Đảo Ôn Trước - Chương 45: Lý Do Thầm Kín Và Sự Khích Lệ

Cập nhật lúc: 2026-02-02 02:57:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Trước vẫn quen với sự thiết trở . Khoảng cách thời gian và sự lạnh nhạt đó khiến cô thể ngay lập tức xem như chuyện gì xảy .

Cô chọn một chiếc ghế gần đó xuống: "Cậu , nhanh lên kẻo học."

Giang Gia Ngôn , vội vàng gì. Đợi chuông reo, cả tòa nhà yên tĩnh trở , mới chậm rãi hỏi:

"Tại đăng ký thi ngâm thơ?"

Một câu hỏi khó. Cô đáp án: dũng cảm hơn, để dấu ấn thanh xuân, thử thách bản để thoát khỏi vỏ bọc bệnh tật. Nếu , đó sẽ là bước tiến lớn. những điều thật khó khăn.

Cô cúi đầu tìm từ: "Tớ ..."

"Khó trả lời ?" Anh dịu dàng tiếp lời: "Để đoán nhé?"

Cô gật đầu.

"Cậu thấy ngâm thơ thú vị?"

Cô lắc đầu. Thú vị là cảm nhận khi tham gia, lý do ban đầu.

"Phạm Ỷ Vân rủ rê?" - Lắc đầu.

"Tất Đồng thuyết phục?" - "Không , tớ vì ai cả."

Anh rạng rỡ: "Thế ? Vì chính tham gia nên mới quyết định?"

" ." Cô cúi đầu tránh ánh mắt chói chang của : "Tớ chỉ thử những việc đây từng , và... dám ."

Anh hiểu ngay. Giống như đưa cô trượt tuyết. Cô bệnh nên bỏ lỡ nhiều thứ. Không trượt tuyết sẽ niềm vui của nó. Không leo núi sẽ thấy cảnh cao. Thế giới quá nhiều điều cô . Nhiều bệnh chọn cách cực đoan vì chịu nổi áp lực, bỏ lỡ vẻ của thế giới. Anh đưa cô trải nghiệm những điều đó.

"Vậy coi đây là một sự rèn luyện?" Ánh mắt mềm mại hẳn . Anh nhận cô gái nhỏ đang nỗ lực dũng cảm theo cách riêng của .

" thế. Nếu tớ thì..."

"Thì sẽ thứ hai, thứ ba. Cậu sẽ dần còn sợ ánh mắt khác, còn bài xích giao tiếp xã hội. Cậu sẽ thêm bạn mới, thích nghi với môi trường mới, bố sẽ bớt lo lắng, sẽ dè dặt khi đối xử với nữa."

"Cậu sẽ phát bệnh nữa, cai thuốc. Sẽ khỏi bệnh ."

"!" Những lời trúng tim đen khiến cô kích động, mắt long lanh ngấn nước: "Tớ như thế."

Anh , ánh mắt dịu dàng bao trùm lấy cô: "Ôn Trước, dũng cảm lắm."

Tai cô đỏ bừng, lảng tránh: "Cũng ... Tớ vẫn lên sân khấu, thành bài thi, giờ tớ lo lắm."

"Vạn sự khởi đầu nan. Cậu bước bước đầu tiên , giờ cứ kiên định tiếp thôi. Cậu tập kỹ thì lên sân khấu cứ coi như buổi tập bình thường, vài phút là xong ngay."

"Tớ sợ tớ tập đủ ."

"Nếu còn lo lắng, thể coi là khán giả, tập thêm vài nữa."

Phản ứng đầu tiên của cô là từ chối. "Không ."

"Được mà. Bây giờ chỉ , ngày mai đối mặt với trường, lúc đó sợ quá thì ?" Anh thuyết phục: "Tranh thủ khán giả, tập cho quen . Nếu thấy thì bảo Tất Đồng mai lên nữa."

Bỏ cuộc thì tiếc công tập luyện, mà lên sân khấu trò thì càng c.h.ế.t. Lời đề nghị của dần thuyết phục cô.

"Ai lên sân khấu cũng run cả thôi, kể cả bình thường, nên đừng kháng cự cảm xúc đó." Anh thẳng mắt cô: " quyết tâm thì cố gắng vượt qua, đừng phủ nhận bản , đừng lãng phí nỗ lực bấy lâu nay."

Từng lời như dòng suối mát tưới tắm tâm hồn khô cằn của cô.

"Vậy tớ thử nhé?"

"Thử ." Anh khích lệ: "Thuộc thơ ?"

"Rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-45-ly-do-tham-kin-va-su-khich-le.html.]

"Cần nhạc nền ?"

"Tớ trong đồng hồ."

Cô bật nhạc. Tiếng piano du dương vang lên. Cô điều chỉnh âm lượng, phát hiện tay run run, ướt đẫm mồ hôi. Vẫn quá căng thẳng.

Nhịp điệu quen thuộc vang lên. Cô định mở miệng: "..."

Nghe thấy giọng , cô khựng . Lỡ nhịp. Thất bại một.

"Không , đừng vội. Chắc bắt nhịp thôi." Anh an ủi ngay.

Cô tua nhạc. Lần hai. "..." Vẫn . Thiếu giọng của , giọng cô trở nên trơ trọi và yếu ớt. Đối diện với , cô căng thẳng đến nghẹt thở. Thuốc cũng chẳng ăn thua.

Cô định bỏ cuộc.

Giang Gia Ngôn dỗ dành: "Đừng vội, ai chẳng thế, từ từ thôi, còn nhiều thời gian mà."

Cô thử nữa. Hít sâu, đếm nhịp.

" nếu..."

" nếu yêu ...” Giọng Giang Gia Ngôn vang lên, trong trẻo và nghiêm túc: "Tuyệt học thói dây leo , mượn cành cao của để khoe ."

Cô ngẩng phắt lên . Ánh mắt chứa đựng sức mạnh kiên định khiến cô bình tĩnh .

" nếu yêu ...” Anh tiếp: "Tuyệt học con chim si tình, lặp điệu ca đơn điệu nơi bóng lá."

"Cũng chỉ như nguồn suối."

"Cũng chỉ như nguồn suối." Cô cuối cùng cũng cất tiếng, trôi chảy.

"Quanh năm gửi đến sự an ủi mát lành. Cũng chỉ như ngọn núi cao, gia tăng chiều cao của , nền cho sự uy nghi của ."

Hai giọng hòa . Dù nhịp điệu và ngữ điệu khác nhưng hòa hợp đến lạ. Cô tìm cảm giác khi tập luyện, trôi chảy từng câu từng chữ. Anh dừng , kiên nhẫn cùng cô.

thành bài diễn tập đầu tiên với sự giúp đỡ của vị "khán giả" đặc biệt.

"Chúc mừng , đấy." Anh vỗ tay .

Lòng bàn tay cô ướt đẫm, tim nóng hổi, nụ rạng rỡ nở môi.

Sau đó, sự khích lệ của , cô tập tập nhiều . Từ chỗ mở nổi miệng đến khi tự tin một trôi chảy. Lần nào xong cũng khen ngợi hết lời.

Hết giờ, giữ tay cô khi khỏi lớp.

"Ôn Trước." Anh nghiêm túc: "Quyết định của đúng đắn. Đây là thanh xuân chỉ một , hãy để dấu ấn riêng của . Sau dù trải qua bao nhiêu chuyện, vẫn sẽ nhớ mãi sắc màu rực rỡ ."

"Nên mong ngày mai hãy dũng cảm và kiên định thành bài thi. Diễn xong, sẽ tặng hoa cho , ?"

Cô ngẩn ngơ hồi lâu gật đầu: "Được."

Về lớp, Ỷ Vân hỏi: "Tiết hai thế?"

Cô kể sơ qua chuyện Trình Lộ Lộ, chỉ giải vây và xin phép cho cô.

"À, tớ chuyện rõ ràng với . Xin nhé, tớ ngờ phát điên lên thế." Tất Đồng bực bội.

"Không , may mà tớ gặp Giang Gia Ngôn, xô xát gì."

Ỷ Vân im lặng một lúc : "Cậu nghĩ Giang Gia Ngôn xuất hiện tình cờ á?"

"Không ?"

"Nửa tháng nay xuống sân tập thể d.ụ.c , ở ban công cửa thôi. Cậu trong lớp để ý ?"

Loading...