giường trùm chăn ngủ ngay lập tức.
Nằm trằn trọc một lúc cô mới ngủ , may là mộng mị gì. Sáng hôm dậy, cô thấy tin nhắn Từ Bội Minh gửi lúc hơn một giờ sáng, vỏn vẹn một câu:
Khuyên tránh xa Giang Gia Ngôn một chút.
Ôn Trước ngơ ngác câu đầu đuôi . Cô định hỏi cho rõ thì tin nhắn báo dấu chấm than đỏ lòm, Từ Bội Minh xóa kết bạn với cô.
Dù hiền lành đến mấy, Ôn Trước cũng thấy bực . Rút kinh nghiệm từ vụ Lý Thiên Nham, cô xóa luôn lời mời kết bạn của Từ Bội Minh và quyết định từ nay kết bạn lung tung nữa.
Thoát ngoài, cô thấy danh sách ghim. Hai đầu là bố , ngay là Giang Gia Ngôn. Cô ghim tin nhắn của lên đầu, nhưng bao giờ nhận tin nhắn nào từ . Khung chat vẫn dừng ở thông báo: "Bạn thêm Giang Ý Hành, bây giờ thể bắt đầu trò chuyện."
Từ Bội Minh bảo cô tránh xa Giang Gia Ngôn, nhưng thực tế cô gần . Cô vẫn luôn bên lề, một khán giả thầm lặng đấy thôi.
Chủ nhật, Ôn Trước ở nhà cả ngày. Cô dành nửa ngày học bài, ba tiếng xem phim, thời gian còn nghịch điện thoại.
Cô tải game "Ếch du lịch" (Travel Frog) về chơi. Cô đặt tên chú ếch là Giang Gia Ngôn, mua thật nhiều đồ ăn chất đầy ba lô và bàn cho nó. Cứ một hai tiếng cô game kiểm tra một .
"Giang Gia Ngôn du lịch ." "Giang Gia Ngôn gửi ảnh về ." "Giang Gia Ngôn về nhà ."
Ôn Trước thấy thỏa mãn lạ lùng. Dù Giang Gia Ngôn ngoài đời ở xa, nhưng chú ếch nhỏ tên "Giang Gia Ngôn" là của riêng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-17-nhat-ky-cua-trai-tim-rung-dong.html.]
Buổi tối, cô nhận ảnh Ỷ Vân gửi. Là tấm ảnh chụp chung với Giang Gia Ngôn ở khu mật thất. Phông nền tối đen, đèn flash nổi bật làn da trắng của hai .
Ôn Trước rạng rỡ, còn Giang Gia Ngôn chỉ nhếch môi nhẹ, ánh mắt thư thái. Đôi mắt đen láy của cả hai sáng lấp lánh ánh đèn. Một cao một thấp cạnh , gió thổi tóc bay bay, tạo nên một bức ảnh hảo.
Phạm Ỷ Vân: Trai tài gái sắc, trông đôi phết đấy chứ.
Ôn Trước ảnh mà đỏ bừng cả tai, lặng lẽ lưu về máy.
Thứ Hai học, khí trong lớp thoải mái hơn hẳn vì thi xong. Ôn Trước cũng vui vẻ, chỗ ngân nga hát.
Ỷ Vân đến sớm trêu cô: "Gì thế , bạn học Ôn vẻ tự tin về điểm lắm nhỉ? Hát hò yêu đời ghê."
Ôn Trước ngại ngùng: "Cũng chút tự tin thôi." Thực là tự tin, cô chắc chắn qua môn Sinh, nhưng khiêm tốn chút.
Giờ chào cờ kết thúc, Ôn Trước tranh thủ giờ chơi mua một hộp sữa bò ngọt tự thưởng cho , dù điểm.
niềm vui ngắn chẳng tày gang, giáo viên chủ nhiệm mang đến một tin sét đ.á.n.h ngang tai: "Đổi chỗ ."
Ôn Trước sững sờ. Mới học hơn hai tháng, cô mới thiết với Phí Dương và Ỷ Vân, giờ đổi chỗ ? Lại quen với mới?
Trong lớp cô chẳng quen ai ngoài Giang Gia Ngôn, Phí Dương, Ỷ Vân và Tất Đồng. Mà Tất Đồng cũng chỉ thỉnh thoảng nhắn vài tin xã giao. Việc tiếp xúc và quen từ đầu với lạ là một cực hình đối với cô. Cô thích thế giới của bất biến, nên cũng mong thế giới bên ngoài đừng đổi. thực tế phũ phàng, chuyện đổi chỗ là thể tránh khỏi.
Tâm trạng cô chùng xuống ngay lập tức. Suốt hai ngày đó cô cứ buồn rười rượi, đến chú ếch "Giang Gia Ngôn" gửi ảnh về cũng cô vui lên .
Thứ Tư, điểm thi giữa kỳ công bố. Bài thi trả về, bảng điểm dán ngay cạnh bảng đen, giờ chơi học sinh xúm xem đông nghịt.
Ỷ Vân và Phí Dương chen xem, còn Ôn Trước tại chỗ xem bài thi Văn, Toán, Anh. Văn và Toán cô vẫn giữ phong độ , 120 điểm. Tiếng Anh thì d.a.o động từ 110 đến 130. Lý Hóa tàm tạm, chỉ Sinh là nỗi lo lớn nhất. giờ cô chẳng còn tâm trạng nào để ý đến điểm nữa, cô đang lo sốt vó chuyện đổi chỗ.
Hai bạn chen chúc mãi mới xem điểm, chạy về hớn hở: "Đoán xem bao nhiêu điểm Sinh?"
Ôn Trước áp má xuống bàn, ủ rũ như bông hoa thiếu nước: "Chắc là qua điểm liệt ..."
Thấy bạn vui, Ỷ Vân nhắc chuyện điểm nữa. Vừa định hỏi han thì chuông lớp reo vang, vội vàng về chỗ, cô giáo chủ nhiệm bước .
Cô Chương cầm danh sách bục giảng: "Vẫn theo quy tắc cũ, xếp hạng cao chọn chỗ ." Cô gọi Tất Đồng lên tên, giao cho cán bộ lớp quản lý, xong xuôi thì ngoài. Lớp 17 tự giác cao, cần giáo viên giám sát vẫn im phăng phắc.
Tất Đồng tên theo thứ tự. Người đầu tiên đương nhiên là Giang Gia Ngôn. Chuyện nhất khối là chuyện thường ngày ở huyện. Nghe tên , bình thản dậy, lên bục giảng điền tên sơ đồ chỗ về chỗ, nét mặt đổi sắc.
Ôn Trước cúi đầu, quan tâm nữa. Chuyện đổi chỗ ảnh hưởng đến cô, vì bố xin phép giáo viên cho cô cố định ở góc lớp . Dù đổi thì cô vẫn đây.
Hết nửa tiết, cả lớp chọn xong chỗ. Giờ nghỉ trưa là lúc chuyển đồ đạc.
Ôn Trước chuyển, Ỷ Vân và Phí Dương cũng vội, nên ba rủ ăn trưa . Ăn xong lượn qua cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn vặt, Ôn Trước mua một hộp sữa bò ngọt uống.
Về đến lớp, đổi chỗ xong xuôi. Nhìn quanh gương mặt mới ở những vị trí quen thuộc, cảm giác như lạc một lớp học xa lạ.
Ôn Trước rảo bước về chỗ, nhưng mắt vẫn liếc tìm xem Giang Gia Ngôn .
Ánh mắt cô lướt qua một vòng khựng ngay bên cạnh chỗ của . Bước chân cô chậm .
Chiếc bàn trống bên cạnh cô từ đầu năm học đến giờ, nay xếp đầy sách vở gọn gàng.
Và chồng sách chính là Giang Gia Ngôn. Anh đang với tư thế thoải mái, tay chống cằm, lơ đãng cửa sổ. Nắng trưa rực rỡ chiếu lên gương mặt điển trai, làn da trắng của sáng bừng lên.
Nhận điều gì đó, tim Ôn Trước bắt đầu đập "thình thịch, thình thịch" liên hồi trong lồng ngực.