Đảo Ôn Trước - Chương 37: Lời Xin Lỗi Chân Thành Và Sự Thay Đổi Của Tất Đồng
Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:52:22
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tốn mấy chục tệ, cuối cùng Tất Đồng vẫn chẳng gắp con thú nào. Kết quả, chú vịt vàng duy nhất do chính tay Ôn Trước gắp .
Chú vịt lông xù với đôi mắt bé xíu như hạt đậu trông cực kỳ ngốc nghếch, nhưng Ôn Trước ôm khư khư trong lòng, vẻ yêu thích.
Chơi mệt, hai một nhà hàng yên tĩnh ở tầng 5, gọi mỗi một suất bít tết. Ôn Trước mân mê chú vịt, thích thú lắc qua lắc .
"Cậu giỏi thật đấy, tớ bao giờ gắp con nào ở đây cả." Tất Đồng khen ngợi.
Ôn Trước mím môi , chút tự hào nên phản bác.
"Thực tớ đưa đến đây từ lâu . Lần khó khăn lắm mới nhận lời, ai ngờ trùng lịch trượt tuyết với ."
"Trượt tuyết vui mà, ở đây cũng vui."
"Ừ, nhưng may mà hôm đó trượt tuyết, tớ mới nhận nhiều điều."
Ôn Trước siết chặt chú vịt trong tay, linh cảm Tất Đồng sắp chuyện quan trọng nên căng thẳng.
"Trước đây tớ thích ." Tất Đồng chậm rãi : "Là kiểu thích bạn trai bạn gái . Tớ thấy đáng yêu, khác biệt với , nên lúc nào cũng gần, chuyện với ."
Ôn Trước cụp mắt, im lặng lắng .
"Ban đầu tớ nghĩ nhiều, chỉ ở bên , đợi thiết hơn sẽ tỏ tình. hôm ở sân trượt tuyết, bảo tớ và hợp ." Tất Đồng gượng gạo: "Lúc đó tớ giận lắm, phản bác nhưng chẳng tìm lý do nào. Về nhà ngẫm nghĩ , tớ thấy đó đúng. Cậu giống như một món đồ sứ trắng tinh xảo nhưng mong manh dễ vỡ, cần nâng niu bảo vệ cẩn thận."
"Tớ điều đó. Tớ đủ dũng cảm, cũng đủ tinh tế. Dù là lúc ngã ở hội thao, lúc Lý Thiên Nham khó, tớ đều mặt ở đó nhưng nào thực sự giúp . Lúc nào cũng để khác nhanh chân hơn."
"Người khác" ở đây, đương nhiên là Giang Gia Ngôn.
Tất Đồng từng thấy bất công. Cậu thích Ôn Trước , luôn mặt khi sự việc xảy . cuối cùng, Ôn Trước thiết với Giang Gia Ngôn hơn. Cậu ghen tị, cho rằng Giang Gia Ngôn thắng thế nhờ trai và giàu , nên sinh những suy nghĩ hẹp hòi.
lời của Phạm Ỷ Vân hôm đó thức tỉnh . Cậu nhận những suy nghĩ đen tối chỉ hạ thấp Giang Gia Ngôn và Ôn Trước, mà còn hạ thấp chính bản .
Cậu hối hận vì sự hèn nhát và ích kỷ của bản . Đó là lý do ít nhắn tin cho Ôn Trước hơn, vì cảm thấy còn mặt mũi nào phiền cô nữa.
tâm hồn thiếu niên vốn trong sáng, nhận lầm thì nên giữ mãi trong lòng. Cậu nợ Ôn Trước một lời xin chân thành.
Cậu híp mắt, ngại ngùng : "Thế nên tớ thực sự xin . Hôm nay rủ chơi, chủ yếu là để lời xin , và cũng hy vọng chúng thể bạn."
Ôn Trước toát mồ hôi tay, nhưng xong những lời tâm sự của Tất Đồng, tảng đá trong lòng cô cũng trút bỏ. Cô từng lo lắng từ chối tình cảm của thế nào, giờ thấy thẳng thắn như , cô thấy nhẹ nhõm hẳn.
Cô tươi: "Cảm ơn . Đương nhiên chúng là bạn ."
Nói nỗi lòng, Tất Đồng như trút gánh nặng, vui vẻ hẳn lên. Bữa tối diễn trong khí thoải mái.
Khi bít tết mang lên, Tất Đồng chụp một tấm ảnh từ cao xuống, lấy cả hai đĩa bít tết và chú vịt vàng, dính mặt .
"Hôm nay vui quá, đăng hai cái tin mới ." Cậu lắc lắc điện thoại.
Ôn Trước cũng thấy lý, bèn đăng một tấm ảnh lên vòng bạn bè.
Bảy giờ tối, trong một biệt thự tư nhân, tiếng nhạc xập xình, nam thanh nữ tú nhảy nhót tưng bừng.
Giang Gia Ngôn một góc, tay cầm điện thoại, liên tục F5 vòng bạn bè. Đây là thứ 7 trong vòng nửa tiếng.
Bình thường chẳng bao giờ xem cái , nhưng hôm nay cứ lướt mãi.
Lần , giữa muôn vàn tin tức, thấy hai bài đăng cách 5 phút.
Một cái của Tất Đồng: Biểu dương những bạn gắp thú bông ở Cyber! Kèm theo ảnh hai đĩa bít tết và con vịt ngốc nghếch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-37-loi-xin-loi-chan-thanh-va-su-thay-doi-cua-tat-dong.html.]
Cái của Ôn Trước: Hôm nay là một ngày đáng để ăn mừng.
Chỉ vài phút , Ỷ Vân và Phí Dương bình luận hỏi ăn mừng cái gì, nhưng Ôn Trước trả lời.
Giang Gia Ngôn siết chặt điện thoại, sắc mặt trầm xuống, sự bực bội hiện rõ mi mắt dù cố kìm nén.
Mấy bạn cùng bàn ngà ngà say, thấy vui liền trêu: "Sao thế em? Không em xinh tươi nào nên mất hứng ?"
Giang Gia Ngôn ngước mắt . Ánh mắt lạnh lùng, xa cách khác hẳn vẻ ôn hòa thường ngày khiến khí chùng xuống, gượng gạo vô cùng.
Bùi Hạ Tùng thấy tình hình , vội dậy giải vây: "Thôi, uống cũng nhiều , lát nữa với Gia Ngôn việc, xin phép về nhé."
Cậu hất hàm hiệu cho Giang Gia Ngôn . Anh dậy, cầm điện thoại và áo khoác thẳng cửa, một lời khách sáo nào, để cả bàn tiệc ngơ ngác.
Bùi Hạ Tùng vỗ vai xòa: "Mọi chơi vui vẻ nhé, tụ, té đây."
Ra cửa, tài xế đợi sẵn. Giang Gia Ngôn lên xe, nhắn tin cho Bùi Hạ Tùng bảo tài xế chạy .
Đêm Tùng Thành phồn hoa, ánh đèn neon lướt qua cửa kính xe tạo thành những vệt sáng sắc màu. Giang Gia Ngôn im lặng ngoài. Điện thoại liên tục báo tin nhắn mới "ting ting", cau mày, tắt chuông ném sang một bên.
Chín giờ tối, Giang Gia Ngôn tắm xong, dài sô pha. Phòng tối om, chỉ ánh sáng từ máy chiếu hắt lên tường, tiếng thoại tiếng Anh trầm thấp của bộ phim vang lên trong gian tĩnh mịch.
Anh lau tóc lướt điện thoại. Bài đăng của Ôn Trước vẫn phản hồi mới.
Chắc vẫn đang chơi với Tất Đồng? Hay đang chat riêng với Ỷ Vân?
Anh xem trang cá nhân của Tất Đồng. Trong căn phòng tối, thấy như một kẻ biến thái đang rình mò khác. Biết là vô nghĩa nhưng vẫn xem xem tấm ảnh chụp chung của hai họ.
Sự bực bội dâng trào thể kiểm soát. Anh tắt điện thoại, chằm chằm chiếc bình thủy tinh rỗng tuếch bàn đầu giường.
Hoa ngắt khỏi cành thì dù chăm sóc kỹ lưỡng đến cũng sẽ sớm tàn lụi.
Tám rưỡi tối, Ôn Trước về đến nhà. Cô chuyển khoản 300 tệ cho Tất Đồng, chia đôi tiền ăn chơi hôm nay. Tất Đồng ban đầu nhận, nhưng thấy cô kiên quyết quá đành nhận lấy.
Thứ Hai học, Ôn Trước mặc đồng phục, thong thả xuống cầu thang thì gặp Giang Gia Ngôn lên. Tim cô đập nhanh theo phản xạ.
Cô nép tường để tránh đường. Cầu thang rộng, nếu cúi đầu thì chắc chỉ thấy bóng lướt qua. xui xẻo , Tất Đồng từ chạy xuống gọi giật : "Ôn Trước!"
Nghe thấy tên cô, Giang Gia Ngôn ngẩng đầu lên, thấy cô đang sát tường.
Tất Đồng ở tầng , ném cái áo khoác đồng phục xuống cho cô: "Cầm hộ tớ cái áo với, tớ giấu điện thoại , lát nữa thầy chủ nhiệm kiểm tra."
Ôn Trước giơ tay đón lấy cái áo, gật đầu đồng ý.
Quay , cô mới nhớ Giang Gia Ngôn đang ngay hai bậc thang. Bốn mắt .
Ôn Trước sững sờ, vô thức ôm chặt cái áo của Tất Đồng lòng.
Giang Gia Ngôn gì, ánh mắt trượt xuống cái áo trong tay cô, vẻ mặt uể oải như thiếu ngủ.
Tất Đồng ngó xuống thấy liền giục: "Giang Gia Ngôn, xuống tập trung nhanh lên, muộn giờ ."
Chưa đợi trả lời, Ôn Trước lách qua, chạy vội xuống lầu. Bước chân cô nhẹ tênh và nhanh thoăn thoắt, thoáng chốc biến mất.
Loa phát thanh đang phát nhạc tập trung. Giang Gia Ngôn vội, cùng Tất Đồng lớp.
Lớp vắng tanh. Tất Đồng trèo lên bục giảng, nhét điện thoại lên nóc loa treo tường.
Giang Gia Ngôn chậm rãi mặc áo khoác, tựa bàn : "Cậu với Ôn Trước đang hẹn hò ?"
Giọng bình thản như đang hỏi chuyện thời tiết.