Đảo Ôn Trước - Chương 4: Sự Cố Trên Đường Chạy

Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:42:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần diễu hành theo đội hình tập dượt kỹ lưỡng từ nên lớp 17 thành khá suôn sẻ. Ngay khi cả lớp về đến khu vực khán đài phân công, lớp trưởng Trình Lộ Lộ liền giao cây cờ lớp cho Ôn Trước.

Cán cờ bằng trúc khá mảnh, cầm cảm giác đầm tay nhưng quá nặng, Ôn Trước thể giữ vững . Có điều cán cờ dài, mỗi khi gió thổi qua, việc giữ thăng bằng trở nên khó khăn hơn đôi chút.

Ôn Trước ngay hàng ghế đầu của lớp, hai tay nắm chặt cán cờ, phóng tầm mắt xuống sân vận động rộng lớn đang chật kín . Bên tai cô vang lên tiếng loa phát thanh những bài cổ động cùng những bản nhạc hành khúc đầy nhiệt huyết. Xung quanh, bạn bè đùa rôm rả, khí náo nhiệt đến lạ thường.

Ôn Trước thẫn thờ.

Đã từ lâu cô còn hòa nhập sự náo nhiệt . Kể từ khi đổ bệnh, sự ồn ào và sôi nổi của tuổi trẻ dường như ngăn cách với cô bởi một bức tường vô hình. Dù đang giữa dòng , bao quanh bởi những âm thanh ào ạt như thủy triều, cô vẫn cảm thấy lạc lõng, chẳng thể tìm thấy sự đồng điệu. Gương mặt cô vẫn bình lặng, chút biểu cảm.

"Giang Gia Ngôn, cố lên...!"

Tiếng hò reo vang dội kéo Ôn Trước khỏi dòng suy nghĩ. Cô vô thức ngẩng đầu, đưa mắt tìm kiếm một vòng quanh sân vận động và thấy Giang Gia Ngôn đang đường chạy nhựa.

Anh cởi áo khoác, chỉ mặc áo phông cộc tay và quần đùi, để lộ cơ thể trắng trẻo nhưng săn chắc cùng đôi giày chạy trắng muốt chân. Rất nhiều bạn học lớp 17 gào thét cổ vũ cho . Nghe thấy tiếng gọi, đầu rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

Giang Gia Ngôn dường như luôn là tâm điểm chú ý dù ở trong lớp ngoài trường. Ôn Trước thấy chỉ lớp mà cả học sinh lớp khác cũng đang cổ vũ cho . Tiếng loa phát thanh liên tục các bài cổ động dành riêng cho , hai bên vạch xuất phát chật như nêm.

Trời nắng gắt, Ôn Trước bắt đầu cảm thấy nóng. Cô đẩy vành mũ lưỡi trai lên cao một chút mở bình nước uống một ngụm.

Tiếng còi vang lên cùng tiếng hò reo rung trời, cuộc đua của Giang Gia Ngôn chính thức bắt đầu. Cự ly ba nghìn mét, tương đương với ba vòng rưỡi sân.

Ôn Trước dõi theo bóng dáng bắt đầu sải bước. Tóc gió thổi tung lên để lộ vầng trán cao thanh tú. Lúc mới xuất phát dẫn đầu, nhưng mỗi khi chạy qua khu vực khán đài của lớp, các bạn đồng thanh hô vang, tiếng còi nhựa thổi "bíp bíp" inh ỏi. Anh thấy, khóe mắt cong lên ý nhưng đáp để giữ sức.

Ôn Trước , thấy các bạn đều bật dậy hò hét, gương mặt ai cũng tràn ngập niềm vui. Mọi đều , đều phấn khích vì ngày hội thao . Cô chuyển ánh mắt dõi theo bóng lưng cho đến khi chạy xa dần, chìm nghỉm giữa biển mới thôi.

Ba vòng rưỡi, Giang Gia Ngôn chạy qua mặt lớp bốn , và Ôn Trước cũng đúng bốn . Đến vòng cuối cùng, bắt đầu bứt tốc, dần dần vượt qua những đối thủ phía .

"Ôn Trước, lớp trưởng gọi kìa." Phạm Ỷ Vân bỗng chạy đến bảo: "Giang Gia Ngôn vượt lên , chắc chắn sẽ giành giải nhất. Họ mang cờ đó để chụp ảnh đúng khoảnh khắc chạm vạch đích."

Ôn Trước dậy, tay vẫn nắm chặt cán cờ, đáp: "Ừ."

Ỷ Vân chỉ tay: "Đằng kìa, tự qua nhé, uống miếng nước , khát khô cả cổ ."

Ôn Trước bước xuống bậc thềm, tì cán cờ lên vai, rảo bước nhanh qua đường chạy. Cô thấy Trình Lộ Lộ và Tất Đồng đang ở vạch đích. Tất Đồng thấy cô liền vẫy tay, khẩu hình miệng như : "Nhanh lên!"

Có ý thúc giục, Ôn Trước vô thức tăng tốc chạy về phía họ. Qua khóe mắt, cô thấy Giang Gia Ngôn đang lao về đích với tốc độ cực nhanh. Cô nhịn mà liếc mắt sang. Gió lướt qua , trông như thể tràn đầy sức mạnh vô tận, tốc độ mỗi lúc một tăng.

Chỉ một giây phân tâm đó thôi, khi cô mắt thì một từ phía bên hông lao tới đ.â.m sầm cô.

Cả hai đều đang chạy nên cú va chạm cực mạnh. Ôn Trước hất văng , ngã nhào xuống đất. Lòng bàn tay và đầu gối truyền đến cơn đau nhức nhối thấu tim, cây cờ cũng rơi lăn lóc đất.

Quá đau đớn, Ôn Trước bệt đất hồi lâu mới gượng dậy nổi, nước mắt chực trào .

"ĐM! Đứa nào đấy? Đi mắt !" Một tiếng mắng c.h.ử.i thô lỗ vang lên ngay bên cạnh.

Ôn Trước sang, thấy đụng là một nam sinh cao gầy, cũng ngã bệt đất, tay vẫn cầm chiếc máy phim cầm tay. Hắn hầm hầm giận dữ, miệng c.h.ử.i đổng, nhưng khi chạm ánh mắt của Ôn Trước thì biểu cảm bỗng cứng đờ, những lời thô tục mắc kẹt trong họng.

Rất nhanh đó, bạn bè của nam sinh vây quanh hỏi han xem , máy hỏng . Phía bên , Tất Đồng cũng chạy đến cùng Trình Lộ Lộ và các bạn khác. Người kéo đến mỗi lúc một đông, vây kín lấy Ôn Trước và nam sinh .

Đầu gối của Ôn Trước trầy xước nặng, m.á.u rỉ đỏ thẫm, trông vô cùng xót xa làn da trắng ngần.

Ôn Trước mới chuyển đến lớp 17 lâu, ít giao tiếp nên bạn bè hiểu nhiều về cô. nhờ vẻ ngoài xinh xắn, tính cách trầm lặng ngoan ngoãn nên nhiều nhiệt tình giúp đỡ. Thế là cô vây kín mít trong những lời hỏi han.

chính sự quan tâm dồn dập khiến Ôn Trước cực kỳ sợ hãi. Bị vây giữa đám đông, theo bản năng, cô cảm thấy lo âu và căng thẳng tột độ. Cô nắm chặt hai tay, cố gắng kìm nén cảm xúc, trả lời bất kỳ ai.

Vết thương ngày càng đau buốt, Ôn Trước chịu nổi nữa, những giọt nước mắt trong veo thi rơi xuống. Cô bắt đầu dấu hiệu phát bệnh: nhịp tim tăng vọt, thở dốc, đôi tay run rẩy, chỉ trốn khỏi nơi ngay lập tức.

lúc đó, đám đông dạt một lối nhỏ, Giang Gia Ngôn từ bên ngoài bước .

Anh cúi đầu, thấy Ôn Trước đang bệt đất. Vết thương chân rõ, mặt cô đỏ bừng, nước mắt vẫn còn đọng vành mi.

"Tản nào." Giang Gia Ngôn phẩy tay xua đám đông: "Đừng vây quanh nữa, ai về việc nấy ."

Mọi nhanh chóng tản , khí xung quanh lập tức thông thoáng. Cảm giác áp bách khi hàng chục đôi mắt chằm chằm cũng dịu bớt. Giang Gia Ngôn xổm xuống bên cạnh cô.

Ôn Trước ngước mắt lên, đôi đồng t.ử đen láy sáng như ngọc qua làn nước mắt nhạt nhòa.

Người tỏa nóng hừng hực của vận động mạnh. Tóc mái vuốt ngược một cách tùy ý, mồ hôi trán lau sạch nhưng gương mặt vẫn ửng đỏ vì nóng, giống như bước từ phòng xông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-4-su-co-tren-duong-chay.html.]

Giang Gia Ngôn vết thương ở đầu gối cô, bất chợt nắm lấy bình nước cô đeo hỏi: "Trong là nước lạnh ?"

Ôn Trước lắc đầu: "Nước ấm."

Anh bảo Tất Đồng: "Đi lấy hai chai nước khoáng đây."

Tất Đồng một tiếng chạy biến . Trình Lộ Lộ cũng xuống lo lắng: "Hay là đưa bạn đến phòng y tế luôn ?"

Giang Gia Ngôn trầm ngâm: "Từ từ , để bạn nghỉ một chút. Đau thế khi ảnh hưởng đến xương , nên cử động bừa bãi."

Nghe , Ôn Trước càng sợ hơn. Vết thương thực sự đau thấu tim, khi gãy xương thật . Nghĩ đến đó, tủi dâng trào, cô lặng lẽ rơi nước mắt.

Giang Gia Ngôn liếc cô, suy nghĩ một chút đột nhiên hỏi: "Trước đây học trường nào? Cũng ở thành phố Tùng ?"

Giọng bình thản, như thể đang tán gẫu bâng quơ. Ôn Trước hiểu hỏi , nhưng vẫn đáp: "Ở trường Trung học 2 Hoài Thành."

"Hoài Thành ..." Giang Gia Ngôn ngẫm nghĩ: " chỗ đó. Hoài Thành gần biển, hải sản ở đấy ngon lắm."

Ôn Trước gật đầu. Hoài Thành nổi tiếng nhất là hải sản, mỗi kỳ nghỉ lễ khách du lịch đều đổ về nườm nượp.

"Dân địa phương như các ăn hải sản rẻ hơn ?" Giang Gia Ngôn hỏi.

"Không ." Ôn Trước định bảo cũng chẳng khác gì, nhưng lời đến môi thành: " vài quán quen, nếu dẫn thì sẽ giảm giá một chút."

"Thế ? Vậy thì quá." Anh thản nhiên như một lời đùa: "Thế dịp đến Hoài Thành, cứ bám theo ăn hải sản giá rẻ ."

Ôn Trước sững sờ, nên trả lời thế nào. Câu như một lời hẹn ước, nhưng thái độ của quá đỗi tùy tiện, khiến cô chẳng nên tin lời hứa suông .

Chưa kịp để cô băn khoăn thêm, Tất Đồng mang nước đến, theo là Phạm Ỷ Vân. Nhìn thấy vết thương của bạn, Ỷ Vân hít sâu một kinh ngạc: "Trời ơi Ôn Trước, ? Sao ngã nặng thế ?"

Nhờ mấy câu chuyện phiếm với Giang Gia Ngôn mà tâm trạng Ôn Trước bình tĩnh nhiều. Cô đáp: "Mình va một ngã, hình như... gãy xương ."

Giang Gia Ngôn khẽ , nhận lấy chai nước, vặn nắp dội nhẹ lên vết thương đầu gối cô.

Nước lạnh chạm vết trầy xước tạo những cơn đau râm ran, Ôn Trước nhăn mặt, khẽ rên lên một tiếng nhỏ.

"Hộp sữa tặng, uống ?" Giang Gia Ngôn nheo mắt cô, bắt đầu câu chuyện khác để đ.á.n.h lạc hướng. Anh cúi đầu chăm chú xử lý vết thương, dòng nước rửa trôi vệt m.á.u chảy dài xuống bắp chân cô.

"Uống ." Ôn Trước lí nhí, hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ li ti.

"Ngon ?"

"Ngon lắm." Cô : " bảo uống quá nhiều."

" đấy, đồ uống đường nên uống nhiều ." Sự chú ý của rõ ràng ở cuộc trò chuyện: "Mẹ đúng lắm, cô là giáo viên ?"

"Sao ?" Ôn Trước kinh ngạc, sự chú ý kéo khỏi vết thương: "Hồi ở Hoài Thành dạy cấp hai, nhưng chuyển đến đây thì dạy tiểu học."

Giang Gia Ngôn đương nhiên là đoán bừa thôi. Anh đổ hết một chai nước mở tiếp chai thứ hai: "Đưa tay đây."

Vết thương ở khuỷu tay nhẹ hơn nên khi dội nước quá đau. Ôn Trước lén , ánh mắt lướt qua hàng chân mày nghiêm túc, cô nhớ đầu tiên gặp . Thế là, đầu tiên cô chủ động mở lời: "Còn ?"

" á?"

"Mẹ nghề gì?"

"Bà ." Nhắc đến , giọng vẫn thản nhiên: "Là một bà nội trợ thời gian, chẳng gì cả."

"Còn chú ch.ó ? Nó tên ?" Cô hỏi thêm.

Giang Gia Ngôn khựng , ngạc nhiên nhướng mày. Rõ ràng đang thắc mắc vì Ôn Trước nhà chó.

Ôn Trước: "Là giống Samoyed đúng ?"

Giang Gia Ngôn: "Ừ, đúng . Khi nào dịp dẫn xem."

Lại một lời hứa tùy tiện khác, như chẳng bao giờ thành hiện thực.

May quá, xem , Ôn Trước thầm nhủ trong lòng.

Loading...