Đảo Ôn Trước - Chương 5: Lời Cảnh Báo Của Bạn Thân

Cập nhật lúc: 2026-01-29 07:42:59
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các vết thương của Ôn Trước rửa sạch sơ bộ. Giang Gia Ngôn uống nốt nửa chai nước còn bảo: "Thử cử động chân xem nào."

Ôn Trước lời, thử lắc nhẹ và duỗi chân . Ngoài cảm giác đau rát ở miệng vết thương thì các khớp xương vẫn . Giang Gia Ngôn quan sát sắc mặt cô, thấy biểu hiện quá đau đớn liền kết luận: "Xương gãy , đưa đến phòng y tế thôi."

Tất Đồng lập tức giơ tay xung phong: "Để tớ, để tớ cõng bạn qua đó."

Ôn Trước Tất Đồng, trong lòng trào lên sự kháng cự mãnh liệt. Cô thực sự tiếp xúc thể với lạ.

Giang Gia Ngôn dường như nhận điều đó, bảo Tất Đồng: "Cậu là lớp phó, việc của lớp còn cần và Trình Lộ Lộ quán xuyến, đổi khác ."

Phạm Ỷ Vân quen Ôn Trước một thời gian, lờ mờ cảm nhận cô bạn ngại tiếp xúc với khác, bèn vội : "Để cõng cho, các cứ lo việc lớp ."

Trời nắng gắt, sân vận động cách xa phòng y tế, Ỷ Vân cũng chỉ là một nữ sinh vóc dáng tương đương Ôn Trước. Giang Gia Ngôn cô nàng một lượt, cảm thấy cô khó lòng thành "nhiệm vụ" .

Thế là lên tiếng: "Để , dù cũng thi xong , sáng nay còn việc gì nữa."

Nghe đến đây, Ôn Trước bỗng thở phào nhẹ nhõm theo bản năng, cả thả lỏng hẳn.

Anh sang hỏi cô, giọng nhẹ: " cõng ?"

Ôn Trước gật đầu. Nếu thể tự phiền ai, nhưng vết thương ngay đầu gối khiến mỗi bước đều đau đớn như xé thịt.

Giang Gia Ngôn lưng : "Lên ."

Dưới sự dìu đỡ của Phạm Ỷ Vân, Ôn Trước chậm chạp leo lên lưng . Người nóng, tấm lưng cứng cáp, cảm giác đầu tiên của cô là như đang ôm một tấm ván gỗ. khi tay cô vòng qua vai , cô cảm nhận sự mềm mại nơi bờ vai . Hơi nóng hầm hập bốc lên giữa hai khiến Ôn Trước vô cùng ngượng ngùng, cô đỏ mặt lí nhí: "Cảm ơn ... Nếu mệt thì cứ đặt xuống nhé."

"Không , nhẹ lắm. Nếu lỡ chạm vết thương thì cứ bảo." Trọng lượng của Ôn Trước nhẹ hơn tưởng, Giang Gia Ngôn dậy một cách dễ dàng.

Theo quán tính, Ôn Trước vòng tay ôm chặt lấy cổ . Giang Gia Ngôn quá cao, lưng khiến tầm của cô đổi , cô hoảng hốt rụt . Anh liền dặn: "Bám chắc ."

Tất Đồng, Trình Lộ Lộ và Ỷ Vân theo.

"Mình cần cùng ?" Ỷ Vân hỏi.

Giang Gia Ngôn đáp: "Nếu rảnh thì theo, lớp trưởng cứ việc ." Nói đoạn sải bước , Ỷ Vân nhanh chóng chạy theo .

Tất Đồng chằm chằm theo bóng dáng Ôn Trước, đang nghĩ gì mà ngẩn hồi lâu, mãi đến khi Trình Lộ Lộ gọi mấy câu mới giật tỉnh sáo.

Chỉ cần Ôn Trước rướn thẳng lên, cô sẽ cao hơn cả Giang Gia Ngôn. Cô đưa mắt quanh, thầm cảm thán trong lòng: Hóa góc của cao lớn khác biệt đến .

Giang Gia Ngôn nhanh nhưng bước chân vững, bắp tay cực kỳ lực. Anh dùng hai tay đỡ chắc khoeo chân cô, giữ cô cố định lưng mà hề trượt xuống. Tim Ôn Trước đập nhanh, cô cố gắng giữ một cách nhỏ, áp sát lưng .

Đến phòng y tế, đặt cô xuống ghế để Ỷ Vân dìu trong.

Nữ bác sĩ trực là một trẻ tuổi dịu dàng. Nhìn vết thương của Ôn Trước, cô hỏi: "Đã rửa sạch ?"

"Vâng, bọn em dội nước khoáng qua ạ." Ỷ Vân nhanh nhảu trả lời.

Nữ bác sĩ mỉm : "Làm lắm."

Cô tỉ mỉ rửa vết thương một nữa, kiểm tra xem mẩu đá vụn nào sót . Cơn đau khiến Ôn Trước nhăn mặt nhăn mũi, lén gạt vài giọt nước mắt. Sau khi bôi t.h.u.ố.c và băng bó xong, bác sĩ dặn dò vài điều cho cô nghỉ trong phòng điều hòa.

Ỷ Vân cạnh cô, hì hì : "Cậu thấy nam thần lớp bụng ?"

Ôn Trước bạn đang đến Giang Gia Ngôn, gật đầu xác nhận: "Cậu ."

", luôn mà." Ỷ Vân tiếp lời: ", tuyệt đối đừng thích nhé."

"Hả? Sao cơ?" Ôn Trước giật .

"Cậu kiểu 'điều hòa trung tâm' ?" Ỷ Vân khoa tay múa chân diễn giải: "Giang Gia Ngôn chính là kiểu đó đấy, nhưng nghĩa . Cậu với tất cả , nhưng chẳng thích riêng ai cả. Hồi lớp mười bao nhiêu tỏ tình, lớp cũng khối thích , nhưng từng đồng ý ai, cũng chẳng mập mờ với cô nào cả."

Ôn Trước ngạc nhiên. Cô hiểu Ỷ Vân lái sang chuyện , nhưng xong nén nổi tò mò.

Tuổi học trò mà, những câu chuyện phiếm của nam thanh nữ tú dù tạp nham đến thì vẫn luôn xoay quanh những rung động đầu đời, những thứ tình cảm gọi là "tình yêu".

"Lớp ai thích thế?" Ôn Trước hỏi.

Ỷ Vân như bắt đúng mạch, ghé sát tai cô thì thầm: "Nhiều lắm, ví như lớp trưởng Trình Lộ Lộ của chúng nè. Nghe kỳ nghỉ hè tỏ tình đấy, nhưng từ chối ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dao-on-truoc/chuong-5-loi-canh-bao-cua-ban-than.html.]

Ôn Trước cũng hạ thấp giọng, ngón tay mân mê nắp bút: "Oa, thì thấy... khó xử ?"

"Khó xử thì cũng chịu chứ giờ, chẳng lẽ chuyển lớp?" Ỷ Vân bảo: " hình như Trình Lộ Lộ cũng để tâm lắm. Học kỳ bám Giang Gia Ngôn ghê lắm, chẳng lúc từ chối Giang Gia Ngôn gì mà kỳ thấy bình thường hẳn."

"Cậu đúng là yêu mến thật." Ôn Trước cảm thán.

"Đương nhiên , trai, học giỏi, quan trọng nhất là nhà siêu giàu. Cậu với chúng đúng là của hai thế giới khác ." Ỷ Vân tặc lưỡi lắc đầu: "Chuẩn phong thái đại thiếu gia luôn."

Ôn Trước cảm thấy một câu Ỷ Vân đúng. Giang Gia Ngôn và cô đúng là của hai thế giới.

Thế giới của Ôn Trước, kể từ khi mắc chứng rối loạn lo âu xã hội nghiêm trọng, mất màu sắc, trở nên xám xịt. Cô quen trốn trong thế giới của riêng , sợ giao tiếp, sợ thử thách mới, sợ hãi tất cả thứ bên ngoài. Nếu thành việc học, cô thậm chí nhốt trong nhà mãi mãi.

Còn Giang Gia Ngôn, thế giới của rực rỡ và náo nhiệt. Anh giao thiệp rộng, luôn đám đông vây quanh. Anh sẵn sàng đổ mồ hôi đường chạy vì vinh quang của lớp, sẵn sàng đáp sự cổ vũ của bằng nụ tỏa nắng.

Ôn Trước ngưỡng mộ thế giới đó, nhưng cô sẽ bước để chạm . Cô chọn ở trong vùng an của riêng .

Bố cô nhận điện thoại đến đón con gái về nhà nghỉ ngơi. Vết thương ở đầu gối trái khá nặng khiến việc vô cùng khó khăn, ngay cả việc xuống vệ sinh cũng tốn ít sức. Chương trình lớp 11 nặng, nghỉ học sẽ hổng kiến thức, nhưng may hội thao là kỳ nghỉ Quốc khánh nên cô lo mất bài, cứ yên tâm ở nhà dưỡng thương và thuốc.

Mấy ngày nghỉ ở nhà, Ôn Trước luôn gửi lời cảm ơn t.ử tế đến Giang Gia Ngôn. Cô thử tìm tên trong nhóm lớp để kết bạn nhưng lời mời cứ treo mãi phản hồi. Ban đầu cô ngỡ thấy, nhưng thỉnh thoảng thấy nhắn tin trong nhóm lớp, thấy nhưng đồng ý. Cô thoáng chút thất vọng, tự nhủ khi nào học gặp mặt cảm ơn trực tiếp cũng .

Ngày đầu học kỳ nghỉ, cô ghé cửa hàng tiện lợi mua một hộp sữa bò ngọt.

Vào lớp, hai bạn bàn là Phạm Ỷ Vân và Phí Dương xúm hỏi thăm, Ôn Trước bảo .

Phí Dương kể: "Cái tên đ.â.m hôm đó là Lý Thiên Nham lớp 12, qua lớp tìm đấy, chắc là xin ."

Ỷ Vân bĩu môi, dặn Ôn Trước: "Cậu tuyệt đối đừng dây cái loại đó. Hắn là đầu gấu đấy, nhà trường kỷ luật bao nhiêu ."

Ôn Trước vốn sợ nhất hạng học sinh bất hảo , cô ngoan ngoãn gật đầu: "Mình nhất định sẽ để ý đến ."

Sau giờ học, Tất Đồng cũng tới hỏi thăm vết thương, Ôn Trước cảm ơn và bảo . Cô cứ lơ đãng nên nhận tai Tất Đồng đỏ ửng vì căng thẳng, cũng chẳng chú ý đến vẻ mặt thôi của bạn.

Cô chỉ mải nghĩ cách cảm ơn Giang Gia Ngôn. cứ đến giờ chơi, quanh hết hỏi bài đến rủ đó, hoặc là ở chỗ . Ôn Trước mãi tìm cơ hội.

Hộp sữa lấy từ tủ lạnh bắt đầu đọng nước, Ôn Trước lướt ngón tay vỏ ướt lạnh. Để cả buổi sáng, lạnh tan hết mà cô vẫn đưa . Cuối cùng, cô một mẩu giấy nhỏ, đợi lúc trong lớp gần như ăn hết, cô lén lút như một tên trộm nhỏ chạy đến bàn Giang Gia Ngôn, đặt hộp sữa đè lên mẩu giấy chạy biến .

Cô thầm nghĩ chắc ai phát hiện .

Ăn cơm xong lớp, Ôn Trước cứ thấp thỏm về phía bàn . Hộp sữa vẫn đó, còn vẫn về. Mãi đến khi chuông báo giờ nghỉ trưa sắp vang lên, và Tất Đồng mới bước lớp.

Ánh mắt Ôn Trước khóa chặt Giang Gia Ngôn. Cô bước , dừng vài câu với khác mới về chỗ. Anh thấy hộp sữa, xuống thấy mẩu giấy bên liền cầm lên .

Tim Ôn Trước thắt , cô nắm chặt cây bút, nhịp tim đập loạn xạ.

Giang Gia Ngôn nhanh, bất thình lình đầu về phía cô. Ôn Trước đang mải nên kịp tránh, hai ánh mắt đụng trực diện qua mấy dãy bàn.

Giang Gia Ngôn thu hết sự hoảng loạn thoáng qua của cô đáy mắt, mỉm , giơ hộp sữa lên chào cô. Sau đó, , tiện tay nhét hộp sữa ngăn bàn chứ uống ngay.

Mất một lúc lâu Ôn Trước mới bình nhịp tim. Cô cầm bút vẽ nhăng cuội lên vở hỏng cả một trang giấy.

Buổi tối tâm trạng ăn uống, cô ăn qua loa về lớp sớm. Vừa bước tới cửa, cô thấy nam sinh va hôm nọ đang đó. Cô quên mất tên , chỉ nhớ Ỷ Vân bảo là kẻ bất hảo nên lập tức sợ hãi, đầu định bỏ chạy.

"Ôn Trước." Tên nam sinh đó gọi chính xác tên cô, chạy vài bước chặn mặt. "Cuối cùng cũng đợi em. Chuyện hôm nọ xin nhé, lúc đó mải phim quá nên thấy em. Vết thương thế nào ?"

Ôn Trước đáp: "Không , hơn nhiều ."

Thật lòng cô nhận lời xin , vì khi ngã xuống, điều đầu tiên là kiểm tra máy và mắng c.h.ử.i cô thậm tệ. Sau đó cũng bỏ chứ xin ngay. dám thẳng, chỉ đáp qua loa cho xong chuyện.

"Anh là Lý Thiên Nham, cho xin phương thức liên lạc nhé?" Hắn lấy điện thoại , mở mã QR: "Em kết bạn với ."

"... mang điện thoại." Ôn Trước dối.

"Vậy cho điện thoại." Hắn dai dẳng.

Ôn Trước cho, nhưng tên con trai cao lớn mặt, cô dám từ chối. Ánh mắt cô đảo liên hồi tìm lý do thoái thác, bỗng cô thấy Giang Gia Ngôn từ phía đối diện tới.

Anh ôm một xấp vở bài tập, bên cạnh là một bạn nữ đang trò chuyện, cô bạn gì mà Giang Gia Ngôn mỉm .

Ôn Trước , trong lòng bỗng nảy một tia hy vọng hão huyền. Cô mong thể dừng , gọi tên cô và rủ cô lớp, để cô lý do từ chối mặt.

Giang Gia Ngôn thế. Ánh mắt lướt qua cô và Lý Thiên Nham, bình thản như mặt nước hồ thu. Sau đó cùng bạn nữ bước lớp, một lời, cũng chẳng hề dừng .

Loading...