Đảo Ôn Trước - Chương 25: Lời Mời Bất Ngờ Và Sự Chuẩn Bị Cho Kỳ Nghỉ Đông

Cập nhật lúc: 2026-01-30 15:24:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lịch ôn tập của Giang Gia Ngôn thiết kế riêng cho Ôn Trước. Trong tháng cuối cùng, cô gần như thời gian rảnh rỗi.

Không vì cô quá ham học, mà vì những bộ đề, thời gian biểu và phạm vi ôn tập đều do chính tay lên kế hoạch. Nhờ , việc ôn tập trở thành một việc cô tự nguyện chứ để g.i.ế.c thời gian.

Dần dần, cô hình thành thói quen tự học. Ngay cả khi kế hoạch của , cô cũng cách ôn tập và củng cố kiến thức. Thái độ học tập nghiêm túc mang hiệu quả tức thì. Trong kỳ thi cuối kỳ, Ôn Trước bài trôi chảy, cảm giác như gặp qua dạng đề.

Thế điểm cao thì phí, cô tự tin nghĩ khi bước khỏi phòng thi.

Kỳ thi kết thúc, gánh nặng học tập tạm thời trút bỏ. Sau bữa tối thịnh soạn mừng con gái thành học kỳ một lớp 11, Ôn Trước bắt đầu lên kế hoạch cho kỳ nghỉ đông.

Ngày 14 tháng 1 chính thức nghỉ Tết. Ngày 19 bố cô mới nghỉ phép năm, và ngày 20 cả nhà sẽ về Hoài Thành ăn Tết. Vậy là cô vài ngày ở Tùng Thành để chơi với bạn.

Bài tập nghỉ đông chất đống. Trong lúc Ôn Trước đang bài tập ở nhà thì Tất Đồng nhắn tin hỏi cô còn nhớ lời hẹn đó . Cô mới sực nhớ hứa chơi với khi thi xong.

Ôn Trước đang khó xử, từ chối thế nào vì lỡ hứa, thì tin nhắn của Giang Gia Ngôn tới.

Giang Gia Ngôn: Đi trượt tuyết ?

Cô ngạc nhiên tin nhắn để chắc chắn đang rủ .

Ôn Trước: Tớ trượt tuyết. Giang Gia Ngôn: Đơn giản lắm. Tớ rủ cả Tất Đồng và Ỷ Vân , cùng ?

Nghe , Ôn Trước nhẹ nhõm hẳn. Đi đông thì cô sẽ đỡ ngại hơn khi đối mặt với Tất Đồng. Cô đồng ý với Giang Gia Ngôn, nhắn cho Tất Đồng. Tất Đồng cũng nhận lời mời của Giang Gia Ngôn nên đành đồng ý, dù trong lòng tiếc hùi hụi vì lỡ mất cơ hội chơi riêng.

Hôm , Ôn Trước mặc áo ấm, bắt taxi đến điểm hẹn.

Sân trượt tuyết ở ngoại ô, là sân trượt lớn nhất Tùng Thành, chỉ mở cửa bốn tháng mùa đông. Vì sớm nên sân trượt khá vắng.

Ôn Trước mặc chiếc áo phao màu vàng tươi, quấn khăn kín mít, đợi ở cổng, từ xa thấy nổi bần bật.

Ỷ Vân và Phí Dương đến sớm, kéo cô buôn chuyện rôm rả, tuyệt nhiên đả động gì đến chuyện thi cử.

Lát Tất Đồng đến. Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng đến cuối cùng, nhưng vẫn đúng giờ.

Giang Gia Ngôn vẻ sợ lạnh, chỉ mặc một chiếc áo khoác lót lông cừu màu đen, tôn lên vóc dáng cao ráo thanh tú. Bùi Hạ Tùng đội mũ len, khoác vai tới. Sự xuất hiện của hai trai tuấn tú lập tức thu hút sự chú ý của xung quanh.

Ôn Trước vẫy tay chào. Giang Gia Ngôn đến mặt cô, bất ngờ rút từ trong túi một vật, nhét tay cô.

Lòng bàn tay cô lập tức cảm nhận nóng rực. Cô cúi xuống , là một miếng dán giữ nhiệt phồng căng, tỏa ấm xua tan cái lạnh giá.

Hành động của tự nhiên và kín đáo nên ai để ý. Ôn Trước đỏ mặt, mím môi đút tay túi áo, như đang giấu một bí mật nhỏ.

"Vào thôi nào." Bùi Hạ Tùng hô hào.

Cậu và Giang Gia Ngôn vẻ sành sỏi món . Mua vé xong, họ dẫn thuê đồ trượt tuyết phòng đồ.

Ôn Trước đầu tiên tiếp xúc với trượt tuyết, cô ngoan ngoãn mặc đồ bảo hộ, đội mũ bảo hiểm và đeo kính theo hướng dẫn. Với mới như cô, ván trượt đôi (ski) là lựa chọn an nhất. Cô chống gậy trượt, chầm chậm bước sân tuyết.

Cái lạnh ùa tới từ bốn phía, nhưng nhờ mặc ấm nên cô thấy lạnh lắm. Ỷ Vân mặc phong phanh nên run cầm cập bên cạnh.

Nhóm con trai ở vạch xuất phát. Tất Đồng và Phí Dương cũng chọn ván trượt đôi vì quen. Còn Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng chọn ván trượt đơn (snowboard). Hai họ thậm chí đội mũ bảo hiểm, chỉ đeo kính bảo hộ trong suốt.

Gió thổi tung mái tóc đen của Giang Gia Ngôn. Ánh nắng chiếu kính bảo hộ khiến Ôn Trước rõ mắt , chỉ thấy tươi và cực kỳ trai.

Anh và Bùi Hạ Tùng đang cá cược xem ai về đích . Cuộc đua của những tay chuyên nghiệp dành cho ngoài, nên Ôn Trước sang cùng Ỷ Vân tập tễnh quen với ván trượt.

Khu vực cho mới bắt đầu vắng, như thể nhóm họ bao trọn cả sân.

Giang Gia Ngôn và Bùi Hạ Tùng bắt đầu trượt. Ván đơn ngầu hơn nhưng khó hơn nhiều. Ôn Trước ván đôi còn vững, mà Giang Gia Ngôn lướt ván đơn nhẹ nhàng như cá bơi trong nước.

Cô dừng lướt qua. Khoảnh khắc lướt qua cô chỉ diễn trong chớp mắt, nhưng cô rõ. Tóc bay trong gió, nụ rạng rỡ lớp kính bảo hộ. Anh như một đứa trẻ món đồ chơi yêu thích, tỏa sáng rực rỡ ánh mặt trời.

Tràn đầy sức sống và nhiệt huyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-25-loi-moi-bat-ngo-va-su-chuan-bi-cho-ky-nghi-dong.html.]

Tuyết bắt đầu rơi lất phất. Ôn Trước chạnh lòng nghĩ đến bản . Nếu bệnh, liệu cô thể sống hết như ? Có thể tận hưởng tuổi trẻ rực rỡ một cách tự tin và phóng khoáng, vì luôn rụt rè, sợ hãi và lo âu?

Rõ ràng họ bằng tuổi mà.

"Cố lên học bá!" Ỷ Vân reo hò cổ vũ. "Hú hú...” Phí Dương loa tay hét lớn. "Vượt ! Bùi Hạ Tùng, ăn kiểu gì thế!" Tất Đồng .

Ôn Trước ngẩn ngơ giữa đám bạn. Cô bỗng hét lên cổ vũ như họ, hét thật to để giải tỏa cảm xúc dồn nén trong lòng. cuối cùng cô vẫn im lặng, dõi theo bóng dáng hai trai khuất dần, cắm cúi chống gậy tập từng bước.

"Ôn Trước, cứ chơi ở đây nhé, tớ chạy xem ai thắng." Ỷ Vân hào hứng trượt .

"Ừ, , tớ tự tập mà." Cô đáp.

Chỉ còn một , Ôn Trước men theo rìa đường trượt, kiên trì tập luyện. Thỉnh thoảng ván trượt trôi mất kiểm soát khiến cô hoảng hốt, nhưng cô nhanh chóng lấy bình tĩnh và tiếp tục. Dù thấy thú vị lắm nhưng cô vốn quen việc gì cũng nghiêm túc.

Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh Giang Gia Ngôn lướt qua lúc nãy, dáng vẻ hiên ngang khiến cô mất tập trung.

"Để tớ dạy nhé." Tất Đồng trượt đến bên cạnh, chìa tay : "Tớ kéo từ từ."

"Cảm ơn , nhưng trượt tuyết nắm tay nguy hiểm lắm." Cô từ chối khéo.

Tất Đồng cũng là tay mơ, còn loạng choạng. cứ nài nỉ mãi, Ôn Trước ngại từ chối nên đành đưa tay .

Hai đeo găng tay dày cộm nên cảm giác nắm tay thật, Ôn Trước thấy thà cầm gậy trượt còn an hơn. Tất Đồng thì hớn hở mặt, một tay kéo cô, một tay vung gậy. Không do dùng lực quá mạnh mà ván trượt của trượt vèo vèo.

Lực kéo mạnh khiến Ôn Trước lôi theo. Tất Đồng mất thăng bằng, cả hai lao xuống dốc kiểm soát tốc độ.

Hoảng quá, Ôn Trước vung tay gạt Tất Đồng , cố dùng gậy hãm nhưng ăn thua vì đang lao xuống dốc. Cô sợ hãi hét lên.

May mà đường trượt vắng . Phía một đoạn dốc giảm tốc. Ôn Trước lao thẳng xuống, thấy Giang Gia Ngôn đang chuyện với Bùi Hạ Tùng ở đó.

Ván trượt mất kiểm soát cứ thế lao về phía . Nghe tiếng hét, Giang Gia Ngôn ngẩng lên, thấy cô đang lao tới với vẻ mặt kinh hoàng. Biết đây là tình huống thường gặp của mới, né tránh mà dang rộng hai tay đón lấy cô.

Cú va chạm mạnh khiến cả hai ngã lăn , lăn vài vòng tuyết mới dừng .

Ôn Trước sợ c.h.ế.t khiếp. Tuy thương nhưng chân tay bủn rủn, dậy nổi, cứ thế Giang Gia Ngôn, mặt úp vai thở hổn hển.

Tim cô đập như vỡ , đầu óc choáng váng.

Giang Gia Ngôn bật khanh khách, rõ ràng là đang sự vụng về của cô. Rồi thì thầm tai cô: "Trượt cũng khá đấy chứ."

Mặt Ôn Trước đỏ bừng, cô lồm cồm bò dậy khỏi , áp má nóng hổi xuống nền tuyết lạnh ngắt để hạ nhiệt.

Quay sang thấy dậy, chống tay .

"Xin , tớ kiểm soát tốc độ." Cô lí nhí xin .

"Không thương chứ?" Anh hỏi.

"Không..." Đương nhiên là , cô ngã lên êm như đệm thế mà. "Còn ? Có đau ở ?"

"Có chứ." Anh giơ bàn tay trái đỏ ửng lên: "Nhìn ."

Ôn Trước cuống quýt chộp lấy tay , ghé sát xem xét: "Xin , xin ... hình như trầy xước gì, chắc cần bôi t.h.u.ố.c . Hay nghỉ một lát nhé?"

Ngón tay cô lạnh lẽo chạm lòng bàn tay nóng hổi của . Bàn tay nhỏ bé của cô gọn trong tay . Nhìn vẻ mặt lo lắng của cô, Giang Gia Ngôn thoáng ý định xa nắm c.h.ặ.t t.a.y cô để trêu chọc.

kìm , : "Không , tuyết ở đây mềm lắm, ngã đau."

Bùi Hạ Tùng tới, khẩy: "Thôi ông tướng, đừng trêu con gái nhà nữa. Ngã như gãy tay bằng."

Ôn Trước giật rụt tay , ngượng ngùng dậy.

Bùi Hạ Tùng bồi thêm: "Hồi mới tập nó ngã suốt, da dày thịt béo lắm, ."

Giang Gia Ngôn dậy phủi tuyết, : "Người mới ngã là chuyện bình thường. Cậu 9 phần năng khiếu đấy, 1 phần còn để dạy cho."

Loading...