Giang Gia Ngôn từng gặp vô trai xinh gái , đến mức cảm thấy "trơ" với cái . khoảnh khắc thấy Ôn Trước hôm nay, nhận vẫn thưởng thức cái .
Trong mắt lúc chỉ còn hai chữ: Xinh .
Sau nghĩ , tự lý giải hiện tượng bằng câu: Người tình trong mắt hóa Tây Thi.
Anh ngẩn một lúc mới chỗ . Lớp học ồn ào bàn tán về lễ hội.
Ôn Trước , lục cặp lấy hai viên kẹo hình hoa hồng đặt lên bàn : "Quà cảm ơn chuyện hôm qua."
Viên kẹo trong suốt như pha lê, gói giấy màu sắc rực rỡ. Hôm sinh nhật , cô thấy nhiều hoa hồng trưng trong tủ kính còn hoa hướng dương của thì , nên nghĩ thích hoa hồng. Không cớ tặng hoa thật, cô tặng kẹo hình hoa hồng bù .
Giang Gia Ngôn bóc một viên bỏ miệng, : "Vừa khéo hai viên, mỗi một viên."
"Cho cả đấy."
Chuông truy bài vang lên, cô lên học bài. hôm nay cô thể tập trung, tâm trí cứ bay bổng về buổi biểu diễn chiều nay.
Giờ chơi trưa, lớp vắng tanh, chỉ còn nhóm con gái ở dặm phấn tô son. Giang Gia Ngôn vẫn lưng cô.
Cô , tim đập nhanh: "Cậu ăn ?"
"Chưa đói." Thực đói , nhưng ở trấn an tinh thần cho cô. Cả buổi sáng cô cứ thẫn thờ vì căng thẳng.
"Cậu thích hoa hướng dương ?" Anh hỏi.
"Trước đây thích."
"Thế bắt đầu thích từ khi nào?"
"Lớp 11."
Câu trả lời chính xác về mốc thời gian khiến nhận ngay lý do đặc biệt phía sở thích .
"Nhiều hoa thế thích hướng dương?"
"Vì hướng dương luôn hướng về mặt trời." Cô thẳng thắn: "Tớ cũng đang đuổi theo mặt trời."
Anh . Anh nghĩ cô ví von việc nỗ lực chữa bệnh, hướng tới tương lai tươi sáng nhờ bạn bè mới ở lớp 11. Cô gái ngoan luôn lý do chính đáng cho việc.
thực tế . Trong lòng cô, Giang Gia Ngôn chính là mặt trời. Ngay từ ngày đầu tiên, cô cảm nhận sự ấm áp từ . Bản năng hướng sáng khiến cô thích hoa hướng dương.
Anh xem đồng hồ: "Còn hồi hộp ?"
Nói chuyện với khiến lòng cô xao xuyến, bớt căng thẳng nhiều. hỏi đến, nỗi lo ập về, mặt cô căng thẳng thấy rõ.
"Đừng lo, cứ như lúc tập thôi. Hãy tận hưởng khoảnh khắc tỏa sáng của . Lên sân khấu đèn chiếu mắt thấy khán giả , đừng sợ." Anh dặn dò: "Diễn xong cửa lớp nhé, chuẩn hoa cho , đợi ở đó."
Anh đoán cô tặng hoa đám đông.
"Cố lên." Thấy cô im lặng, nắm lấy bàn tay nắm chặt của cô, siết nhẹ: "Cả đời học sinh, khi cả đời chỉ một lên sân khấu thế thôi, cố gắng thành cho . Bước qua bước , Ôn Trước sẽ trở thành một Ôn Trước mới. Một Ôn Trước khỏe mạnh cả thể chất lẫn tinh thần."
Lời của sức nặng ngàn cân, lấp đầy trái tim cô bằng ý chí chiến đấu. Nỗi sợ hãi tan biến, đó là sự quyết tâm.
"Cảm ơn ." Mắt cô cay cay. Anh luôn đặc biệt như thế, lời của luôn tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Ỷ Vân tới thấy hai nắm tay liền ẩn ý. Giang Gia Ngôn buông tay: "Đi dặm phấn ."
Ăn trưa xong, tô son, gần 2 giờ chiều. Giang Gia Ngôn cùng nhóm con gái đến hội trường lớn.
Hội trường hoành tráng, sân khấu rộng, trang thiết hiện đại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-47-anh-mat-si-tinh-va-loi-hua-tang-hoa.html.]
Diễn viên hậu trường chuẩn . Anh chia tay cô ở cửa, tìm chỗ của lớp.
Bùi Hạ Tùng trốn học sang hóng hớt, cạnh : "Nhớ năm ngoái trốn tiệt về nhà cơ mà. Năm nay thương sân khấu mà ở ?"
Nói đùa mà trúng thật. Giang Gia Ngôn đáp trả: " vì thương mà ở , thế dân trường cũng mò sang đây?"
" cũng thương ở đây mà." Bùi Hạ Tùng ghé sát vai : "Là đấy."
Giang Gia Ngôn đẩy bạn với vẻ ghê tởm, lấy điện thoại nghịch.
2 giờ chiều, lễ hội bắt đầu. Vì tiết mục ngâm thơ thường ít hấp dẫn nên xếp đầu tiên.
Đèn khán giả tắt, chỉ còn đèn sân khấu. Ôn Trước theo chân Ỷ Vân bước sân khấu ánh đèn spotlight.
Tiếng hò reo cổ vũ vang dội dành cho tiết mục mở màn.
Đứng giữa sân khấu, xuống tối om đúng như , thấy khán giả cả.
Tất Đồng chỉnh vị trí, đặt 4 micro . Ỷ Vân và Ôn Trước dùng chung một mic.
Đèn sân khấu tắt, chỉ còn vài ngọn đèn cột chiếu các diễn viên. Khán giả im lặng chờ đợi.
Ôn Trước hít sâu, ánh đèn vàng chiếu rọi từng chi tiết cô, chiếc kẹp tóc lấp lánh. Cô đó, đôi mắt đen láy chuyển động thu hút trọn vẹn ánh của Giang Gia Ngôn.
Dù chuẩn tâm lý nhưng chân cô vẫn run rẩy. cô kiểm soát biểu cảm khuôn mặt.
Ỷ Vân móc ngón tay tay cô an ủi. Cô thấy yên tâm hơn hẳn.
sự cố xảy . Đèn bật mà nhạc nền thấy .
Khán giả chờ đợi. Tất Đồng chạy hậu trường hỏi, MC hốt hoảng báo USB trống rỗng.
"Cái gì?! Tớ cóp nhạc mà!" Tất Đồng hoảng hốt.
"Trống trơn. Có file dự phòng ?"
"Không, mỗi cái USB thôi."
"Thế thì chịu, đẩy tiết mục xuống cuối, cho xuống ."
Tất Đồng sân khấu thông báo tin dữ. Mọi thất vọng tràn trề nhưng ai xuống. Đã lên đây , giờ xuống thì nhục nhã lắm.
Ôn Trước nắm chặt tay, mồ hôi ướt đẫm. Lời Giang Gia Ngôn văng vẳng bên tai: "Chỉ một ... Hãy kiên trì thành... Trở thành Ôn Trước mới..."
Không xuống. Xuống cô sẽ bao giờ dũng khí bước lên thứ hai. Cô ở đây, thành tiết mục .
Niềm tin mãnh liệt tiếp thêm sức mạnh cho cô. Những ngày tập luyện vất vả, sự động viên của là động lực thúc đẩy cô.
Cô bước lên một bước, bật công tắc micro.
Giọng trong trẻo và kiên định vang lên khắp hội trường:
" nếu yêu ...”
Phản xạ điều kiện hàng trăm tập luyện, đồng thanh tiếp lời ngay lập tức: "Tuyệt học thói dây leo , mượn cành cao của để khoe ."
Tiếp đó là câu đơn của Ỷ Vân: " nếu yêu ."
Tất Đồng hiểu ý, nhanh chóng về vị trí, hòa giọng cùng : "Tuyệt học con chim si tình, lặp điệu ca đơn điệu nơi bóng lá."
Khán giả vỗ tay rầm rộ như sấm dậy.