Đảo Ôn Trước - Chương 3: Hội Thao Sóng Gió

Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:42:14
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hộp sữa bò ngọt Ôn Trước uống ngay, mà đợi đến lúc tan học mới cất cặp mang về nhà.

Trong bữa tối, cô lấy hộp sữa đặt lên bàn. Mẹ cô - bà Lâm Hân thấy thế liền nhắc: "Tiểu Trước, đang ăn cơm uống nước ngọt."

Bố cô, ông Ôn Tông Nguyên bênh vực: "Con nó mua thì cứ để nó uống ."

Ôn Trước dường như chỉ đợi thế, cô lập tức tiếp lời: "Không con mua , là bạn cùng lớp tặng đấy ạ."

Hai vợ chồng đồng loạt dừng đũa, sang con gái với vẻ mặt vui mừng: "Tiểu Trước bạn mới ở lớp hả con?"

Ôn Trước chuyển lớp vài , nào cũng mất một thời gian dài để thích nghi. Không khác tiếp cận, mà là do cô chịu mở lòng. Dù đối phương thiện chí ác ý, cô đều theo bản năng mà lùi bước. Vậy mà mới chuyển lớp hai ngày, con gái mang về hộp sữa bạn tặng.

Ôn Trước chỉ đáp gọn lỏn: "Dù cũng là khác tặng ạ."

Cô cũng rõ Giang Gia Ngôn tính là bạn . Chỉ rằng hộp sữa đó, chẳng với cô thêm câu nào nữa.

Phải mất cả tuần lưng hai bạn bàn , Ôn Trước mới tên họ. Bạn nam tên là Phí Dương, bạn nữ tên là Phạm Y Vân. Hai họ vẻ cũng lắm, cùng bàn cả tuần mà chẳng mấy khi chuyện, thành cái góc nhỏ của Ôn Trước yên tĩnh đến lạ thường.

Trái ngược hẳn là phía bên , chỗ Giang Gia Ngôn lúc nào cũng náo nhiệt. Anh dường như lòng thầy cô, giáo viên bộ môn nào cũng thích gọi tương tác trong giờ học. Còn giờ chơi thì khỏi , học sinh vây quanh đông nghịt, hỏi bài, kẻ tán gẫu, lúc nào cũng rôm rả.

Khai giảng nửa tháng, trong lớp cũng dần sự hiện diện của cô học sinh mới chuyển trường. Cô cứ lặng lẽ như thế, im lìm ở hàng ghế cuối cùng.

"Này, nếm thử bánh bao chiên mini , ngon lắm đấy." Phạm Y Vân bước cửa lôi ngay bữa sáng giấu trong cặp , gắp một cái đưa cho Ôn Trước.

Quy định lớp học là cấm ăn sáng, nhưng giờ tự học bắt đầu, giáo viên đến nên đa học sinh đều tranh thủ ăn lót . Bánh bao đưa đến tận miệng, Ôn Trước nỡ từ chối, đành đưa tay đón lấy bỏ miệng.

Phạm Y Vân cô đầy mong đợi: "Ngon ?"

Ôn Trước gật đầu. Đây chính là bạn đầu tiên cô kết ở lớp 17.

Phạm Y Vân nghiêng , ăn hỏi: "Cậu tập thể d.ụ.c ? Chạy nhanh ?"

Ôn Trước đang dùng khăn ướt lau tay, thành thật trả lời: "Hồi cấp hai bài kiểm tra thể d.ụ.c của đạt."

Câu trả lời rõ ràng trong dự đoán của Y Vân, cô nàng lộ vẻ mặt ' ngay mà': "Nhìn là kiểu qua môn thể d.ụ.c . Lát nữa chơi sẽ bảo với lớp trưởng cho đội hậu cần với nhé?"

"Hả? Là ?" Ôn Trước ngơ ngác.

"Hội thao mà." Y Vân giải thích: "Thầy yêu cầu ai cũng tham gia, thi đấu các môn thì hậu cần, cộng điểm rèn luyện đấy."

Trong ấn tượng của Ôn Trước, hội thao là một hoạt động nóng bức ồn ào.

"Tất cả đều tham gia ?" Cô hỏi .

"Cậu thể tham gia, nhưng đơn xin phép lên văn phòng tìm chủ nhiệm ký duyệt, bởi vì..." Phạm Y Vân nhét một lúc năm cái bánh bao nhỏ miệng, má phồng lên giọng trở nên ú ớ rõ.

Vế cô nàng gì Ôn Trước rõ, nhưng cũng chẳng quan trọng nữa. Bắt Ôn Trước đơn lên văn phòng gặp giáo viên còn đáng sợ hơn, thà cô hậu cần khuân vác còn hơn.

Hội thao mùa thu diễn cuối tháng Chín, ngay kỳ nghỉ Quốc khánh. nhà trường rục rịch chuẩn cả nửa tháng, học sinh tin thì ai nấy đều nhấp nhổm yên.

Rất nhanh đó, lớp phó Tất Đồng bắt đầu thống kê danh sách đăng ký thi đấu. Tiết tự học cuối buổi sáng, Tất Đồng cầm cuốn sổ đến mặt Ôn Trước, mở miệng húng hắng ho hai tiếng lấy giọng.

Ôn Trước đang giải đề, tiếng động liền ngẩng lên với vẻ mặt ngơ ngác, chạm mắt Tất Đồng cô lập tức thẳng dậy. Cô nhớ bạn , chính là cùng Giang Gia Ngôn chặn đường thu "phí bảo kê" nửa tháng .

Tai Tất Đồng đỏ lên, nhanh đó cả khuôn mặt cũng phủ một lớp hồng, điều da ngăm nên rõ lắm. Có lẽ bạn cũng chút rung động, bởi Ôn Trước thực sự xinh, nhất là đôi mắt đen láy như ngọc khảm làn da trắng sứ.

"Cậu..." Tất Đồng định gì đó nhưng ngập ngừng.

Phạm Y Vân xuống đỡ: "Lớp phó ơi, bảo với lớp trưởng , với Ôn Trước đều tổ hậu cần, đăng ký thi đấu môn nào ."

"À, ừ, ừ." Tất Đồng cứng nhắc đáp hai tiếng.

Ôn Trước cúi xuống lướt qua cuốn sổ đặt bàn, tình cờ thấy tên của Giang Gia Ngôn. Cậu chỉ đăng ký chạy cự ly ngắn, mà còn cả chạy bền và nhảy xa nữa.

Giỏi thật đấy... Ôn Trước thầm cảm thán trong lòng.

Theo bản năng, cô đầu về phía Giang Gia Ngôn. Anh đang cầm cốc uống nước, cửa sổ bên cạnh ngập nắng khiến chiếc cốc thủy tinh phản chiếu ánh sáng lấp lánh, bao phủ quanh thiếu niên một vầng hào quang rực rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-3-hoi-thao-song-gio.html.]

Đợi Tất Đồng , Phạm Y Vân mới xuống thì thầm với Ôn Trước: "Cậu thấy điệu bộ của lớp phó lúc nãy ? Giống hệt mấy mới yêu đầu nhỉ?"

Ôn Trước lắc đầu bảo , cô để ý.

Con gái ở độ tuổi thường nhạy cảm với chuyện tình cảm, Phạm Y Vân đương nhiên nhận điều gì đó từ biểu cảm của Tất Đồng, nhưng cô nàng toạc . Bởi vì Ôn Trước vẻ như miễn nhiễm với chuyện yêu đương. Mấy thứ như rung động, tình yêu dường như chẳng liên quan gì đến cô cả. Trông cô giống hệt một học sinh ngoan chỉ cắm đầu học, còn là kiểu học giỏi diện các môn.

Thế nhưng thực tế trái ngược . Khi bài kiểm tra tháng phát , Phạm Y Vân điểm của Ôn Trước mà suýt rớt hàm. Chỉ Văn và Toán là điểm cao, các môn khác chỉ mấp mé điểm sàn, riêng môn Sinh học thậm chí còn đạt.

Y Vân cầm bài thi lắc đầu cảm thán: "Ôn Trước , vẻ ngoài của lừa tình quá đấy."

Ôn Trước điểm thì thấy khá hài lòng, dù cũng chỉ trượt mỗi một môn. Suốt năm lớp 10 cô chẳng học hành đàng hoàng mấy buổi, chuyển lớp thì cũng xin nghỉ ốm, hổng kiến thức nhiều. Học nửa tháng mà đỗ vớt thế là kết quả lắm .

Tuy nhiên, điểm của cô chắc chắn thuộc nhóm đội sổ trong lớp . Phạm Y Vân bài thi mà rầu rĩ cho bạn: "Lớp 11 đấy, điểm thế , mau nghĩ cách mà bồi dưỡng ."

Ôn Trước thầm nghĩ: Thế cũng mà? Chỉ trượt mỗi môn Sinh thôi. ngoài miệng cô vẫn hỏi: "Cậu thấy nên thế nào?"

"Thuê gia sư, hoặc tự tổng hợp kiến thức hỏi thầy cô, bạn bè, cách nào cũng ." Phạm Y Vân hất cằm về một hướng bảo: "Cậu thấy chỗ Giang Gia Ngôn cả ngày đông nghịt ? Toàn là đến hỏi bài đấy."

Ôn Trước đầu theo, quả nhiên chỗ của Giang Gia Ngôn vây kín như nêm cối.

Đông quá, Ôn Trước sẽ đến đó . cô vẫn lời Y Vân, cặm cụi chép tất cả những câu sai cuốn sổ tay. Chép xong thì để đấy, cũng chẳng mở xem nào.

Nửa tháng trôi qua vèo cái, trường học đón chào hội thao long trọng. Đây chính là ngày hội "xả " của học sinh khối 10 và 11.

Theo sự sắp xếp của Y Vân, Ôn Trước gia nhập tổ hậu cần. Nhiệm vụ chính của cô là... trông cờ lớp. Trước khi thi đấu sẽ màn diễu hành, lớp trưởng Trình Lộ Lộ đầu giương cờ, khi diễu hành xong cả lớp về khu vực khán đài thì lá cờ sẽ giao cho Ôn Trước quản lý.

Ngày hội thao, Ôn Trước đến sớm.

Hôm nay trời nắng nóng, cô mặc chiếc áo sơ mi cộc tay trắng tinh, quần soóc màu vàng lông gà dài đến gối, bên ngoài khoác chiếc áo đồng phục xanh trắng, đầu còn đội thêm chiếc mũ lưỡi trai trắng để che nắng.

Khi cô đến cửa lớp, một nhóm bạn đang tụ tập cạnh bục giảng bàn chuyện. Sự xuất hiện của cô vẻ đột ngột, hoặc do bộ đồ màu sắc quá tươi sáng khiến đồng loạt ngừng chuyện.

Trong nhóm đó, Giang Gia Ngôn đang dựa bục giảng, đối diện ngay cửa nên cũng là đầu tiên Ôn Trước thấy. Anh mặc áo phông quần đùi, để lộ tay chân săn chắc nhưng thô kệch, mái tóc lòa xòa trán. Có lẽ do ngủ ngon nên mặt thoáng nét ngái ngủ.

Khoảnh khắc bốn mắt , Ôn Trước chợt nhớ đến hộp sữa ngọt ngào hôm nọ. Không khí buổi sớm mai thật trong lành, khiến con cũng trở nên đầy sức sống.

Tất Đồng đang ngay cửa, thấy Ôn Trước liền thẳng dậy, mặt bắt đầu đỏ lên. Mọi tụm thành một vòng tròn chặn ngay lối , Ôn Trước lớp thì xuyên qua họ, điều khiến cô theo bản năng cảm thấy kháng cự. Càng lâu một giây, sự kháng cự trong lòng cô càng tăng thêm một phần.

Trong lòng cô thậm chí còn oán trách: Tại họ cứ ngay cửa chuyện thế nhỉ?

Lúc Giang Gia Ngôn lên tiếng: "Cậu tránh đường cho nhờ cái nào."

Tất Đồng giật phản ứng , ngượng ngùng bước sang một bên, vòng vây thế là mở . Ôn Trước bước nhanh , lướt qua Giang Gia Ngôn để về chỗ của .

Trong lớp ồn ào quá mức, ai cũng phấn khích bàn tán về hội thao, còn tai Ôn Trước thì cứ ong ong. Phạm Y Vân đến nơi cũng chẳng chịu yên, kéo tay Ôn Trước kể lể chuyện hội thao năm ngoái, nào là ai đó chạy đua với Giang Gia Ngôn tranh giải nhất, cuối cùng thua cuộc cay cú đập nát chai nước đưa; nào là hoa khôi lớp nào đó lén chạy sang đưa nước cho Giang Gia Ngôn giáo viên chủ nhiệm tóm mời lên văn phòng uống .

Nói , chủ đề vẫn cứ xoay quanh mấy chuyện tâm tư tình cảm của tuổi mới lớn.

Đến tám giờ, loa phát thanh vang lên, học sinh khối 10 và 11 xuống sân tập trung. Ôn Trước theo thói quen né tránh đám đông, định đợi hết mới .

Khi lớp vãn , Ôn Trước khỏi cửa thì thấy Giang Gia Ngôn và Tất Đồng vẫn đó. Trên tay Tất Đồng là lá cờ gắn cán tre dài, đó chính là thứ lát nữa Ôn Trước trông coi.

Dưới lớp áo đồng phục xanh trắng là chiếc quần soóc vàng nhạt để lộ đôi chân dài trắng nõn, chân cô đôi giày vải đế bằng in hình hoạt hình chút trẻ con. Cổ chân cô mảnh khảnh, cách ăn mặc của Ôn Trước khiến cô trông chẳng khác nào một học sinh tiểu học.

Khi cô ngang qua, Tất Đồng bỗng mở miệng gọi .

"Ôn Trước." Cậu như cố tìm chuyện để : "Đây là lá cờ lát nữa cầm đấy nhé."

Ôn Trước dừng , gật đầu với .

Giang Gia Ngôn bên cạnh xen : "Cậu vác nổi đấy? Đừng để đến lúc vác nổi ngã đấy, là đổi khác ?"

Ôn Trước thèm trả lời, trong lòng chút hậm hực. Cái cán tre bé tẹo thế , mà cô ngã chứ? Khinh thường ai ?

Nào ngờ Giang Gia Ngôn "miệng quạ" linh nghiệm thật, cô ôm cờ ngã sóng soài, hơn nữa còn ngã đau.

 

Loading...