Đảo Ôn Trước - Chương 18: Sự Cố Chuyển Chỗ và Niềm Vui Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-01-30 03:37:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ lúc chuyển đến lớp 17, Ôn Trước bạn cùng bàn, một trơ trọi ở góc cuối lớp. Chỗ sát cửa sổ nên cô thường tận dụng chiếc bàn trống bên cạnh để sách vở, một chiếm hai cái bàn.

hôm nay ăn tối xong , cô thấy chiếc bàn thường dùng để đồ xếp đầy sách của Giang Gia Ngôn.

Cô bước chậm , dừng bên cạnh bàn, mở to đôi mắt hạnh tròn xoe . Giang Gia Ngôn một lúc mới phát hiện cô về, đầu gì đó.

Lớp học ồn ào tiếng giờ cơm, Ôn Trước rõ, chỉ thấy môi mấp máy. Cô bèn bước gần hơn, sát bên cạnh .

Giang Gia Ngôn lặp : "Cậu ngoài trong?"

Ôn Trước ngạc nhiên đống sách vở vẫn còn nguyên bàn của . Hình như đang đợi cô về để hỏi ý kiến mới sắp xếp.

"Tớ..." Không hiểu mở miệng, mặt cô nóng bừng. Cô lảng tránh ánh mắt : "Tớ ngoài là ."

Nói xong, cô lôi sách vở trong ngăn bàn sắp xếp , cố vẻ bận rộn để che giấu sự bối rối. Giang Gia Ngôn gì thêm, cũng bắt đầu dọn đồ của . Đồ đạc của ít nên dọn nhanh. Xong xuôi, mở cửa sổ ngoài, nắng chiều hắt cũng chẳng khiến thấy chói mắt.

Ôn Trước loay hoay một hồi, thấy ba cuốn sổ tay của bàn . Cô xếp chúng ngay ngắn, đẩy giữa hai cái bàn chạm nhẹ tay .

Tuy tính tình nhút nhát, nhưng khi cảm ơn ai đó, Ôn Trước luôn rõ ràng: "Cảm ơn cho tớ mượn sổ tay."

Nhìn ba cuốn sổ mặt, Giang Gia Ngôn bỗng nhớ cuốn sổ dày cộm hồi lớp 10 – tâm huyết cả một học kỳ của . Khi trả về, nó nhem nhuốc vết bẩn, giấy nhàu nát, thậm chí còn xé rách, cuối cùng đành gọn trong thùng rác. Từ đó, bao giờ cho ai mượn sổ nữa.

hôm , lẽ vì ánh nắng quá rực rỡ, vì ánh mắt dè dặt nhưng đầy mong đợi của cô gái nhỏ khi hỏi mượn tài liệu ôn thi Sinh học, mềm lòng đồng ý.

Sau Tất Đồng hỏi lý do, chỉ đáp: " cảm thấy cô trân trọng đồ vật."

Quả nhiên, những cuốn sổ Ôn Trước trả vẫn vẹn nguyên, một vết gấp.

Giang Gia Ngôn cất sổ hỏi: "Cậu bao nhiêu điểm Sinh?"

Lúc Ôn Trước mới sực nhớ mải lo chuyện đổi chỗ mà quên bẵng xem điểm. Giờ tảng đá trong lòng dỡ bỏ, cô thấy nhẹ nhõm hẳn nhưng bắt đầu lo lắng về điểm : "Tớ xem."

Phạm Ỷ Vân bàn thấy liền xuống: "Tớ xem hộ , 81 điểm đấy."

Ôn Trước trợn tròn mắt: "Thật á?"

"Thật mà." Ỷ Vân biểu cảm của cô, đoán cô vui buồn.

81 điểm Sinh học ở lớp 17 vẫn là thấp nhất lớp. Ngoài Văn và Toán điểm cao, các môn khác của Ôn Trước chỉ mấp mé điểm sàn, tổng điểm xếp cuối lớp.

Ỷ Vân an ủi: "Học hành thể ngày một ngày hai mà giỏi ngay , ít nhất cũng qua điểm liệt ."

Vừa dứt lời, gương mặt Ôn Trước bừng sáng. Đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, nụ rạng rỡ lộ hàm răng trắng đều, tràn đầy niềm vui và sự thỏa mãn: "Tuyệt quá! Tớ tớ sẽ qua mà!"

Ôn Trước quá khắt khe với bản . Nửa tháng qua cô cày cuốc môn Sinh, dù sổ tay "thần thánh" của Giang Gia Ngôn nhưng nhiều chỗ giảng giải, tự học khó. Từ 70 điểm lên 81 điểm là một kỳ tích với cô .

Quên cả khiêm tốn, cô lầm bầm tự khen: "Mình cũng giỏi phết đấy chứ."

Giọng lọt tai Giang Gia Ngôn khiến nhịn khẽ nhếch môi .

Ỷ Vân cũng theo, nắm tay cô: "Để ăn mừng qua môn Sinh, tớ mời ăn kem!"

Ôn Trước lập tức nghĩ ngay đến que kem sô cô la trong cửa hàng tiện lợi. cô sực nhớ chuyện khác: "Cậu đổi chỗ ?"

Giờ nghỉ trưa sắp hết mà Ỷ Vân và Phí Dương vẫn ì đó.

"Đổi chứ, đây là chỗ của tớ mà." Ỷ Vân tuyên bố: "Ngồi cuối lớp sướng c.h.ế.t, giáo viên soi, tớ chả dại gì mà ."

Phí Dương cũng xuống góp chuyện: " thế, với lúc lên đăng ký chỗ tớ thấy học bá chọn đây , thế thì tớ càng thể . Ai mà chẳng gần học bá chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-18-su-co-chuyen-cho-va-niem-vui-bat-ngo.html.]

Nói với Giang Gia Ngôn: "Đại học bá sẽ bảo kê bọn tớ chứ?"

Giang Gia Ngôn , nhướng mày: "Còn xem điểm Hóa của tiến bộ bao nhiêu . Không tiến bộ thì bảo kê nổi ."

Phí Dương hì hì. Cậu cũng mượn sổ tay Hóa của Giang Gia Ngôn về cày, tiến bộ 5 điểm. Dù nhiều bằng Ôn Trước, nhưng với mức điểm 90 trở lên thì tăng 1 điểm cũng khó như lên trời, coi như uổng công ôn tập.

Ỷ Vân và Phí Dương đều là những hoạt ngôn, Giang Gia Ngôn cũng giỏi giao tiếp. Ba vốn lắm, nhưng chuyến chơi thì giờ chuyện tự nhiên, trêu đùa như bạn cũ.

Ôn Trước tham gia cuộc trò chuyện, nhưng tâm trạng , họ gấp hạc giấy.

Tại Ỷ Vân và Phí Dương đổi chỗ? Tại Giang Gia Ngôn chọn cạnh cô? Ôn Trước nghĩ sâu xa. Cô chỉ vẫn ở trong môi trường quen thuộc, và sự xuất hiện của Giang Gia Ngôn khiến cô vui vẻ.

từng bước về phía , nhưng tự bước đến bên cô.

Giờ nghỉ trưa, lớp học yên tĩnh. Gió thu thổi qua cửa sổ những trang sách lật phật.

Giang Gia Ngôn ngủ. Anh gối đầu lên chiếc gối nhỏ, hai cánh tay dài xếp chồng lên , mặt úp xuống chỉ lộ mái tóc đen mềm mại khẽ bay trong gió.

Ôn Trước lén sang. Tướng ngủ của ngoan, giữ nguyên một tư thế lâu. Chỉ khi tiếng động lớn như tiếng kéo ghế đóng cửa mạnh, mới giật tỉnh dậy một chút ngủ tiếp.

Trước mặt Ôn Trước là tài liệu môn Sinh, nhưng cả buổi trưa cô chỉ một trang, vì thời gian còn cô dành để... ngắm trộm Giang Gia Ngôn.

Chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên, Giang Gia Ngôn mở đôi mắt ngái ngủ, thấy cô đang bài liền hỏi: "Sao ngủ?"

Ôn Trước lật trang sách, ngập ngừng một chút mới đáp: "Tớ thói quen ngủ trưa."

Buổi chiều, bài thi Sinh trả về. Ôn Trước thu hồi tâm trí khỏi Giang Gia Ngôn để tập trung nghiên cứu bài . Dù tiến bộ nhưng 81 điểm vẫn còn nhiều sai. Muốn lên 90 điểm thì chỉ lời giải là đủ.

Cả buổi chiều cô cặm cụi chép phạt và sửa bài sai. Giang Gia Ngôn vẫn im lặng, chủ động bắt chuyện. Chỗ cuối lớp rộng rãi nên cũng cần cô lên nhường đường.

Trước giờ tự học tối, Giang Gia Ngôn về lớp. Phạm Ỷ Vân ngó nghiêng cửa xuống thì thầm với Ôn Trước: "Cậu tại Giang Gia Ngôn chọn chỗ ?"

Ôn Trước ngơ ngác: "Không , tại thế?"

"Vì ở đây yên tĩnh." Ỷ Vân đoán mò.

Ôn Trước hiểu lắm định nghĩa "yên tĩnh" . Ỷ Vân và Phí Dương nhiều, đùa nghịch, ngay bàn nên cô rõ mồn một chuyện. Ồn ào thế gọi là yên tĩnh ?

Ỷ Vân giải thích thêm: "Cậu thấy từ lúc đổi chỗ đến giờ, chẳng ai đến hỏi bài nữa ? Trước đây mỗi giờ chơi chỗ đông như cái chợ vỡ ."

Nghe Ôn Trước mới để ý, đúng là cả chiều nay ai đến phiền Giang Gia Ngôn cả.

"Tại ?"

"Lần là giáo viên xếp chỗ, ai gần cũng thể mặt dày qua hỏi bài. là tự chọn chỗ. Trừ những học kém còn lựa chọn nào khác, ai cuối lớp chứ? Mọi đều chọn chỗ ở giữa hoặc bàn đầu, đương nhiên sẽ ngại chạy xuống tận cuối lớp để nhờ vả ."

"Nên tớ đoán Giang Gia Ngôn xuống đây là để tránh phiền thôi."

Ôn Trước ngẫm nghĩ thấy cũng lý. Trái tim đang xao động của cô dần bình tĩnh . Cô nhận mục đích của chẳng gì đặc biệt cả, đơn giản là trốn sự ồn ào mà thôi.

"Ra là thế..." Cô lẩm bẩm.

Nếu ai phiền... Ôn Trước nghĩ, thì cô cũng nên là ngoại lệ.

Đôi lúc Ôn Trước cảm thấy Ỷ Vân tuy vẻ vô tư lự nhưng thực tinh tế. Những lời cô tưởng chừng vu vơ nhưng như ngầm nhắc nhở Ôn Trước: đừng nghĩ nhiều, đừng ảo tưởng, đừng để bản bay bổng quá đà.

Và Ôn Trước, vốn ngoan ngoãn lời, cả buổi tối chỉ cắm cúi sửa bài sai các môn.

Sự im lặng bất ngờ khiến Giang Gia Ngôn – tìm sự yên tĩnh – cảm thấy quen. Tiết cuối, chủ động cầm quyển vở ghi sai của cô lên xem, hỏi: "Mấy bài hiểu hết ?"

Ý tứ như : Cậu một học bá sờ sờ ngay cạnh thế mà định lãng phí ?

Loading...